Bầu trời đêm vốn đã âm u lại càng tối đen như mực, đưa tay không thấy được năm ngón. Thế nhưng, bằng vào thần thức cường đại, Lâm Hiên vẫn có thể nhìn thấu mọi thứ trong bóng tối. Ma khí tuôn ra từ Ngũ Long Tỷ tinh thuần đến cực điểm, khiến nó phảng phất như hóa thành một kiện Ma vật sống. Cùng lúc đó, một đoạn chú ngữ ngắn ngủi mà cổ xưa chợt hiện lên trong thức hải của Lâm Hiên, khiến vẻ mặt hắn thoáng vẻ mờ mịt. Dù vậy, từ sâu trong tâm khảm lại có một thanh âm thôi thúc hắn phải lập tức niệm lên.
Phía bên kia, Độc Long Lão Tổ dù vô cùng kinh ngạc nhưng vẫn quyết định diệt sát Lâm Hiên rồi tính sau. Lão quái vật há cái miệng rộng như chậu máu, phun ra một kiện bảo vật, tình thế cấp bách khiến Lâm Hiên không còn thời gian để do dự.
Không còn lựa chọn. Đành đánh cược một lần!
Hai tay Lâm Hiên nhanh chóng kết quyết, miệng lẩm nhẩm những câu chú ngữ cổ xưa, tối nghĩa mà chính hắn cũng không hiểu được hàm ý. Thanh âm tựa như Man Hoang Cổ Thần đang phán xét tội nhân. Khi âm tiết cuối cùng vừa thốt ra, thiên địa bỗng chốc biến sắc.
Ông! Gió núi gào thét tựa vạn quỷ cùng khóc than, ngay sau đó, Ngũ Long Tỷ bay vút lên đỉnh đầu Lâm Hiên. Ma khí ở mặt ngoài bảo vật cuồn cuộn dâng lên, rất nhanh đã hình thành một vũng xoáy khổng lồ chừng trăm trượng, cuồng phong gào thét. Bên trong bắn ra từng đạo lôi điện chói lòa, quang mang rực rỡ khiến người ta không thể mở mắt.
Oanh!
Theo sau một tiếng nổ kinh thiên, cả không gian kịch liệt chấn động. Sóng biển đang gầm thét bỗng ngừng bặt, mặt nước trở nên phẳng lặng như gương, nhưng từ trong lốc xoáy, một chiếc cự trảo dài hơn trăm trượng, hung lệ vô song, đột ngột thò ra. Chiếc cự trảo này bất ngờ mang lại cho Lâm Hiên một cảm giác quen thuộc, phảng phất như đã từng thấy qua.
Trong đầu chợt lóe lên linh quang, rất nhanh Lâm Hiên liền nhớ ra lai lịch của cự trảo này. Nó đã từng xuất hiện tại Bồng Lai Sơn, do một phân thần của Cổ Ma Thủy Tổ triệu hoán. Khi đó, hóa thân Ma Tổ đã mượn nhờ một trận pháp lợi hại, còn dùng tu sĩ làm huyết tế để triệu hồi cự trảo của Nghiệt Long, vốn là sủng vật của Đại Thống lĩnh Ma giới.
Nhớ đến đây, Lâm Hiên không rét mà run. Thực lực của vị Ma Giới Đại Thống Lĩnh năm xưa chỉ kém Chân Tiên một bậc, vậy có thể biết thực lực của Nghiệt Long lớn đến cỡ nào.
Đương nhiên, trước mắt không phải là bản thể Nghiệt Long, chỉ là một lợi trảo do phân thần hóa thành, nhưng uy áp của nó còn đáng sợ hơn cả cự trảo tại Bồng Lai Sơn. Rốt cuộc Ngũ Long Tỷ có lai lịch kinh thiên động địa đến mức nào mà có thể triệu hoán cả một phân thần của Nghiệt Long?
Lâm Hiên cũng coi như có kiến thức quảng đại, trải qua vô số tinh phong huyết vũ, mà giờ khắc này đầu óc cũng trở nên trống rỗng.
Độc Long Lão Tổ càng không cần phải nói, dù lão không nhận ra Nghiệt Long, nhưng luồng uy áp kinh khủng từ lợi trảo kia cũng đủ khiến tim lão đập loạn, toàn thân run rẩy không ngừng.
“Đây... đây là quái vật gì vậy?” Lão hoài nghi mình có phải đang nằm mơ hay không. Rõ ràng chỉ là một lợi trảo mà lại khiến bản thân lão có cảm giác như một con kiến hôi đối mặt với một tồn tại viễn cổ. Vật này chắc chắn có lai lịch cực lớn!
Quá kinh hãi, Độc Long Lão Tổ phun ra một ngụm tinh huyết hòng cưỡng ép phát động bảo vật công kích. Tuy nhiên, lợi trảo kia đã khẽ động, bắn ra một cột sáng diễm lệ.
Oanh!
Nơi nào cột sáng đi qua, nơi đó đều bị đốt cháy, không gian vặn vẹo rồi sụp đổ. Thật không thể tưởng tượng nổi uy lực kinh thiên động địa của một kích này, mà tốc độ lại nhanh đến vô cùng, trong nháy mắt đã bao trùm lấy Độc Long Lão Tổ.
Ngay sau đó, cột sáng bắn thẳng về phía chân trời, mạnh mẽ xé toạc một lỗ hổng không gian cực lớn rồi lóe lên một cái và biến mất.
Lâm Hiên sợ ngây người, tuy hắn là người phát động công kích nhưng lại giống như một kẻ đứng ngoài cuộc chứng kiến, cột sáng có uy lực vượt xa sức tưởng tượng. Độc Long Lão Tổ đã bị diệt sát dễ dàng đến mức thân thể không còn sót lại một mảnh vụn.
Trong chốc lát, Lâm Hiên chỉ biết trố mắt đứng nhìn, tựa hồ khó có thể chấp nhận kết quả này.
Trận chiến lần này hung hiểm dị thường, dị biến lại xảy ra bất ngờ. Thiếu chút nữa hắn đã bỏ mạng dưới Ma Kiếm, vậy mà cuối cùng lại giành được thắng lợi theo một cách không thể ngờ tới.
Vũng xoáy trên bầu trời đã biến mất, tung tích của Nghiệt Long Trảo cũng không còn.
Vèo…
Ngũ Long Tỷ rơi xuống, Lâm Hiên phất tay áo, một đạo thanh hà bay ra cuốn nó lại trước người. Lâm Hiên vận đủ pháp lực, cẩn thận xem xét nhưng không thấy có gì bất ổn. Ngũ Long Tỷ vẫn hệt như xưa, ma khí tinh thuần lúc trước cũng không còn thấy tăm hơi.
“Vật này, rốt cuộc ẩn tàng bí mật gì?”
Lâm Hiên thì thào tự nói, rồi không nhịn được mà gập người ho khan một trận kịch liệt, máu tươi không ngừng trào ra từ khóe miệng. Vết thương lần này không hề nhỏ, phải nhanh chóng rời khỏi nơi thị phi này. Nghĩ vậy, Lâm Hiên liền bay về phía tiểu đảo. Hai bên đấu pháp kịch liệt vô cùng nhưng đã cố ý tránh xa tiểu đảo, nếu không chỉ sợ nó đã sớm bị san thành bình địa.
Cùng lúc đó, ở một nơi cách xa ngàn vạn dặm. Trong phủ thành chủ trên Hồng Diệp đảo, hai lão quái vật đang uống rượu mua vui. Tiếng đàn ca êm ái vang lên, lại thêm hơn mười nữ tu xinh đẹp đang ca múa uyển chuyển.
“Bạch Cốt đạo hữu, tư chất cũng như nhan sắc của những nữ tử này đều thuộc dạng nhất đẳng.”
“Ha ha, thế nào, có phải đạo hữu đã động tâm rồi không? Chỉ là một số đỉnh lô không đáng nhắc tới, đạo hữu nếu thích, ta sẽ tặng lại cho ngươi.” Bạch Cốt Chân Quân vuốt bộ râu quai nón, tỏ vẻ phóng khoáng vô cùng.
“Vệ huynh có ý tốt như thế, bổn tổ sư xin đa tạ.” Độc Long lão ma nghe vậy không khỏi vui mừng. Diện mạo lão xấu xí vô cùng, thân cao chưa đầy bốn tấc nhưng lại háo sắc như mạng. Hôm nay gặp được những mỹ nữ như vậy, sao có thể không thèm nhỏ dãi.
Tuy nhiên, lời còn chưa dứt, sắc mặt của Độc Long Lão Tổ bỗng trở nên trắng bệch. Thậm chí chén rượu trên tay cũng vỡ tan tành. Một luồng lệ khí điên cuồng lan tràn, sát khí trùng thiên.
"A!"
Những nữ tu phía dưới chỉ là tu tiên giả Trúc Cơ Kỳ, sát khí của lão ma làm bọn họ sợ đến mức nằm phủ phục dưới đất, toàn thân run lên bần bật.
Ngay cả Bạch Cốt Lão Ma cũng bị dọa cho hoảng sợ, trên mặt lộ vẻ nghi hoặc: "Tề đạo hữu, ngươi sao vậy?"
"Thân Ngoại Hóa Thân của lão phu đã bị hủy."
Độc Long lão ma nổi trận lôi đình, tuy nhiên, đáy mắt lại mang theo vẻ kinh hoàng. Thực lực Thân Ngoại Hóa Thân của lão không kém bản thể là bao, sao lại có thể dễ dàng bị hủy diệt như vậy? Đối phương có nhiều người vây công hay là một tu tiên giả Động Huyền trung kỳ đã ra tay?
“Không được, ta phải về Độc Long đảo xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”
“Tề đạo hữu, bất quá chỉ là một khối Thân Ngoại Hóa Thân mà thôi, hà tất phải như vậy, cùng lắm thì luyện lại một khối khác. Chuyện có nặng có nhẹ, hiện tại việc thủ hộ mạch khoáng cực phẩm linh thạch khỏi đám Hải Tộc mới là đại sự quan trọng nhất.” Bạch Cốt Chân Quân chậm rãi khuyên nhủ.
"Vệ đạo hữu, ngươi không hiểu đâu, khối hóa thân này của lão phu rất đặc biệt, mặc kệ thế nào, ta nhất định phải về một chuyến mới được." Độc Long Lão Tổ cười khổ.
"Tề đạo hữu, ngươi làm như vậy là muốn đem cục diện khó xử này ném cho lão phu sao?" Bạch Cốt Chân Quân phất tay áo bào, tức giận nói.
"Nếu vậy thì sao? Bạch Cốt, chẳng lẽ ngươi thực sự dám cưỡng ép giữ lão phu ở lại đây?” Độc Long Lão Tổ lạnh lùng nói. Bổn đảo cùng nơi cất giấu bảo vật đang gặp đại biến, lại bị ngăn trở ở đây. Tượng đất còn có ba phần hỏa tính, huống chi là lão.
Lời còn chưa dứt, quanh thân lão ma đã cuồn cuộn ma khí, chuẩn bị một lời không hợp liền động thủ.
Bạch Cốt Chân Quân giận dữ, nhưng nhìn thấy một màn trước mắt thì không khỏi ngây người, có phải Độc Long lão ma đã ăn phải hỏa dược nên đầu óc có vấn đề chăng? Một cái hóa thân bị hủy, tổn thất dù thảm trọng nhưng cũng chưa đến mức phải nổi điên lên như vậy, chẳng lẽ còn có bí ẩn gì bên trong?
Bất quá, Bạch Cốt lão ma biết rõ không nên chọc giận đối phương lúc này. “Ha ha, lão phu chỉ đùa một chút thôi, Tề đạo hữu hà tất phải nổi nóng. Nếu đạo hữu thật sự có việc thì cứ rời đi, lão phu sẽ không ngăn cản."
"Đa tạ ý tốt của đạo hữu, lão phu hiểu được nặng nhẹ, nhất định sẽ mau chóng trở lại." Độc Long Lão Tổ cũng tỉnh táo lại một chút, ôm quyền thi lễ rồi hóa thành một đạo kinh hồng bay đi, trong nháy mắt đã biến mất không chút tung tích.
Mà Bạch Cốt Chân Quân thì giơ tay xoa đầu, vẻ mặt trầm ngâm. Lão cùng với Độc Long bất quá chỉ là lợi dụng lẫn nhau mà thôi. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà đến cả hóa thân của đối phương cũng bị hủy, đáng tiếc không biết được chân tướng sự việc. Biết đâu, đây lại là một cơ hội tốt cho lão.
Độc Long Lão Tổ lòng như lửa đốt chạy tới địa điểm tàng bảo, nhưng vấn đề của lão trong Tam Giới chỉ như một hạt bụi không đáng kể.
Một con hồ điệp vỗ cánh, có thể gây ra phong bạo cách hàng trăm vạn dặm. Lâm Hiên tầm bảo lần này, không ngờ ảnh hưởng lại lan rộng vượt xa sức tưởng tượng của hắn.
Quảng Hàn Giới!
Là một tiểu giới diện trong Linh Giới, tuy diện tích kém xa Đông Hải nhưng bất luận là thực lực tu sĩ hay tài nguyên, linh mạch đều ưu việt hơn rất nhiều cấp bậc.
Tiểu giới này được mệnh danh là Quảng Hàn bởi vì Quảng Hàn Tử, một trong Tam đại Tán tiên, đang thống ngự ở nơi này.
Tán tiên, dù không thể sánh cùng Chân Tiên nhưng đã đạt tới cấp bậc Tiên nhân. Vấn đề thọ nguyên đối với họ đã là cực kỳ nhỏ bé. Mỗi lần trải qua Thiên Kiếp, thọ nguyên lại tăng thêm cả trăm vạn năm, chỉ cách trường sinh bất lão một bước chân.
Thậm chí Quảng Hàn Tử từng tham gia đại chiến thượng cổ cùng Âm Ti Giới, là một trong những tán tiên may mắn còn tồn tại đến ngày nay.
Lúc này, hắn đang giảng đạo, chính xác hơn là đang chỉ dạy ái nữ của mình tu tập.
Quảng Hàn Tử là một khổ tu giả, chưa bao giờ gần nữ sắc. Mãi sau khi trở thành Tán tiên mới nạp một đám thê thiếp. Tu sĩ thực lực càng cao, khả năng sinh dục lại càng kém, cố gắng không biết bao nhiêu năm mới có được một nữ nhi.
Quảng Hàn Tử đương nhiên yêu thương vô cùng. Nha đầu Tân Nguyệt kia tư chất không tồi, lại có lượng lớn đan dược hỗ trợ, vậy mà cũng phải mất một vạn năm mới tiến giai đến Động Huyền Kỳ.
Trên con đường tu đạo của nàng không có vấn đề gì, có hắn chiếu cố thì nữ nhi còn có thể xảy ra sai lầm gì được? Dù là Nguyên Khí Chi Kiếp cũng không đáng nhắc tới.
Tuy nhiên, nha đầu kia lại bị hắn cưng chiều sinh hư. Không ngờ nàng to gan lớn mật chạy xuống hạ giới, nói là tìm kiếm bảo vật của Tiên nhân, nhưng kỳ thật chỉ là nghịch ngợm chơi đùa mà thôi.
Hiện tại thiên địa pháp tắc thay đổi, Phá Toái Hư Không khó tới cực điểm. Hắn đã phải hao phí không ít công sức mới phái xuống được hai thủ hạ Ly Hợp Kỳ tìm nàng trở về.
Nghĩ lại, Quảng Hàn Tử vừa lo lắng vừa tức giận, lần này nếu không giáo huấn nha đầu kia một phen, thói quen được sủng ái sẽ hại chết nàng.
Tấm lòng phụ mẫu bao la như trời đất. Bất quá, Quảng Hàn Tử là nhất giới chi chủ, còn có bao nhiêu sự tình cần lo lắng.
Hơn nữa, từ khi Tân Nguyệt Công chúa từ hạ giới trở về, tiểu nha đầu căn bản vô tâm tu luyện. Nếu không phải phụ vương đột nhiên nghiêm khắc, chỉ sợ nàng đã sớm chuồn ra khỏi cung điện.
Nhìn thấy ái nữ không chuyên tâm, Quảng Hàn Tử giận dữ, tượng đất cũng có ba phần hỏa khí. Bất quá, khi hắn đang muốn phát hỏa thì tiếng gõ cửa truyền vào.
Quảng Hàn Tử khẽ nhíu mày, tâm tình càng trở nên phiền muộn, không phải hắn đã có nghiêm lệnh, khi đang dạy dỗ Tân Nguyệt thì không ai được phép quấy rầy sao?
"Vào đi."
Tiếng bước chân truyền vào, là một lão giả râu tóc bạc trắng nhưng có khuôn mặt hồng hào như hài nhi.
"Hoàng Long, xảy ra chuyện gì?"
Nhìn người mới đến, Quảng Hàn Tử không khỏi lộ vẻ giật mình. Thực lực của Hoàng Long chân nhân dù không bằng hắn nhưng cũng là một đại năng tu sĩ nổi danh tại tiểu giới này. Bình thường lão bế quan tu hành không tiếp khách, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà lại đích thân tới đây?
"Quảng Hàn huynh." Hoàng Long chân nhân ôm quyền thi lễ, trên mặt không giấu được vẻ hoảng loạn: "Trấn Phù Lệnh thiết lập tại Thiên Tuyệt Chi Đỉnh vừa mới có phản ứng."
"Cái gì?" Quảng Hàn Tử không khỏi thất sắc: "Ngươi xác định không sai chứ?"
"Lão phu mười phần nắm chắc chuyện này, vì vậy mới khẩn cấp tới quấy rầy Quảng Hàn huynh." Trên mặt Hoàng Long chân nhân lộ ra nụ cười khổ: "Là Thiên Tuyệt Tiên Tử dùng phi kiếm truyền thư. Hiện tại nàng đang đích thân trấn thủ trước Trấn Phù Lệnh, chờ mấy lão bất tử chúng ta, đạo hữu có muốn đi xem một lần không?"
"Tiên phủ kỳ trân xuất thế là đại sự cỡ nào, sao có thể không đi! Bất quá, Thiên Tuyệt Tiên Tử có nói rõ là kỳ trân nào xuất thế không?"
"Mười thành thì không dám nói, bất quá..."
"Sao?"
"Bảy thành có thể là Ngũ Long Tỷ."
"Cái gì?" Vẻ mặt Quảng Hàn Tử lập tức tái nhợt.
Chuyện này không chỉ gây động tĩnh ở mỗi Cung Quảng Hàn. Những thế lực khác hoặc nhiều hoặc ít cũng cảm ứng được, nhất thời Tam Giới gió nổi mây vần trong bóng tối.
Thanh Khâu Quốc, cũng là một tiểu giới diện lừng lẫy tiếng tăm ở Linh Giới, không chút kém cỏi so với Cung Quảng Hàn.
Cửu Vĩ Thiên Hồ cư trú ở nơi này, là một trong Tam Đại Yêu Vương của Linh Giới. Thực lực của nàng đủ để so sánh cùng Tán tiên.
Hơn nữa, nàng xinh đẹp mị hoặc chúng sinh, năm đó cùng Tu La Vương được xưng là tuyệt đại song kiều của Tam Giới.
Đáng tiếc trăm vạn năm qua, người từng thấy qua diện mạo của Cửu Vĩ Thiên Hồ có thể đếm được trên đầu ngón tay. Nàng am hiểu Huyễn Hóa Chi Thuật thần diệu đến cùng cực, thậm chí có thể qua mặt được cả Chân Linh Phượng Hoàng.
Đến giờ, rốt cuộc không ai biết có người nào đã thấy được tướng mạo chân chính của Cửu Vĩ Thiên Hồ hay chưa.
Thực cũng là giả mà giả cũng là thực, đây là miêu tả về vị Hồ Vương ngàn mặt này.
Sau bức rèm che, một thân ảnh thon thả mơ hồ hiện ra, mang theo ma lực nghiêng nước nghiêng thành. Cửu Vĩ Thiên Hồ!
Trước bức rèm che là một thị nữ xinh đẹp động lòng người, ở trong Vạn Hồ Cung này, dù có đốt đèn lồng cũng không tìm được một xú nữ.
"Hồ Vương, xin hỏi có gì phân phó?"
"Ngũ Long Tỷ xuất thế, đem tin tức này đưa cho Ngọc Miễn Tiên tử."
"Vâng!" Thị nữ ngẩn người, sắc mặt biến đổi nhưng cũng không dám hỏi thêm, cung kính thi lễ rồi lui xuống.
"Ngũ Long ký xuất, huyết lưu thành hà, Tam Giới lại sắp có đại loạn sao?" Một tiếng thở dài sâu kín truyền ra, Cửu Vĩ Thiên Hồ dường như lại thấy được trường đại chiến cùng Âm Ti Giới mấy trăm vạn năm trước. Lần này, không biết lại có bao nhiêu sinh linh trong Tam Giới phải lầm than.
Tại một tiểu giới diện khác. Nơi này dù không thể so sánh cùng Quảng Hàn Giới và Thanh Khâu Quốc nhưng vượt xa Đông Hải, cũng là một giới diện tài nguyên dồi dào của Linh Giới.
Tại một Động Thiên Phúc Địa! Đình đài lầu các, quỳnh lâu điện ngọc mọc lên san sát, tiếng tiên nhạc réo rắt không ngừng truyền vào tai, dường như Tiên giới cũng không hơn được nơi này.
Chủ nhân của tòa tiên sơn chính là một tồn tại đỉnh cấp, Dực Long Chân Nhân, mà Tu Tiên Giới của Linh Giới không ai chưa từng nghe nói tới. Chính là một hoa tình công tử có mỹ danh uy chấn.
Lúc này, Dực Long Chân Nhân đang mở đại yến đãi khách. Số lượng khách chỉ có bảy tám người. Bọn họ một bên thưởng rượu, một bên thưởng lãm những nữ tử xinh đẹp ca vũ.
Tu vị của đám người này cũng không phải tầm thường, ít nhất đều là tồn tại Phân Thần trung kỳ. Phóng mắt nhìn qua, ai nấy đều là bá chủ một phương, dư sức tung hoành ở một tiểu giới diện.
Bất quá, ngồi gần Dực Long Chân Nhân lại là một tu sĩ Động Huyền sơ kỳ.
Người này để râu dài, nhìn qua niên kỷ chừng tứ tuần, tướng mạo đoan chính mà phiêu dật.
Nếu như Lâm Hiên ở nơi này, khẳng định sẽ kinh hãi. Người này chính là Nhân giới đệ nhất cao thủ Vọng Đình Lâu. Hắn mới phi thăng Linh giới chỉ bốn trăm năm mà đã tiến vào Động Huyền Kỳ.
Trong đó đương nhiên có sự quan tâm của Dực Long Chân Nhân, nhưng sự cố gắng cùng tư chất của Vọng Đình Lâu thật khó mà tưởng tượng nổi.
Tuy nhiên, trong mắt các lão quái Phân Thần Kỳ, hắn vẫn chỉ như một con kiến mà thôi.
Đương nhiên, ai cũng biết Vọng Đình Lâu là huynh đệ kết nghĩa của Dực Long Chân Nhân. Hai người đã chân chính kết bái.
Dực Long Chân Nhân tuy là hoa tình công tử nhưng thực lực rất mạnh, hơn nữa lại phi thường bao che khuyết điểm. Đắc tội với Vọng Đình Lâu chính là gây khó dễ với hắn, có ai ăn no rửng mỡ mà lại đi làm việc ngu ngốc này.
"Đình Lâu, ngươi vui lên một chút đi, yến hội này là để mừng ngươi tiến giai Động Huyền Kỳ, bốn trăm năm, rất giỏi, còn nhăn mặt làm gì nữa?" Dực Long Chân Nhân cười khà khà nhìn sang. Vọng Đình Lâu tiến giai nhanh chóng như thế, hắn cũng phi thường cao hứng.
"Dực Long, chúng ta ở chỗ này ngắm hoa thưởng rượu, nếu như Tiêm Tiêm tiên tử biết được..."
Vọng Đình Lâu có điểm lo lắng nói. Công phu không phụ lòng người, Dực Long trải qua bốn trăm năm cố gắng, dù chưa nắm được trái tim mỹ nhân nhưng Tiêm Tiêm Tiên tử rốt cục đã thay đổi thái độ với hắn, đây là một chuyện rất tốt.
Đi theo hắn, Vọng Đình Lâu từng gặp qua Tiêm Tiêm Tiên tử, nữ tử này rất ghét nam nhân trăng hoa. Dực Long mở đại tiệc ở đây, nếu Tiêm Tiêm biết được thì những cố gắng trước kia chỉ như công dã tràng.
"Ha ha, ta hiểu nỗi băn khoăn của huynh đệ, tuy nhiên bản chân nhân sao lại hành sự không nắm chắc." Nói tới đây, trên mặt Dực Long lộ vẻ thần bí, dùng tay che miệng thi triển truyền âm thuật với Vọng Đình Lâu:
"Ngươi yên tâm, thị nữ của Tiêm Tiêm đã sớm trúng mỹ nam kế của bổn công tử, hiện tại ta nói gì nghe nấy, ta đều nắm giữ nhất cử nhất động của Tiêm Tiêm. Nàng đang bế quan tu luyện, sao có thể biết được chúng ta ngắm hoa thưởng rượu ở đây, ha ha."
Nhìn vẻ mặt đầy đắc ý của Dực Long Chân Nhân, Vọng Đình Lâu thật hết chỗ nói. Nếu không phải tận mắt chứng kiến, ai có thể ngờ hắn lại là một tu tiên giả Độ Kiếp kỳ.
Bất quá, với tính tình của Dực Long, hắn biết có khuyên cũng vô dụng. Những người dự yến đều là tu tiên giả Phân Thần Kỳ, Vọng Đình Lâu cũng không thể quá lãnh đạm, đành xốc lại tinh thần, cùng mọi người ẩm yến thưởng tửu.
Đột nhiên, một đạo quang hà tiến vào trong tầm mắt.
Dực Long khẽ nhíu mày, phất tay áo một cái. Quang hà biến mất một cách quỷ dị, sau đó xuất hiện trong lòng bàn tay hắn.
Phi kiếm truyền thư!
Dực Long đem thần thức truyền vào, rất nhanh vẻ mặt liền trở nên phức tạp. Kinh ngạc, mờ mịt, hưng phấn, lại còn có vài phần lệ sắc.
"Dực Long tiền bối, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?" Đám người hai mặt nhìn nhau, sau một lúc mới có một nho sinh ngồi ở tay trái mở miệng: "Có thể nói cho chúng ta biết một chút được không?"
"Là một vị lão hữu gửi tới, nếu là thật thì chỉ sợ Tam Giới sẽ đại loạn." Dực Long Chân Nhân chép miệng, lại có điểm hưng phấn nói.
"Tam Giới đại loạn?" Nho sinh bị dọa cho hoảng sợ: "Tiền bối nói là, Linh Giới chúng ta sẽ lần nữa đại chiến cùng Âm Ti Giới hoặc Ma giới?"
Những người khác nghe xong cũng không khỏi lộ vẻ chú ý, chuyện này đối với mỗi người đều có liên quan mật thiết.
"Đại chiến tam giới có nổ ra hay không... điều này thật khó mà đoán, nhưng khẳng định sẽ phát sinh xung đột cùng hai giới kia." Ánh mắt Dực Long Chân Nhân lóe ra tinh quang.
"Tiền bối, thứ cho ta nói thẳng, sao vẻ mặt người lại cao hứng như vậy? Tam Giới xung đột thì huyết lưu thành hà, cũng không biết có bao nhiêu tu sĩ sẽ ngã xuống." Một gã vận trang phục thế gia công tử nói.
"Ha ha, thì tính sao, coi như Tam Giới đánh loạn tới rối tinh rối mù, lão phu cũng có bản lãnh tự bảo vệ mình, hơn nữa đây chính là cơ hội ngàn năm một thuở."
"Cơ hội?"
"Không sai, lão phu tuy có bản lãnh Phá Toái Hư Không nhưng bình thường muốn lẻn vào Ma giới hoặc Âm Ti Giới rất khó khăn. Một khi bị phát hiện sẽ bị tồn tại cao cấp của hai giới này truy sát, mà nếu tin tức là thật, lẻn vào hai giới kia sẽ thập phần dễ dàng. Nữ tu xinh đẹp nơi Linh Giới lão phu đã thấy nhiều. Bất quá nghe nói không ít nữ tử Cổ Ma cao cấp hoặc Âm Ty Quỷ Nữ phi thường xinh đẹp, thậm chí nghiêng nước nghiêng thành. Hắc hắc, lão phu phải thu mấy nàng về làm cơ thiếp thị nữ."
"Phốc..."
Vọng Đình Lâu phun ra một ngụm rượu. Đám tu sĩ Phân Thần Kỳ phía dưới cũng choáng váng, Tam Giới đại chiến, nhà nhà đều loạn lạc, không ngờ Dực Long Chân Nhân lại còn tâm tư nhớ đến mỹ nữ trong Ma tộc cùng Âm hồn, không hổ là Linh Giới đệ nhất hoa tình công tử.
Ngũ Long Tỷ xuất thế, ảnh hưởng còn xa không chỉ có vậy.
Tại Ma giới.
Cùng với Linh Giới, giới diện này rộng lớn đến cùng cực, căn bản là không có giới hạn.
Bất quá, khác với Linh Giới được tạo thành từ mấy trăm tiểu giới diện, Ma giới chính là một đại giới diện thống nhất.
Nghe nói năm xưa, một vị Ma tộc Đại Thống lĩnh có thực lực Chân Tiên đã dùng một trăm năm thời gian bay theo một hướng nhưng vẫn không thấy được giới hạn, cuối cùng đành buông bỏ ý định tìm hiểu.
Trong mắt thế nhân, Ma giới là một nơi phi thường đáng sợ. Hoàn cảnh âm u vô cùng, dường như mỗi bước chân đều có quái vật ăn thịt người.
Truyền thuyết như vậy không thể nói là sai hoàn toàn, nhưng chắc chắn đã rời xa chân tướng sự thật.
Ma giới diện tích vô hạn như thế, có rất nhiều địa phương đáng sợ nhưng cũng không thiếu những nơi non xanh nước biếc, thậm chí có những địa phương như bồng lai tiên cảnh, không hề kém Linh giới chút nào.
Tại một vùng Băng Nguyên thổi đầy những cơn bão tuyết, không ngờ ma khí lại nồng đậm đến cực điểm. Cuối Băng Nguyên có một tòa quỳnh lâu điện ngọc tinh oánh như một tòa Thủy Tinh Cung.
Cổ Ma ở đây số lượng đông đảo, có địa vị rất cao. Đây chính là nơi cư ngụ của Băng Phách Ma Tổ, một tồn tại cường đại trong chín vị Chân Ma thủy tổ.
Mà Băng Phách Ma Tổ được xếp vào hàng ba Chân Ma thủy tổ mạnh nhất, thực lực không cần phải bàn cãi.
Tuy nhiên, một Cổ Ma đáng sợ như vậy, nhìn bề ngoài lại giống hệt một nữ tử thanh xuân của Nhân tộc, lúc này nàng đang ở trong một vườn hoa.
Khác với hoa cỏ ngoại giới, tất cả thực vật nơi này đều linh lung trong suốt, giống như được tạc từ hàn băng. Nhìn qua có điểm quái dị nhưng lại vô cùng mỹ lệ.
Chỉ thấy một nữ tử có mái tóc trắng như hòa cùng thiên nhiên, đang tỉ mỉ chăm sóc hoa cỏ, đôi bàn chân nhỏ nhắn để trần bước trên mặt đất, lại mảy may không thấy lạnh.
Trên dung mạo nghiêng nước nghiêng thành không có chút pháp lực nào dao động, nhìn qua tựa như một nữ tử phàm nhân, nhưng những Cổ Ma hình dáng hung tợn bên cạnh đều không dám khinh suất, dùng ánh mắt tràn ngập sùng kính cùng ngưỡng mộ ngắm về phía nàng.
Đúng lúc này, một thiếu nữ vận trang phục thị nữ tiến vào, vén áo thi lễ, mặt mày cung kính: "Bẩm Ma Tổ, Thiên Nguyên đại nhân tới."
"A, hắn tới đúng lúc lắm, dẫn hắn tới đây gặp ta." Nữ tử tóc bạch kim thản nhiên nói.
"Vâng." Nàng kia thi lễ rồi cung kính lui xuống.
Ít lâu sau, một nho bào tu sĩ anh tuấn chừng hai bảy, hai tám tuổi tiến vào trong vườn hoa. Nếu như Lâm Hiên ở đây, khẳng định sẽ vô cùng sợ hãi, hình thái mặc dù thay đổi nhưng khí tức của nam tử này giống hệt phân hồn Cổ Ma đã bị hắn tiêu diệt tại Bồng Lai Sơn.
Đương nhiên, thực lực hai bên không thể nào so sánh nổi.
"Tham kiến Băng Phách đại nhân." Nam tử gập người hành lễ.
"Thiên Nguyên, ngươi cũng là Ma Tổ, sao phải đa lễ như vậy." Nữ tử tóc bạch kim thản nhiên mở miệng, thanh âm lại dễ nghe như tiếng oanh vàng.
Trong mắt Thiên Nguyên Cổ Ma hiện lên một tia cuồng nhiệt nhưng rất nhanh đã tan đi.
"Đại nhân nói đùa rồi. Người là Chân Ma thủy tổ, Ma Tổ tầm thường như ta đây sao có thể so sánh, huống chi đại nhân có ân tái tạo đối với Thiên Nguyên. Nếu không phải người xuất thủ tương trợ, giúp ta luyện hóa thần hồn đang quấy rối bên trong thân thể, thì chỉ sợ thực lực hôm nay của Thiên Nguyên còn thua cả một Ma tướng, danh xưng Ma Tổ chỉ là trò cười mà thôi. Hơn nữa, có đại nhân tương trợ, thực lực tại hạ đã tăng thêm một bậc. Đại ân đại đức này, dù Thiên Nguyên có làm trâu làm ngựa cũng khó báo đáp, nguyện đầu nhập dưới trướng đại nhân, dốc sức khuyển mã."
Lời này như chém đinh chặt sắt. Băng Phách đang muốn lên tiếng thì đột nhiên thần sắc khẽ động, bàn tay mềm mại lật chuyển. Không ngờ một màn khó tin đã xảy ra. Nàng đã Phá Toái Hư Không, ngay sau đó thân hình khẽ động liền tan biến.
Dị biến khiến Thiên Nguyên Cổ Ma kinh ngạc, chần chờ một chút nhưng rốt cuộc không đi vào. Ánh mắt hắn chớp động dị quang, đứng chờ tại chỗ.