Nhận thấy rõ ràng không thể địch lại, ba người lập tức nảy sinh ý định rút lui. Bất quá, Lâm Hiên há lại dễ dàng để bọn họ đào thoát.
Thân hình hắn chợt lóe, đã biến mất tại chỗ, ngay sau đó xuất hiện ngay trước mặt cẩm y thiếu niên. Tốc độ kinh hồn này khiến ba người trợn mắt há hốc mồm. Khuôn mặt thiếu niên tràn đầy kinh hãi, chưa kịp né tránh thì một quyền hung hãn đã giáng thẳng vào mặt hắn.
Tiếng "Rắc" giòn tan vang lên, cương khí hộ thể bị xé toạc như giấy mỏng. Ngay sau đó, các bộ phận trên khuôn mặt của vị tu sĩ Ly Hợp hậu kỳ này lập tức bị chấn động đến biến dạng.
Lâm Hiên không hề buông tha, song quyền huy vũ, công kích dồn dập khắp thân thể cẩm y thiếu niên. Những tiếng "phanh phanh" không ngừng truyền ra, xen lẫn tiếng kêu thảm thiết.
Mỗi quyền Lâm Hiên giáng xuống đều mang sức mạnh không chỉ ngàn cân, ngay cả Yêu tộc đồng cấp cũng khó lòng chịu nổi, huống chi đây chỉ là nhục thể phàm nhân của tu tiên giả.
Sau hơn mười quyền liên tiếp, thân thể thiếu niên sớm đã gân cốt đứt đoạn, xương cốt gãy nát. Dù chưa ngã xuống nhưng đã hoàn toàn tàn phế.
Sau đó, Lâm Hiên tung một cước đá thẳng vào hắn. Người này tựa như mũi tên rời cung, bắn ngược về phía sau với tốc độ mà mắt thường khó lòng quan sát.
Thiếu niên va mạnh vào một ngọn núi cách đó hơn ngàn trượng, tạo thành một huyệt động sâu hoắm. Hắn cố gắng ngẩng đầu, ánh mắt đã vô thần, miệng liên tiếp phun ra mấy ngụm máu tươi.
Lâm Hiên nâng tay phải, linh khí thiên địa bốn phía cuồn cuộn tụ lại, ngưng kết thành một cây băng thương sắc lạnh.
"Đi!" Hắn quát lớn một tiếng rồi ném mạnh. Băng thương di chuyển quá nhanh, ma sát với không khí đến mức bốc cháy, tạo nên một cảnh tượng diễm lệ.
Cây băng thương kéo theo một vệt đuôi lửa rực rỡ cắt ngang bầu trời, lao thẳng tới hố sâu kia.
"Không..." Trong tiếng la hoảng sợ bén nhọn, một đạo bạch quang chợt lóe. Nguyên Anh của thiếu niên, mang vẻ mặt oán độc, vừa hiện ra lơ lửng trên không thì cây băng thương kéo theo hỏa diễm đã bắn tới.
Linh lực ẩn chứa bên trong băng thương chói lòa, khiến không gian phụ cận cũng phải vặn vẹo. Dưới uy áp kinh khủng này, Nguyên Anh căn bản không thể thi triển Thuấn Di.
Nó chỉ có thể cắn răng, hai tay nắm chặt, há miệng nhỏ phun ra một tấm thuẫn bài (lá chắn) nhỏ bằng ngón tay, biến thành một quầng sáng bao bọc toàn thân. Ngay lập tức, cây băng thương mang theo đuôi lửa đã ầm ầm giáng xuống.
Thanh âm tựa như thiên địa sụp đổ. Liệt hỏa ngập trời, hàn băng khiến cả một vùng hóa thành sương trắng, cả ngọn núi cũng sụp đổ ầm ầm.
Không chỉ thế, dưới mặt đất còn xuất hiện một hố sâu có đường kính đến trăm trượng, đá vụn văng tung tóe như mưa, lửa lớn bén vào cỏ cây, cả một vùng bị liệt hỏa bao bọc, nhìn qua không khác gì Hỏa Vực U Minh.
Cẩm bào thiếu niên liều mạng phòng ngự nhưng vẫn không thể tránh khỏi con đường diệt vong, Nguyên Anh cùng nhục thể đều bị liệt hỏa thiêu rụi thành tro tàn.
Lâm Hiên quay người lại. Chỉ còn hai nữ tu sợ hãi đến mức run cầm cập, nhưng phản ứng của họ lại hoàn toàn khác nhau.
Cung trang nữ tử quỳ rạp xuống đất, liên tục dập đầu không ngừng. Còn trên mặt lão phụ chợt lóe lên vẻ tàn khốc, bà ta lấy ra một tấm phù triện lấp lánh sắc màu, dán lên thân, sau đó hóa thành một đạo kinh hồng (cầu vồng kinh người) bỏ chạy.
"Đào tẩu? Ngươi có thể trốn đi đâu?" Lâm Hiên khinh thường mở miệng, sau đó nâng tay phải lên. Một đoàn hỏa diễm tam sắc (ba màu) cỡ quả trứng hiện ra trên tay, tựa như chim non mới nở, một con Phượng Hoàng huyễn hóa hiện lên trong tầm mắt.
Phượng Hoàng mở rộng hai cánh, cất lên một tiếng hót vang vọng khắp bầu trời. Huyễn Linh Thiên Hỏa với tốc độ cực nhanh, lao thẳng về phía lão phụ truy đuổi.
Chỉ sau vài nhịp hô hấp, Phượng Hoàng đã đuổi kịp, chỉ cách lão phụ chưa đầy một trượng.
Lão phụ vô cùng hoảng sợ, lập tức thò tay vào bên hông, tế ra một túi Linh Thú. Từ bên trong bay ra mấy con hỏa xà, miệng phun ma hỏa, hung tợn cắn về phía Phượng Hoàng.
Bà ta hy vọng kéo dài thêm một chút thời gian, nhưng đó chỉ là hy vọng hão huyền.
Phượng Hoàng là Bách Điểu Chi Vương, há có thể để những con thảo xà (rắn cỏ) này xâm phạm uy nghiêm của nó? Nó lập tức khinh thường lướt qua, mấy con ma xà kia đều bị đông cứng ngay lập tức.
Trên mặt lão phụ lộ vẻ tuyệt vọng, cả người bị đóng băng rồi hóa thành cát bụi.
Cung trang nữ tử chứng kiến cảnh này, ý niệm đào tẩu cũng tan biến không còn.
"Tiền bối tha mạng, tiền bối tha mạng! Thiếp nguyện làm nô tỳ, cả đời hầu hạ người."
"Làm nô tỳ? Hừ, không cần. Lâm mỗ ta vốn độc lai độc vãng (một mình đến một mình đi). Hôm nay, tất cả các ngươi đều phải chết!" Ánh mắt Lâm Hiên lộ ra sát khí lạnh lẽo, trên tay đã hiện lên thanh quang.
"Vâng, vãn bối đáng chết, nhưng chỉ cần tiền bối tha cho ta, ta nguyện ý giao ra bảo khố của Độc Long lão tổ. Mấy vạn năm qua, lão ta đã thu thập được vô số kỳ trân dị bảo, tuyệt đối sẽ khiến tiền bối hài lòng." Nữ tử quá hoảng sợ, đành ôm lấy hy vọng cuối cùng.
"Bảo khố của Độc Long lão tặc? Ngươi nghĩ Lâm mỗ ta không thể tự tìm ra sao?" Lâm Hiên lạnh lùng nói, nhưng vẫn chưa lập tức hạ sát thủ.
"Tiền bối chắc chắn không biết, bảo khố của lão quái vật không nằm trên đảo này. Độc Long bản tính đa nghi, không hề tin tưởng bất kỳ đệ tử nào trong chúng ta. Hắn vơ vét bảo vật và giấu chúng ở một vị trí bí mật khác." Nữ tử vội vàng giải thích.
"Ồ, vậy ngươi làm sao biết được?" Lâm Hiên đưa tay xoa trán, rốt cuộc cũng có chút hứng thú, nhưng giọng vẫn lạnh lùng hỏi.
"Cái này..." Lúc này, mặt nữ tử ửng hồng, trong mắt thoáng hiện vẻ ngại ngùng.
"Sao còn ấp a ấp úng? Muốn lừa gạt ta sao?" Vẻ mặt Lâm Hiên trở nên âm trầm, nâng tay phải lên. Bàn tay lóe ra linh quang, ý tứ rõ ràng: chỉ cần một lời không đúng, hắn tuyệt không ngại ra tay sát hại.
"Tiền bối bớt giận, vãn bối xin nói rõ. Độc Long lão tổ không chỉ tàn nhẫn tà ác, hơn nữa còn vô cùng háo sắc. Tiểu nữ trên danh nghĩa là sư đồ với hắn, nhưng thực tế địa vị chẳng khác nào thị thiếp. Một lần thiếp tình cờ hầu hạ, đã nghe được bí mật này."
"Thì ra là vậy." Lâm Hiên gật đầu. Thấy sắc mặt hắn dịu đi, cung trang nữ tử nhẹ nhàng thở phào, ngẩng đầu nói:
"Chỉ cần tiền bối hứa buông tha tiểu nữ, ta nhất định sẽ dẫn người đi tìm bảo vật. Bên trong kỳ trân dị bảo vô số kể, tuyệt đối sẽ không làm người thất vọng."
"Chỉ bằng ngươi, cũng xứng đặt điều kiện với ta sao? Ta chỉ cần thi triển Sưu Hồn Thuật là có thể thu được điều muốn biết." Lâm Hiên lạnh lùng nói.
"Tiền bối, nếu thực sự như vậy, e rằng người đã sớm động thủ rồi. Thần thông của tiểu nữ tuy kém cỏi, nhưng có thể lập tức phá hủy tin tức liên quan đến bảo tàng. Đến lúc đó, dù tiền bối có giết ta cũng không chiếm được bảo tàng. Việc bất lợi như vậy, tiền bối hà tất phải làm?" Nữ tử đã trấn tĩnh được cơn hoảng loạn, bắt đầu tỏ ra điềm đạm đáng yêu.
Bất quá, Lâm Hiên xem như không thấy: "Lời này cũng không sai. Được, chỉ cần giúp ta tìm được bảo vật, bản tôn sẽ thả ngươi."
Nữ tử nghe xong, thần sắc vẫn chần chừ, sau một lúc mới dè dặt mở lời: "Không phải tiểu nữ không tin lời hứa của tiền bối, mà là chuyện bội ước trong Tu Tiên giới quá nhiều. Giả dụ khi được bảo vật, tiền bối lại..."
"Ngươi không tin ta thì thế nào? Chẳng lẽ còn muốn Lâm mỗ ta phát thề độc, hay dùng điều này để áp chế ta?" Lâm Hiên lạnh lùng lên tiếng.
"Tiền bối bớt giận, dù cho thêm tiểu nữ một lá gan, cũng tuyệt đối không dám làm như thế. Chỉ là trong lòng thiếp vẫn còn bất an, xin đạo hữu lượng thứ."
"Trong lòng bất an? Hừ, không cần giả bộ đáng thương trước mặt Lâm mỗ ta. Cho ngươi biết, Lâm mỗ trước đến nay luôn giữ lời hứa. Tin hay không tùy ngươi, căn bản không có điều kiện nào nữa. Thức thời thì ngoan ngoãn dẫn đường, ta sẽ cho ngươi một đường sống. Còn không, ngươi nghĩ rằng Lâm mỗ ta vì tin tức kia mà thật sự không dám giết ngươi sao?"
"Ta... ta..." Cung trang nữ tử vừa sợ vừa giận, tuyệt không ngờ đối phương lại bá đạo đến mức này. Nhưng đang ở dưới mái hiên nhà người, nàng không thể không cúi đầu. Dù có phẫn nộ cũng chỉ đành chịu đựng.
Ánh mắt của đối phương cho nàng thấy rõ, hắn không hề dọa dẫm. Chỉ cần một lời không vừa ý, hắn sẽ lập tức hạ sát thủ.
"Tiền bối bớt giận, vãn bối xin dẫn người đi tầm bảo là được."
"Ừm." Lâm Hiên gật đầu: "Ngươi cứ ở chỗ này chờ một lát." Nói xong, hắn hóa thành một đạo thanh hồng (cầu vồng xanh) bay đi.
Cung trang nữ tử không khỏi nghi hoặc, nhưng vẫn thành thật đứng yên tại chỗ.
Rất nhanh, Lâm Hiên đã tới ngọn núi cao nhất Độc Long đảo.
Ngọn núi này dốc thẳng đứng, cắm sâu vào tận trời xanh. Lâm Hiên dừng lại trước vách núi một chút, sau đó nâng tay phải, bắn ra từng đạo kiếm khí sắc bén.
"Khắc!" Lâm Hiên hét lớn một tiếng, thanh âm tựa như sấm sét vang dội. Sau đó, hắn lấy kiếm khí làm bút, dùng vách núi đá khắc lên vài chữ.
Kiếm khí sắc bén như cắt vào đậu hũ, khắc thật sâu vào trong lòng núi. Trừ phi ngọn núi này sụp đổ, bằng không, năm chữ kiêu ngạo này sẽ tồn tại vĩnh viễn.
"Kẻ sát nhân là Lâm Hiên!"
Cung trang nữ tử không thể tin vào mắt mình. Thông thường, tu sĩ Ly Hợp Kỳ tuyệt đối không dám đắc tội với Độc Long lão tổ. Thanh niên này thừa dịp lão tổ không có mặt mà sát nhân hủy đảo, theo lẽ phải trăm phương nghìn kế giấu giếm. Nhưng ngược lại, hắn dường như sợ kẻ thù không biết, cố ý lưu lại chữ viết để thị uy. Nàng đã từng gặp nhiều kẻ liều lĩnh, nhưng chưa từng thấy ai bá đạo đến mức này, hôm nay xem như đã mở rộng tầm mắt.
Sắc mặt Lâm Hiên vẫn bình thản. Với tính cách của hắn, sao lại làm việc hồ đồ nhất thời? Hành động này đều đã được suy tính kỹ lưỡng. Dù đối phương có hận hắn thấu xương, nhưng Đông Hải Tu Tiên giới rộng lớn vô bờ, lão ma kia có bản lĩnh gì mà tìm được hắn? Làm như vậy ngược lại sẽ khiến Độc Long lão tổ tức đến thổ huyết mà thôi.
Cung trang nữ tử đương nhiên không hiểu được thâm ý này. Bất quá, tu tiên giả sùng bái cường giả, nàng tuy đối địch với Lâm Hiên nhưng không khỏi thầm khâm phục.
"Được rồi, dẫn đường đi." Lưu lại chữ viết xong, Lâm Hiên lạnh lùng phất tay.
"Dạ." Nữ tử gật đầu. Tuy cảnh giới ngang nhau, nhưng hiện tại nàng đã hoàn toàn tự xem mình là vãn bối.
*
Ba ngày sau, tại một vùng biển lạ lẫm, thời tiết trong xanh, quang đãng. Dưới mặt nước có thể thấy những đàn cá mập khổng lồ.
Loại hải ngư hung dữ này đang di chuyển tìm mồi, đột nhiên xa xa chợt lóe kinh hồng, sau đó hai đạo độn quang bay vút tới.
Hào quang chợt tắt, hiện ra một nam một nữ.
"Tiền bối xem, đảo nhỏ kia chính là nơi giấu bảo tàng của Độc Long lão tổ."
Lâm Hiên lẳng lặng nhìn theo hướng nữ tử chỉ. Một hoang đảo rộng lớn chừng ngàn dặm vuông hiện trong tầm mắt.
Trên đảo linh khí rất loãng, chỉ có một số bụi cây nhỏ bé sinh trưởng.
"Là chỗ này, ngươi không có nhầm lẫn?" Lâm Hiên bình thản nói.
"Tiền bối yên tâm, sau khi thiếp biết được bí mật động phủ này đã lưu tâm tìm hiểu, tuyệt đối không thể sai được." Cung trang nữ tử khẳng định mười phần.
"Ồ, đạo hữu còn lưu tâm tìm hiểu sao? Hay là cũng muốn bảo vật nơi này?" Lâm Hiên có chút bất ngờ nói.
"Khiến tiền bối chê cười." Trên mặt nữ tử hiện vẻ ảm đạm: "Gần vua như gần hổ. Hơn nữa, hoàng đế thế tục còn dễ hầu hạ hơn lão Độc Long lão tổ kia. Tiểu nữ làm vậy chỉ là để phòng bất trắc mà thôi."
Lâm Hiên gật đầu, cũng không tiếp tục tìm hiểu. Hào quang chợt lóe, thân hình đã hiện trên đảo nhỏ.
Cung trang nữ tử chần chừ một chút rồi bay theo.
Lâm Hiên nhắm mắt, đem thần thức thả ra.
"Động phủ ở chỗ nào?"
"Chắc chắn trên đảo nhỏ, nhưng thiếp không biết vị trí chính xác." Nữ tử có chút chột dạ nói. Đúng là đảo này, nhưng sao không có phát hiện gì? Chẳng lẽ khi đó lão quái vật hồ ngôn lạo ngữ? Nếu như vậy thì nàng thật thê thảm.
Trong lòng nữ tử đang không yên, bất quá Lâm Hiên không lập tức truy cứu. Chỉ thấy hắn nheo mắt, đáy mắt chớp lòe ngân quang.
Ánh mắt Lâm Hiên đảo qua, cuối cùng dừng lại trên một gò đất cao hai ba trăm trượng. Phía trên lơ thơ vài ba lùm cây.
"Hừ, lập động phủ tại nơi này, lão gia hỏa Độc Long kia cũng có vài phần tâm kế."
Lâm Hiên thì thào, rồi phất tay áo một cái. Một đạo thanh hà lướt ra, gặp gió liền phân thành những đạo kiếm khí sắc bén cỡ cánh tay, sau đó hung hăng đâm vào ngọn đồi.
"Oanh!" Linh quang bắn ra bốn phía, bụi đất bay đầy trời. Cấm chế ngụy trang lập tức bị bài trừ, lộ ra mặt đồi đen tuyền.
"Thiết Tinh!" Đây là tài liệu luyện chế pháp bảo. Tuy bản thân nó không mấy đáng giá, nhưng cả một ngọn đồi được kiến tạo bằng Thiết Tinh thì giá trị khó có thể lường được.
Động phủ được kiến tạo trong núi. Tu sĩ bình thường thì không thể, nhưng với Độc Long lão tổ Động Huyền kỳ, dư sức thể làm ra việc này.
Trong mắt Lâm Hiên lại lóe ngân quang, sau đó nâng tay phải, một cột sáng to bằng miệng bát từ lòng bàn tay bắn ra.