Bạch quang hóa thành một vòng xoáy, một đám trùng vân đỏ như máu rộng chừng vài mẫu từ bên trong bay ra, thanh thế kinh thiên động địa.
Chân mày Cự Kình Vương khẽ nhíu, ánh mắt đảo qua liền phát hiện đám trùng vân phô thiên cái địa này được tạo thành từ vô số phi trùng chỉ lớn bằng ngón tay.
Vẻ mặt Lâm Hiên cũng trở nên có chút cổ quái. Thông qua liên hệ thần thức, hắn phát hiện đám Ngọc La Phong đang ong ong kêu lên đầy hưng phấn. Ý niệm vừa chuyển, hắn liền đánh ra mấy đạo pháp quyết vào Vạn Hồn Tháp.
Phốc! Phốc! Phốc!
Bạch quang trở nên càng thêm chói mắt, lại một đám trùng vân màu đỏ tím khác từ bên trong bay vút ra. Cự Kình Vương thấy rất rõ ràng, loại trùng này trên thân có hoa văn sặc sỡ, trông có điểm giống ong mật nhưng lại to cỡ nắm tay hài nhi.
Sắc mặt Cự Kình Vương trở nên càng thêm khó coi. Tiểu tử này sao lại nuôi dưỡng nhiều ma trùng đến vậy.
Hắn liền tung ra một quyền. Linh lực cuồng bạo tuôn ra, một vòng xoáy lập tức xuất hiện. Thiên địa nguyên khí cuồn cuộn rót vào, sau đó quyền phong hòa cùng vòng xoáy hung hãn đánh tới. Thế công chưa đến mà không khí đã trở nên ngưng trệ.
Vẻ mặt Lâm Hiên lập tức ngưng trọng, hướng về đám Huyết Hỏa Kiến trên đỉnh đầu điểm một chỉ. Tức thời, đám trùng vân bay vù vù, liền hóa thành một cơn sóng lớn đỏ như máu, nghênh đón quyền phong cùng vòng xoáy kia.
Rất nhanh, hai bên đã va chạm vào nhau, đám Huyết Hỏa Kiến liền biến thành bột phấn. Chẳng qua, trong tiếng nổ vang trời còn có lệ khí điên cuồng khuếch tán ra tứ phía.
Một quyền của Cự Kình Vương tuy uy lực mười phần nhưng đã bị uy lực kinh người từ vụ nổ của mấy ngàn Huyết Hỏa Kiến tự bạo đánh cho tan tác.
Lâm Hiên nhân cơ hội này tế ra Ma Duyên Kiếm. Ngọc La Phong ở bên cạnh thì ong ong kêu lên, không tấn công địch mà cả đám lại bay về phía dãy núi rồi lặn vào trong.
Cự Kình Vương thấy vậy thì hừ lạnh một tiếng. Hắn vừa nâng tay phải định xuất quyền thì một đạo kiếm khí mênh mông dài mấy chục trượng đã xuất hiện trong tầm mắt. Bề mặt kiếm quang có vô số phù văn thần bí lưu chuyển, không chút khách khí chém thẳng tới đầu hắn.
"Thông Thiên Linh Bảo!"
Cự Kình Vương liếc mắt đã nhận ra bảo vật trong tay Lâm Hiên, trong lòng không khỏi kinh hãi. Thân hình hắn chớp động rồi biến mất tại chỗ. Lão gia hỏa này không chỉ dũng mãnh mà còn am hiểu Thủy Độn Thuật, quả là tiến có thể công, lui có thể thủ.
Thân hình đối phương thoáng chốc đã dịch chuyển ra xa hơn trăm trượng, nhưng hành tung vẫn bị Lâm Hiên dùng Thiên Phượng Thần Mục nhìn thấu.
Thông Linh Phật bảo lập tức hóa thành một con Giao long, ngửa mặt lên trời gầm thét, lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai giáng về phía Cự Kình Vương. Thời cơ vừa vặn, muốn tránh cũng không được.
Sắc mặt Cự Kình Vương cuồng biến, một luồng khí thế man hoang từ trên người hắn ào ạt dâng lên.
Oanh!
Lấy thân thể hắn làm trung tâm, một luồng khí diễm đáng sợ cuồn cuộn tỏa ra. Cương khí hộ thể màu xanh biếc ào ạt khuếch tán ra bốn phía. Ánh mắt hắn biến thành màu huyết hồng. Cảnh giới vẫn là Nguyên Anh trung kỳ nhưng linh lực trên người lão quái vật đã tăng lên gấp bội.
Toàn thân cơ bắp cuồn cuộn nổi lên. Lúc này hắn không sử dụng Cự Đại thuật nhưng thân thể lại bành trướng, tràn ngập một luồng sức mạnh bùng nổ. Khí tức này chỉ có ở những cường giả chân chính mới có.
Hải Tộc đệ nhất dũng sĩ!
"Pháp thuật này..."
Lâm Hiên quan sát mà không khỏi kinh ngạc. Đây là bí thuật cuồng hóa thân thể, có điểm tương tự như Yêu tộc. Tuy trong lòng lo lắng nhưng hiện tại đã không còn đường lui, Ngọc La Phong đã tiến vào bên trong khoáng mạch, hắn phải tận lực kéo dài thời gian.
Rống!
Thông Linh Phật bảo hóa thành Giao long đã nhào tới, khí thế vô lượng, nhưng Cự Kình Vương lúc này dũng mãnh không thể dùng lẽ thường để phỏng đoán. Thần cản sát Thần, Phật cản giết Phật!
Tay phải hắn nâng lên, năm ngón tay uốn cong rồi đẩy ra một chưởng về phía trước. Lập tức cuồng phong nổi lên, thiên địa nguyên khí ngưng tụ nhưng lại không thấy chút linh quang nào hiện ra. Vô thanh vô tức, con Giao long hung lệ dài mấy chục trượng kia bị một sức mạnh đáng sợ hung hăng đánh bay, như diều đứt dây bay ngược ra xa vài dặm. Tiếng ông minh truyền đến, linh quang toàn thân Giao long trở nên ảm đạm. Thiền trượng một lần nữa hiện ra trong tầm mắt.
Lâm Hiên bất động thanh sắc, nhưng nội tâm đã dậy sóng. Hắn thi triển Cửu Thiên Vi Bộ, thoáng chốc đã hiện thân cách đó hơn trăm trượng. Sau đó, hắn dốc toàn bộ pháp lực quán chú vào Ma Duyên Kiếm. Chỉ thấy ngân quang chói lòa bùng lên, bàn tay hắn tức thì được bao phủ bởi một lớp vảy bạc, thiên địa nguyên khí tứ phía cuồn cuộn hội tụ, điên cuồng bị Ma Duyên Kiếm hấp thu.
Đang dốc toàn lực thì đột nhiên linh thức hắn lóe lên, một bóng đen không một dấu hiệu báo trước xuất hiện trong tầm mắt. Đó là một con độc xà màu bích lục có hai cái đầu đen như mực, nhắm thẳng vào cổ hắn mà đớp tới.
Lâm Hiên kinh ngạc, nhưng phản ứng cực kỳ thần tốc. Thân hình hắn chợt lắc sang trái vài thước. Có điều, toàn thân con độc xà lại chợt lóe linh quang, trên lưng nó đột nhiên mọc ra hai cánh, nhẹ nhàng thay đổi phương hướng, một lần nữa cắn tới yết hầu Lâm Hiên.
Lần này muốn tránh cũng không được. Chỉ thấy linh quang lóe lên, Bích Diễm Kỳ Lân giáp đã hiển hiện trên người hắn. Đồng thời, tay phải hắn như thiểm điện nâng lên chắn ngay cổ họng.
Con độc xà mãnh liệt đớp tới, hung hăng cắn vào bàn tay Lâm Hiên. Bất luận là Bích Diễm Kỳ Lân giáp hay lớp vảy bạc do Ma Duyên Kiếm hóa thành, đều không thể ngăn cản được cặp nanh độc của nó.
Bàn tay truyền đến cảm giác đau nhức kịch liệt. Cơn giận bùng lên, Lâm Hiên tóm lấy đuôi con quái xà hai đầu, hung hăng quật mạnh xuống đất.
Sức mạnh của hắn nào phải nhỏ, lúc này lại đang vô cùng tức giận, song đầu quái xà sao có thể chịu nổi.
Bốp!
Một con tiểu xà chỉ dài vài tấc bị quật xuống lại tạo ra một cái hố sâu hơn một trượng trên mặt băng. Từ điểm này có thể thấy sức mạnh của Lâm Hiên bưu hãn đến mức nào. Có điều, bàn tay hắn đã không còn cảm giác.
Vèo!
Bích Diễm Kỳ Lân giáp nơi tay phải chợt tan biến, bảo giáp này đã được hắn tế luyện đến mức thu phát tùy tâm.
Chỉ thấy cả bàn tay đã bị hắc khí quấn quanh, dần dần biến thành màu đen. Năm ngón tay buông lỏng, Ma Duyên Kiếm vì không cầm nổi mà rơi xuống. Chẳng qua tay trái hắn khẽ múa, một đạo thanh hà bay ra thu Thông Thiên Linh Bảo vào trong Túi Tu Du.
Đúng lúc này, lệ khí cuồng bạo ào ạt kéo đến. Cự Kình Vương đã thừa cơ đánh tới, hắn dùng Ám Ảnh Song Đầu Xà để đánh lén Lâm Hiên. Dù không thể nhất kích tất sát nhưng cũng đã khiến đối phương trúng độc không nhẹ.
Thừa dịp ngươi bệnh, lấy mạng ngươi. Cự Kình Vương có thể tu luyện đến ngày hôm nay cũng vô cùng quen thuộc đạo lý này.
Tình thế của Lâm Hiên hiện tại vô cùng nguy cấp. Thân hình hắn lóe lên, định thi triển Cửu Thiên Vi Bộ thì phát hiện không gian xung quanh dường như đã đông cứng lại, mà ở phía xa, Cự Kình Vương vừa mới bấm một pháp quyết.
Pháp thuật của đối phương không thể phá giải Cửu Thiên Vi Bộ nhưng đã khiến Lâm Hiên trì trệ trong thoáng chốc.
Lợi dụng sát na này, Cự Kình Vương đã vọt tới trước người hắn hơn một trượng, trên mặt lộ ra vẻ dữ tợn.
Chẳng qua hắn đã quên mất Thi Ma! Hắc quang lóe lên, luyện thi gầm thét lao đến, không chút sợ hãi chắn trước người Lâm Hiên.
Cự Kình Vương nổi giận, hung hăng đánh ra một quyền về phía nó. Tốc độ nhanh đến cực điểm, còn kèm theo tiếng sấm nổ, không gian cũng xuất hiện hiện tượng vặn vẹo.
Thi Ma vì hộ chủ nên không thể tránh né. Hai trảo khẽ múa, trảo ảnh nhọn hoắt che kín cả bầu trời. Bất quá, tiếng xương gãy vụn đã truyền vào tai. Tuy đã dốc toàn lực nhưng khi quyền trảo va chạm, hai cánh tay của nó đã bị phế.
Thương thế tuy nặng nhưng Thi Ma lại như không hề cảm thấy, nó há cái miệng đầy răng nanh sắc nhọn cắn về phía Cự Kình Vương!
Cự Kình Vương dũng mãnh thiện chiến cũng không khỏi nhướng mày, thân hình lóe lên đã biến mất tại chỗ, xoay người một cái liền hiện ra sau lưng Thi Ma, lại là một quyền đánh tới.
Bành!
Nhất thời, ngực Thi Ma lập tức bị thủng một lỗ lớn bằng miệng bát, cả thân hình như chim gãy cánh ầm ầm rơi xuống mặt đất. Bông tuyết bay tán loạn, mặt băng nguyên lần nữa bị thủng một cái động lớn sâu không thấy đáy. Thi Ma rơi xuống không rõ sống chết.
Cự Kình Vương thu quyền, trên mặt hiện vẻ lạnh lùng thì lại thấy Độc Long lão tổ đã chắn trước mặt.
Độc Long đương nhiên không tình nguyện làm điều này, nhưng nếu cãi lời, Lâm Hiên sẽ thúc dục cấm hồn thuật, khi đó lão chỉ có một con đường chết. Lão đành phải miễn cưỡng bay qua đây.
Nhân cơ hội này, Lâm Hiên đã độn ra xa hơn ngàn trượng. Hắn hít sâu một hơi, đem toàn bộ linh lực tụ về tay phải để áp chế độc tố. Có điều, hiệu quả cực kỳ nhỏ bé.
Lúc này, Độc Long nghiến răng đánh tới. Cự Kình Vương cũng không vội, Ám Ảnh Song Đầu Xà là độc vật chỉ đếm trên đầu ngón tay ở Đông Hải, bị nó cắn một cái thì trong thời gian ngắn không thể chữa trị.
Suy nghĩ này rất chính xác, đáng tiếc sao có thể dùng lẽ thường để phỏng đoán Lâm Hiên?
Thấy linh lực không có tác dụng, Lâm Hiên mở miệng phun ra Huyễn Linh Thiên Hỏa bao bọc lấy tay phải.
Lấy độc trị độc. Quả nhiên phương pháp này đã phát huy hiệu quả, bằng mắt thường có thể thấy được khí độc trên tay hắn đang bị đẩy lui nhanh chóng.
"Cái gì?" Cự Kình Vương ngẩng đầu, trông thấy một màn này thì há to miệng.
Mà giờ khắc này, Độc Long lão tổ vừa bị đánh bay ra ngoài, nằm trên mặt đất không đứng dậy nổi. Cự Kình Vương cũng không đuổi theo hạ sát thủ.
Chỉ là một Nguyên Anh Động Huyền sơ kỳ thì có đáng gì. Hơn nữa, gã này cũng không phải một lòng ngăn cản hắn.
Chỉ thấy thân hình Cự Kình Vương lơ lửng giữa không trung, tỏa ra linh lực đáng sợ điên cuồng, thiên địa nguyên khí cuồn cuộn lưu động theo.
Bên kia, Lâm Hiên dùng Huyễn Linh Thiên Hỏa miễn cưỡng áp chế tuyệt độc nhưng cũng hao tổn không ít nguyên khí.
Thấy đối phương chuẩn bị tung ra sát chiêu, hắn hít sâu một hơi, hai tay múa may những pháp ấn huyền diệu. Trong hư không xuất hiện vô số ảo ảnh nhìn như Thiên Thủ Quan Âm cùng tiếng Phật xướng. Linh lực toàn thân điên cuồng truyền vào hai lòng bàn tay, rồi bị áp súc thành một quả cầu ánh sáng cỡ quả trứng gà. Có điện hồ quấn quanh cùng vô số phù văn thần bí cỡ hạt gạo như ẩn như hiện, bên trong còn lập lòe một hư ảnh.
Chân Linh Nhất Kích, bí thuật mô phỏng thần thú Bạch Hổ!
Mà lúc này, Cự Kình Vương cũng đã hoàn thành thi pháp. Toàn bộ thiên địa nguyên khí trong vòng vài dặm đã bị hút vào tay phải của hắn.
Lúc này, thân thể hắn trông cực kỳ đáng sợ, đồng thời lại có điểm buồn cười. Cơ bắp toàn thân hằn lên, toàn bộ cánh tay phải tăng vọt đến bảy tám trượng nhưng thân thể vẫn như cũ.
Càn Khôn Nhất Kích!
Oanh!
Cự Kình Vương giơ cánh tay khổng lồ, năm ngón tay nắm lại, hung dữ đánh ra một quyền. Không vô thanh vô tức như lần trước mà có tiếng sấm nổ mạnh trực tiếp truyền ra.
Lam quang lập lòe, linh quang tụ lại thành một con Mạt Hương Kình (1) cực lớn. Cái miệng rộng vừa há đã lộ ra hàm răng còn sắc bén hơn cả răng hổ, hung dữ cắn tới đối phương.
Lâm Hiên thấy cảnh này thì ngẩng đầu, phát ra một tiếng gầm rung trời, đem quang cầu trong tay đẩy ra.
Bay đến nửa đường thì quang cầu vỡ tan. Một con Bạch Hổ mỹ lệ rống giận vọt ra, hình thể nhanh chóng tăng lên ba trượng, so với con hư ảnh Mạt Hương Kình thì không đáng nhắc tới nhưng nó lại không chút sợ hãi, dùng thế lôi đình vạn quân nhào tới.
Cự Kình đối chiến Bạch Hổ!
Một khắc sau, hai bên đã ầm ầm đối đầu, linh lực tạo thành một cơn lốc khủng khiếp quần thảo cả một vùng, thanh thế khó mà dùng lời diễn tả cho nổi.
Những nơi dư chấn đi qua, toàn bộ băng tuyết đều tan rã, không gian run rẩy không thôi, uy lực phảng phất có thể hủy thiên diệt địa. Độc Long sớm đã trốn ra xa, trên mặt tràn đầy vẻ kinh hãi.
Tuy không muốn thừa nhận nhưng Lâm tiểu tử thật sự quá đáng sợ. Cự Kình Vương thì lại càng không cần phải nói.
Oanh!
Tiếng nổ vang trời truyền vào tai. Chân Linh Nhất Kích bị phá, hư ảnh Bạch Hổ nổ tung nhưng Mạt Hương Kình cũng thu nhỏ lại chỉ còn mấy chục trượng. Hai mắt nó lập lòe hồng quang, tiếp tục lao về phía đối phương.
Chú thích: (1) Cá nhà táng
⚡ Dịch giả AI, chữ nghĩa bay — Thiên Lôi Trúc ở đây hôm nay ⚡