Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 617: CHƯƠNG 617: CỰ NHÂN VÀ CỰ QUỶ

Độc Long lão tổ xem như không thấy, mười phần tin tưởng đối với phòng ngự của phù bảo. Đừng nói chỉ là một tiểu tử Ly Hợp kỳ, cho dù Hải Tộc Lục Vương đích thân tới nơi này cũng chưa chắc phá nổi.

Vù một tiếng, Ngũ Long Tỷ đã đánh tới. Chỉ thấy phù bảo bắn ra kim quang bốn phía, mặt ngoài chợt hiện các loại phù văn thần bí, hợp thành một màn sáng.

Một màn phát sinh tiếp theo lại khiến Độc Long lão tổ trợn trắng mắt.

Ngũ Long Tỷ va chạm vào màn sáng. Vô thanh vô tức, lớp phòng ngự tưởng chừng không gì phá nổi chợt tan thành mây khói một cách khó tin. Toàn bộ phù văn đều như vạn lưu quy tông bị hút vào bên trong ngọc tỷ.

Có thể nói quá trình này mười phần quỷ dị nhưng chỉ mới bắt đầu mà thôi.

Kế tiếp, tiếng chuông cổ xưa lần nữa truyền ra, không ngờ chiếc chuông thần bí cũng tan rã thành một tầng linh lực màu vàng mênh mông, tràn đầy khí tức thần bí. Phảng phất ẩn chứa pháp tắc chi lực nào đó, sau đó cũng bị Ngũ Long Tỷ hấp thu.

"Cái gì!”

Độc Long lão tổ líu lưỡi, ngỡ rằng chính mắt mình đã xảy ra vấn đề, dường như tất cả đều là ảo ảnh. Có nhầm không chứ, đây chính là phù bảo cấp bậc Tiên Thiên Linh Bảo! Ngay cả nữ tử âm hồn Động Huyền kỳ kia còn chưa thể phá giải. Bị phá vỡ một cách quỷ dị như thế, trái tim lão quái vật tức thì băng giá.

Ngũ Long Tỷ nọ rốt cuộc là bảo vật gì?

Ý niệm còn đang lưu chuyển thì trong lồng ngực lão quái vật truyền ra cơn đau dữ dội, khí huyết cuồn cuộn. Lão đành há miệng phun ra một ngụm máu tươi.

Thêm nữa là nguyên thần hóa thành ma mãng đã bị hủy diệt. Độc Long lão tổ còn chưa hết bàng hoàng thì một đạo kiếm khí mênh mông lăng không hiển hiện, hư ảnh Kỳ Lân lần nữa nhào tới.

Độc Long lão tổ thất sắc, phát hiện ra thì đã chậm. Đừng nói trốn chạy, ngay cả tế ra bảo vật cũng không kịp, duy nhất chỉ có thể mở ra hộ thể linh quang.

Oanh!

Tiếng bạo liệt kinh thiên động địa nổi lên, ẩn ẩn còn có tiếng kêu thảm thiết. Phạm vi mấy chục dặm đều bị uy thế hung bạo của Kỳ Lân cuốn vào. Đó còn là do Lâm Hiên đã cố ý khống chế quy mô, nếu không dư chấn thật khó mà tưởng tượng.

Hoang đảo trơ trọi kia đã trực tiếp bị đánh nát, đá vụn bay đầy trời. Chung quanh tràn ngập sương trắng, đưa tay không thấy được năm ngón, nhiệt độ cao đã khiến một vùng biển bốc hơi.

Cảnh vật trước mắt bị hơi nước che khuất, Lâm Hiên liền thi triển Thiên Phượng Thần Mục. Một đạo độn quang mờ ảo liền hiển hiện trong tầm mắt. Tay phải hắn nâng lên, một đạo quang mang từ ống tay áo bay vút ra với tốc độ nhanh như điện chớp, phát sau mà đến trước.

Độc Long lão tổ mặt đầy vẻ sợ hãi, một kích của Ma Duyên Kiếm đã hủy đi nhục thân, lão ma chỉ còn lại Nguyên Anh. Đây cũng là do Lâm Hiên chưa dốc toàn lực.

Không gian chợt chấn động, đạo quang mang nọ ngưng tụ thành một bàn tay lớn màu xanh, hung hăng chụp tới Nguyên Anh. Lúc này pháp lực của lão ma căn bản đã cạn kiệt. Nguyên Anh lơ lửng giữa không trung đã là vô cùng miễn cưỡng, trực tiếp bị bàn tay ánh sáng bắt gọn.

Bàn tay lớn vừa bay về, Lâm Hiên còn chưa mở miệng thì Nguyên Anh đã phịch một tiếng quỳ xuống, khom lưng uốn gối, không còn chút tôn nghiêm nào: "Tiền bối tha mạng, tiền bối hạ thủ lưu tình. Không sai, là tiểu nhân đã đắc tội với ngài, nhưng xin ngài đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân, coi ta như một cái rắm chó mà tha cho!”

Lâm Hiên nghe vậy thì thầm líu lưỡi, lão ma Động Huyền kỳ này thật vô sỉ đến mức bá đạo rồi. Hắn lạnh lùng mở miệng.

"Tại sao ta phải tha cho ngươi? Lúc trước nếu không phải Lâm mỗ phúc lớn mạng lớn thì đã chết trong tay ngươi rồi."

"Vâng, đó là do vãn bối có mắt không tròng, là lỗi của ta." Vị Nguyên Anh kia vừa nói vừa cuống quít dập đầu: "Sai lầm lớn đã trót gây ra, hối hận cũng đã muộn. Bất quá vãn bối nguyện ý đền bù tổn thất cho ngài."

"Đền bù tổn thất cho ta?" Lâm Hiên nghe vậy thì khẽ nhíu mày.

"Đúng vậy, chỉ cần tiền bối tha cho cái mạng nhỏ này, vãn bối nguyện nhận ngài làm chủ, suốt đời làm nô tài để ngài sai khiến. Thực lực tại hạ tuy thấp nhưng dầu gì cũng là Động Huyền Kỳ, coi như dùng để trông coi động phủ. Đối với chủ nhân cũng có chỗ hữu dụng."

"Hừ, cứ cho là vậy nhưng ta và ngươi đều rõ ràng, ngươi nhận ta làm chủ chỉ do bất đắc dĩ, không phải thật tâm thực lòng. Lâm mỗ không có hứng thú lưu một cừu nhân bên người, không chừng lúc nào đó ngươi đảo khách thành chủ, khi đó, chẳng phải ta sẽ không có chỗ mà khóc sao."

"Tiền bối ngàn vạn lần không nên nói như vậy. Không sai, bình tâm mà nói, đương nhiên không ai tình nguyện làm nô bộc. Có điều vãn bối còn muốn sống, không có lựa chọn nào khác. Nếu ngài lo lắng thì có thể hạ trọng cấm chế trên người ta. Như vậy toàn bộ sinh tử của vãn bối đều nằm trong tay ngài, sao còn dám phản kháng. Độc Long ta vốn là kẻ rất sợ chết, chỉ cần có thể sống thì tuyệt không dám manh động."

Lâm Hiên có chút á khẩu, đối phương sợ chết đến trình độ này cũng coi như một loại bản lĩnh.

"Vậy ngươi nguyện giao ra một hồn phách không?"

"Đương nhiên không có vấn đề, chỉ cần có thể sống thì vãn bối nguyện ý làm tất cả."

Độc Long lão tổ run rẩy nhưng không chút do dự đáp ứng khiến Lâm Hiên ngạc nhiên, lúc trước Bệnh Ma của Sa tộc khi nghe hắn sử dụng cấm hồn thuật còn cò kè mặc cả một hồi.

Ý niệm lưu chuyển trong đầu, Lâm Hiên phất tay áo một cái. Một khối mộc bài màu đen bay vút ra.

Độc Long lão tổ tỏ ra rất thức thời, ngoan ngoãn giao ra một hồn phách. Chẳng qua ngoài cấm hồn thuật, Lâm Hiên còn liên tiếp thiết hạ nhiều loại cấm chế khác. Trong mắt lão ma thoáng lộ tia oán độc nhưng rất nhanh đã tan biến.

Lâm Hiên ném qua mấy bình ngọc. Độc Long lão tổ ngẩn người rồi vội vàng thu lại.

"Trong này có một số đan dược có thể trợ giúp ngươi hồi phục nguyên khí, ngươi nghỉ ngơi một chút rồi trả lời vấn đề của ta."

Lâm Hiên lạnh lùng phân phó. Độc Long lão tổ cũng không nghi ngờ gì. Hiện tại đối phương không cần thiết phải hạ độc lão.

Vừa mở nắp một chiếc bình, trên mặt lão quái vật liền lộ vẻ cuồng hỉ. Chất lỏng bên trong chứa lượng linh khí khiến người ta kinh ngạc.

"Ồ… Đây chẳng lẽ là Vạn Niên Linh Nhũ đã pha loãng?" Độc Long lão tổ kinh hô, vội vàng mở các bình còn lại thì thấy vài loại đan dược, trong thời gian ngắn có thể khôi phục ba bốn thành nguyên khí.

"Đa tạ chủ nhân, lão nô thề sống chết thuần phục ngài." Bộ dáng Độc Long lão tổ vô cùng cảm kích. Lâm Hiên mỉm cười:

"Không cần đa lễ, mau khôi phục nguyên khí, ta còn có chuyện muốn hỏi ngươi."

Hai người hóa thành độn quang bay đi.

Nguyên Anh tìm một chỗ, trực tiếp phục dụng đan dược rồi đả tọa. Lâm Hiên cũng uống vài ngụm linh tửu rồi tĩnh tọa.

Một ngày một đêm rất nhanh trôi qua, Độc Long lão tổ vừa mở mắt thì thanh âm lãnh đạm của Lâm Hiên đã truyền vào tai.

"Thế nào rồi?"

"Đã khôi phục khoảng bảy thành." Lão quái vật mừng rỡ mở miệng, hiệu quả của đan dược còn tốt hơn tưởng tượng rất nhiều.

"Lâm mỗ có mấy vấn đề muốn hỏi ngươi."

"Chủ nhân, mời nói, lão nô nhất định không dám giấu diếm." Độc Long lão tổ cung kính mở miệng.

Một canh giờ sau, một đạo kinh hồng vạch phá trời xanh. Ở bên trong độn quang, trên mặt Lâm Hiên đầy vẻ do dự.

"Cực phẩm khoáng mạch, khó trách Thánh Thành cùng Cự Kình Vương không ai nhường ai như thế."

Có thể nói điều này khiến Lâm Hiên vô cùng kinh ngạc, không ngờ bí mật trên Hồng Diệp Đảo lại kinh người đến thế.

Lúc này hắn thực sự động tâm. Bình thường chỉ kiếm được một hai khối cực phẩm tinh thạch. Nguyên cả một mỏ thì đủ để tất cả thế lực lớn điên cuồng tranh đoạt. Hắn quyết định vẫn trở về Hồng Diệp đảo.

Mấy canh giờ sau, hòn đảo quen thuộc đã hiện ra trong tầm mắt, điều khiến Lâm Hiên mừng rỡ là không thấy bóng dáng âm hồn quỷ vật.

Dường như tin tức về âm hồn chưa bị lộ ra, hết thảy mọi việc trên Hồng Diệp đảo vẫn diễn ra như thường. Lâm Hiên nhanh chóng vào thành, nơi này vẫn náo nhiệt như xưa. Hắn thi triển Liễm Khí Thuật, hạ tu vi xuống Nguyên Anh trung kỳ.

Sau đó Lâm Hiên gọi một cỗ thú xa tới dịch quán, nơi có tòa lầu các mà hắn đã thuê khi trước cùng Yến Sơn Tứ Hữu.

Tiến vào lầu các, Lâm Hiên mở miệng một cái túi linh thú. Nguyên Anh của Độc Long lão tổ từ bên trong bay ra.

Túi này vốn dùng để đựng linh thú, tu tiên giả không thể nào ở bên trong nhưng Nguyên Anh thì không thành vấn đề. Đương nhiên, ở trong đó khẳng định không thoải mái như Thiên Cơ Phủ.

Hiện tại Độc Long lão tổ đâu còn sự lựa chọn. Chẳng qua lão gia hỏa này cũng rất biết ẩn nhẫn, vừa hiện thân liền cung kính thỉnh an Lâm Hiên.

Bất tri bất giác, thêm ba ngày trôi qua trong bình lặng. Lâm Hiên đang ngồi trong lầu các thì thần sắc khẽ động, bỗng nhiên đứng dậy.

"Chủ nhân, làm sao vậy?" Độc Long lão tổ đang ở bên cạnh đả tọa vội mở mắt, ngẩn ngơ hỏi. Cho dù ở thời kỳ toàn thịnh thì thần thức của lão vẫn kém xa Lâm Hiên, huống chi là bây giờ.

"Âm hồn quỷ vật đã tới."

"Hả?" Độc Long lão tổ nghe vậy thì trên mặt hiện lên tia phức tạp, nhưng rất nhanh lại lộ vẻ vui mừng: "Nói như vậy thì cơ hội đã tới. Đợi lúc trong thành đại loạn, chúng ta sẽ tới trận pháp. Chỉ cần dùng nội đan của Thiên Tâm Thiềm Vương là có thể mở trận pháp, phá toái hư không đưa chủ nhân tới không gian độc lập có mạch khoáng cực phẩm tinh thạch."

"Hy vọng là vậy." Lâm Hiên thản nhiên nói, hắn đã thảo luận qua cùng Độc Long lão tổ về kế hoạch hành động. Hắn cũng không sợ đối phương giở trò, cái mạng nhỏ của lão hiện đang nằm trong tay hắn.

Lâm Hiên lại phất tay áo một cái, túi linh thú mở ra, một tầng sáng bao bọc lấy Nguyên Anh của Độc Long lão tổ rồi hút vào.

Thần sắc lão quái vật như thường nhưng chắc chắn trong lòng đang chửi ầm lên. Chẳng qua Lâm Hiên không thèm để ý, dán lên túi linh thú mấy đạo cấm chế phù triện rồi đi ra ngoài lầu các.

Những tòa kiến trúc to lớn đập vào mắt. Chẳng biết từ lúc nào, cấm chế cấm phi hành trong thành đã được giải trừ. Có thể trông thấy rất nhiều đạo độn quang gào thét qua lại, đại đa số tu sĩ đều mang một bộ dạng kinh hoảng và mờ mịt.

Đương nhiên, cũng không thiếu người chưa biết chuyện gì xảy ra, đang bảy mồm tám miệng thảo luận, nghe ngóng.

"Âm hồn xâm lấn!” Tiếng nghị luận ầm ĩ phiền phức nhưng Lâm Hiên vẫn có thể nghe được rành mạch.

Do chiến cuộc cùng Hải Tộc đang ở thế giằng co, cao tầng trong thành đã phái ra một lượng lớn tu tiên giả am hiểu độn thuật, tới lui tuần tra trong phạm vi mấy vạn dặm. Không may là bọn họ đã đụng độ âm hồn quỷ vật, tám chín phần đã ngã xuống nhưng vẫn có kẻ may mắn trốn thoát trở về.

Tin tức âm hồn đột kích giống như ôn dịch, nhanh chóng lan tràn trong thành.

“Đang …Đang …” Một hồi chuông cổ xưa, kiên cố mà trầm trọng báo động truyền ra. Nhiều đội giáp sĩ ngay ngắn trật tự xuất hiện trên bầu trời.

Lại nghe tiếng ầm ầm bạo liệt truyền vào tai. Từng tòa thành lũy biết bay chợt nhô lên từ mặt đất. Những thành lũy này có kiến trúc khác nhau nhưng đều mười phần kiên cố, trầm trọng, mặt ngoài bao phủ màn sáng đủ mọi màu sắc, bắt đầu nhô ra những khẩu Tinh Uy Pháo.

Những thành lũy phi hành này có điểm khác với thượng cổ chiến thuyền.

Thượng cổ chiến thuyền tương đối tinh xảo, công phòng nhất thể, có tốc độ phi hành cực cao. Đánh không thắng thì có thể rút chạy. Nói một cách khác, tiến có thể công mà lui có thể thủ.

Thành lũy phi hành thì kiến tạo dễ dàng hơn, về hai phương diện công và phòng đều có uy lực vượt trội hơn thượng cổ chiến thuyền. Chẳng qua tốc độ phi hành rất chậm, đánh không lại cũng không thể chạy. Chỉ có thể dùng làm lợi khí thủ thành.

Phóng tầm mắt nhìn lại, thành lũy phi hành chằng chịt, bay lượn trong Lâm Hải thành chỉ là số ít, còn một lượng lớn thì hiện ra từ tầng đất sâu trên khắp đảo.

Lâm Hiên đếm sơ lược, số lượng không tới một vạn thì cũng hơn tám ngàn.

Chiến lực cường đại ở Lâm Hải Thành này, đặt ở Nhân giới thật không cách nào tưởng tượng. Chỉ riêng những thành lũy kia, muốn quét ngang cả Thiên Vân Thập Nhị Châu cũng hết sức dễ dàng, đừng nói chi trong thành đang có tới vài chục vạn tu sĩ.

Lâm Hiên thật sự chấn kinh, quyết chiến khi xưa giữa Thiên Nhai Hải Các và Vạn Phật Tông so với trường diện trước mắt thì không đáng nhắc tới.

Đủ loại cấm chế được mở ra. Toàn bộ Hồng Diệp đảo được gần trăm tầng sáng bao phủ. Mặt ngoài những màn sáng còn lưu chuyển các loại phù văn thần bí dị thường. Lớp ngoài cùng là khói độc chướng khí đủ mọi màu sắc.

Đã kinh qua đại chiến với Hải Tộc, thời khắc này đừng nói tu tiên giả của Thánh Thành, ngay cả đám tán tu cũng chuẩn bị ứng chiến. Kẻ nào dám cự tuyệt sẽ bị hành quyết ngay tại chỗ. Đương nhiên, tán tu gia nhập chiến đấu thì sau đó sẽ có đền bù tổn thất.

Lúc này Lâm Hiên bất động thanh sắc, cùng bảy tám tán tu Nguyên Anh kỳ lập thành một tổ, tất cả đều bị điều ra khỏi Lâm Hải thành.

Lâm Hiên thầm kinh ngạc nhưng ngoài mặt vẫn thờ ơ. Kết quả, một màn tiếp theo lại làm cho hắn phải mở to mắt.

Oanh!

Tiếng nổ như sấm sét giữa trời quang truyền vào tai, toàn bộ mặt đất run rẩy. Sau đó toàn bộ Lâm Hải thành đột ngột bay lên khỏi mặt đất.

"Cái này…”

Lâm Hiên sợ ngây người, trơ mắt mà nhìn. Chỉ thấy Lâm Hải thành dựa vào các quảng trường khác nhau mà chia làm chín phần. Trải qua một phen sắp xếp tổ hợp thì biến thành các thành lũy chiến đấu, chính xác mà nói thì là những cự nhân cao tới ngàn trượng, uy mãnh dị thường.

Tiên thành hóa ra chín cự nhân, có thể thấy trên người chúng đủ loại kiến trúc cùng Tinh Uy Pháo ló ra.

"Thật sự quá uy mãnh." Lúc này Lâm Hiên thật có cảm giác mình như ếch ngồi đáy giếng, đáy mắt cũng toát ra tia sợ hãi.

Những cự nhân này tuy ngây ngốc chậm chạp nhưng trong chiến đấu công thủ thành, vạn pháo cùng lúc oanh kích thì sẽ có lực sát thương đáng sợ đến cỡ nào.

Mấy gã tu sĩ Nguyên Anh cùng tổ với Lâm Hiên cũng trợn tròn mắt.

"Trời ạ, đây là cái gì?" Một lão giả râu bạc trắng kéo kéo chòm râu, bị đứt mấy sợi mà không chút cảm giác.

"Ta cũng không hiểu." Một tu sĩ béo lùn ngơ ngác mở miệng. Hắn tới Lâm Hải thành đã trăm năm, trải qua mấy lần công thành chiến nhưng đây là lần đầu tiên thấy cự nhân xuất hiện.

Thật là đại thủ bút! Chẳng lẽ đây là vũ khí bí mật của Thánh Thành để phòng ngự Hồng Diệp đảo.

Chúng tu sĩ từ kinh ngạc chuyển sang vui mừng quá độ. Tiếng hoan hô liên tiếp vang lên khiến sĩ khí tăng gấp bội. Lúc này, ai cũng có cảm giác, những âm hồn quỷ vật tới Hồng Diệp đảo là để tìm chết.

Chẳng qua một số kẻ lão luyện thành thục thì vẫn nhíu mày. Đại chiến khi trước dù khẩn trương nhưng chưa đến mức thế này. Thành lũy sau khi biến hóa sẽ không cách nào trở lại như cũ. Chỉ có tại thời khắc nguy cấp nhất mới sử dụng đến chúng.

Đại chiến chưa bắt đầu mà các lão quái vật Động Huyền Kỳ của Nhân tộc đã thiếu tự tin đến thế sao?

Hiện đang là chính ngọ mà đột nhiên sắc trời trở nên u ám, mây đen áp đỉnh che khuất vầng thái dương.

Cái lạnh bắt đầu kéo tới. Sau đó tiếng gào khóc thảm thiết truyền vào trong tai. Cảm giác này đã không phải là vạn quỷ tề khóc mà như đang ở âm tào địa phủ. Một đường màu đen xuất hiện ở chân trời, sau đó lại giống như sóng dữ gào thét cuồn cuộn tiến tới.

"Trời!"

"Ta không nhìn lầm chứ!"

"Chẳng lẽ đại chiến lưỡng giới thật sự nổ ra một lần nữa."

Các tu sĩ không khỏi thất sắc, theo tình báo thì có không ít âm hồn quỷ vật, nhưng nằm mơ cũng không ngờ quy mô lại lớn đến vậy.

Phóng tầm mắt nhìn lại thì âm hồn quỷ vật như một biển cả vô biên vô hạn, mà Hồng Diệp đảo chỉ như là một con thuyền nan tròng trành trong đó. Sĩ khí trùng thiên khi nãy lại rớt xuống ngàn trượng.

Đầu tiên là cả ngàn vạn du hồn dã quỷ gào khóc thảm thiết vọt lên. Trên bầu trời hiển hiện vô vàn những quang đoàn màu xanh biếc. Đám tiên phong này chỉ là tồn tại cấp thấp nhất nhưng vẫn biết một số pháp thuật đơn giản nhất, ví dụ như U Minh chi hỏa.

Nghe tên thì rất hay nhưng uy lực không đáng nhắc tới, chỉ ngang cỡ như Hỏa Đạn Thuật. Dù trăm ngàn khối đánh tới thì các tồn tại cấp cao cũng xem như không thấy. Có điều hơn ngàn vạn du hồn dã quỷ đồng loạt ra tay thì da đầu đám tu sĩ không khỏi tê dại.

Chỉ thấy U Minh chi hỏa ánh lên một vùng xanh biếc. Hồng Diệp đảo hoàn toàn mở ra cấm chế phòng ngự. Hỏa vũ rơi xuống dày đặc như mưa, khói độc chướng khí bên ngoài đã bị quét sạch, sương mù gây ảo cảnh cũng vô dụng. Sau đó, hỏa vũ còn lại nện lên các tầng màn sáng đầu tiên.

Đám tu sĩ đang xôn xao thì chín cự nhân đột nhiên giơ hai tay lên, số lượng cột sáng tính bằng đơn vị hàng nghìn từ trên người chúng bắn ra như điện.

Những màn sáng cấm chế đều là đơn hướng. Công kích từ bên ngoài sẽ bị ngăn cản, còn từ trong hướng ra thì thông suốt như thường.

Vạn pháo cùng lúc oanh kích, số lượng không bằng U Minh chi hỏa nhưng uy lực vượt xa. Chẳng qua đám âm hồn cũng không khoanh tay chịu chết, một tầng sáng màu u lam khổng lồ lại hiển hiện trong tầm mắt.

Đây không phải cấm chế cao cấp mà là U Minh Thuẫn. Uy lực chỉ tương đương với Linh Khí Hộ Thuẫn của tiểu tu sĩ Linh Động kỳ. Hiện tại cả ngàn vạn cái chồng chất lên nhau thì lực phòng ngự đã tăng lên tới cả ngàn vạn lần.

Dưới vạn pháo tề oanh, tuy vô số u hồn quỷ vật trực tiếp biến thành hư vô nhưng vẻ mặt chúng tu sĩ vẫn vô cùng khó coi.

Đúng lúc này, một đạo kinh hồng xuất hiện trong tầm mắt, thoáng một cái đã hạ xuống đỉnh đầu của cự nhân cường tráng nhất.

Lâm Hiên ngẩng đầu, đám tu tiên giả cũng đều ngừng động tác. Ngay sau đó, một luồng linh áp bàng bạc từ trên trời giáng xuống.

Oanh!

Cảm giác kia không cách nào hình dung, dường như không gian bị cường bạo chấn rung một lần. Chỉ là linh áp mà uy lực đã như vậy khiến Lâm Hiên trừng mắt líu lưỡi.

Tu tiên giả Động Huyền trung kỳ đỉnh phong, cùng một cấp bậc với Hải Tộc Lục Vương và Yêu Tộc Tam Hoàng!

"Đây là chấp pháp trưởng lão của Thánh Thành sao?" Lâm Hiên thì thào rồi đảo mắt qua. Đó là một bạch bào tu sĩ, niên kỷ chừng hơn ba mươi, dung mạo có điểm anh tuấn. Chẳng qua giữa trán của hắn có một đạo phù văn kỳ bí màu vàng kim cỡ nắm tay hài nhi, tỏa ra hào quang chói mắt. Có cảm giác người này còn lợi hại hơn cả tồn tại cùng cấp.

Lúc này, tu tiên giả Động Huyền trung kỳ chậm rãi mở miệng, thanh âm truyền rõ ràng vào tai mấy chục vạn tu sĩ:

"Các vị đạo hữu, Diệp mỗ chỉ hỏi một câu, nếu như Hồng Diệp đảo thất thủ, các ngươi có nắm chắc đào thoát khỏi âm hồn trong biển rộng không? Riêng Diệp mỗ không có nắm chắc, nên ngoài tử chiến đến cùng thì ta không có lựa chọn nào khác. Chiến, có lẽ sẽ còn một đường sống, nếu sợ hãi khiếp nhược thì chỉ còn đường chết, mà chết trong tay âm hồn, kết cục ra sao thì ta nghĩ các ngươi đều rõ."

Nhất thời toàn bộ Hồng Diệp đảo trở nên trầm mặc. Sau một lát thì một đại hán râu quai nón, mày rậm hàm én giơ cao một cây Khai Sơn Phủ hô lớn:

"Tiền bối nói không sai, ta liều mạng với đám âm hồn."

"Đúng, đem bảo vật tế ra. Giết một tên là đủ vốn, giết hai tên coi như có lời, mà giết càng nhiều thì sẽ có đường sống."

"Đạo hữu thật lạc quan, bất quá lời này cũng có phần hữu lý."

Có người khởi đầu, đủ các tiếng nghị luận truyền vào tai. Sĩ khí của đám tu sĩ lại lần nữa trào dâng.

Trong khoảng thời gian này, âm hồn quỷ vật cũng không có nhàn rỗi. Chịu sự công kích liên tục của U Minh chi hỏa, đã có hai vòng bảo hộ bị hủy.

Tiếp tục như vậy rõ ràng rất bất lợi. Đám tu tiên giả bắt đầu phản kích. Lấy đơn vị cả ngàn thanh bảo kiếm mà tính, bắt đầu phối hợp với cự nhân phát uy. Tinh Uy Pháo, lôi hỏa băng trùy, ngũ hành pháp thuật cùng các loại trận pháp công kích đã được bố trí từ trước phát ra những tiếng ầm ầm.

Lúc này, động thủ chủ yếu là đám tu sĩ cấp thấp, số lượng du hồn dã quỷ tuy khủng bố nhưng thực chất chỉ là pháo hôi mà thôi. Đám tu sĩ cấp cao chưa ra tay vì muốn tiết kiệm pháp lực để ứng phó với quỷ vật cấp cao đang còn ở đằng sau.

Chỉ thấy linh quang lập lòe khắp đảo, du hồn dã quỷ bị tiêu diệt rất nhiều nhưng chúng không biết sợ hãi là gì. Một bên phát ra U Minh quỷ hỏa, một bên hung dữ xông lên.

Đối cường! Trường cảnh này chỉ có thể dùng một từ "ác liệt" để hình dung.

"Những tu sĩ Linh giới chết tiệt này, xem ra có điểm khó giải quyết."

Trong đại quân Âm hồn truyền ra thanh âm có điểm khàn khàn, lên tiếng là quỷ vật Huyền Quy Động Huyền Kỳ mà Lâm Hiên từng thấy qua.

"Đây cũng là bình thường, theo tin tức sưu hồn được thì đây là một cứ điểm trọng yếu của Nhân tộc." Đáp lời hắn là một cung trang nữ tử trên trán có một cái sừng đang lơ lửng bên cạnh: "Nhưng khó chơi thì đã sao, chẳng lẽ bọn chúng còn thủ được?"

"Đương nhiên là không, có điều ta không hy vọng tổn thất quá nhiều thủ hạ, dù sao mục tiêu của chúng ta là chiếm lĩnh hoàn toàn Đông Hải, tổn thất càng ít thì càng tốt." Huyền Quy quỷ vật lạnh lùng nói.

Cung trang nữ tử nhẹ gật đầu: "Triết Quy, biết là vậy nhưng ngươi lo lắng quá rồi. Tộc nhân còn lại không nhiều nhưng Đông Hải này chỉ là một tiểu giới diện xếp cuối tại Linh giới, danh xưng Tam Yêu Hoàng, Lục Hải Vương chỉ là khoa trương. Giới diện này không có tu sĩ Phân Thần Kỳ, nhất định chúng ta có thể chiếm lĩnh."

"Hy vọng như thế, song cũng không thể khinh thường. Đại Vương không thể đến giới diện này. Du hồn dã quỷ tuy không phải tộc nhân của chúng ta nhưng nên nhớ đây không phải Âm ti giới, dù cho chúng ta có giết phàm nhân thu lấy hồn phách, muốn luyện chế thành u hồn pháo hôi cũng rất khó."

Cự Quy vừa nói vừa xòe bàn tay, lộ ra vài hạt châu màu đen lập lòe linh quang.

Hắn vung tay phải lên, mấy viên châu hóa thành kinh hồng bay lên giữa không trung. Những âm hồn quỷ vật không có linh trí lại như chó đói thấy xương, nguyên một đám đại hỉ, không chút do dự nhào tới.

Phốc! Bằng mắt thường có thể thấy, mấy chục vạn du hồn dã quỷ nhanh chóng tụ lại rồi dung hợp. Lập tức, lệ khí đáng sợ phóng lên trời, mấy con lệ quỷ cao tới cả ngàn trượng xuất hiện. Thể hình không hề thua kém đám cự nhân.

"Cái gì?" Lâm Hiên thấy vậy thì thất sắc. Tuy không rõ cảnh giới cụ thể của đám quỷ vật này nhưng thực lực tuyệt không thấp. U quang lóe lên, trong tay bọn chúng đã xuất hiện pháp khí.

Ba con cự quỷ mặt xanh nanh vàng cầm Lang Nha bổng, Cự Phủ, Song Chùy, toàn thân nổi hắc quang, đi đầu lao vào cấm chế.

ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!