Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 609: CHƯƠNG 609: HOANG ĐẢO THẦN BÍ

"Không sao cả, ít nhất Thánh Thành vẫn đảm bảo lợi ích của chúng ta. Tuy tổn thất có lớn hơn một chút, nhưng vẫn tốt hơn nhiều so với việc bị Cự Kình Vương đuổi khỏi Hồng Diệp hải vực."

“Hừm, nhưng ngươi đừng quên, điều kiện tiên quyết là chúng ta phải tìm được mỏ quặng cực phẩm tinh thạch, nếu không Thánh Thành sẽ không thực hiện lời hứa.” Độc Long Lão Tổ lạnh lùng cất tiếng.

"Tuy chưa tìm được, nhưng trận pháp sư của Thánh Thành đã sắp bố trí xong đại trận phá kết giới, hiện chỉ cần thu thập đủ Thiên Tâm Thạch làm động lực mà thôi."

"Hừ, có gì đáng để vui mừng chứ? Thật không ngờ lối vào không gian thần bí kia lại có đến hai nơi, ngoài Hồng Diệp đảo ra thì còn có trên Vạn Thú đảo. Nơi đó đã bị Hải tộc chiếm cứ, trận pháp của chúng cũng sắp được bố trí xong, cũng chỉ thiếu Thiên Tâm Thạch mà thôi." Sắc mặt Độc Long Lão Tổ trở nên khó coi.

"Đây quả thật là sai lầm của chúng ta, ai ngờ được đám cổ tu sĩ lại bố trí như vậy. Hiện tại có thể nói thực lực song phương đã cân bằng. Hải tộc không thể công hạ Hồng Diệp Đảo, mà chúng ta cũng không có lấy nửa điểm hy vọng đoạt lại Vạn Thú Đảo từ tay bọn chúng.” Bạch Cốt Chân Quân nghe đến đây, khẽ thở dài một hơi.

Hai lão quái này thiên tân vạn khổ mới bảo vệ được Hồng Diệp Đảo, không ngờ Hải tộc lại tình cờ phát hiện một lối vào khác ở Vạn Thú Đảo, lại còn bố trí chiến lực tinh nhuệ, khiến cho Nhân tộc hao binh tổn tướng mà vẫn không thể đoạt lại.

Trải qua vài trận đại chiến, song phương đã nhận ra thực lực ngang nhau, muốn cướp lấy hòn đảo nhỏ mà đối phương đang chiếm lĩnh là chuyện không thực tế.

Lúc này, cuộc tranh đấu của song phương lại chuyển từ sáng sang tối, các cuộc công kích phần lớn chỉ còn mang tính chất quấy nhiễu, tinh lực chủ yếu tập trung vào việc bố trí xong phá giới đại trận trước đối phương, đồng thời thu thập được nhiều Thiên Tâm Thạch hơn.

Vì thế, Thánh Thành cùng Hải tộc không hẹn mà cùng treo thưởng hậu hĩnh, khiến cho đám tán tu không ngừng liều mạng tiến vào hoang đảo. Đương nhiên, tinh nhuệ của hai bên lúc này cũng đang nóng lòng đến đó thu thập Thiên Tâm Thạch.

Độc Long Lão Tổ trầm mặc một lát rồi chậm rãi mở miệng: "Đám trận pháp sư này quả thực ngu xuẩn, đến bây giờ mới phát hiện ra việc mở phá giới trận pháp còn cần một vật quan trọng, chính là nội đan của Thiên Tâm Thiềm Vương.”

"Đạo hữu nói không sai, có điều bình tâm mà nói thì cũng không thể trách đám trận pháp sư. Phá giới trận pháp quá mức thâm ảo, bọn họ chỉ dựa vào thượng cổ điển tịch mà trông mèo vẽ hổ, khó tránh khỏi việc không tường tận một vài chỗ quan trọng." Bạch Cốt Chân Quân thở dài một hơi rồi nói tiếp: "Đạo hữu, Thiên Tâm Thiềm Vương quả thực khó đối phó. Vì thế mà Khâu lão quái đã chỉ đích danh ta và ngươi đến đây thu thập."

“Không sai, bất quá hiện tại lão phu lo lắng cũng không phải việc này. Chỉ là một con nghiệt súc mà thôi, hai ta liên thủ chẳng phải là dễ như trở bàn tay hay sao?”

“Ý đạo hữu là lo lắng về phía Hải tộc...” Bạch Cốt Chân Quân nghe vậy, đôi mày khẽ nhíu lại.

“Không sai.” Độc Long Lão Tổ khẽ than thở, vẻ mặt ngưng trọng: “Bên chúng ta đã sắp bố trí xong phá giới trận pháp, chỉ sợ bên Hải tộc cũng đã hoàn thành. Ngươi nói xem, liệu bọn chúng có phái lão quái Động Huyền Kỳ đến đây, thậm chí là Cự Kình Vương đích thân xuất thủ hay không?”

Nói tới đây, trên mặt Độc Long Lão Tổ lộ ra một tia sợ hãi.

“Đạo hữu quá lo lắng rồi. Khâu lão quái tuy rằng khắc bạc nhưng lại đại diện cho Thánh Thành, nếu Cự Kình Vương đích thân tới hoang đảo tầm bảo, lẽ nào hắn có thể ngồi yên không quản được sao?” Bạch Cốt Chân Quân nhíu mày, sau đó liền mở miệng.

Độc Long Lão Tổ trầm mặc một lát, sau đó gật gật đầu: "Đạo hữu nói không sai, nhưng chắc chắn Cự Kình Vương cũng sẽ phái những lão quái Động Huyền Kỳ tới, chúng ta không thể không cẩn thận."

"Lão phu hiểu, chỉ cần không phải Hải Tộc Lục Vương là được. Còn lại dù gặp các tu tiên giả Động Huyền Kỳ của Cự Kình nhất mạch, tin rằng hai ta dù địch không lại thì cũng có thể toàn thân trở ra.” Bạch Cốt Chân Quân ung dung lên tiếng, hiển nhiên đã sớm nghĩ qua vấn đề này.

"Ừm, đạo hữu nói có lý. Chẳng qua chúng ta phải tận lực đoạt lấy nội đan Thiên Tâm Thiềm Vương, chỉ khi chính thức tìm được mạch khoáng cực phẩm tinh thạch thì mấy trăm năm vất vả của chúng ta mới thu được kết quả." Lúc nói lời này, trong mắt Độc Long Lão Tổ hiện lên một tia oán độc.

Hiện tại, Độc Long đảo đã bị san thành bình địa. Không ngờ lại có kẻ dám vuốt râu hùm, hơn nữa còn kiêu ngạo đến cực điểm, lưu lại ngôn ngữ khiêu khích trên sơn môn. Đáng hận hơn là gia sản tích cóp mấy vạn năm giấu trong một mật động cùng với thân ngoại hóa thân cũng bị kẻ này đoạt mất.

Hiện tại, Độc Long Lão Tổ so với Yến Sơn Tứ Hữu cũng chẳng khác là bao, gia sản đã khánh kiệt.

Cho nên lão quái vật này càng thêm khát vọng lợi ích mà Thánh Thành đã hứa hẹn, hy vọng có thể đoạt được nội đan của Thiên Tâm Thiềm Vương.

Ánh mắt Bạch Cốt Chân Quân đảo qua, hiểu được Độc Long Lão Tổ đang nghĩ gì thì trong lòng có điểm hả hê, có điều biểu hiện ra ngoài lại là một bộ đồng cam cộng khổ: "Đạo hữu yên tâm, lão phu cũng không muốn buông tha chỗ tốt mà Thánh Thành đã hứa hẹn. Đương nhiên sẽ dốc toàn lực."

“Được như thế quả là rất tốt.”

Kế tiếp, hai lão quái vật không nhiều lời nữa, chiếc thượng cổ chiến thuyền kia vẫn nhanh như điện chớp, vùn vụt lao đi.

Lo lắng của bọn họ không phải không có lý. Cách đó hàng trăm vạn dặm dưới đáy biển, một chiếc Huyền Quy khôi lỗi cũng đang với tốc độ kinh người hướng về hoang đảo.

Đây là pháp khí tiềm thủy đặc hữu của Hải tộc, bất luận công kích hay phòng ngự cũng không hề thua kém chiến thuyền của Nhân tộc, bên trong chứa một số lượng tinh nhuệ của Cự Kình nhất mạch.

Dự đoán của Bạch Cốt Chân Quân rất chính xác, Cự Kình Vương không đích thân động thủ nhưng đã phái tới một nam một nữ tu sĩ Động Huyền Kỳ.

Nam tử chừng hơn ba mươi tuổi, da thịt màu đồng cổ, đầu trọc lóc, bộ dáng xấu xí, không hề có chút hình tượng nào của một tu tiên giả cao cấp mà trông giống một tên lực sĩ hơn.

Còn nữ tử bên cạnh một thân hắc y, dung mạo che phủ bởi một tấm khăn lụa, bất quá từ dáng vẻ có thể nhận thấy nàng không quá hai mươi tuổi.

Lâm Hiên chưa từng gặp qua người này nhưng nàng lại biết hắn. Nàng chính là Tú di mà hai vị quận chúa của Cự Kình Vương đã xưng hô. Hơn 400 năm trước, khi Lâm Hiên vừa tới Hồng Diệp hải vực thì nàng đã là tu tiên giả Ly Hợp Kỳ đại thành. Hiện tại, nàng cũng đã tiến giai Động Huyền Kỳ. Mà nhiệm vụ cướp đoạt nội đan Thiên Tâm Thiềm Vương lần này do nàng cùng Lệ lão quái kia chủ trì.

Lâm Hiên không hề biết những điều này, hiện tại hắn cùng Yến Sơn Tứ Hữu đã tới hoang đảo thần bí nọ.

Thân ở hiểm địa, năm người cẩn thận từng li từng tí nhưng không hề có ý lui bước. Rất nhanh, họ liền tiến vào bên trong tầng vụ khí bao phủ trên đảo. Thân ở trong đó, đám người mới phát hiện chúng có tác dụng hạn chế thần thức.

Qua một lát thì một trận cuồng phong bỗng nhiên nổi lên. Lâm Hiên nhướng mày, linh quang trên thân đại thịnh, mở ra Cửu Thiên Linh Thuẫn. Yến Sơn Tứ Hữu tuy kinh ngạc nhưng phản ứng cũng không chậm, vội vàng xuất ra pháp khí phòng ngự.

Có điều không có công kích nào xuất hiện, mà bốn phía nhanh chóng bị bóng tối bao phủ, đến mức xòe tay không thấy ngón.

Lực cấm chế thần thức bỗng tăng vọt gấp mấy lần. Thần thức của tu sĩ Nguyên Anh Kỳ đã không còn cách nào ly thể, ngay cả Lâm Hiên khi phóng ra cũng chỉ có thể bao phủ phạm vi năm sáu ngàn trượng mà thôi.

Cảm ứng được một khoảng không hư vô, hắn không khỏi kinh nghi, trong ngọc đồng giản được cấp không hề nhắc đến tình huống này. Chẳng lẽ là vận rủi, năm người đã lọt vào một cạm bẫy nào đó?

Lâm vào hiểm địa không rõ, Lâm Hiên hít vào một hơi sâu, đang chuẩn bị phát ra linh lực cường đại thì lúc này lại có biến.

Một đạo linh quang màu đen chợt hiện, Lâm Hiên cảm giác thân hình bị bao bọc ở trong. Sau đó là tiếng gào thét, trong đầu chợt xuất hiện một trận mê muội.

"Ồ..." Cảm giác này tựa như truyền tống nhưng lại có điểm khác biệt. Bất quá dường như không có nguy hiểm, thân hình Lâm Hiên lóe lên rồi biến mất tại chỗ, không còn thấy tăm hơi. Yến Sơn Tứ Hữu cũng gặp phải cảnh ngộ tương đồng.

Cảm giác khó chịu khi truyền tống rất nhanh biến mất, trên mặt Lâm Hiên tràn đầy cảnh giác, quay đầu dò xét bốn phía.

Hiện hắn đang ở trong một hạp cốc xanh biếc. Vụ khí hạn chế thần thức cũng đã biến mất. Chẳng qua không biết Yến Sơn Tứ Hữu đã bị truyền tống đi nơi nào. Xem ra lần truyền tống này là ngẫu nhiên.

Ra ngoài sơn cốc là những dãy núi uốn lượn không dứt, ánh vào mắt là một vùng xanh biếc mỹ lệ. Trong không khí còn ngửi được hương thơm của cỏ cây khiến người ta cảm thấy thư thái. Chẳng qua trên bầu trời lại bị bao phủ bởi những đám mây màu đỏ rực, xen kẽ là từng tia chớp xẹt qua giữa không trung.

Lâm Hiên phất tay áo một cái, một đạo quang hà bay vút ra, nâng một khối cự thạch vạn cân ở gần đó ném lên bầu trời.

Khi lên cao chừng nghìn trượng thì thiểm điện cùng lôi hỏa đồng thời giáng xuống, trong khoảnh khắc đã đem khối cự thạch kia hóa thành bột mịn.

Tròng mắt Lâm Hiên co lại, uy lực thật cường đại!

Không trách được trong ngọc đồng giản có nói, có thể tiến vào hoang đảo từ bất kỳ chỗ nào nhưng nếu muốn rời đi thì cần phải đến những truyền tống trận riêng.

Điều cổ quái hơn là những truyền tống trận này không ngừng dao động. Cũng may là như thế, nếu không chắc chắn sẽ có những tu tiên giả bất lương canh giữ các truyền tống trận nhằm giết người đoạt bảo.

Mà toàn đảo có chừng trên trăm điểm truyền tống trận, tu tiên giả muốn rời khỏi nơi này thì chỉ cần mất một chút thời gian tìm kiếm.

Lâm Hiên đi nhiều thấy rộng mà còn chưa từng thấy qua nơi nào kỳ lạ thế này bao giờ. Hơn nữa vì sao toàn bộ Đông Hải mà chỉ có nơi này mới có yêu thú Thiên Tâm Thiềm?

Cùng lúc đó, tại một nơi cách sơn cốc của Lâm Hiên rất xa.

Đây là một vùng hoang mạc vô cùng nóng bức. Một gã tu tiên giả râu quai nón đang lau mồ hôi trên trán, vạt áo cũng rộng mở, thời tiết quá nóng bức, giống như phàm nhân đặt mình trong hỏa lò vậy.

Hắn là tu tiên giả Ngưng Đan trung kỳ mà còn cảm thấy vô cùng khó chịu, đành phải thả ra vòng phòng hộ, nhưng như vậy sẽ tiêu hao khá nhiều linh lực.

Hắn tới hoang mạc này đã hai ngày, hai vò linh tửu mang theo cũng đã uống cạn. Bất quá hắn vẫn không nguyện ý rời đi.

Khi vào đảo, sông núi, hồ nước cho tới cánh đồng tuyết, cái gì cũng có. Hắn đã đi qua rất nhiều địa phương. Về sau đến nơi này, đánh chết một con Thiên Tâm Thiềm, hắn bèn dừng lại nghỉ ngơi một chút.

Đúng lúc đó, không ngờ một khe hở không gian đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt.

“Oa!” Một thanh âm truyền đến rồi một con Thiên Tâm Thiềm từ bên trong nhảy ra.

Gã râu quai nón trừng lớn mắt, vô cùng ngạc nhiên rồi mừng như điên, không ngờ đang nghỉ ngơi cũng có bánh từ trên trời rơi xuống.

Thiên Tâm Thiềm thực lực chỉ cỡ Trúc Cơ Kỳ, đương nhiên là bị hắn giải quyết nhanh gọn.

Lấy được Thiên Tâm Thạch, người này lại bắt đầu trầm tư. Khe hở không gian kia đã biến mất. Chẳng qua hoang mạc này rất nóng, vì thế hắn liền quyết định tiếp tục lưu lại chỗ này ôm cây đợi thỏ.

Đúng là hắn thực sự may mắn. Cứ chừng một canh giờ thì cái khe kia cùng Thiên Tâm Thiềm sẽ xuất hiện.

Rồi sau đó thì không cần nhiều lời. Cái thú ôm cây đợi thỏ quả là sung sướng. Sau hai ngày, hắn đã kiếm được 50 viên Thiên Tâm Thạch, đối với một tu tiên giả Ngưng Đan Kỳ, đây là một lượng tài phú vô cùng lớn.

Nếu lúc trước mang thêm vài vò linh tửu thì tốt biết mấy. Gã râu quai nón than thở nhưng vẫn tính ở nơi này thêm vài canh giờ nữa.

Rốt cục hắn đã hiểu vì sao Thiên Tâm Thiềm bị giết nhiều như thế nhưng số lượng vẫn dường như vô cùng vô tận, chính là thông qua khe hở không gian này mà tới.

Chẳng lẽ chúng thuộc về một giới diện khác? Loài Thiên Tâm Thiềm này lại có điểm kỳ lạ, thậm chí, không giống yêu thú.

Chẳng lẽ không phải là vật của Linh Giới? Ý niệm này hiện lên trong đầu, tu tiên giả Ngưng Đan Kỳ này trở nên sợ hãi, sau đó lắc lắc đầu tự trấn an. Dường như là hắn đã lo lắng quá nhiều rồi, chỉ cần biết Thiên Tâm Thạch có thể đổi ra lượng lớn tài phú là được.

Đột nhiên, một tiếng “xoạt” truyền đến, trên mặt hắn lộ vẻ hưng phấn nhưng sau một thoáng thì cứng lại.

Đoàng một tiếng nổ lớn, khe hở không gian những lần trước chỉ cỡ một thước mà lần này lại rộng tới hơn một trượng.

Bên trong cái khe đen ngòm, sâu hun hút không thấy đáy, dường như có tiếng lệ quỷ thét gào. Tu sĩ Ngưng Đan Kỳ kia nghẹn họng trân trối nhìn, một sự kinh sợ không hiểu từ đâu bùng lên trong lòng, sau lưng ứa mồ hôi lạnh.

Tuy không hiểu đã xảy ra chuyện gì nhưng hắn biết ở lại chỗ này là không sáng suốt. Tu sĩ Ngưng Đan Kỳ nọ muốn chạy trốn nhưng không biết tại sao, dưới chân lại giống như có một sợi xích vô hình giữ hắn ngây ngốc đứng tại chỗ.

⚡ Dịch giả AI, chữ nghĩa bay — Thiên Lôi Trúc ở đây hôm nay ⚡

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!