Nhưng khi phát hiện ra thì đã quá muộn. Song phương đang giao chiến kịch liệt, trong khoảnh khắc này hầu như không còn lực hoàn thủ.
Chỉ thấy hai tay Lâm Hiên lướt qua hư không, vẽ nên những quỹ tích huyền ảo. Pháp lực toàn thân cuồn cuộn như nước vỡ đê, trút hết vào đôi hoàn trước ngực. Hàng trăm con Băng Giao và Hỏa Long hiện ra, khí thế che trời lấp đất, một luồng sức mạnh hủy diệt thiên địa bạo phát tứ phía.
"Hiện!"
Lâm Hiên điểm ra một ngón tay. Những Giao Long này từ một hóa thành bảy, uy áp càng trở nên cuồng bạo, số lượng đạt tới cả ngàn con.
Khi đối mặt với gã Bệnh Ma Sa tộc, hắn đã từng mượn hiệu quả thần kỳ của Dược Linh để thi triển bí thuật này một lần. Nhưng hiện tại, Song Anh Nhất Đan đồng thời tiến giai Hậu Kỳ, pháp lực của Lâm Hiên thâm hậu cơ hồ sánh ngang với lão quái Động Huyền Kỳ, mới có thể tái hiện lại chiêu số kinh thiên động địa này.
Thiên Long Chi Nha chính là chiêu thức sát thương phạm vi lớn. Sử dụng trong lúc này vô cùng thích hợp, tiêu diệt càng nhiều địch nhân thì càng tiết kiệm được sức lực.
Hống! Tiếng rít gào đinh tai nhức óc liên tiếp vang lên, theo sau hàng ngàn thân ảnh giao long che phủ cả bầu trời, điên cuồng cuốn về phía đối phương.
"Đáng ghét!" Đám Yêu Tộc oán độc mắng to. Đối phương quả thực xảo quyệt vô cùng, lợi dụng lúc bọn họ đang toàn lực công kích Thi Ma mà ra tay tập kích.
Chỉ thấy hàn quang chớp lóe. Đám Yêu Tộc đáng thương không có lực hoàn thủ, chẳng khác nào cá nằm trên thớt, chỉ có thể dựa vào thân thể mạnh mẽ để chống đỡ.
Yêu Tộc da dày thịt chắc, nhưng móng vuốt của Thiên Long lại vô cùng sắc bén. Cuối cùng, trong tiếng kêu gào thê thảm, toàn bộ đám Yêu Tộc bị đánh cho tan tác, hồn quy địa phủ mà chết không nhắm mắt.
Phía bên kia, Thi Ma phát hiện mình cũng rơi vào mưu kế của đối phương, vừa kinh hãi vừa phẫn nộ. Trong mắt chợt lóe hung quang, toàn thân thi khí cuồn cuộn dâng trào, theo sau một bộ chiến giáp hình thù đáng sợ hiện ra trên thân.
Bộ giáp này được ngưng luyện từ các loại hài cốt quỷ dị xám xịt. Sau lưng mọc ra những chiếc gai xương sắc nhọn, nơi ngực là một cái đầu lâu cực lớn.
Chỉ thấy hai hốc mắt khô lâu bắn ra hồng quang, sau đó nghiến răng ken két, mở cái mồm máu phun ra một đạo quỷ hỏa màu tím u tối, kèm theo là một trận quái phong tanh hôi.
Nhưng cảm thấy vẫn chưa đủ, Thi Ma quát to một tiếng. Cái đầu đột nhiên phình to lên gấp mấy lần, so với thân thể thì có vẻ khập khiễng mất cân đối. Tuy nhiên, khí thế của hắn chợt tăng vọt, hé miệng phun ra một đạo thi hỏa xám trắng.
Hai đạo quỷ hỏa hợp thành một thể. Song hỏa hợp bích, tỏa ra ngạo khí khiến cả bầu trời tựa hồ đều bốc cháy.
Oanh!
Hai loại hỏa diễm cùng Thiên Long Chi Nha ầm ầm đối đầu. Hỏa diễm hình thành những đám mây giằng co với thiên long. Nhìn qua thanh thế không tồi, nhưng đây chỉ là chiêu số Thi Ma thi triển trong lúc vội vàng, sao có thể so sánh với bí thuật Lâm Hiên đã vận lực từ lâu?
Chỉ vài nhịp thở, các đám mây hỏa diễm đã bị uy lực hủy thiên diệt địa của Thiên Long Chi Nha xé rách. Cả ngàn con Giao Long chỉ dừng lại một chút rồi tiếp tục lao đến đối phương.
"Hả..."
Thi Ma thấy vậy vừa kinh vừa giận, vội há miệng phun ra một đạo kiếm quang xám trắng quấn quanh bả vai.
Tráng sĩ tự đoạn tay!
Bành! Cánh tay ma bị chặt khỏi thân thể, lập tức bạo nổ thành một đoàn huyết vụ. Thi khí tanh hôi cuồn cuộn tuôn ra. Theo sau, Thi Ma vũ động cánh tay phải còn lại, vẽ nên mấy đạo phù văn kỳ dị. Đám phù văn này chợt lóe, hợp thành một đường nhập vào bên trong huyết vụ.
Ngay sau đó, tiếng gào khóc thảm thiết nổi lên, một vòng bảo hộ xám trắng xuất hiện trong tầm mắt. Nhưng vẫn chưa kết thúc. Thi khí chợt lóe, vòng bảo hộ thứ hai lại hiện ra.
Cứ như vậy, liên tiếp mười bảy, mười tám vòng bảo hộ xuất hiện.
Lâm Hiên thấy thì tròng mắt co lại, quát to một tiếng, đem pháp lực toàn thân truyền vào Cửu Thiên Minh Nguyệt Hoàn. Đôi hoàn tỏa ra linh quang chói mắt như hai vầng thái dương nhỏ, đám thiên long rít gào điên cuồng, khí thế bạo tăng, ầm ầm từ bốn phương tám hướng lao tới vây quanh Thi Ma.
Rất nhanh, Thiên Long Chi Nha đã công phá vòng bảo hộ thứ nhất. Tầng phòng ngự này không chỉ cứng cỏi cực hạn mà lại như có sinh mệnh, nhưng vẫn bị đám Giao Long cường ngạnh xé rách.
Cả đám lại hung hăng lao tới tầng thứ hai. Cứ như vậy đột phá tầng tầng bảo hộ, tuy nhiên uy năng của thiên long cũng tiêu hao dần. Tới vòng bảo hộ thứ mười bảy, công kích của Lâm Hiên đã như cung hết đà.
Phù...
Thi Ma thở phào nhẹ nhõm, tuy nhiên vẻ mặt khó coi đến cực hạn. Vì ngăn trở công kích của đối phương mà hắn đã phải hy sinh một cánh tay.
Vẻ mặt Lâm Hiên cũng trở nên trầm tĩnh, không ngờ một chiêu nắm chắc lại bị đối phương nhanh chóng hóa giải.
Hai bên ngẩng đầu, ánh mắt chạm nhau cơ hồ tóe lửa.
"Tiểu tử, là ngươi đánh cắp bảo vật của ta?" Thi Ma oán độc gằn giọng hỏi.
"Không sai, ta trộm thì thế nào, ngươi muốn cắn ta ư?" Lâm Hiên cười lạnh đáp trả.
"Ngươi... Tốt, tốt, xem ra ngươi rất tự tin. Ngươi không phải tu tiên giả Ly Hợp Kỳ bình thường. Bất quá, ỷ vào một chút thần thông mà dám đối kháng cùng Bổn Tôn sao, thật không biết sống chết!" Thi Ma cười lạnh, nói đến phía sau thì trừng mắt hét lớn.
"Không thử thì sao biết được?" Lâm Hiên vân đạm phong khinh nói, hiển nhiên không hề để sự uy hiếp của đối phương vào trong mắt.
Thi Ma nghe xong thì khóe mắt tóe lửa, thi khí toàn thân dâng trào. Nơi miệng vết thương vai trái nhúc nhích những sợi thịt như dòi, theo sau không ngờ lại mọc ra một cánh tay mới.
Cánh tay này thoạt nhìn như của thường nhân, nhưng huyết nhục lại nhanh chóng khô héo, giống hệt tay phải. Đồng thời, một trận quang hoa màu xám chợt lóe, chiến giáp bị tàn phá ở tay trái lần nữa lại hiện ra như mới.
Nhìn bên ngoài Thi Ma không chút chật vật, nhưng thực ra hắn đã tổn thất khá nhiều tinh huyết để thi triển bí thuật "Tứ Chi Trọng Sinh", thực lực đương nhiên giảm xuống.
Lâm Hiên cũng không nhàn rỗi, tay phải cầm một bình Linh Tửu điên cuồng dốc vào miệng.
Linh Tửu có diệu dụng bổ sung pháp lực, tốc độ tuy không nghịch thiên bằng Vạn Niên Linh Nhũ nhưng cũng rất nhanh. Pháp lực hùng hậu không ngừng cuồn cuộn sinh sôi tại Khí Hải Đan Điền của hắn.
Song phương tạm dừng tay, nhưng sự yên tĩnh này chỉ là khoảng lặng nhỏ nhoi trước cơn giông bão.
Hống!
Chợt Thi Ma rống to một tiếng, đánh ra một đạo pháp quyết vào mặt quỷ đang lơ lửng giữa không trung.
Trong âm phong đen kịt như mực, mặt quỷ lần nữa mở miệng phun ra tầng tầng hắc vụ tanh hôi, bên trong có chừng hơn ngàn con Luyện Thi cấp thấp. Chừng nào pháp lực của Thi Ma còn chưa cạn kiệt, thì có thể nói chúng là bất tử chi thể, khó đối phó đến cực hạn.
Hơn một ngàn con Luyện Thi rống giận xông tới, tuy không thể khắc địch nhưng cũng gây khó khăn nhất định cho đối phương.
Theo sau, lão quái vật mở miệng phụt ra một đạo hôi quang, hóa thành một dải sáng dài hơn một trượng bắn tới yết hầu Lâm Hiên.
Vẫn chưa kết thúc, Thi Ma lại đưa tay vỗ vào Thiên Linh Cái. Thân hình cấp tốc quay tròn tại chỗ. Thi khí xám trắng cuồn cuộn bốc ra. Chỉ thấy bên trong có một kiện bảo vật vô cùng quỷ dị. Nhìn qua như là một ngọn núi nhỏ được hình thành từ những bộ hài cốt chất chồng lên nhau. Trên đỉnh núi còn có một thác nước sặc mùi máu tươi chảy xuống.
Thi Sơn Huyết Hải này vừa xuất hiện thì thể tích nhanh chóng tăng vọt.
Vẻ mặt Lâm Hiên trở nên khó coi nhưng không hề sợ hãi, phất tay áo tế ra Vạn Hồn Tháp. Tròng mắt Thi Ma co lại, dường như đã phát giác ra chỗ phi phàm của bảo vật này.
Lâm Hiên đánh ra một đạo pháp quyết. Tiếng vù vù truyền vào tai. Vạn Hồn Tháp tỏa ra linh quang mãnh liệt, tầng thứ nhất vừa mở thì một đạo bạch quang chói mắt tỏa ra.
Theo sau, bạch quang hóa thành một động xoáy. Một đóa trùng vân màu đỏ thẫm phô thiên cái địa bay ra đón đỡ đám Đồng Giáp Luyện Thi.
Chỉ thấy hơn phân nửa bầu trời đều bị ma trùng lấp đầy, số lượng phải đạt tới cả trăm vạn con. Đồng Giáp Thi được hình thành từ bí thuật, có thể nói là bất tử, nhưng Huyết Hỏa Kiến bất chấp tính mạng lao lên cắn xé. Khi có con Luyện Thi nào bị đánh tan thành thi khí, cả đám đã lao đến cắn nuốt thi khí, thậm chí bay lên bâu đầy cả mặt quỷ.
Lần này bí thuật lợi hại của Thi Ma đã bị khắc chế gắt gao. Cửu Thiên Minh Nguyệt Hoàn cũng tỏa linh quang mãnh liệt, tả xung hữu đột ngăn cản dải sáng quỷ dị kia.
Ầm ầm!
Toàn bộ đại địa như chấn động. Trên biển gió nổi mây phun, không gian xuất hiện hiện tượng vặn vẹo, ánh dương bị ngăn trở. Lúc này, ngọn núi bằng xương trắng đã nện tới trước mặt Lâm Hiên.
Bạch Cốt Sơn này tỏa ra huyết vụ tanh hôi, bao hàm kịch độc cùng tính ăn mòn.
Lâm Hiên nhíu mày, mắt thấy ngọn núi cao tới mấy trăm trượng áp tới, thân hình hắn chớp động biến mất tại chỗ, sau đó hiện ra ở ngoài mấy trượng.
Vừa hiện thân, hắn hét lớn một tiếng, sau lưng bạo tỏa kim quang. Pháp tướng chín đầu mười tám cánh tay hiện ra. Linh quang tỏa ra càng trở nên chói mắt, mỗi một cánh tay đều cầm đủ loại đao thương kiếm kích.
Lấy thân thể hắn làm trung tâm, linh lực mãnh liệt nhộn nhạo tỏa ra bốn phía. Mười tám kiện bảo vật thuộc loại nhất đẳng trong hàng cổ bảo, đồng thời hung hăng đánh tới lão quái vật.
Thi Ma thấy thì thất sắc, trong cổ họng ực một tiếng. Hai cánh tay duỗi thẳng điểm về phía trước. Bạch Cốt Sơn cực lớn lóe lên một cái, thể tích đột nhiên tăng vọt đến cả ngàn trượng, thuấn di đến trên đỉnh đầu Lâm Hiên.
Hắn đành phải thi triển Cửu Thiên Vi Bộ né tránh, bất quá ngọn Cốt Sơn này lại như âm hồn bất tán, đuổi theo không rời.
Qua một lát, Lâm Hiên có chút tức giận. Trên tay chợt hiện một thanh kiếm gãy lóng lánh ngân quang, sau đó hắn hung hăng bổ ra một kiếm nhằm vào ngọn Cốt Sơn kia.
Chỉ thấy một đạo kiếm quang dài tới hơn trăm trượng hiện ra, Thiên Địa Nguyên Khí chung quanh lập tức ùa vào. Ngoài ra còn có những đạo phù văn to như cái đấu ẩn hiện.
"Một tiểu tử Ly Hợp Kỳ sao lại có vật này?" Thi Ma thấy thì la hoảng. Không ngờ trong tay đối phương lại có Thông Thiên Linh Bảo.
Bất quá, đang bị Pháp Tướng Tiểu La Yêu tế ra mười tám kiện bảo vật oanh kích, Thi Ma đỡ trái hở phải, muốn biến chiêu cũng không kịp.
Oanh!
Tiếng nổ như sấm sét giữa trời quang giật bên tai. Đạo kiếm quang ngân sắc khổng lồ chém tới. Bạch Cốt Sơn vô cùng cứng rắn nhưng không thể cản nổi, dù chưa bị chém thành hai khúc nhưng đã hiện vô số vết rạn nứt.
Thi Ma vừa kinh vừa giận, song Lâm Hiên há có thể buông tha. Tay áo phất một cái, Huyễn Linh Thiên Hỏa vừa hiện liền bắn tới ngọn Cốt Sơn.
Chỉ thấy một tầng băng giáp bao phủ cả ngọn núi bằng xương trắng, sau đó nó biến thành màu bích lục rồi phong hóa thành cát bụi.
"Không thể nào!" Thi Ma trừng lớn hai mắt, thân hình lập tức biến mất tại chỗ, dường như đã thi triển một bí thuật không gian nào đó.
Có điều, phản ứng của Lâm Hiên không hề chậm. Vừa thi triển Thiên Phượng Thần Mục, hắn rất nhanh đã phát hiện mục tiêu. Linh quang chợt lóe, một cây trường mâu cổ đã hiện trong tay phải. Pháp lực vừa cuồn cuộn truyền vào, hắn hung hăng chém xuống một cái.
Một ánh đao dài hơn một trượng chợt hiện. Khoảng không gian mà nó đi qua đều lưu lại các vết màu bạc, bắn tới một chỗ không người phía sau Lâm Hiên chừng trăm trượng.
Chỉ thấy Thi Ma lảo đảo bước ra, nhịn không nổi mà há miệng phun ra một ngụm máu đen, mùi tanh hôi tởm lợm tỏa khắp.
Không bỏ lỡ cơ hội, thân hình Lâm Hiên lóe lên như điện chớp. Hắn quyết định cận chiến, Bích Diễm Kỳ Lân Giáp chợt hiện ra hộ thân. Đồng thời, tay phải mọc ra một lớp vảy bạc, đã biến thành hình dạng Điểu Trảo Phượng Hoàng.
Thoáng chốc, khoảng cách giữa song phương chỉ còn cỡ ba thước. Mười tám cánh tay của Pháp Tướng Tiểu La Yêu nắm lại thành quyền, trên dưới trái phải, nhằm vào các bộ vị yếu hại của đối phương mà đánh tới.
Luận về độ cứng rắn, thân thể Thi Ma không thua gì Yêu Tộc cùng cấp, nhưng hắn chỉ có hai tay hai chân, hứng chịu những nắm quyền liên tiếp thì cũng lộ ra sơ hở. Ngay trong sát na đó, Điểu Trảo của Lâm Hiên lóe lên linh quang, hung hăng chộp tới Đan Điền đối phương.
Chiêu này vừa chuẩn vừa độc, hơn nữa Lâm Hiên còn không để ý đến một quyền Thi Ma liều mạng đánh tới ngực hắn.
Phải biết rằng quái vật cương thi có sức mạnh vô cùng cường đại. Một quyền của Thi Ma Động Huyền Kỳ có thể đánh thủng cả một ngọn núi.
Chẳng lẽ đối phương muốn lưỡng bại câu thương sao? Hắn điên rồi! Thi Ma vốn ngoan độc vô cùng, mà rốt cục trong mắt cũng lộ vẻ hoảng sợ. Bất quá, biến chiêu đã không kịp.
Bành! Phụp! Chỉ nghe hai âm thanh, một chát chúa, một ngọt xớt đồng thời vang lên.
Hứng chịu một quyền của Thi Ma, Lâm Hiên đương nhiên sẽ không dễ chịu gì. Có điều, đối phương còn bi thảm hơn cả hắn.
Móng vuốt sắc bén của Điểu Trảo trực tiếp khoan thủng một lỗ nơi Đan Điền của Thi Ma, thi huyết tanh hôi chảy ra ồng ộc. Mà khi Lâm Hiên rút tay về, trong lòng bàn tay đã nắm được một vật.