"Đi!" Gã hán tử gầy gò lên tiếng rồi hóa thành một đạo độn quang bay vào trong sương trắng, gã tú tài chần chừ một thoáng rồi cũng cắn môi bay theo.
Chẳng qua bọn họ không hề hay biết, hư không phía sau lưng vài trượng chợt lóe lên một bóng người, rồi cũng thoáng chốc biến mất vào trong sương mù.
Trên đường đi có không ít cấm chế, nhưng gã hán tử gầy gò đã liên lạc được với thủ vệ của Bách Hoa Viên, đương nhiên có biện pháp để bình an thông qua.
Hai người tới một quảng trường nhỏ rộng chừng hơn trăm trượng vuông. Bốn phía không gian thoáng đãng, chính giữa có một cánh cửa lớn cổ quái cao bảy tám trượng trơ trọi đứng đó! Điều quỷ dị là, nó khiến người ta có cảm giác tựa như nơi này vốn có một tòa lâu đài nhưng các bộ phận khác đã bị che giấu đi.
Gã hán tử gầy gò dường như đã từng đến đây, bộ dáng bình thản khác hẳn với vẻ kinh ngạc của gã tú tài. Hắn từ trong lòng lấy ra một kiện pháp khí hình chuông rồi truyền pháp lực vào, tay trái khẽ múa, tiếng chuông leng keng vang lên.
Một lát sau, một tiếng "ầm" trầm trọng vang lên, cánh cửa lớn trước mắt từ từ mở ra.
"Nhanh, không được chậm trễ." Bả vai gã hán tử gầy gò rung lên, thân hình bắn vào trong cánh cửa lớn, gã tú tài cũng không dám chậm trễ, vội vàng bay vào theo. Hư ảnh mờ ảo khi trước cũng chợt lóe lên rồi tiến vào trong.
Chỉ nghe hương khí xộc vào mũi, trước mắt là một nơi kỳ lạ tràn ngập kỳ hoa dị thảo, có một con đường nhỏ uốn lượn không biết kéo dài đến nơi nào.
Hai người đang còn ngẩn ngơ thì đột nhiên một thanh âm lạnh lùng truyền đến: "Hai người các ngươi sao lại dám đến vào lúc này?"
Lời còn chưa dứt thì không gian chấn động, một tu sĩ vận trường bào màu xám, niên kỷ chừng năm mươi tuần hiện ra, dưới hàm lão có mấy sợi râu ngắn lưa thưa. Là một tu tiên giả Ly Hợp trung kỳ, trách không được thần thái có vẻ kiêu căng.
"Giao tiền bối, hai vãn bối sợ đêm dài lắm mộng nên mới vội vàng tới đây, chẳng lẽ đã gây phiền toái cho người?"
Trên mặt gã hán tử gầy gò tràn đầy vẻ nịnh nọt, vội quỳ gối hành lễ. Vừa nói hắn vừa liếc mắt ra hiệu. Gã tú tài thấy vậy vội cất bước tiến lên, cung kính vái chào.
"Hừ, phiền toái khác thì chưa nói, chỉ là lúc này kẻ thủ hộ tại Bách Hoa Viên không phải chỉ có mỗi mình lão phu. Cũng may mấy người kia đã bị ta dùng kế tạm thời điều đi, hơn nữa các ngươi chỉ định cứu một nữ tử Nguyên Anh sơ kỳ, nếu là kẻ có tu vi cao hơn thì dù có nhiều chỗ tốt hơn nữa, lão phu cũng không thể mạo hiểm." Lão giả vận bào xám thản nhiên mở miệng.
"Chúng ta hiểu, lần này toàn bộ đều nhờ Giao tiền bối trượng nghĩa tương trợ." Sự tình đã đến nước này, gã tú tài chỉ có thể tận lực tâng bốc đối phương.
"Hắc, lão phu làm vậy cũng là nể mặt Diệp hiền chất. Trợ giúp thì trợ giúp, bất quá những thứ đã thương lượng khi trước, một phần cũng không được thiếu." Tu sĩ áo bào xám lạnh lùng nói.
"Đúng thế, lần này tiền bối đã chịu rủi ro thật lớn. Trước tiên Trình hiền đệ nên dâng lên một ít tinh thạch để bày tỏ tâm ý, hiền đệ, ngươi nói có phải không?"
"Đúng, đúng…" Sư muội còn trong tay đối phương, gã tú tài liền một bộ khúm núm tiếp lời. Sau đó, y liền tế ra một cái túi trữ vật.
Ánh mắt tu sĩ vận áo bào xám lóe lên vẻ tham lam, lão thu lấy rồi liền đem thần thức chìm vào bên trong.
Rất nhanh, lão ngẩng đầu, vẻ mặt thoáng chốc hòa hoãn: "Được rồi, coi như các ngươi có thành ý, không thiếu hụt gì."
"Đây là đương nhiên, tiền bối đã phân phó, chúng ta sao dám có nửa phần lơ là?" Gã hán tử gầy gò lại lên tiếng lấy lòng.
"Linh thạch đã đủ, vậy còn bảo vật truyền thừa đâu?" Lão giả vận áo bào xám lại mở miệng.
"Tiền bối, vãn bối đã đến nơi này thì làm sao không giao ra được. Chẳng qua…" Gã tú tài cắn răng mở miệng.
"Chẳng qua cái gì? Chẳng lẽ không tin ta…" Tu sĩ vận áo bào xám nhíu mày, vẻ mặt âm trầm: “Nếu ngươi không đồng ý, lão phu cũng không bắt buộc, ta không muốn có người mượn cớ, nói ta lấy lớn hiếp nhỏ mà ham vật của hậu bối."
"Trình hiền đệ!” Thấy vậy, gã hán tử gầy gò ở một bên vội lên tiếng: "Giao tiền bối đức cao vọng trọng, với phẩm cách của lão nhân gia thì còn có gì mà không tin được. Nếu không phải thấy hai ngươi đáng thương thì người tuyệt không cần mạo hiểm như vậy."
Nghe gã hán tử khuyên can nhưng gã tú tài vẫn một bộ do dự, lão giả vận bào xám thở dài: "Được rồi, nếu đạo hữu không tin tưởng lão phu, vậy cứ đến chỗ người bị giam xem một chút."
"Đa tạ đại ân của tiền bối!" Lúc này vẻ mặt gã tú tài mới giãn ra: "Người yên tâm, vãn bối nhất định sẽ thực hiện lời hứa."
Hừ! Lão giả vận áo bào xám đầy vẻ lãnh đạm, xoay người đi theo lối nhỏ kia. Gã tú tài cùng gã hán tử gầy gò vội theo sát phía sau.
Qua một tuần trà nhỏ, một tòa lầu các hoa mỹ tráng lệ xuất hiện trước mắt.
"Bây giờ các ngươi phải theo sát lão phu, không được đi sai một bước. Nơi này có không ít cấm chế lợi hại, có một số ngay cả ta cũng không rõ." Lão giả ngưng trọng lên tiếng.
"Dạ!" Hai người nghe xong thì tim đập thình thịch, vội nín thở ngưng thần, càng thêm cẩn thận.
Rất nhanh, ba người đến trước lầu các. Lão giả phất tay áo một cái, một khối lệnh bài bay vút ra. Nó bắn ra một đạo bạch quang, cách không bay vào, cánh cửa "cạch" một tiếng rồi mở ra.
Ba người nhanh chóng đi vào. Trước mắt trở nên sáng tỏ, là một đại điện vô cùng hoa lệ rộng chừng ngàn trượng. Còn có những hành lang thông về tứ phía.
Xuyên qua hành lang, có gần trăm nữ tử đang ngồi trên một chiếc sân. Hình dung cao thấp gầy mập đều có đủ nhưng dung mạo ai nấy đều vô cùng thanh lệ.
Trong này, nữ tu Nguyên Anh chiếm đa số nhưng cũng không thiếu Ly Hợp, thậm chí có tới năm người là Ly Hợp hậu kỳ. Nhưng bất kể thần thông cảnh giới ra sao, lúc này tất cả đều bị phong bế pháp lực, không khác gì những nữ phàm nhân chân yếu tay mềm.
Không biết Lâm Hiên có mặt tại đây hay không, nhưng nếu có, khẳng định hắn sẽ rất vui mừng, bởi vì có một thân ảnh quen thuộc đã xuất hiện!
Lão giả áo bào xám dẫn đường, rất nhanh ba người đi tới một gian phòng bên trái.
"Sư muội ngươi ở chỗ này."
Lão giả lấy ra một tấm lệnh phù, giải trừ cấm chế bốn phía. Cánh cửa vừa mở thì một thiếu nữ thân hình thon dài đi ra, dung mạo có phần xinh đẹp song tràn đầy vẻ sợ hãi, sau cùng biến thành mừng rỡ và ngạc nhiên.
"Sư… Sư huynh, sao chàng lại ở đây?" Thiếu nữ được gọi là Tuyết tiên tử này mở to đôi mắt đẹp, nằm mơ cũng không ngờ còn có thể gặp lại hôn phu ở chốn này.
"Sư muội, đã để nàng chịu khổ rồi, vi huynh tới cứu muội đây."
Thấy ý trung nhân không việc gì, gã tú tài vô cùng mừng rỡ, vội bước tới nắm lấy tay sư muội. Đường đường là tu tiên giả Nguyên Anh kỳ mà không ngờ lúc này nước mắt đã chảy dài trên má.
So với y, Tuyết tiên tử có vẻ trấn định hơn, nàng rất nhanh bình tâm tĩnh khí: "Sư huynh, sao huynh có thể đến nơi này để cứu muội?"
"Sư muội, tất cả là nhờ Giao tiền bối tương trợ." Gã tú tài mỉm cười mở miệng.
"Lão?" Tuyết tiên tử lộ ra một tia do dự.
"Được rồi, các ngươi muốn tâm tình thì sau này còn rất nhiều cơ hội." Lão giả lộ vẻ không kiên nhẫn: "Hiện đã thấy người rồi, có phải nên thực hiện lời hứa hay không?"
"Được."
Gã tú tài cũng rất nhanh thu liễm tâm tư, phất tay áo một cái thì kim quang chợt lóe, một cái hộp ngọc bay vút ra, lơ lửng bên cạnh thân. Cấm chế phù lục dán ở trên hết sức kỳ lạ, không ngờ lại đỏ như máu.
"Sư huynh, đây không phải là bảo vật truyền thừa của tổ tiên sao, chẳng lẽ vì cứu muội mà huynh phải trả giá bằng nó?" Tuyết tiên tử cực kỳ hoảng hốt, nàng và gã tú tài họ Trình vốn là thanh mai trúc mã, đương nhiên biết vật này quý giá đến thế nào.
Chẳng qua, sư huynh tình sâu nghĩa nặng cũng khiến khóe mắt nàng ươn ướt. Trong tu tiên giới tàn khốc này, có thể tìm được một mảnh chân tình thật không dễ dàng.
“Gia truyền chi bảo dù quý giá thế nào cũng chỉ là vật chết, sao có thể so sánh với sư muội.” Gã tú tài lại bình thản lắc đầu, chân tình dạt dào.
“Sư huynh... Muội…”
Tuyết tiên tử chợt dùng ánh mắt thâm tình liếc qua khiến cho gã tú tài một trận đỏ mặt, phen cơ khổ này cuối cùng đã được đền đáp.
“Khụ…” Tiếng ho khan truyền vào tai, lão giả áo bào lộ vẻ càng thêm nóng ruột.
Gã tú tài thấy vậy thì hít một hơi sâu, lẩm nhẩm niệm chú ngữ rồi mở miệng phun ra một tia kiếm khí cắt qua cổ tay. Máu tươi chảy ra liền được một tầng linh quang bao bọc, trôi lơ lửng giữa không trung.
Lại thấy ánh mắt gã tú tài đầy vẻ ngưng trọng, y đưa cánh tay còn lại múa may giữa không trung, lấy ngón tay làm bút, máu tươi theo động tác của y biến thành những đạo phù văn. Linh quang lóe lên, một luồng huyết tinh khí tỏa ra.
“Đi!”
Gã tú tài điểm ra một chỉ. Những phù văn kia chợt lóe lên, liền nhập vào hộp ngọc. Giống như bị xé rách, những tấm cấm chế đỏ như máu lả tả bay đi.
Nắp hộp còn chưa mở mà bộ dáng lão giả áo bào xám đã đầy vẻ tham lam: "Thứ này rốt cục đã rơi vào trong tay ta."
"Lũ các ngươi thật to gan lớn mật, đúng là ăn gan hùm mật gấu, dám tự tiện thả đỉnh lô của bổn tọa. Chuẩn bị nếm trải nỗi thống khổ của vạn xà luyện hồn đi."
Lão đang hung tợn nghĩ thầm thì không ngờ dị biến đã xảy ra. Một thanh âm lười biếng truyền tới khiến ba người đại biến sắc mặt, giống như con mồi bị độc xà rình rập. Ngọc dung của Tuyết tiên tử cũng không còn chút huyết sắc, cả người run lên.
Chỉ thấy linh quang chợt lóe, không gian khẽ dao động thì một lão giả hiện lên một cách vạn phần quỷ dị.
Người này có khí chất mười phần kỳ lạ, bộ dáng đã vào tuổi thất tuần bát tuần nhưng thân hình vẫn vô cùng tráng kiện, hơn nữa còn mang đầy vẻ phong trần lãng tử.
Lão vận một bộ trường bào đỏ thẫm có thêu đủ các loại hoa như mẫu đơn, thược dược, sống động mà thập phần tinh xảo.
"Tham kiến cung chủ." Lão giả áo bào xám sợ tới mức hồn bay phách lạc, vội vàng quỳ xuống, không ngừng dập đầu.
Tiên Hoa Lão Tổ! Động Huyền trung kỳ!
Ngoài dự đoán của đám người, lão giả không vội nổi giận mà lại cười khẽ nói:
"Lâm đạo hữu, sự tình đã tới bước này rồi, ngươi còn ẩn nấp làm gì. Lúc này chắc đạo hữu cũng đoán ra, bản cung chủ đến đây không phải vì đám tiểu bối này."
Đám tu tiên giả ở đây hai mặt nhìn nhau, liền chỉ nghe một tiếng cười nhẹ truyền vào tai: "Lâm mỗ có tài đức gì mà có thể được đích thân Cung chủ Cửu Tiên Cung đêm hôm khuya khoắt ở trong này đón tiếp?"
Lời còn chưa dứt thì thanh quang chợt lóe, thân ảnh Lâm Hiên đã quỷ dị hiện lên sau đám tu sĩ. Hai tay hắn chắp sau lưng, thần sắc lạnh nhạt. Bộ dáng nhàn nhã như đang tản bộ nơi sân vắng, không có một chút bối rối nào khi rơi vào bẫy của đối phương.
Hai gã tu sĩ Nguyên Anh cực kỳ hoảng sợ, chẳng lẽ đối phương đã lẳng lặng bám theo bọn họ nãy giờ mà xâm nhập vào đây? Khoảng cách gần như vậy mà không hề phát hiện, đối phương muốn lấy tính mạng bọn họ chẳng phải dễ như lấy đồ trong túi sao? Nghĩ đến đây, sau lưng hai người đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
"Lâm đạo hữu thật là can đảm, nói như vậy là đạo hữu đã sớm đoán được bổn cung chủ ở chỗ này chờ ngươi?" Tiên Hoa Lão Tổ có chút ngạc nhiên.
"Mười phần thì không dám nói, chỉ là khi trước ta hành động quá mức thuận lợi, có cảm giác là đạo hữu cố ý bày ra để đón tiếp." Lâm Hiên thở dài, nói như một người bạn tri giao đang tâm sự: "Chỉ là Lâm mỗ có chút hiếu kỳ, tại hạ và Cửu Tiên Cung vô oan vô cừu, sao lại được hân hạnh tiếp đón như thế?"
"Điều này thì đạo hữu không cần biết, dù sao đối với một người sắp chết mà nói, biết hay không biết thì cũng như nhau mà thôi." Tiên Hoa Lão Tổ lại lười biếng lên tiếng.
Lâm Hiên cũng cười cười: "Vậy sao, nhưng có phải gần đây đạo hữu tu luyện bất ổn nên thần trí bất minh chăng? Ngươi cho rằng Lâm mỗ là cá nằm trên thớt, có thể tùy ý cho ngươi giết mổ?"
"Đương nhiên là thế." Tiên Hoa Lão Tổ lại nghiêm trang gật đầu: "Nếu không thì ngươi cho là bổn cung chủ tới nơi này làm gì? Ta đã đến đây, hôm nay ngươi cũng đừng mong sống sót trở về."
Lời còn chưa dứt thì trên mặt lão chợt lộ vẻ hung ác, tay phải giơ lên, ngón trỏ và ngón cái búng vào nhau.
"Bốp!"
Một thanh âm giòn giã vang lên, không ngờ trên mặt đất lại sáng lên vô vàn đạo hào quang. Những đạo phù văn thần bí dị thường hiện lên, nhanh chóng tổ hợp thành một Truyền Tống Trận.
Trên mặt Lâm Hiên rốt cục lộ vẻ kinh ngạc. Hắn phất tay áo một cái, Huyền Thanh Tử Mẫu Thuẫn bay vút ra hộ thể.
Phốc!
Tiếng vù vù truyền ra, trận pháp ngày càng sáng chói. Cả đại điện đều bị quang hoa đủ mọi màu sắc bao bọc, nhưng chỉ một lát sau liền tan đi.
"Đã xảy ra chuyện gì?"
Lão giả vận áo xám khàn khàn mở miệng. Gã hán tử họ Diệp, gã tú tài họ Trình cùng Tuyết tiên tử đều mờ mịt và sợ hãi đứng tại chỗ.
Hiện tại, hai lão quái vật Động Huyền Kỳ là Lâm Hiên và Phó Cung chủ đã không còn tung tích. Truyền Tống Trận cũng đã biến mất như chưa từng xuất hiện.
"Chẳng lẽ chúng ta đang nằm mộng?" Tuyết tiên tử vẫn còn sợ hãi lên tiếng. Gã tú tài cùng gã hán tử gầy gò hai mặt nhìn nhau, vẻ mặt cũng mờ mịt đến cực hạn.
"Nằm mộng? Hắc hắc, các ngươi quá ngây thơ rồi. Phản bội cung chủ và tự tiện xâm nhập cấm địa, còn có thể có kết cục tốt sao?"
Những tiếng cười lạnh truyền vào tai. Quang hoa nổi lên tại lối vào, chợt mấy chục tu sĩ Ly Hợp xuất hiện. Những người này vận phục trang khác nhau nhưng trên tay áo đều có thêu một con quái vật có chín cái đầu.
"Cận vệ của cung chủ!"
Lão giả vận áo bào xám thất sắc. Đây chính là tâm phúc của cung chủ, không ngờ lại xuất động tới mấy chục người. Lão nên làm cái gì bây giờ?
Ở một nơi khác.
"Đây là nơi nào?" Lâm Hiên quay đầu đánh giá bốn phía, lúc này hắn đã bị truyền tống đến một nơi xa lạ.
Phóng mắt nhìn lại là một vùng xám trắng, quần sơn chập chùng.
Oanh!
Những tiếng nổ liên tục như sấm truyền vào tai, thì ra đây không phải là sơn mạch bình thường mà là những ngọn hỏa sơn đang phun trào dung nham.
Lâm Hiên đem thần thức thả ra thì khẽ nhíu mày, đây là một tiểu không gian độc lập.
Mà thân hình Tiên Hoa Lão Tổ đang lơ lửng trước người hắn mấy chục trượng. Bộ dáng của lão vẫn biếng nhác nhưng ánh mắt nhìn Lâm Hiên thì cổ quái đến cực hạn, lại tràn ngập vẻ tham lam.
"Xem ra đạo hữu tu luyện pháp thuật chí cương chí dương thuộc tính Hỏa."
Thanh âm Lâm Hiên vang lên, nghe không rõ hỉ nộ.
"Không sai, xem ra đạo hữu đã hiểu dụng ý của lão phu. Thủ hạ của ta đã thăm dò, ngươi tu luyện thần thông hẳn là thuộc tính Mộc. Trong không gian đặc biệt này toàn là Hỏa nguyên khí, Cửu Ly Chân Hỏa Quyết của lão phu sẽ được tăng thêm hai thành. Thần thông thuộc tính Mộc của ngươi thì sẽ bị suy yếu rất nhiều. Hơn nữa không có chỗ trốn, đạo hữu nghĩ mình còn giữ được tính mạng sao?" Tiên Hoa Lão Tổ dương dương tự đắc nói, lúc này Lâm Hiên trong mắt lão như cá nằm trên thớt. Dù sao tu vi của lão đã đến Trung kỳ đỉnh phong, mà đối phương chỉ mới là Sơ kỳ.
Nghe đối phương nói như vậy, Lâm Hiên cúi đầu trầm mặc, một lát sau mới lần nữa mở miệng: "Hai ta vô oan vô cừu nhưng đạo hữu lại trăm phương ngàn kế ám toán Lâm mỗ, đến giờ rồi mà đạo hữu còn không dám tiết lộ nguyên nhân thực sự sao?"
Khi nói lời này, ngữ khí của Lâm Hiên đã đầy vẻ uể oải, tựa hồ thân ở hiểm địa đã làm hắn nhụt chí không ít.
"Ha ha, không cam lòng làm oan hồn bất minh sao?" Tiên Hoa Lão Tổ cười rộ lên: "Hiện tại nói cho ngươi cũng không sao. Lão phu tu luyện Ma công cần dùng đến Nguyên Anh, nếu thuận lợi, ta sẽ tiến giai tới Động Huyền hậu kỳ."
Lâm Hiên nhướng mày: "Muốn có Nguyên Anh, chẳng lẽ ngươi là Cổ ma?"
"Phì… Hừ, lão phu đương nhiên không phải, bất quá trên người ta có một phần huyết thống Yêu tộc." Tiên Hoa Lão Tổ cười lạnh nói.
"Huyết thống Yêu tộc? Nói như vậy, ngươi là nửa yêu..." Lâm Hiên có chút trầm ngâm mở miệng.
❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang