BACH LUYEN THANH TIEN - HUYEN VU
## Chương 630: Tuyết Dương Lôi Hỏa Tinh
"Đạo hữu không cần khuyên giải thêm nữa. Mỗi người một chí hướng, dù thế nào đi nữa, Lâm mỗ cũng sẽ có ngày rời khỏi Đông Hải này." Lâm Hiên chậm rãi nói, nhưng ngữ khí đầy vẻ kiên định.
"Nếu đã như vậy, lão phu cũng không miễn cưỡng. Bất quá, muốn tìm được cổ Truyền Tống Trận chân chính quả thực quá đỗi gian nan. Nếu đạo hữu thay đổi chủ ý, bất cứ lúc nào cũng có thể tới đây tìm ta." Lão giả thở dài một hơi nói.
"Ồ, hành tung của đạo hữu đã bị bại lộ, nhưng lại không có ý định rời khỏi nơi này sao?" Lâm Hiên có chút bất ngờ hỏi.
"Lão phu làm như vậy tự nhiên là có đạo lý riêng."
Lâm Hiên khẽ gật đầu, suy nghĩ một hồi rồi mở miệng: "Nếu không thể tìm được Truyền Tống Trận, vậy đạo hữu hãy đem khẩu quyết ma công kia ghi lại cho ta. Yêu cầu bồi thường này, đối với đạo hữu, hẳn là không quá đáng chứ?"
"Cái gì? Ngươi muốn khẩu quyết ma công?" Lão giả thất sắc, gần như cho rằng mình đã nghe lầm.
"Sao, đạo hữu không bằng lòng sao?" Lâm Hiên nhíu mày hỏi.
"Đạo hữu đã muốn, lão phu đương nhiên sẽ giao cho ngươi, chỉ là hành động này của ngươi khiến ta thực sự không thể nào lý giải nổi." Thánh Thành chi chủ đầy nghi hoặc mở miệng.
"Lâm mỗ đương nhiên có mục đích, bất quá không tiện tiết lộ nguyên do. Đạo hữu đã đáp ứng thì không còn gì tốt hơn. Chỉ cần giao ma công ra, ân oán giữa hai ta liền xóa bỏ, thế nào?"
"Có gì mà không thể?" Lão giả vốn căm thù Ma công kia đến tận xương tủy, hiện tại cũng không còn bận tâm đối phương lấy nó nhằm mục đích gì. Lão liền lấy ra một khối ngọc giản, ném qua cho Lâm Hiên.
Hắn đem thần thức chìm vào ngọc giản, sau mấy canh giờ mới ngẩng đầu lên.
"Thế nào?"
Chỉ thấy trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ hài lòng, cất ngọc giản đi rồi thản nhiên nói: "Vậy Lâm mỗ không quấy rầy đạo hữu tĩnh tu nữa, xin cáo từ."
Nhìn theo phương hướng hắn rời đi, Thánh Thành chi chủ hít một hơi khí lạnh: "Đáng tiếc tiểu tử này là một khổ tu giả. Nếu hắn chịu giúp ta, cục diện có lẽ đã có thể nghịch chuyển."
*
Ba ngày sau, tại một hòn đảo rộng lớn, chính là tổng đà của Sát Dương Tông. Vài vị tiên giả, do hai lão giả Ngưng Đan Kỳ (một béo một gầy) dẫn đầu, đang bay lượn tuần tra.
Đột nhiên, lão béo ngẩng đầu, vẻ mặt kinh ngạc. Chỉ thấy một đạo độn quang nhanh như điện chớp đang bay vút về phía này.
"Ta không nhìn lầm chứ? Phía trước chí ít có tới bảy tầng cấm chế cảnh giới, sao lại không có bất kỳ báo động nào truyền đến?" Lão gầy cũng ngơ ngác. Ánh mắt đảo qua, thần sắc càng thêm ngưng trọng.
Không ngờ, trên thân kẻ đang ở trong độn quang kia, tuyệt nhiên không có một tia linh khí dao động nào. Nhìn qua, hắn chỉ như một phàm nhân. Chẳng lẽ vì lẽ này mà cấm chế mới trở nên vô dụng?
Dù thất sắc, đội tu sĩ này vẫn không dám lơ là chức trách. Hai lão giả liếc nhìn nhau rồi cùng bay lên nghênh đón.
"Tham kiến tiền bối. Chúng ta là chấp sự Sát Dương Tông phụ trách tuần tra. Không biết tiền bối quang lâm bổn môn có gì chỉ giáo?" Hai người khom mình hành đại lễ.
"Lâm mỗ tới đây đương nhiên là có việc. Bất quá, tu vi của hai ngươi quá thấp, muốn ta chỉ giáo điều gì đây?" Lâm Hiên cười nhạt đáp lời.
Hai lão giả đang ngẩn ngơ thì may mắn thay, lúc này lại có một đạo độn quang từ phía sau bay vút tới. Đó là một nữ tử thanh tú, tuổi chừng 17, 18, khoác trên mình bạch y tuyết trắng, không nhiễm chút bụi trần.
Hai lão giả vừa sợ hãi vừa vui mừng, vội vàng hành đại lễ: "Tham kiến Dao sư tổ."
Nữ tử dường như không bận tâm, nhưng ánh mắt vừa đảo qua người Lâm Hiên, ngọc dung liền đại biến. Nàng vội vàng thi lễ với hắn: "Vãn bối là Dao Trì, cung nghênh tiền bối quang lâm tệ tông. Không biết người tới có gì phân phó?"
"Dao Trì?" Lâm Hiên khẽ nhíu mày, dường như đã từng nghe qua danh tính này.
Đám tu tiên giả bên cạnh nghe vậy cũng thất sắc. Dao sư tổ đã là tu sĩ Ly Hợp Kỳ, vậy mà còn gọi đối phương là tiền bối. Chẳng lẽ người này là lão quái vật Động Huyền Kỳ?
Lại nghe Lâm Hiên thản nhiên mở miệng: "Ừm. Lâm mỗ cùng Sát Dương chân nhân vốn là cố nhân. Hôm nay đặc biệt đến bái phỏng."
Là đệ tử được Sát Dương lão ma ưu ái hơn ngàn năm, chưa từng nghe sư tôn nhắc đến vị tri giao này. Dao Trì tiên tử có chút nghi hoặc, nhưng biểu hiện vẫn vô cùng cung kính: "Thì ra tiền bối là bằng hữu của sư tôn. Vừa rồi vãn bối thật chậm trễ. Chỉ là sư tôn hiện đang bế quan."
"Bế quan?" Lâm Hiên nghe vậy, khẽ nhướng mày.
"Vâng. Bất quá tiền bối đã quang lâm tệ tông, xin chờ để tiểu nữ tử phát ra Truyền Âm Phù thông báo cho sư tôn." Nữ tử cung kính nói, rồi phất tay một cái, một đạo hỏa quang bay vút đi.
Khóe miệng Lâm Hiên nở nụ cười như có như không, lẳng lặng lơ lửng tại chỗ.
Đợi không lâu sau, tiên nhạc vang lên, vô số đạo độn quang bay vút tới. Đi đầu là mười mấy nữ tu xinh đẹp cầm cung đăng, phía sau là một đám tu tiên giả hùng hậu.
Thần thức Lâm Hiên quét qua, khẽ nhíu mày, phát hiện đám người này tu vi thấp nhất cũng là tu sĩ Nguyên Anh Kỳ.
Sát Dương lão ma gióng trống khua chiêng đón tiếp hắn long trọng như vậy, chỉ sợ nhiệm vụ tìm kiếm tài liệu đã không được thuận lợi.
Rất nhanh, đám thị nữ đã tới tham kiến Lâm Hiên. Ngay sau đó, Sát Dương lão ma cũng hiện thân.
Ánh mắt lão ma đảo qua người Lâm Hiên, lộ vẻ khiếp sợ tột độ. Hai trăm năm không gặp, đối phương đã tiến giai Động Huyền Kỳ. Tốc độ tu luyện này, dùng từ "nghịch thiên" còn chưa đủ để hình dung.
Chẳng qua, Lâm Hiên vừa thấy lão, liền ôm quyền hành lễ: "Sát Dương huynh, đã lâu không gặp."
"Lâm đạo hữu là khách phương xa tới, lão hủ đón tiếp có phần chậm trễ." Ánh mắt Sát Dương lão ma lộ vẻ vừa bất ngờ vừa cảm kích.
Hai người hàn huyên vài câu. Sau đó, lão ma quay đầu quát lớn: "Các ngươi còn sững sờ ở đó làm gì? Lâm hiền đệ chính là hảo hữu chí giao của bản tôn, còn không mau tới hành lễ với người!"
Chúng tu sĩ chưa từng thấy sư tổ coi trọng ai như vậy, lập tức nhao nhao tiến lên tham kiến. Chỉ thấy bạch quang lóe lên, một lão giả tóc đỏ hiện ra, rồi quỳ xuống trước mặt Lâm Hiên.
"Vãn bối là Tâm Vô Ngân, Tông chủ Sát Dương Tông, xin tham kiến tiền bối."
"Sát Dương Tông chủ?" Lâm Hiên nghe vậy, liền phất tay: "Tiểu hữu không cần đa lễ."
Lão giả này có tu vi Ly Hợp hậu kỳ. Đối với Lâm Hiên, hắn chỉ là hạng vãn bối, nhưng dù sao cũng là nhất môn chi chủ. Việc hành đại lễ tham bái như vậy, xem ra lão gia hỏa Sát Dương đang cố ý để đám đồ tử đồ tôn nịnh nọt hắn quá đáng.
Gần nửa canh giờ sau, màn chào hỏi long trọng rốt cục hoàn tất. Lâm Hiên được đám tu sĩ vây quanh đưa đến tổng đà.
Sát Dương Tông tuy là tông phái Ma Đạo, nhưng đại điện lại vô cùng huy hoàng. Hai người phân chủ khách ngồi xuống. Một đội thị nữ mỹ miều dâng lên những món sơn hào mỹ tửu rồi lui đi.
Rất nhanh, đại điện xa hoa chỉ còn lại hai người.
"Lão nô bái kiến chủ nhân. Đa tạ chủ nhân đã giữ thể diện cho lão nô trước mặt đám tiểu bối."
Sát Dương lão ma rời ghế quỳ xuống trước mặt Lâm Hiên.
"Chỉ là việc nhỏ, không cần để ý." Lâm Hiên khẽ phất tay: "Sát Dương đạo hữu, lần trước Lâm mỗ đã có phân phó. Không biết hai trăm năm qua, những tài liệu kia đã thu thập đủ chưa?"
"Cái này..." Quả nhiên, lão ma lộ ra nụ cười khổ.
"Sao, chẳng lẽ đạo hữu đã quên Cấm Hồn Thuật rồi sao?"
"Đương nhiên không phải, chủ nhân hiểu lầm. Đối với sự phân phó của người, lão nô đã hết lòng lo lắng suốt hai trăm năm nay. Chỉ là những vật kia quả thực quá đỗi quý hiếm, khó tìm. Hiện tại, lão nô đã tìm được bốn loại." Sát Dương lão ma vội vàng mở miệng, đồng thời hai tay dâng lên một túi trữ vật đến trước mặt Lâm Hiên.
"A?" Lâm Hiên bất động thanh sắc, nhưng thầm vui mừng trong lòng, liền đem thần thức chìm vào.
Thật là xảo hợp, bốn loại tài liệu mà đối phương thu thập được lại không trùng với hai loại mà hắn đã có sẵn. Như vậy, tài liệu luyện chế Hỏa Kiếm chỉ còn thiếu một loại duy nhất mà thôi.
Sát Dương lão ma vẫn luôn nhìn lén Lâm Hiên. Thấy đối phương không nổi giận, lão nhẹ nhàng thở ra, có chút nịnh nọt nói: "Không phải lão nô không cố gắng, ba loại tài liệu kia quả thực quá mức khó thu thập."
"Lâm mỗ hiểu, ngươi không cần giải thích. Chẳng qua, ta đã có được Lưu Ly Ngũ Thải Thạch cùng Cửu Dương Thiên Hỏa Dịch. Hiện tại chỉ còn thiếu Tuyết Dương Lôi Hỏa Tinh. Ngươi đã có manh mối gì về vật này chưa?" Lâm Hiên lạnh lùng hỏi.
"Thì ra chủ nhân cũng đã thu thập được hai loại tài liệu kia, thật sự là quá đỗi lợi hại." Sát Dương lão ma cảm thấy bất ngờ, mấy câu tán thưởng này không phải là lời nịnh hót suông.
Lưu Ly Ngũ Thải Thạch cùng Cửu Dương Thiên Hỏa Dịch rõ ràng quý hiếm hơn bốn loại tài liệu mà lão tìm được. Hiện tại, trong mắt lão, Lâm Hiên càng trở nên thần bí.
"Manh mối về Tuyết Dương Lôi Hỏa Tinh, lão nô xác thực có nghe được một chút." Chần chờ một lát, Sát Dương lão ma mở miệng.
"A, ngươi nói xem..."
"Để hoàn thành nhiệm vụ chủ nhân giao phó, lão nô đã trải qua một phen khổ tâm, tìm kiếm khắp các đấu giá hội lớn cùng tông môn gia tộc nhưng không thấy tung tích. Về sau, duyệt qua điển tịch mới phát hiện, mấy mươi vạn năm trước, Tuyết Dương Lôi Hỏa Tinh từng xuất hiện một lần..."
"Mấy mươi vạn năm trước?"
"Vâng. Nghe nói là một tán tu Động Huyền Kỳ mang ra từ trong Di Tích Chi Hải tầng thứ tư."
"Tin tức của ngươi xác thực chứ?"
"Lão nô sao dám lừa gạt chủ nhân." Sát Dương lão ma thân trúng Cấm Hồn Thuật, tự nhiên không dám che giấu.
"Ta còn một vấn đề muốn thỉnh giáo đạo hữu." Lâm Hiên trầm ngâm một lát rồi hỏi.
"Thỉnh giáo thì lão nô không dám nhận. Chủ nhân cứ nói, lão nô nhất định 'tri vô bất ngôn' (biết gì nói nấy)."
"Ngươi có biết manh mối về các Truyền Tống Trận cách giới tại Đông Hải không?"
Sau nửa canh giờ, những manh mối thu được từ miệng Sát Dương lão ma cũng không khác gì so với Thánh Thành chi chủ. Xem ra, tin tức về những Truyền Tống Trận kia là xác thực.
"Chủ nhân, lão nô còn có một chuyện muốn nhờ." Thấy Lâm Hiên chuẩn bị rời đi, Sát Dương lão ma chần chờ nửa ngày, rốt cục mở miệng.
"Lúc trước chủ nhân đã từng nói, nếu lão nô gom góp đủ bảo vật sẽ giải trừ Cấm Hồn Thuật. Hai trăm năm nay lão nô đã tận tâm tận lực. Hiện chỉ còn thiếu một loại tài liệu cuối cùng, nhưng đã có manh mối. Tin tưởng rằng với đại thần thông của chủ nhân, nhất định sẽ thu được. Vậy hiện tại có thể giải trừ cấm chế trên người lão nô được chăng?"
"Đạo hữu không muốn bị người chế trụ, Lâm mỗ hiểu rõ. Chẳng qua, ước định của chúng ta vẫn chưa hoàn thành." Lâm Hiên lạnh lùng nói.
"A..." Sát Dương lão ma giật giật bờ môi, không có lý do phản bác nên đành ngậm miệng. Chẳng qua, Lâm Hiên lại mở miệng ngoài dự kiến của lão.
"Bất quá, nếu đạo hữu chịu đáp ứng một yêu cầu của Lâm mỗ, ta có thể giải trừ Cấm Hồn Thuật cho ngươi."
*
Lâm Hiên rời khỏi Sát Dương Tông. Mấy ngày sau, Cửu Tiên Thành đã hiện rõ mồn một trước mắt.
Trở lại chốn cũ khiến hắn có phần cảm khái. Cửu Tiên Thành long xà hỗn tạp, số lượng tu sĩ tính bằng trăm vạn, bao gồm tất cả thế lực của tam tộc.
Lâm Hiên từng ở đây hơn trăm năm, tự nhiên mười phần tinh tường tình huống trong thành.
Cửu Tiên Cung nằm ở trung tâm Cửu Tiên Thành. Chung quanh có vô số vệ sĩ thủ hộ cùng đủ loại cấm chế phòng ngự kiên cố. Mấy ngày nay, bọn họ đang tổ chức tuyển nhận đệ tử.
"Không biết nha đầu Hồng Diệp ở trong Cửu Tiên Cung thế nào rồi?"
Lần trở về này, Lâm Hiên quyết định vào Cửu Tiên Cung tìm hiểu một phen. Đang lộ nụ cười, đột nhiên hắn nhướng mày. Hư không một trảo, một đạo hỏa quang hiện ra trong tay.
Truyền Âm Phù! Lâm Hiên đem thần thức chìm vào, trên mặt lộ vẻ cổ quái. Tin tức bên trong rất đơn giản, chỉ có một câu:
"Đạo hữu, xin đợi Ngô mỗ một chút."
Tuy ngạc nhiên, nhưng Lâm Hiên cũng không vội, lơ lửng tại chỗ. Rất nhanh, một đạo kinh hồng từ phía sau bay tới.
Hào quang thu liễm, lộ ra một thanh niên cẩm bào đai ngọc vô cùng anh tuấn, trong tay cầm một cây quạt xếp. Niên kỷ chừng 28, 29 tuổi, nhưng đã là tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ.
"Phù! Độn tốc của đạo hữu quả thực quá nhanh chóng. Ngô mỗ đuổi theo cả buổi mà không kịp. Nếu không phải nhờ vào Truyền Âm Phù, chỉ sợ đã không theo kịp." Thanh niên kia thở hổn hển một lát rồi mới lên tiếng.
"Tại hạ với đạo hữu không quen biết, đuổi theo ta có chuyện gì?" Lâm Hiên khẽ nhíu mày hỏi.
"Đạo hữu cần gì cự tuyệt người ngoài ngàn dặm? Tại hạ là Ngô Dũng, ngoại hiệu là Đại Thiếu Gia. Ta là tán tu, muốn gia nhập Cửu Tiên Cung. Ta thấy mục đích của đạo hữu cũng tương tự, nên muốn kết bạn đồng hành." Thanh niên kia dương dương đắc ý nói.
Lâm Hiên nghe vậy, dở khóc dở cười. Đại Thiếu Gia! Ngoại hiệu này quả thực khiến người ta không biết nên nói gì! Hắn lắc đầu mở miệng: "Lâm mỗ tới đây không phải để gia nhập Cửu Tiên Cung, mà là tìm hảo hữu."
"Tìm hảo hữu?" Ngô Dũng ngẩn ngơ, rồi trở nên vui mừng, xoa xoa tay mở miệng: "Thì ra đại ca không phải tán tu, còn có giao tình cùng các vị cao nhân Cửu Tiên Cung. Như vậy thật tốt quá! Không biết chức vị bằng hữu của đại ca trong Cửu Tiên Cung ra sao? Có thể tiến cử ta gia nhập chăng?"
Lâm Hiên nghe vậy thì im lặng. Chỉ mới vài câu đã xưng huynh gọi đệ, còn muốn hắn tiến cử gia nhập. Đúng là không hổ danh với ngoại hiệu Đại Thiếu Gia!
Chẳng qua cũng tiện đường, Lâm Hiên đành cùng hắn nhằm hướng Cửu Tiên Cung bay đi.