Có kẻ cầm đầu, các tu sĩ khác liên tục khẩn cầu tha thứ. Thư sinh cao gầy cùng phụ nhân liếc nhìn nhau, rồi cũng đành quỳ sụp.
Dù sao lão tổ không còn xa, chỉ cần người vừa tới, mọi sự sẽ từ hung hóa cát. Khẩn cầu tha thứ chỉ là tạm thời, tận lực trì hoãn thời gian cốt để giữ lấy tính mạng.
"Đi!" Thế nhưng Lâm Hiên không chút mềm lòng, chỉ lạnh lùng điểm một chỉ.
Phốc...
Tường băng chợt hiện vô số vết rạn, sau đó vỡ vụn thành hàng vạn khối băng sắc nhọn, như thiên nữ tán hoa bắn thẳng tới đám tu sĩ.
Nhất thời tiếng kêu thảm thiết vang lên liên hồi! Chỉ vỏn vẹn vài tu sĩ kịp thời tránh né. Tuy nhiên Lâm Hiên lại phất tay áo một cái, tế ra một chiếc hồ lô đen tuyền, đem pháp lực mênh mông truyền vào.
Ông...
Thanh âm cổ phác truyền tới tai, theo đó bảo vật chợt lóe linh quang. Hằng hà sa số những hạt cát đỏ rực như lửa từ bên trong bắn ra, tràn ngập khắp không gian.
Oanh! Có thêm Thiên Lôi Sa, kết cục thảm khốc đã định. Vài tu sĩ Nguyên Anh không cần phải nói tới, cuối cùng ngay cả hai tu sĩ Ly Hợp cũng gục ngã. Chỉ còn lại vài chục túi trữ vật lơ lửng giữa không trung, Lâm Hiên nhanh chóng thu lại.
Gió biển thổi qua, những băng tiễn đột nhiên tan thành nước, rơi xuống biển cả, trên không trung chỉ còn lại những tia Huyễn Linh Thiên Hỏa.
Trên mặt Lâm Hiên hiện vẻ hài lòng. Tuy chưa tu tập Mặc Nguyệt Thiên Vu Quyết nhưng hắn đã lĩnh ngộ được thuật khu sử huyền diệu Huyễn Linh Thiên Hỏa từ đó. Quả nhiên vận chuyển như ý, uy lực vô cùng.
Theo sau tiếng xé gió truyền tới tai, những tia Huyễn Linh Thiên Hỏa hợp lại thành một khối cầu lớn bằng đầu người. Theo đó một con Phượng Hoàng tứ sắc phá cầu mà ra, vỗ cánh bay về ống tay áo Lâm Hiên.
Ngoài khơi dần dần khôi phục sự yên tĩnh, Lâm Hiên nhắm mắt thả thần niệm ra.
Cùng lúc đó, cách nơi này về phía tây nam khoảng hơn 2.000 dặm.
Một thanh âm cực nhỏ, tựa tiếng kim châm rơi trên mặt đất, nhưng lại vô cùng bén nhọn. Kèm theo đó là một ánh đao hình lưỡi liềm lớn chừng một trượng, sáng lóe đến độ khó tin, bên trong ẩn chứa khí thế hủy thiên diệt địa.
Đối mặt với công kích này, tròng mắt Sát Dương lão ma co lại. Trên mặt hiện vẻ khẩn trương.
Tiểu tử kia vừa biến thân, thực lực liền tăng vọt. Thông Thiên Linh Bảo trong tay hắn vô cùng khó đối phó, bổ ra ánh đao uy lực thật không thể tưởng tượng. Mấy kiện bảo vật phòng ngự của lão ma trước sau đều bị hủy diệt. Càng khó đối phó hơn nữa là đối phương còn có ma hỏa thông linh có thể xé rách không gian.
Hiện tại chiến cuộc đang lâm vào giằng co, mà ba viên bổn mạng của đám đệ tử trong người lão ma đã vỡ vụn. Lão ma vừa sợ vừa giận, thật không ngờ tình cảnh lại bất ổn đến nhường này.
Lúc này ma khí toàn thân Tiêm Mạc Y Lam tựa như có sinh mệnh, cuồn cuộn hội tụ về lòng bàn tay.
Rất nhanh một vòng xoáy thâm thúy cực hạn xuất hiện. Theo sau từ bên trong vô số cây châm nhỏ màu đen như lông trâu đột nhiên bắn tới lão quái vật.
"Không ổn!" Sát Dương lão ma thất sắc, hai tay hợp lại rồi tách ra. Một bức tường sáng đen dày đặc liền hiện ra trước mặt.
Tuy nhiên chỉ có hơn một nửa số tiểu châm như lông trâu bị ngăn cản, số còn lại tiếp tục bắn tới khiến lão quái vật nhíu mày, phất tay áo một cái tế ra một chiếc ngoại y.
Ngoại y này là dùng tơ của Âm Hàn Tàm chế thành, chính là một kiện pháp bảo trân quý. Chỉ thấy nó tỏa ra một vòng phù văn. Trong âm phong như mực. Trên áo hiện ra một cái mặt quỷ, há miệng máu phun ra một vòng sóng gợn màu đen.
Lấy công thay thủ!
Oanh! Tế Châm bị vòng sóng đánh đến thất linh bát lạc, chỉ còn lại số ít không đủ gây nguy hiểm.
Lão ma đang thở phào nhẹ nhõm thì phát hiện Tiêm Mạc Y Lam đột nhiên biến mất.
Lão gia hỏa này tuy ham hưởng lạc nhưng kinh nghiệm đấu pháp vẫn vô cùng phong phú, toàn thân vừa nổi hắc quang, liền bay vút về phía trước.
Tuy nhiên đã chậm một bước. Bụp một tiếng, không gian chợt hiện một vết nứt không gian. Tiêm Mạc Y Lam lợi dụng Ma Hỏa biến thành linh điểu mà theo sát tới. Trong tay hắn nắm chặt Liễu Diệp đao hung hăng chém ra.
Ma Điểu thì vẫy hai cánh, trên dưới giáp công, phối hợp như thiên y vô phùng.
Muốn tránh cũng không được. Trên mặt Sát Dương lão ma hiện vẻ kinh sợ nhưng cũng lộ sát khí. Hiển nhiên đã bị đối phương khiến nộ hỏa bốc lên.
Đáng ghét!
Tay phải lão ma hết sức vỗ mạnh vào sau ót. Một thanh cốt kiếm cùng tinh huyết hỗn hợp phun ra. Theo sau cốt kiếm chợt lóe, biến thành một đoàn ma vụ xám trắng lớn hơn trượng, bao phủ lấy ma điểu màu đen.
Ma điểu cực kỳ phẫn nộ, trảo xé miệng mổ nhưng ma vụ cuồn cuộn chớp lóe một trận, hóa thành một con mãng xà khổng lồ, đối chọi gay gắt cùng ma hỏa.
Để ngăn chặn công kích của Thông Thiên Linh Bảo, lão ma chỉ kịp tế ra một kiện trọng pháp khí là một cây Lang Nha Bổng.
Nhưng chỉ nửa nhịp, tiếng gãy răng rắc đã truyền ra. Lang Nha Bổng là bảo vật không tồi nhưng đã bị một đao chém thành hai nửa.
Đảo ảnh chói lòa ánh vào mắt. Ở cự ly gần như vậy, đừng nói là Sát Dương lão ma, cho dù Tam Yêu Hoàng, Lục Hải Vương hay Thánh Thành chi chủ cũng không thể tránh được.
Nhưng lão ma không dễ dàng gục ngã, quát to một tiếng, tựa sấm nổ ngang trời. Toàn thân cuồn cuộn ma khí hội tụ về cánh tay phải. Ô quang đại phóng, những chiếc vảy đỏ tím mọc ra. Các ngón tay duỗi dài, tăng vọt, cả cánh tay đã biến thành quỷ trảo.
Theo sau lão quay đầu, miễn cưỡng né tránh chỗ hiểm yếu. Tay phải mãnh liệt tung ra một chiêu Hắc Hổ Thâu Tâm móc thẳng tới sườn trái Tiêm Mạc Y Lam, xem như là lưỡng bại câu thương.
Tiêm Mạc Y Lam vừa sợ vừa giận nhưng biến chiêu đã không kịp nữa, toàn thân pháp lực điên cuồng truyền vào Thông Thiên Linh Bảo.
Chỉ thấy huyết hoa bắn tung tóe, hai người đồng thời kêu thảm. Chỉ một thoáng mà cả vài dặm đều tràn ngập huyết tinh khí. Song phương đấu trí đấu lực, kết quả là lưỡng bại câu thương.
Chỉ thấy trên mặt Sát Dương lão ma hiện vẻ oán độc, nếu không phải kịp thời chuyển thân thì đã bị mổ bụng. Máu đã ngừng chảy nhưng vẫn đau đến nghiến răng nghiến lợi.
Tình cảnh Tiêm Mạc Y Lam cũng chẳng khá hơn là bao, sườn trái hiện một cái lỗ máu lớn bằng miệng bát. Bất quá không chảy máu, mà ma khí đen thùi không ngừng cuồn cuộn nơi đó.
Hai người đều chịu đau khổ không nhỏ, sau một kích liền tách ra.
"Lão gia hỏa, ta chỉ giết một tên đệ tử của ngươi mà thôi. Chẳng lẽ ngươi thật sự muốn liều mạng cùng bổn thiếu gia? Còn đánh tiếp chỉ sợ sẽ cùng ngã xuống, cá chết lưới rách chẳng có lợi lộc gì." Tiêm Mạc Y Lam lạnh lùng cất tiếng.
Sát Dương lão ma lâm vào trầm mặc, một lát sau mới mở lời: "Vậy ngươi muốn gì?"
"Dừng tay."
"Được!" Bất ngờ thay, Sát Dương lão ma dứt khoát đáp ứng. Ánh mắt Tiêm Mạc Y Lam đảo qua người lão quái vật rồi hóa thành một đạo kinh hồng bay đi. Chớp lóe vài cái đã biến mất nơi giao thoa giữa biển và trời.
Sát Dương lão ma nhìn theo với vẻ oán độc, một lúc lâu sau mới thở dài. Không ngờ tiểu tử Ly Hợp kia lại cường hãn đến mức này. Thông Thiên Linh Bảo cùng biến thân ma hóa, rốt cuộc hắn có lai lịch gì?
Lắc đầu, thân hình lão quay tròn, hóa thành một đóa âm vân bay về tổng đà Sát Dương Tông.
Chẳng qua mới đi được vài trăm dặm thì đột nhiên một đạo kiếm khí như thiên ngoại lưu tinh từ ngoài khơi nổi lên, thanh thế như muốn khai thiên tích địa hung hăng trảm xuống đầu lão ma.
Dị biến này khiến Sát Dương lão ma thất sắc, chẳng lẽ là tiểu tử quay ngược lại mai phục ám toán lão sao?
Không đúng, linh lực dao động hoàn toàn bất đồng, là một kẻ khác. Cảm thụ rõ ràng, trên mặt Sát Dương chân nhân lại hiện vẻ bi phẫn. Thật sự là hổ lạc bình dương bị chó khinh, hạng tôm tép cũng dám mạo phạm đến oai rồng.
Nhưng rất nhanh lão liền nhận ra suy nghĩ này là sai lầm. Uy lực của đạo kiếm quang kia quả thực kinh người, cảm giác còn có phần tương tự công kích của tiểu tử kia.
Thông Thiên Linh Bảo?
Nguy hiểm! Nghịch cảnh đã kích phát huyết dũng của lão quái vật.
Hống!
Thân thể trọng thương của lão ma lại bùng phát sức sống vô tận, Ma khí vô biên bao phủ chu vi vài dặm, tay phải lại biến thành quỷ trảo, đánh tới.
Vụt!
Như vạn lưu quy tông, ma khí đang tán loạn chung quanh đột nhiên hội tụ về trung tâm. Cuồng phong gào thét cùng tiếng kêu thảm thiết thê lương, một quỷ trảo khổng lồ cao tới hàng trăm trượng xuất hiện giữa không trung. Lợi trảo bén nhọn cực hạn có điện hồ xẹt xẹt, cùng vô số phù văn quỷ dị như ẩn như hiện chung quanh.
Một chiêu này thi triển ra trôi chảy như lưu thủy hành vân, thế nhưng sắc mặt Sát Dương lão ma lại trắng bệch, dường như pháp lực cùng tinh huyết toàn thân đã mất đi hơn phân nửa.
Oanh!
Sau một khắc, quỷ trảo cùng kiếm khí ầm ầm đối đầu. Qua một thoáng thì kiếm khí bị đánh cho tứ phân ngũ liệt. Tuy nhiên một đạo kiếm khí khác lại theo sát mà tới.
Lâm Hiên ẩn mình trong bóng tối mai phục, với thực lực hiện tại của hắn, khu sử Ma Duyên Kiếm, có thể liên tục xuất chiêu.
Hơn nữa còn chưa kết thúc, theo sát phía sau kiếm khí còn có cả ngàn con Hỏa Giao cùng Băng Long.
Thiên Long Chi Nha!
Lâm Hiên muốn đánh lén thì dĩ nhiên phải hạ độc thủ, quyết một kích đưa đối phương xuống âm tào địa phủ.
Cảm ứng được công kích mãnh liệt, cường hãn hơn cả Thông Thiên Linh Bảo của Tiêm Mạc Y Lam nhưng Sát Dương lão ma đã không còn tâm tình tìm hiểu địch nhân là thần thánh phương nào nữa. Vừa rồi lão đã dốc hết toàn lực, lúc này chỉ có thể trơ mắt nhìn kiếm quang cùng Băng Giao Hỏa Long hoàn toàn bao phủ quỷ trảo.
Chỉ một thoáng sóng dữ ngập trời, cương phong tàn phá khắp nơi. Thiên toàn địa chuyển, phảng phất không gian có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
Thông Thiên Linh Bảo cùng Thiên Long Chi Nha càn quét ma khí đầy trời, khiến chúng tan biến. Lệ quỷ gào thét, cuối cùng quỷ trảo khổng lồ bị kiếm quang cùng thiên long nuốt chửng.
Công kích ngay sau đó ầm ầm đánh thẳng tới Sát Dương lão tổ. Vẻ mặt lão quái vật hoảng sợ đến mức không thể dùng ngôn ngữ nào miêu tả. Sự tình phát sinh hôm nay, đối với lão mà nói, quả thực như một cơn ác mộng.
Vốn là đi truy nã hung thủ sát hại đồ đệ, trong nháy mắt lại lâm vào tuyệt cảnh.
Mắt thấy kiếm quang bao phủ toàn thân, lão ma ngửa đầu phát ra tiếng rống giận bi phẫn. Thiên địa nguyên khí bốn phía cuồn cuộn nhập vào thân thể, linh lực trong kinh mạch cùng đan điền càng trở nên điên cuồng đến cực hạn.
Mà ma khí ngoài thân đã chuyển thành màu đen đỏ, ngưng kết thành các xúc tu uốn éo điên cuồng như ma xà vũ động.
Lâm Hiên lập tức nhận ra điểm không ổn. Thân hình chợt lóe đã hiện ra cách đó vài ngàn trượng. Huyền Thanh Tử Mẫu Thuẫn cũng được hắn tế ra hộ thể.
Oanh!
Hàng loạt tiếng nổ, sấm rền ngang trời, theo đó, cách chỗ Sát Dương lão ma vừa đứng, xuất hiện một quang cầu lớn hơn tấc, sáng ngời như thái dương. Bên trong ẩn chứa pháp lực vô cùng kinh người.
Rất nhanh quang cầu bành trướng lên, nơi nó nở ra, không gian biến thành màu trắng xóa, dường như vỡ vụn hoàn toàn.
Toàn bộ Băng Giao Hỏa Long bị quét sạch không còn, kiếm quang cũng biến thành hư vô.
Lâm Hiên thất sắc, thân hình liên tiếp chớp động, liên hoàn thi triển Cửu Thiên Vi Bộ lui về thành một điểm đen nhỏ nơi chân trời.
Uy lực vụ tự bạo vô cùng khủng khiếp nhưng cũng may phạm vi có hạn, tới nhanh mà tan cũng nhanh.
Hữu kinh vô hiểm, Lâm Hiên lau mồ hôi lạnh trên trán. Bất quá, mọi chuyện còn chưa kết thúc. Ánh mắt hắn nheo lại, tròng mắt đã biến thành màu bạc.
Thiên Phượng Thần Mục!
Thân hình hắn chợt lóe, lần nữa biến mất không thấy tăm hơi.
Gần như ngay lập tức, Nguyên Anh của Sát Dương lão ma đã trốn ra hơn 10 dặm nhưng Lâm Hiên sao có thể từ bỏ?
Hai người một trước một sau, Nguyên Anh thuấn di vô cùng mau lẹ nhưng độ thần diệu vẫn kém Cửu Thiên Vi Bộ một bậc.
Rất nhanh lão ma phát hiện đối phương truy đuổi tới gần, khuôn mặt nhỏ nhắn hiện vẻ kinh hoàng.
Có thân thể mà còn không đánh lại, hiện chỉ còn Nguyên Anh. Chẳng lẽ hôm nay lão thực sự sẽ gục ngã tại nơi đây?
Lúc này trên tay Lâm Hiên hiện ra một cây cổ trường mâu. Theo sau hào quang chợt lóe, thuấn di của lão ma bị phá vỡ, thân hình lảo đảo hiện ra.
"Bảo vật không gian!"
Sắc mặt Nguyên Anh càng trở nên xanh lét. Cân nhắc hơn thiệt, không ngờ lão chợt dừng lại. Thoáng chốc, Lâm Hiên chỉ cách hơn 10 trượng.
"Tiểu bối, rốt cuộc ngươi muốn gì, hai ta không oán không cừu, ngươi thật sự muốn đuổi tận giết tuyệt sao?"
Ánh mắt Sát Dương lão ma đảo qua người Lâm Hiên thì kinh hãi cùng nghi hoặc.
"Tiền bối cái gì, thật khiến người ta chê cười. Là tu sĩ Động Huyền, chẳng lẽ ngươi còn không hiểu được thế gian này cường giả vi tôn?" Lâm Hiên mỉm cười.
"Được rồi, vậy theo ý đạo hữu, ta phải làm sao để ngươi yên tâm?" Nguyên Anh thở dài.
"Rất đơn giản, giao ra một hồn một phách." Lâm Hiên vừa nói vừa lấy ra một cái mộc bài đen nhánh, tỏa sáng.
Cấm hồn mộc!
Nhân tộc có ba hồn bảy vía. Mất đi một hồn một phách, đừng nói chết vô cùng thê thảm, mà tọa hóa cũng không có cơ hội chuyển thế đầu thai. Vẻ mặt Nguyên Anh tái nhợt, trên trán chảy ra những giọt mồ hôi lớn như hạt đậu.
"Sao, ngươi không đồng ý?" Lâm Hiên lạnh lùng cất tiếng khiến Nguyên Anh có phần tức giận ngẩng đầu: "Đạo hữu đưa ra điều kiện này quá mức hà khắc!"
"Hà khắc? Lâm mỗ chỉ biết là có giao một hồn một phách thì đạo hữu sẽ cố gắng làm việc, không mưu toan vụng trộm ám toán ta." Lâm Hiên mỉm cười nói.
"Giao ra một hồn một phách khác nào chung thân làm nô bộc. Cho dù tại hạ thật sự tìm được những tài liệu kia, đến khi đó đạo hữu không buông tha thì ta vẫn không có lực phản kháng, chỉ có thể mặc cho ngươi thao túng." Nguyên Anh có phần kích động: "Điều kiện này quá bất bình đẳng."
"Bình đẳng?" Lâm Hiên nghe xong, nhịn không được cười phá lên: "Ta xem ngươi còn chưa rõ tình cảnh hiện tại của bản thân. Ngươi nghĩ rằng chúng ta đang ở hội trao đổi phường thị sao? Hiện tại ngươi không có tư cách cò kè mặc cả! Nhưng ngươi yên tâm, hai ta không oán không cừu. Chỉ cần ngươi giúp ta tìm được những vật phẩm kia, Lâm mỗ tất nhiên sẽ đem hồn phách giao lại cho ngươi."
"Lời này không sai chứ?"
"Yên tâm, quân tử chỉ nói một lời, khoái mã chỉ cần một roi. Lâm mỗ tuyệt không nuốt lời." Lâm Hiên dứt khoát nói.
"Được!" Rốt cục, Sát Dương lão ma lựa chọn khuất phục. Đứng dưới mái hiên nhà người không thể không cúi đầu! Trước mắt còn gì quan trọng hơn tính mạng đây?