Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 611: CHƯƠNG 611: CHẠM TRÁN BÍCH U TIÊN TỬ

Chỉ trong nháy mắt, tiếng nổ lốp bốp dày đặc như rang đậu đã truyền vào tai. Mấy trăm quyền ảnh liên tiếp từ bốn phương tám hướng đánh tới trên người cự thạch quái.

Quái vật này có man lực kinh người, phòng ngự cực kỳ chắc chắn nhưng lại không am hiểu Ngũ Hành pháp thuật, cũng không biết cách thao túng thiên địa nguyên khí. Chịu đựng mấy trăm quyền ảnh cuồng oanh, cự thạch quái dù thi triển toàn lực chống đỡ nhưng cũng chỉ là phí công vô ích.

Sau khoảng một tuần trà, một tiếng răng rắc tựa như có thứ gì đó vỡ vụn truyền vào tai.

Trong mắt Lâm Hiên chợt lóe ngân quang, thấy rất rõ trên thân cự thạch quái đã xuất hiện những vết rạn nứt. Hắn lộ ra nụ cười hài lòng, hai tay nắm chặt rồi đánh ra một đạo pháp quyết.

Phốc! Tựa như bọt khí tan vỡ, mấy trăm quyền ảnh lại hóa thành thổ nguyên khí.

Trên đầu cự thạch quái vốn có một quỷ diện mặt xanh nanh vàng vô cùng sống động, có điều lúc này vẻ hung hăng đã biến thành kinh hãi. Nó thực sự không hiểu tại sao đối phương đang chiếm thế thượng phong mà lại dừng công kích, cho nó một cơ hội chạy trốn.

Không chút do dự, toàn thân cự thạch quái nổi lên hắc quang, muốn ngự phong bỏ chạy, nhưng Lâm Hiên đã nâng tay phải lên, điểm về phía trước.

Ông! Gió núi thê lương thổi qua. Ngay sau đó, không khí dường như ngưng đọng lại, biến thành gông xiềng vô hình cản trở hành động của cự thạch quái.

Đây là do Lâm Hiên thao túng Mộc nguyên khí huyễn hóa thành gió. Đồng thời, Thổ nguyên khí một lần nữa ngưng tụ thành một bàn tay khổng lồ đến cả trăm trượng, năm ngón siết chặt, một quyền hung hăng giáng xuống đỉnh đầu đối phương.

Thân thể bị trói buộc, cự thạch quái không thể chạy trốn. Trên quỷ diện lộ ra vẻ tàn khốc, rồi cũng hung hăng đánh ra một quyền chống đỡ.

Bành! Tình cảnh có phần tương tự khi nãy, nhưng kết quả lại hoàn toàn khác biệt.

Cự thạch quái vốn đã thương tích đầy mình, tựa như nỏ mạnh hết đà. Lần này, thân hình nó trực tiếp bị đánh cho vỡ nát.

Chỉ thấy đá vụn rơi lả tả nhưng không hề có Nguyên Anh thoát ra. Ánh mắt Lâm Hiên đảo qua đống đá màu đen đang chồng chất thì khẽ nhíu mày, không chút do dự phất tay một cái, một đạo thanh quang từ trong tay áo bay vút ra.

Thanh quang cuốn về, lộ ra một khối tinh thể màu xanh da trời cỡ lòng bàn tay. Đây chính là vật tối trọng yếu trong thân thể cự thạch quái.

Lâm Hiên cẩn thận quan sát nhưng tạm thời vẫn chưa nhìn ra lai lịch của vật này, liền tiện tay thu vào trong Túi Tu Di bên hông.

Cự thạch quái sau khi chết không thấy Nguyên Anh hồn phách, không có cách nào thi triển Sưu Hồn thuật. Bất quá, Lâm Hiên tin rằng mình sẽ gặp những biến cố khác.

Sau khi diệt sát cự thạch quái, khí tức trên người hắn nhanh chóng yếu đi, khôi phục lại cảnh giới Nguyên Anh trung kỳ rồi hóa thành một đạo kinh hồng mờ ảo bay đi.

Cùng lúc đó, tại đỉnh một ngọn núi nhỏ, một đôi nam nữ tu sĩ Nguyên Anh kỳ sóng vai đứng. Nam tử chừng ba mươi lăm, ba mươi sáu tuổi, thần thái tuấn lãng, nữ tử thì một thân cung trang tuyết trắng, dáng người đầy đặn nhưng khuôn mặt lại khá bình thường.

Hai người này thần sắc thân mật như một đôi phu phụ, chẳng qua giữa hai hàng chân mày của họ lại tràn ngập vẻ sầu lo.

Qua khoảng một tuần trà, nơi chân trời xa xa đột nhiên chớp động những tia sáng, mấy chục đạo độn quang xuất hiện.

Rất nhanh, các đạo độn quang hạ xuống đỉnh núi, lộ ra các tu tiên giả cả nam lẫn nữ, tu vi cao thấp không đều nhưng kẻ yếu nhất cũng là Ngưng Đan kỳ.

"Chúng đệ tử tham kiến sư tôn.” Những tu sĩ kia cùng tụ lại một chỗ, cung kính bái kiến.

"Được rồi, đã là lúc nào rồi, không cần đa lễ.” Nam tu sĩ khoát tay áo, trên mặt lộ vẻ thiếu kiên nhẫn: "Sự tình vi sư giao cho các ngươi xử lý, hiện tại thế nào rồi?”

Những tu sĩ Ngưng Đan kỳ hai mặt nhìn nhau, cuối cùng một lão giả đầu đầy tóc trắng thở dài, đành kiên trì tiến lên một bước: "Khởi bẩm sư tôn, đệ tử cùng các sư đệ sư muội đã tìm kiếm phạm vi mấy chục vạn dặm quanh đây nhưng không phát hiện ra lối ra."

"Cái gì?" Nam tu sĩ cùng cung trang nữ tử nhìn nhau, không hẹn mà cùng lúc vẻ mặt trở nên âm trầm. Qua một lát, hắn lại lên tiếng: "Ngươi khẳng định đã xem xét tất cả mọi nơi, không bỏ sót chỗ nào sao?"

"Đệ tử khẳng định, không dám nói là đã lục soát từng tấc đất ngọn cỏ nhưng đã phi thường cẩn thận, tuyệt không bỏ qua chỗ nào." Lão giả tóc bạc cũng lộ vẻ nghi hoặc, sao lại có thể xảy ra chuyện như vậy, chẳng lẽ có liên quan đến đám lệ quỷ Âm Ti kia?

Thánh Thành đưa ra nhiệm vụ Thiên Tâm Thạch, hấp dẫn không chỉ đám tán tu mà không ít tiểu tông môn gia tộc cũng chọn lựa các tinh anh đi làm nhiệm vụ.

Thiên Hà Môn trước mắt thực lực khá thấp, hơn nữa tương đối nghèo khó, do hai vị trưởng lão Nguyên Anh kỳ dẫn mấy chục đệ tử Ngưng Đan kỳ tới làm nhiệm vụ. Bởi vì phối hợp ăn ý nên hiệu suất khá cao, trước đây bọn họ từng tới đây mấy lần, tuy có một số đệ tử ngã xuống nhưng thu hoạch được rất nhiều.

Có điều lần này, cách đây không lâu, bọn họ bất ngờ đụng độ mấy lệ quỷ đến từ Âm Ti giới.

Những tu sĩ Thiên Hà Môn thất kinh, nhưng cũng may đám lệ quỷ kia chỉ có một tồn tại Nguyên Anh kỳ cùng vài Ngưng Đan kỳ mà thôi, cảnh giới tương đồng nhưng nhân số ít hơn rất nhiều.

Đám lệ quỷ đương nhiên bị diệt sát, nhưng trưởng lão Thiên Hà Môn liền cảm thấy có điểm không ổn, bọn họ chưa bao giờ gặp phải âm hồn quỷ vật ở nơi này.

Nhắc tới cũng là trùng hợp, nam tu sĩ Nguyên Anh kỳ kia có học qua tướng thuật trong tu tiên bách nghệ. Hắn tự bói cho mình một quẻ thì lại là đại hung.

Người này cả kinh thất sắc, vội lặng lẽ dẫn đệ tử muốn rời khỏi hoang đảo. Đáng tiếc, bọn họ lại không tìm thấy truyền tống trận để rời đi.

Trước đây, chỉ cần tốn một lát thời gian là có thể tìm ra. Huống hồ, các tu sĩ Thiên Hà Môn càng như cưỡi xe nhẹ đi đường quen, thậm chí còn nắm được quy luật chuyển động của các truyền tống trận. Nơi trung tâm hoang đảo này chí ít có bốn cái, mà giờ đây lại không phát hiện được cái nào.

Thậm chí nam tử Nguyên Anh kỳ kia đã phái ra các đệ tử đi tìm kiếm kỹ lưỡng nhưng vẫn không có manh mối, lại liên tưởng tới quẻ bói kia thì vẻ mặt hắn càng trở nên khó coi.

Gặp phải tình huống thế này không chỉ có mỗi đám tu sĩ Thiên Hà Môn. Khi các tồn tại thuộc tam tộc phát hiện có điểm không ổn, muốn rời khỏi nơi đây thì đều hoảng hốt khi nhận ra các điểm truyền tống đều đã biến mất. Xem ra, tất cả đã bị vây khốn ở nơi này. Hoang đảo thần bí hiện đã trở thành một ác ma thôn phệ sinh mệnh, chỉ có thể vào mà không còn đường ra.

Lâm Hiên thì chưa có ý định rời khỏi nơi đây, sau mấy canh giờ, hắn đã năm lần bị tập kích bởi cả Nhân tộc, Hải tộc cùng Âm Ti quỷ vật.

Đương nhiên, hắn nào có chuyện lưu tình với đám tu sĩ Nguyên Anh kỳ không có mắt, động lòng tham này. Tất cả đều không ngoại lệ mà nằm xuống. Lâm Hiên còn thi triển Sưu Hồn thuật nhưng không phát hiện thêm được điều gì quan trọng.

Về phần đám Âm Ti quỷ vật, Sưu Hồn thuật của hắn đã mất đi hiệu quả, chỉ có thể làm cho đối phương thống khổ chứ không cách nào thu được tin tức.

Điều này rất kỳ lạ, không hề giống như bị tồn tại cấp cao thiết hạ cấm chế. Có vẻ như cấu tạo thể chất của Âm Ti quỷ vật lần này khác với các tộc ở Linh giới. Thi triển Sưu Hồn thuật với chúng chỉ vô dụng mà thôi.

Sắc trời dần dần tối đen, gió lạnh nổi lên bốn phía. Tròng mắt Lâm Hiên biến thành màu bạc, nhìn về một ngọn núi nhỏ phương xa. Gọi là núi nhưng chỉ cao chừng trăm trượng, bên trên là một thảm thực vật xanh biếc. Ánh mắt hắn đảo qua thì lộ vẻ cổ quái.

Không ngờ thiên địa linh khí đang dần chuyển hóa thành âm lực. Đúng vậy, linh mạch trên ngọn núi kia rõ ràng đang chuyển hóa thành âm mạch.

Vẻ mặt Lâm Hiên trở nên khó coi dị thường. Ở Linh giới, số tiên giả biết qua tình huống này không nhiều. Hắn do xảo hợp mà từng nghe tiểu nha đầu Tiểu Đào nói qua tại Nhân giới.

Giữa Linh giới cùng Âm Ti giới có rất nhiều không gian kỳ lạ, không hẳn thuộc về Linh giới mà cũng không thuộc về Âm Ti giới. Chúng được ví như những thông đạo nối liền hai giới diện này.

Ở thời thượng cổ, tồn tại của hai bên muốn thông qua những thông đạo này để tới giới diện của đối phương thì rất dễ dàng do lực cách giới rất nhỏ. Có điều, những thông đạo này vô cùng thần bí, muốn tìm được là một nan đề rất lớn, chỉ có thể dựa vào vận khí.

Khi trước, Tiểu Đào nói về vấn đề này cũng đầy vẻ phiền muộn, tựa hồ dù là Tu La Vương cũng không thể định vị chuẩn xác chúng ở nơi nào. Nếu không thì đại quân Âm Ti giới hoàn toàn có thể tập kích bất ngờ đến Linh giới.

Mà Tiểu Đào từng nói qua, có một yếu tố đặc thù để nhận ra những thông đạo này. Đó là linh mạch nơi đó sẽ phát sinh chuyển đổi lần lượt theo ngày đêm, ban ngày là linh mạch, còn buổi tối thì biến thành âm mạch.

Nghĩ đến đây, nỗi khiếp sợ trong lòng Lâm Hiên có thể tưởng tượng được. Vậy những tu sĩ tới nơi này tìm Thiên Tâm Thạch quả thực đang đứng trên miệng núi lửa sắp phun trào.

Trách không được chưa từng thấy qua Thiên Tâm Thiềm ở Linh giới, chín phần mười là chúng đến từ Âm Ti giới. Vậy rốt cuộc đám Âm Ti quỷ vật kia là do vô tình tiến vào thông đạo này hay là có âm mưu nào đó?

Thế sự đổi dời. Hiện tại, rất có thể các đại năng ở Âm Ti giới đã có biện pháp tìm ra những thông đạo thần bí kia.

Bất quá nghĩ kỹ lại, Lâm Hiên cũng không mấy quan tâm, dù sao hắn chỉ là một tán tu. Bởi vì thân phận kiếp trước của Nguyệt Nhi, Lâm Hiên đối với Âm Ti giới không có hảo cảm mà cũng không thù hận như đám tu sĩ Linh giới.

Thoáng nghĩ đến nàng, trên mặt hắn chợt lộ ra nụ cười ngọt ngào hiếm thấy, bộ dáng có vài phần ngơ ngẩn, đưa tay khẽ ôm ngực: "Ta nhớ nàng, thật sự… thật sự rất nhớ nàng.”

Có điều, vẻ ôn nhu này của hắn hiển lộ không được bao lâu. Qua một lát, Lâm Hiên lạnh lùng chậm rãi quay sang một hướng: "Đạo hữu ẩn thân trong bóng đêm, là muốn đánh lén Lâm mỗ sao? Ngươi không có cơ hội đâu."

Lâm Hiên thản nhiên nói, nhưng trên mặt đã bắt đầu lộ vẻ oán hận với kẻ vừa cắt đứt tâm tư của hắn. Linh áp toàn thân ngưng tụ như thực chất, tựa như một con sư tử đang phẫn nộ, cuồn cuộn ép về phía đối phương.

"Ồ?" Một tiếng khẽ hô duyên dáng truyền ra, Lâm Hiên nghe thấy thì trên mặt lộ tia ngoài ý muốn. Là một nữ tử, bất quá linh áp do hắn phát ra chỉ tăng chứ không giảm.

Chẳng qua chỉ được hơn trăm trượng thì bầu trời đêm đột nhiên xuất hiện một vòng xoáy, cuồn cuộn cắn nuốt sạch sẽ linh áp của hắn.

"Ồ… " Tròng mắt Lâm Hiên co rụt lại. Vòng xoáy kia cũng được hình thành do linh áp. Tu tiên giả bình thường không thể có bản lĩnh này. Dù là tồn tại Động Huyền sơ kỳ mà hắn từng gặp qua cũng không thể làm được. Như vậy, đối phương là tồn tại trung kỳ? Vẻ mặt hắn tức thời trở nên ngưng trọng.

Lúc này, nương theo gió đêm là những tiếng "đinh đinh đang đang" thanh thúy, phảng phất như tiếng chuông lục lạc đang va chạm vào nhau. Vòng xoáy vừa tan đi thì một thân ảnh thon thả xuất hiện trong tầm mắt.

Nữ tử? Nữ tử hư hư thực thực này lại là cao thủ Động Huyền trung kỳ?

Lâm Hiên có điểm kinh ngạc nhưng sau đó liền bình tĩnh trở lại. Nữ tử thì sao, tu tiên chi đạo cùng giới tính nam nữ không có mấy quan hệ. Tu La Vương đã dùng thực lực của mình để chứng minh điều này.

Rất nhanh, hiện ra một thiếu nữ xinh đẹp chưa đầy đôi mươi, dung mạo của nàng khiến người ta có cảm giác thanh thuần vô cùng. Chẳng qua, vẻ mặt Lâm Hiên lại càng ngưng trọng vô cùng.

Cảm ứng của hắn không sai, đối phương quả nhiên là tồn tại Động Huyền trung kỳ, từ trang phục cùng một thân âm lực cực kỳ tinh thuần thì chắc chắn đến từ Âm Ti giới.

Lâm Hiên rất rõ tình huống của bản thân mình, dù trên người có không ít thần thông cùng bảo vật nhưng cũng không thể địch lại tu tiên giả đẳng cấp cao cỡ này.

Kinh nhưng không hoảng, không chút chậm trễ, Lâm Hiên vươn tay tế ra mấy chục tấm phù triện cấp bậc Ly Hợp. Đối mặt với công kích tổng hợp này, dù là lão quái Động Huyền kỳ cũng phải e ngại. Chỉ thấy đủ loại băng tiễn, lôi hỏa, thiểm điện, thổ thứ, mộc tác... cuồn cuộn đánh về phía đối phương.

Còn chưa hết, động tác của Lâm Hiên vẫn như nước chảy mây trôi, trong nháy mắt ném ra phù triện thì tay trái đã vỗ vào bên hông. Trong linh quang lập lòe, Vạn Hồn Tháp đã được tế ra. Hắn đánh ra một đạo pháp quyết, thân tháp rung lên, tầng thứ nhất vừa mở ra thì một đoàn bạch quang chói mắt đập vào mắt. Sau đó, bạch quang hóa thành một vòng xoáy, vù vù một đóa trùng vân màu đỏ như máu cỡ bảy tám chục mẫu từ bên trong bay ra.

Trùng vân phô thiên cái địa như che lấp toàn bộ không gian, lần này chỉ sợ Lâm Hiên đã thả ra tới cả hai ba trăm vạn Huyết Hỏa Kiến.

Hắn làm vậy là không thừa! Mấy chục tấm phù triện uy lực cường đại mà chỉ ngăn cản được thiếu nữ kia một lát, băng tiễn lôi hỏa đã bị quét sạch không còn.

Vạn quỷ tề rống sau lưng nàng, hàn phong nổi lên lạnh lẽo thấu xương.

Kẻ lỗ mãng vừa thấy mặt đã động thủ, không chút thương hương tiếc ngọc nào như Lâm Hiên quả thực đã chọc giận Bích U Tiên Tử.

"Muốn chết!" Nàng quát lạnh một tiếng, thanh âm êm tai dễ nghe nhưng sát khí bên trong khiến người ta toàn thân sởn gai ốc. Nàng đang định tế ra bảo vật thì đám trùng vân cực lớn đã bay vút tới.

Đối mặt với hàng trăm vạn ma trùng, trong mắt Bích U Tiên Tử hiện lên lệ quang. Tay ngọc vươn ra, nhẹ nhàng điểm về phía trước, động tác nhu hòa nhưng lại hình thành những đợt hàn khí thấu xương, tụ lại thành một đầu ác quỷ mặt xanh nanh vàng.

Ác quỷ chỉ là hư ảnh có nửa thân trên, chỉ có đầu cùng bả vai nhưng hình thể cực lớn, hai hàm răng loạn xạ nhai rôm rốp rồi há cái miệng lớn đỏ lòm như chậu máu ra.

Phốc!

Ác quỷ phun ra những tầng quỷ hỏa màu xanh rờn về phía đám Huyết Hỏa Kiến. Mùi khét lẹt truyền ra, đám Huyết Hỏa Kiến đi đầu lập tức bị thiêu cháy thành than.

"Chỉ là hư chiêu dọa người." Thấy thế, trên mặt Bích U Tiên Tử lộ vẻ khinh thường. Có điều, sau một khắc thì vẻ mặt nàng lại thay đổi. Đám ma trùng phía sau lại như không thấy, không biết chữ "tử" viết thế nào mà tiếp tục ùn ùn xông lên.

ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!