Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 556: CHƯƠNG 556: TRỞ MẶT

Tiên hạ thủ vi cường!

Lâm Hiên khẽ phất tay áo, mấy chục đạo kiếm khí dài hơn tấc phóng ra tựa cá bơi lội, mang theo linh áp đáng sợ, cuồng bạo đâm thẳng tới địch nhân.

"Chút tài mọn."

Minh Tuyền tiên tử hiện lên vẻ khinh thường, tay trái khẽ động. Một kiện bảo vật bay ra, xoay tròn hóa thành một quầng sáng che chắn trước mặt nàng.

Tiếng xé gió truyền vào tai, kiếm khí uy lực vô cùng nhưng không thể công phá nổi tầng sáng.

Minh Tuyền tiên tử có chút đắc ý, nhưng ngay sau đó nụ cười chợt tắt, không gian chợt dao động, một ngọn tiểu sơn xanh biếc đột ngột hiện ra trong tầm mắt nàng.

Tiểu sơn mang theo thanh thế kinh người, hung hăng đè ép xuống đỉnh đầu nàng.

Nữ tử vừa sợ vừa giận, không dám đón đỡ mà đành thối lui về phía sau.

Thân hình Lâm Hiên chợt lóe, đã thi triển Cửu Thiên Vi bộ, sau đó tan biến không thấy.

Tiêm Mạc Y Lam lạnh nhạt thờ ơ, đáy mắt thoáng hiện vẻ do dự nhưng không xuất thủ, ngược lại thân hình xoay tròn, hóa thành một đạo kinh hồng rực rỡ bay theo Lâm Hiên.

"A Di Đà Phật!"

Thân hình Kim Hoằng thiền sư khẽ động, cũng biến mất không dấu vết.

"Đáng ghét!"

Tầng thứ ba chỉ còn lại một nữ tử đang phẫn nộ.

Rống!

Kim Nghĩa kêu thảm thiết, tựa dã thú bị dồn vào tuyệt cảnh.

Minh Tuyền tiên tử hoảng sợ quay đầu lại, chỉ thấy tóc tai hắn dựng đứng, trên mặt đầy gân xanh, trông cực kỳ dữ tợn.

"Không... Không thể nào, sao trong thời gian ngắn như vậy đã đột phá Ly Hợp?"

Kim Nghĩa mở bừng hai mắt, trên mặt tràn đầy thống khổ nhưng lại nở nụ cười mừng như điên.

Từ trong thân thể hắn đột nhiên bộc phát ra sương vụ kim sắc, cuồn cuộn không thôi, tựa như có thực thể.

Chịu đựng linh áp vô cùng đáng sợ, Minh Tuyền tiên tử lảo đảo thiếu chút nữa té ngã trên đất, ngay cả một bước cũng khó khăn, nàng hiểu rằng mình không thể thoát thân. Ánh mắt nàng vừa sợ hãi vừa cuồng nhiệt, lắp bắp: "Ngươi... ngươi thật sự tiến giai đến Động Huyền Kỳ?"

"Ha ha, không sai, là thiên lão giúp ta. Mấy người các ngươi, toàn bộ đều phải chết!"

Thanh âm của Kim Nghĩa điên cuồng nhưng lại vô cùng rõ ràng, không hề giống bị đoạt xá.

Tiến giai Động Huyền, trong vòng vạn năm cũng không cần lo lắng thọ nguyên. Từ Ly Hợp đến Động Huyền khó khăn vô cùng, vậy mà hắn chỉ nuốt một viên Dược Linh đã thành công.

Còn vòng bảo hộ quỷ dị kia là cái gì, Kim Nghĩa cũng mơ hồ nhưng không nghĩ ngợi nhiều.

Hắn nhếch miệng cười: "Tiên tử, giờ mới định rời đi thì e rằng đã quá muộn rồi sao?"

Sau đó kim sắc sương vụ bắt đầu bạo tỏa.

Oanh!

Cả đại địa rung động dữ dội, ba người vừa mới chạy ra không xa vội vàng quay đầu lại.

Đập vào mắt họ là một màn bất khả tư nghị.

Cả tòa đại điện bị bao trùm trong kim quang, đỉnh chóp bị cường hãn phá tung.

Tròng mắt Lâm Hiên co lại, đại điện có vô số cấm chế, tu sĩ Ly Hợp Kỳ nào có thể dễ dàng phá vỡ như vậy.

Chẳng lẽ...

Trên mặt Lâm Hiên thoáng hiện vẻ hoảng sợ thì từ bên trong phế tích bắn ra một đoàn kim quang, linh áp đáng sợ cuồn cuộn kéo tới.

Động Huyền, tuyệt đối là tu sĩ Động Huyền Kỳ!

Lâm Hiên từng giao thủ với phụ thân chi thể của Độc Long Tôn Giả, rõ ràng đây chính là linh áp của cảnh giới này.

Sắc mặt hai người còn lại cũng cực kỳ khó coi. Kim Nghĩa chắc chắn sẽ giết người diệt khẩu.

Kim quang tản đi, thân hình Kim Nghĩa chậm rãi hiện ra.

Bộ dạng hắn không thay đổi lớn nhưng pháp lực toàn thân lại khiến người khác phải nghẹn họng nhìn trân trối.

Mà tay trái hắn còn nâng một nữ tử tóc tai bù xù, hai mắt nhắm nghiền, hiển nhiên đã hôn mê bất tỉnh.

"A Di Đà Phật, Kim thí chủ, chúng ta tương giao đã gần trăm năm, đạo hữu thật sự muốn đuổi tận giết tuyệt sao?"

"Ha ha, đại sư biết rõ còn cố hỏi làm gì chứ, đổi lại là ngươi thì có tha chúng ta rời đi chăng? Vừa rồi các ngươi công kích Kim mỗ thì từng lưu thủ chút nào chưa?" Trên mặt Kim Nghĩa tràn đầy nụ cười châm chọc.

"Nhưng..."

"Được rồi, các vị đạo hữu không cần nhiều lời. Kim mỗ cũng không phải người vong ân phụ nghĩa. Lần này ta có thể tiến giai, các ngươi cũng góp một chút tâm lực, hơn nữa chúng ta cũng có giao tình. Nếu các ngươi nguyện giao ra một hồn phách để ta phong ấn vào cấm bài, bản lão tổ sẽ đại phát từ bi tha cho các ngươi một con đường sống."

Kim Nghĩa tỏ vẻ độ lượng nói.

"Cái gì?"

Sắc mặt Tiêm Mạc Y Lam tái mét: "Phong ấn một hồn phách, chẳng phải sinh tử của chúng ta nằm trong tay ngươi sao? Thế có khác gì trở thành nô tài của ngươi?"

"Hừ, không biết điều. Lão tổ hiện đã là tồn tại Động Huyền Kỳ, cho ngươi trở thành nô tài cũng là ban ân điển cho ngươi. Nhưng nếu không muốn, ta có thể chỉ cho một con đường sáng khác."

"Cái gì?"

"Tự tuyệt, đừng làm ô uế tay bản lão tổ, như vậy ta có thể cho ngươi toàn thây."

"Ha ha."

Tiêm Mạc Y Lam chưa mở miệng, Lâm Hiên lại cười lạnh: "Lâm mỗ từng gặp qua nhiều kẻ kiêu ngạo nhưng chưa thấy ai cuồng vọng như ngươi. Chẳng qua chỉ là dùng một viên đan dược mà thôi, ta lại muốn xem ngươi thực sự tiến giai Động Huyền Kỳ hay chỉ là miệng hùm gan sứa."

Lời còn chưa dứt, Lâm Hiên khẽ phất tay áo. Sơn Thủy Phiến lại hiện ra, linh quang chợt lóe, tòa thanh sơn xuất hiện.

Chiếc phiến trong tay hắn rung lên, một trận cuồng phong quét qua. Thanh quang lưu chuyển, thể tích thanh sơn kịch liệt cuồng trướng lên tới trăm trượng.

Nơi này không giống đại điện nhỏ hẹp, uy năng của pháp bảo phỏng chế được toàn lực phát ra.

Động tác của Lâm Hiên ngày càng nhanh hơn, nháy mắt tòa thanh sơn đã to tới hơn ngàn trượng, không khác mấy một ngọn núi chân thật, chưa có dấu hiệu bắn tới…

Thấy Lâm Hiên động thủ, Tiêm Mạc Y Lam cùng lão hòa thượng cũng không nhàn rỗi. Nếu tẩu vi thượng sách e rằng còn bị tiêu diệt nhanh hơn, chi bằng liên thủ đánh một trận.

Dù sao chuyện này quá mức quỷ dị, chỉ dùng một viên Dược Linh mà có thể lập tức đột phá một đại cảnh giới. Bọn họ vừa kinh ngạc vừa hoài nghi không biết có phải như Lâm Hiên nói hay không.

Hai người ánh mắt chạm nhau, thần sắc cũng trở nên kiên định.

"A Di Đà Phật!"

Theo tiếng Phật hiệu hùng hậu, lão hòa thượng phất tay áo, một cái bát vàng kim tỏa kim quang chói mắt bắn ra.

"Đi!"

Thiền sư điểm một ngón tay, từ trong bát vàng truyền ra tiếng rống bạo ngược. Hắc khí cuồn cuộn tuôn ra rồi co rút lại, tựa như đang thúc dục một ma vật nào đó.

Quá trình này vô cùng nhanh chóng, ma vụ tựa như bị thứ gì đó đáng sợ hút sạch vào thân thể.

Sau đó ma vật hiện rõ hình dáng. Toàn thân cao lớn, dung mạo hung tợn, trông còn đáng sợ hơn cả lệ quỷ, trên người mọc một lớp vảy đen chi chít dày đặc.

Cổ Ma!

Sau khi nó hiện thân thì toàn thân bạo tỏa lệ khí ngút trời, hai mắt lóe lên hung quang, dường như muốn thôn phệ lão tăng.

"Nghiệt súc, khổ hải vô biên, còn không mau tỉnh ngộ."

Lão hòa thượng không chút sợ hãi, thanh âm hùng hậu niệm chú ngữ: "Đốn, Ma, Ni, Bá, Di, Mu." Chính là Hàng Ma Chú đại danh đỉnh đỉnh.

Thanh âm chưa dứt thì trên mặt Cổ Ma đã hiện vẻ thống khổ. Lúc này Lâm Hiên mới nhìn rõ, ở giữa trán hắn có khảm một viên Phật châu.

Từ Phật châu hiện lên vô số phù văn, khiến cho Cổ Ma sợ hãi và thống khổ.

"Lục Ngôn Hàng Ma Chú quả nhiên vô cùng hiệu nghiệm."

Trong mắt Lâm Hiên thoáng hiện tia hâm mộ, muốn thao túng Cổ Ma cũng không thể dùng Khống Thi Thuật bình thường.

Hơn nữa Cổ Ma này đã đến Ly Hợp hậu kỳ, ma công thượng cổ vô cùng huyền diệu còn hơn cả tu sĩ cùng cấp. Lão hòa thượng sao có thể giam cầm hắn?

Theo thần niệm của Lâm Hiên, lúc này tòa cự phong đã hung hăng đánh xuống đầu Kim Nghĩa.

"Hừ, châu chấu đá xe!"

Thân hình Kim Nghĩa so với cự phong khổng lồ thì chỉ bé như con kiến nhưng đối mặt với áp lực kinh khủng đó, trên mặt hắn không chút sợ hãi.

Hữu thủ nâng lên, tiếng nổ ầm ầm vang lên. Một cự chưởng kim sắc khổng lồ hiện ra, nhẹ nhàng đỡ lấy cự phong.

"Đây là... Thiên địa nguyên khí sở tụ!"

Lâm Hiên trợn mắt há mồm, có thể khống chế thiên địa nguyên khí đến mức này thì tu sĩ Ly Hợp Kỳ có đánh chết cũng không làm được. Đối phương thật sự là Động Huyền Kỳ?

Hai người còn lại ngẩn người nhìn nhau, nhưng tên đã lắp vào cung không thể không bắn. Thấy công kích của Lâm Hiên bị ngăn cản, chú ngữ trong miệng Kim Hoằng thiền sư càng nhanh hơn, sau đó hét lớn một tiếng: "Phá!"

Đối mặt với tu sĩ Động Huyền Kỳ, Cổ Ma dù đã bị xóa đi thần thức khi tế luyện nhưng theo bản năng vẫn cảm thấy sợ hãi, gầm nhẹ vài tiếng nhưng không dám xông lên phía trước.

Kim Hoằng thiền sư thấy vậy, trên mặt liền hiện vẻ lạnh lùng, pháp quyết trong tay liên tục điểm ra, viên Phật châu khảm trên trán Cổ Ma tức thì phát động.

Rống!

Ngũ quan Cổ Ma đau đớn vặn vẹo, dung mạo vốn đã xấu xí lúc này còn kinh khủng hơn, bộ dáng dữ tợn không tả xiết. Quanh thân nổi lên ma phong cuồn cuộn, phóng về phía Kim Nghĩa.

"Muốn chết!"

Bộ dáng Kim Nghĩa vẫn tràn ngập vẻ khinh bỉ, hét to một tiếng. Cự thủ kim sắc liền nắm lấy cự sơn đập tới Cổ Ma.

Ở một bên khác, Tiêm Mạc Y Lam đã tế ra phù bảo. Kiếm tiên tỏa ra hồng quang rực rỡ, tựa như thiên ngoại lưu tinh phóng thẳng tới cổ đối phương.

"Hừ, ba người các ngươi liên thủ thì có thể chống lại bản lão tổ sao?"

Thanh âm của Kim Nghĩa đầy vẻ châm biếm, tay trái khẽ vung lên đưa Minh Tuyền tiên tử ra phía trước. Không ngờ tên gia hỏa tàn nhẫn này lại đem nàng ra làm vật chắn.

Hắn không quản thương hoa tiếc ngọc, dùng cách này để làm tâm thần đối phương rối loạn.

Tiêm Mạc Y Lam nhíu mày nhưng khí thế của kiếm tiên không giảm, cứ như vậy chém qua người Minh Tuyền tiên tử nhưng điều kỳ lạ là ngay cả cọng tóc nàng cũng không bị tổn hao.

"A!"

Kim Nghĩa ngạc nhiên nhưng lâm nguy bất loạn. Linh quang chợt lóe, tay trái biến thành sắc kim mà làn da cũng trở nên lồi lõm bất thường, nổi lên những nốt quái dị.

Trông qua da hắn đã biến thành da cóc.

Yêu hóa!

Kim Nghĩa đã từng thi triển qua, bất quá khi đó chỉ là miễn cưỡng chứ không thể thoải mái như hiện tại, điều này chứng tỏ hắn đã tiến nhập Động Huyền Kỳ.

Sau đó gia hỏa này lại muốn dùng tay không bắt lấy tiên kiếm.

Trong mắt Tiêm Mạc Y Lam thoáng hiện tia kỳ quái, pháp lực toàn thân cuồn cuộn tuôn ra.

Tiên kiếm trở nên càng chói mắt, sau đó hung hăng chém thẳng tới tay địch nhân.

Choang…

Giống như tiếng kim loại va vào nhau, sau đó kim sắc cùng hồng quang đan xen chói mắt, ở bên trong truyền ra tiếng kêu kinh sợ lẫn thống khổ của Kim Nghĩa.

Cánh tay của hắn đã bị chém đứt.

"Không thể nào, bí thuật của ta mô phỏng chân linh, thi triển thần thông Yêu Hóa. Cánh tay đã trở nên cứng rắn, sao có thể..."

Có điều một kích này đã tiêu hao toàn bộ uy năng của phù bảo. Hồng tiên kiếm trở nên ảm đạm rồi biến mất trong không khí.

Nhưng có thể phế đi một cánh tay của Kim Nghĩa, đã khiến cho thực lực đối phương đại giảm.

"Ha ha, các ngươi nghĩ rằng như vậy có thể làm khó được bản lão tổ sao? Sai rồi, chỉ khiến ta thay đổi chủ ý mà thôi. Bây giờ ta phải đem mấy người các ngươi siêu hồn luyện phách." Tiếng cười bạo ngược của Kim Nghĩa vang lên, tay phải vươn ra chạm vào miệng vết thương đã bị cụt nơi tay trái.

Kim quang lóe lên, vô số nhục thịt chen chúc mọc lên bao bọc miệng vết thương, sau đó cánh tay trái đã đoạn cứ thế mọc lại.

"Không tốt, sao ta lại quên mất Kim Minh Thiềm Thừ có khả năng tái sinh thân thể!"

Âm thanh của lão hòa thượng tràn ngập sợ hãi, quả thật không ôm hy vọng gì với trận chiến này.

Chỉ trong chốc lát cánh tay Kim Nghĩa đã hồi phục. Cười tàn nhẫn nói: "Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, hiện tại sẽ cho các ngươi thấy sự chênh lệch giữa Động Huyền cùng Ly Hợp."

Hắn vừa bấm quyết niệm chú, kim quang chói mắt bao bọc thân thể, từ bên trong bộc phát ra một đạo yêu khí cao ngất trời.

"Oa oa."

Thanh âm như tiếng cóc vang lên, yêu khí bắt đầu phát sinh biến hóa, đem thiên địa nguyên khí xung quanh hút vào. Trông qua như một sinh mệnh.

"Chân linh chi khí."

Lâm Hiên thì thào. Phượng Vũ Cửu Thiên Quyết có nhắc tới, nếu tu luyện đến cực hạn có thể sử dụng thần thông của Bách Điểu Chi Vương, bất quá phải có điều kiện tiên quyết, đó là phải tạm thời chuyển hóa toàn bộ pháp lực thành Chân Linh Chi Khí.

Công pháp trong tay Lâm Hiên không phải hoàn chỉnh, Huyền Phượng Tiên Tử năm đó với cảnh giới Ly Hợp Kỳ, về Chân Linh Chi Khí cũng chỉ là phỏng đoán.

Đương nhiên Kim Nghĩa trước mắt so với Chân Linh thì còn kém tới cả vạn dặm, Chân Linh Chi Khí này vừa loãng mà còn pha tạp không tinh khiết.

Vẽ hổ lại thành chó nhưng người khác vẫn không dám coi thường.

Rất nhanh kim quang tán đi, đám sương vụ kim sắc có thể nhìn thấy bằng mắt thường ngưng kết thành một kiện khải giáp kim sắc.

Khải giáp xù xì, còn có lớp màng giữa các ngón tay ngón chân, nói là áo giáp không bằng nói là khoác một lớp da cóc.

Ngay cả tròng mắt của hắn cũng biến thành màu trắng, trông qua không chút biểu cảm.

Lúc này Minh Tuyền tiên tử đã giải trừ được cấm chế trên thân, lăng không bay lại phía ba người.

"Các ngươi đi chết đi!"

Lời nói còn chưa dứt thì thân hình Kim Nghĩa chợt lóe, hóa thành bốn phân thân đánh về phía bốn người.

Mỗi phân thân có động tác khác nhau nhưng khí thế cùng bộ dáng đều rất chân thật, không thể phân biệt được thật giả.

Đám người nghẹn họng trừng mắt, đây là ảo ảnh hay thân ngoại hóa thân?

Chỉ có Lâm Hiên không chút bối rối, hai mắt nhíu lại, ngũ sắc lưu ly xuất hiện.

Thiên Phượng Thần Mục cùng Thiên Nhãn Thông, dung hợp hai bí thuật.

"Đại sư, mau tránh!"

Lâm Hiên trợn mắt hét lớn, đây không phải thân ngoại hóa thân mà là một loại thủ thuật che mắt.

Kim Nghĩa đánh về phía ba người, trong bốn hư ảnh đó chỉ có một là thật.

Lâm Hiên vừa cảnh báo đồng thời Sơn Thủy Phiến trên tay hung hăng quạt tới, tức khắc một dòng sông lớn hiện ra, sau đó nước sông ngưng tụ biến thành một rừng băng trùy, ít nhất cũng tới mười vạn mũi, như cuồng phong bạo vũ bắn tới.

"A Di Đà Phật."

Nghe Lâm Hiên nhắc nhở, thần sắc Kim Hoằng đại sư ngưng trọng, ngón tay liên tiếp búng lên, những viên Phật châu như tia chớp bắn ra, trong khoảnh khắc liền biến lớn bằng cái đầu người, hung hăng bắn về phía địch nhân.

Thanh thế lớn như vậy vượt xa cả Sát Lôi Châu. Nhưng Kim Nghĩa không hề trốn tránh, năm ngón tay nắm chặt, một quyền hung hăng đánh tới phía trước.

Bành!

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, quyền phong cùng Phật châu va chạm khiến thiên địa rung chuyển, tạo thành một đám khói lớn trên trời. Khí thế Kim Nghĩa vẫn không thay đổi, tiếp tục tiến về phía trước.

Ngay lúc này công kích của Lâm Hiên cũng đã tới, từ trong khói bụi đột nhiên hiện ra một tấm thuẫn bài, xoay tròn hóa thành một tầng sáng che chắn trước mặt.

Kim Nghĩa tiến giai uy lực liền lớn hơn rất nhiều, phỏng chừng tiếp cận linh bảo. Vô vàn băng trùy bắn tới nhưng không chút tổn hại được, thuẫn bài kia vẫn sừng sững lơ lửng giữa trời.

Kim Nghĩa ngay sau đó đã bắn tới cách đại hòa thượng mấy trượng, nhe răng cười.

Nhưng đúng lúc này không gian trước mắt hắn chợt dao động, Cổ Ma quỷ dị hiện ra.

Thuấn di?

Không đúng. Còn nhanh hơn mấy phần, đây phải là một loại pháp thuật không gian nào đó.

Quanh thân Cổ Ma cuồn cuộn ma vụ gầm lên một tiếng, hai cánh tay cuồng vũ.

Vù vù những tiếng xé gió, vô số trảo ảnh màu đen ầm ầm phát ra, lập tức bao phủ Kim Nghĩa ở bên trong.

"Muốn chết!"

Kim Nghĩa giận dữ nhưng không hề né tránh, hai quyền kim sắc đánh thẳng ra. Những đạo quyền ảnh chợt lóe va chạm cùng trảo ảnh.

Từng tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, thanh thế hắc trảo ảnh cực lớn nhưng chỉ một kích đã bị đánh tan.

Có điều Cổ Ma không lùi bước mà hét lớn một tiếng. Hai cánh tay ma vung lên dung hợp lại làm một, một cự trảo to lớn gấp mấy lần xuất hiện, mạnh mẽ chộp về phía Kim Nghĩa.

Trên mặt Kim Nghĩa lộ vẻ mất kiên nhẫn. Trong âm thanh lách cách, tay phải hắn chợt to lên, bắp thịt bành trướng tràn ngập sức mạnh.

Một quyền đánh thẳng về phía cự trảo.

A!!!!!!!

Một tiếng kêu đau đớn kinh thiên động địa vang lên. Không ngờ ma trảo bị bẻ gãy, cơ gân bị nghiền nát, xương cốt vỡ vụn, sau đó Kim Nghĩa lại đánh thêm một quyền lên ngực Cổ Ma.

Bành.

Lồng ngực của Cổ Ma trực tiếp bị đánh nát như tương, từ trong không ngừng chảy ra tinh huyết đen kịt, thập phần tanh hôi. Kim Nghĩa vẫn không dừng tay, vọt tới trước dùng tay túm lấy đầu của Cổ Ma. Hắn hét lớn một tiếng, kim quang bắn ra tứ phía, không ngờ đã bẻ gãy đầu của đối phương.

Sinh mệnh của Cổ Ma mạnh hơn tu sĩ cùng cấp rất nhiều, nhưng đã mất đi thủ cấp, tự nhiên không còn khả năng sống sót, lảo đảo ngã xuống.

Kim Nghĩa lại nhe răng cười, tiếp tục lao đến gần lão hòa thượng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!