Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 641: CHƯƠNG 641: MỘNG CẢNH HAY CHÂN THỰC?

"Nằm mộng!"

Lục Doanh Nhi vừa kinh vừa nộ, trong lòng bi phẫn khôn nguôi nhưng tuyệt không khoanh tay chịu trói:

"Chư vị đạo hữu, đến giờ phút này chỉ còn đường tử chiến mà thôi. Giết một tên cổ ma thì đủ vốn, giết hai tên thì có lời!"

"Tử chiến? Ha ha ha… các ngươi lấy cái gì để liều mạng. Chỉ là một nha đầu Nguyên Anh hậu kỳ, bổn tọa chỉ cần một tay liền có thể tiễn ngươi xuống âm tào địa phủ. Nhưng ta sẽ không giết ngươi, mà bắt sống! Biến ngươi thành khôi lỗi bị ma hóa, đường đường là Bái Hiên Các chi chủ, thật có ý tứ!"

Lục Doanh Nhi không sợ chết, nhưng khi nghe âm mưu ngoan độc của đối phương, vẻ mặt nàng lập tức trở nên trắng bệch. Những người khác càng không cần phải nói, sĩ khí của toàn bộ tu sĩ Bái Hiên Các lập tức sa sút thảm hại.

Chẳng qua, đúng lúc này, hậu trận cổ ma bỗng nhiên đại loạn, sau đó một thanh âm lạnh lùng vang vọng: "Biến Doanh Nhi thành khôi lỗi? Khẩu khí thật không nhỏ! Chỉ là vài tên tiểu bối Ly Hợp kỳ, cũng dám khi dễ thị nữ của bổn thiếu gia ta sao? Ma tộc các ngươi dám tới nơi đây ngang ngược càn rỡ, ta muốn các ngươi muốn sống không được, muốn chết cũng không xong!"

Thanh âm này vừa vang lên, không chỉ những người khác, mà ngay cả bốn vị các chủ Bái Hiên Các gồm Lục Doanh Nhi, Lưu Tâm, Vũ Vân Nhi, Diệp Bình Nhi, toàn bộ đều sững sờ, trên mặt lộ rõ vẻ kinh hãi cùng mờ mịt khôn nguôi.

Đây là nằm mơ sao? Hay là ảo ảnh trước lúc lâm chung? Rõ ràng là thanh âm của thiếu gia! Chẳng phải người sớm đã phi thăng Linh giới rồi sao, cớ gì lại xuất hiện tại Nhân giới này?

Kinh ngạc qua đi, Lục Doanh Nhi xác nhận bản thân không hề nghe lầm. Chỉ thấy hậu trận cổ ma lập tức trở nên đại loạn, vô số cổ ma không hiểu vì sao ngã xuống, ma vụ ngập trời cũng bị thổi tan tứ tán.

Thanh quang chợt lóe, trên bầu trời hiện ra một thiếu niên dung mạo bình thường, toàn thân không hề có chút pháp lực nào, tựa như một phàm nhân.

Bên người hắn là vô số cổ ma hình thái dữ tợn đang giương nanh múa vuốt. Người này đang đứng giữa vạn quân vạn mã nhưng thần sắc vẫn thong dong tự tại, khẽ nở nụ cười ấm áp: "Doanh Nhi, mấy trăm năm không gặp, các ngươi vẫn khỏe chứ?"

Thanh âm không lớn, nhưng truyền vào trong tai Lục Doanh Nhi lại giống như sấm sét giữa trời quang.

Bị cổ ma vây khốn đã lâu, nhưng nàng chưa từng mềm yếu, dù chọn tự bạo cũng chưa từng nhíu mày. Chẳng qua giờ khắc này, mặt ngọc lại đẫm lệ châu, tựa như một tiểu nữ tử yếu đuối. Nếu không phải còn nhiều cổ ma như vậy, nàng sớm đã nhào vào lòng ngực hắn rồi.

Lão thiên gia đối đãi với nàng thật quá nhân từ. Trước khi ngã xuống còn có thể gặp lại thiếu gia một lần, đừng nói phải trở thành tu sĩ bị ma hóa, cho dù có phải rơi vào Cửu U nàng cũng thấy đáng.

Muôn vàn ý niệm mong ngóng, giờ khắc này gặp mặt, Lục Doanh Nhi lại không thốt nên lời. Lưu Tâm cũng lệ rơi đầy mặt, tâm tình kích động khôn nguôi. Hai nha đầu còn lại cũng kinh hỉ đến mức toàn thân run rẩy.

"Thiếu gia, Doanh Nhi nhớ người!" Cuối cùng thiên ngôn vạn ngữ chỉ hóa thành một câu, bởi vì quá mức kích động mà Lục Doanh Nhi thậm chí không kịp quan sát tu vị hiện tại của Lâm Hiên đã đạt tới cảnh giới nào.

Chẳng qua, ba tên cổ ma Ly Hợp kỳ kia lại trở nên thất sắc. Chưa hiểu nam tử trước mắt có quan hệ gì với Bái Hiên Các, nhưng khẳng định đối phương chính là một tu tiên giả Động Huyền kỳ.

Lúc đối phương vừa hiện thân, Cổ ma đầu lĩnh còn cho rằng mình nhìn nhầm. Có điều thần thức liên tiếp quét mấy lần, hắn mới khẳng định tu vị đối phương đã ngang hàng với các tiền bối trong tộc. Riêng Điệp ma cùng Viên ma thì lại không thể nhìn thấu cảnh giới của thanh niên này nông sâu ra sao.

Nhưng điều này sao có thể? Tu tiên giả Động Huyền kỳ ở Nhân giới sớm đã phi thăng đến Cổ Ma giới hoặc Linh giới rồi. Vậy chẳng lẽ đối phương cũng là một tu tiên giả từ Linh giới hàng lâm?

"Đại ca, chúng ta phải ứng phó ra sao đây?" Điệp ma hoảng sợ lên tiếng, vẻ kiêu ngạo khi nãy đã hoàn toàn biến mất.

"Đúng vậy, đại ca, cần nhanh chóng đưa ra đối sách!" Viên ma cũng lên tiếng làm khó khiến tên Cổ ma hai đầu bốn tay kia á khẩu.

Hắn biết phải làm gì bây giờ?

Đánh ư? Hắn còn chưa có gan đối mặt với một tu tiên giả Động Huyền kỳ. Nhưng nếu rút lui thì nhất định phải hứng chịu cơn thịnh nộ của Băng Phách Ma Tổ. Khi đó hắn tuyệt đối không gánh nổi trách nhiệm này.

Đang lúc đám Cổ ma khó xử, thanh âm lạnh lùng của thanh niên đã vang vọng: "Tất cả yêu ma nghe đây, thức thời tự bạo thì sẽ bớt chịu khổ đau!"

Lời này vừa nói ra, đừng nói Ma tộc, mà ngay cả tu sĩ nhân tộc bên này cũng ồ lên không ngớt.

Thanh niên thần bí mới tới có thực lực cao thâm vô cùng, nhưng khẩu khí thật sự quá mức khoa trương. Nơi đây tính riêng Ma tộc đã có hơn ba mươi vạn tên, chớ đừng nói chi là các loại ma thú cùng tu sĩ bị ma hóa khác.

Ba tên Cổ ma Ly Hợp kỳ nghe vậy, với bản tính hung tàn, bộ dáng cũng trở nên giận dữ.

"Đại ca, đối phương khinh người quá đáng, chúng ta liều mạng với hắn thôi!"

"Không sai, Động Huyền thì sao chứ, chẳng lẽ có thể địch lại hơn ba mươi vạn đại quân chúng ta?"

Cổ ma hai đầu bốn tay đầy vẻ hung tàn, pháp khí trong tay vung vẩy tạo nên âm thanh bạo liệt, hàng ngàn ma thú lập tức xông về phía Lâm Hiên.

Loài ma thú này giống tê giác, chiếc sừng trên đầu lại càng sắc bén, vô cùng hung mãnh nên rất thích hợp làm vật hy sinh.

"Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ ư?"

Chỉ thấy Lâm Hiên tỏ vẻ khinh thường, chắp tay lơ lửng giữa không trung, không hề cử động nhưng linh áp bàng bạc cuồn cuộn đã lan tỏa ra.

Đám quái thú đứng mũi chịu sào, dù hung tợn đến mấy cũng đã cảm nhận được sự áp chế vô cùng khủng bố. Những nơi linh áp đi qua, ma thú lập tức dừng lại run rẩy. Sau đó Lâm Hiên quát một tiếng, chúng liền hoảng hốt, nhao nhao chạy ngược về phía đại quân ma tộc.

Nhất thời tiếng thú rống gầm gừ truyền tới khiến đại quân Cổ ma trở nên hỗn loạn.

"Đáng giận, mau liều mạng với hắn!" Cổ ma hai đầu bốn tay thấy cảnh này liền tức giận, tiếp tục thúc giục đám ma tộc công tới.

"Đúng thế, Động Huyền thì sao chứ, mỗi người chúng ta phun một ngụm nước miếng cũng đủ dìm chết hắn!" Điệp Ma ở bên cũng mạnh mồm.

"Thật sao?" Ở xa xa, Lâm Hiên nghe vậy khẽ cười: "Dường như các ngươi không hiểu mình đang đối mặt với ai vậy. Tưởng quần công có tác dụng với ta sao? Dù có gấp bội thì cũng như châu chấu đá xe, uổng công vô ích mà thôi."

Nói xong, hắn liền phất tay một cái. Oanh! Một tiếng nổ lớn vang lên.

Thiên địa nguyên khí trong phạm vi trăm dặm nơi đại quân Ma tộc đang đứng lập tức trở nên hỗn loạn, hằng hà sa số những quang điểm lớn nhỏ hiện ra giữa hư không. Màu trắng thuộc Kim, đỏ thuộc Hỏa, xanh là Mộc, lam là Thủy, vàng là Thổ. Ngũ hành nguyên khí điên cuồng tụ tập lại.

"Cái này..."

Ma tộc cấp thấp thì không nói, ba gã ma tộc đầu lĩnh kia đều đầy vẻ kinh ngạc. Ma tộc cấp Ly Hợp tuy có thể chuyển hóa thiên địa nguyên khí thành ma khí để sử dụng, uy lực tuy lớn nhưng tốc độ lại chậm. Có điều bọn chúng chưa từng thấy qua tình cảnh như thế này. Chẳng lẽ đối phương là một tu tiên giả sở hữu linh căn thuộc tính ngũ hành?

Tam ma đang còn trợn mắt há mồm thì Lâm Hiên đã đánh ra một đạo pháp quyết. Tiếng ầm ầm nổi lên, không gian chao đảo, mặt đất cũng rung chuyển từng đợt.

Đây chính là pháp thuật sát thương Thổ nguyên khí trên phạm vi lớn: Sóng Chấn Động!

Chỉ thấy vô số cột đá sắc nhọn như những cây chông khổng lồ mọc lên chi chít, toàn bộ ma tộc dưới đất bị đâm xuyên qua người hoặc đầu, chớp mắt đã chết mấy vạn tên.

A!!!....

Tức thời trận tuyến đại quân ma tộc trở nên rối loạn, nhưng đối với chúng mà nói, ác mộng mới chỉ bắt đầu mà thôi.

Oanh!

Hỏa diễm tràn ngập bầu trời, như một biển lửa vô bến bờ trải rộng trăm dặm, chính là Hỏa nguyên khí bắt đầu phát uy. Trong ngũ hành, Hỏa pháp thuật có lực công kích mạnh nhất. Đám ma tộc, ma thú hay tu tiên giả bị ma hóa cố sức liều mạng, nhưng chỉ một số có tu vị cao mới ngăn cản được. Đa phần đều bị thiêu cháy, ma khí ngập trời cũng không còn nữa. Bầu trời đỏ rực hòa lẫn với tiếng ma tộc gào thét khiến trường cảnh trở nên thảm khốc thê lương.

Vẫn chưa xong, lại thấy thanh quang lập lòe. Vô số sợi dây leo xù xì xuất hiện, cuốn lấy đám ma tộc có tu vị tương đối cao. Ngay sau đó là lam quang chói mắt, Thủy nguyên khí tụ lại thành những con lam sắc giao long đáng sợ, móng vuốt sắc bén lao lên cắn xé đám ma tộc.

Nhất thời tiếng kêu la thảm thiết rền vang. Đám ma tộc hung ác lại bị đánh giết tơi bời!

Cuối cùng là Kim nguyên khí phát uy. Những quang cầu màu trắng ẩn hiện rồi vô số phi đao phi kiếm hiện ra. Đao thương kiếm kích xé gió lao đi tàn sát đám ma tộc còn sót lại.

Trong tiếng gào rú vang trời, đại quân ma tộc tan tác. Lâm Hiên dùng sức một người mà đánh cho mấy chục vạn ma tộc tơi tả. Lúc này hắn tựa như chân tiên hạ phàm, mọi thứ trước mắt chỉ là phù vân.

Mạnh, quá mạnh mẽ!

Bên kia, đám tu sĩ Bái Hiên Các vô cùng mừng rỡ. Không ít kẻ mừng đến phát khóc, sau đó liền bị thực lực đáng sợ của Lâm Hiên làm chấn động.

Khẳng định dù là đệ nhất cao thủ Thiên Vân thập nhị châu khi xưa, Vọng Đình Lâu cũng đừng mơ đạt tới mức này. Bọn họ liền suy đoán Lâm Hiên tối thiểu cũng là tu tiên giả Động Huyền kỳ. Thiên lão có mắt, đã phái một đại năng tu sĩ Linh giới hàng lâm cứu bọn họ sao!

Kích động nhất vẫn là bốn vị các chủ Bái Hiên Các. Lâm Hiên hiện thân chưa đến một tuần trà, tứ nữ đã tụ tập lại, nhìn nhau thì có cảm giác như đang trong giấc mộng đẹp, vĩnh viễn không tỉnh lại là tốt nhất.

"Doanh tỷ tỷ, thực là thiếu gia sao?" Thân hình Lưu Tâm vẫn không ngừng run rẩy, đến lúc này nàng vẫn không tin nổi mắt mình, hiện thực thật quá tuyệt vời. Không quản mấy trăm năm ngày nhớ đêm mong, giờ đã được gặp lại thiếu gia.

Thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu. Tu tiên giả vốn nghịch thiên mà đi, nhưng lúc này Lưu Tâm lại cảm thấy không đúng. Thiên lão thực sự quá nhân từ đối với nàng. Có thể gặp lại thiếu gia thì chết có gì đáng tiếc nuối?

"Đúng là thiếu gia." Lục Doanh Nhi rơi lệ nắm tay Lưu Tâm, thân thể cũng đang run rẩy nhưng không phải vì sợ hãi mà là vì vui mừng. Lúc này ánh mắt dõi theo Lâm Hiên, Cổ ma hay đại chiến đều vứt hết sang một bên.

Chẳng qua đại chiến vẫn chưa kết thúc. Trong mắt Lâm Hiên thì đám Cổ ma ở đây chỉ là những con kiến hôi, nhưng cũng tới mấy chục vạn, muốn giết sạch cũng không dễ.

Chủ yếu là thiên địa nguyên khí ở Nhân giới quá thưa thớt, Lâm Hiên công kích một lần đã làm tiêu hao hết ngũ hành nguyên khí trong vòng trăm dặm, muốn khôi phục lại cần một khoảng thời gian.

Cổ ma hai đầu bốn tay phát hiện ra điểm này liền mừng rỡ khôn nguôi. Không thể sử dụng thiên địa nguyên khí thì đối phương chỉ như hổ gãy răng, Cổ ma cấp thấp làm vật hy sinh có rất nhiều, chỉ cần đối phương tiêu hao hết pháp lực thì không cần phải sợ.

"Các ngươi lên hết cho ta, hắn chỉ có một mình, lấy đầu hắn xuống!" Cổ ma hai đầu bốn tay gào thét còn bản thân thì lui ra phía sau. Đám Cổ ma cấp thấp thấy vậy nhưng không dám làm trái, hung hăng lao về phía trước.

Lâm Hiên nhìn qua liền biết đối phương tính toán gì, liền nở nụ cười lạnh: "Tính toán cũng không sai. Vậy để ta tiễn cả đám xuống âm tào địa phủ."

Chỉ thấy hắn phất tay áo, hàng trăm đạo kiếm khí bắn ra rồi nhanh chóng hóa lớn. Trong linh quang ngũ sắc lưu chuyển, một đạo hóa thành ba, ba chia thành chín, chớp mắt đã che kín cả bầu trời. Hàng ngàn đạo kiếm khí Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, năm sắc màu khác nhau bay quanh Lâm Hiên. Nhìn từ xa tựa như một hải dương ngũ sắc cực kỳ thần bí.

Tiếng gió rít truyền tới cho thấy độ sắc bén kinh người của kiếm khí. Đám cổ ma đi đầu lập tức biến sắc. Cổ ma hai đầu bốn tay giận dữ, thúc trống đinh tai nhức óc nhưng chưa kịp công địch thì đám tiên phong đã hồn quy cửu tuyền!

Sát! Trên mặt Lâm Hiên chợt hiện sát khí, quát một tiếng thì âm thanh bạo liệt truyền ra. Kiếm khí tản ra bốn phía nhanh như thiểm điện. Chỉ thấy máu chảy thành sông, mùi tanh tưởi tràn ngập không khí. Kiếm khí đi đến đâu giết tới đó, chỉ vài sát na đã lấy mạng hàng vạn Cổ ma.

Bên kia, chúng tu sĩ phấn khích reo hò không ngớt. Tiền bối thần bí nọ dồn cường địch vào chỗ chết mà như cỏ rác, không chút phản kháng.

"Không cần sợ, đối phương mạnh nhưng chỉ có một mình, chúng ta dùng chiến thuật biển người sẽ giết được hắn!" Cổ ma hai đầu bốn tay giận dữ quát nhưng lúc này không còn sức thuyết phục đám thuộc hạ. Chỉ chốc lát đã có mấy vạn Cổ ma chết trong tay đối phương. Đại quân ma tộc nhìn thì nhiều, nhưng với tốc độ thế này thì đủ cho hắn giết bao lâu chứ?

Ở lại là tìm chết. Cổ ma cấp thấp cũng có linh trí nên không ngu, có một đám hô hào rồi lao vút tháo chạy ra tứ phía.

"Đáng giận!" Cổ ma hai đầu bốn tay tức giận, hai cái đầu khẽ động thì hai chiếc sừng trên trán bắn ra những đạo ô quang.

Roạt!

Đám cổ ma cấp thấp vừa bỏ trốn bị đâm thủng ngực, sau đó liền bị ma hỏa hừng hực bao phủ, hồn phách cũng không thoát được.

Giết gà dọa khỉ! Phản ứng của Cổ ma Ly Hợp hậu kỳ rất nhanh, đáng tiếc không có hiệu quả. Lúc này lòng tin của đại quân đã bị Lâm Hiên phá vỡ hoàn toàn. Không còn chiến ý, thấy có kẻ bỏ chạy nên cả đám nhốn nháo ùa theo.

Cổ ma hai đầu bốn tay không cam lòng nhưng tình thế lúc này không thể cứu vớt. Ngoài bỏ chạy thì không còn lựa chọn nào khác. Điệp Ma, Viên Ma cũng không ngốc, thấy vậy cũng cắm đầu chạy theo.

"Muốn chạy sao? Vừa rồi còn nói muốn biến Doanh Nhi thành khôi lỗi, ở lại cho ta!"

Lâm Hiên cười lạnh rồi vươn tay cách không túm lấy đối phương. Chỉ thấy không gian chấn động thì một đại thủ thanh sắc hiện ra chộp về phía đối phương.

Cổ ma hai đầu bốn tay đương nhiên không chịu trói, liền há miệng phun ra hai viên lôi cầu màu đen, bên trong có linh quang lập lòe tựa như ẩn chứa bảo vật gì đó. Sau đó cánh tay hắn đấm vào ngực, hai quả lôi cầu hung hăng đánh về phía đại thủ.

Oanh!

Âm thanh bạo liệt truyền tới rồi ma phong nổi lên. Vẻ mặt Cổ ma vừa hiện vài phần đắc ý thì lại trở nên đông cứng. Chỉ thấy linh quang chói mắt, thanh sắc đại thủ không chút hao tổn từ trong ma phong bay ra. Thế như thái sơn áp đỉnh chộp về phía hắn.

"Không!"

Cổ ma kinh hãi hét lên, ma khí quanh thân hóa thành hàng ngàn độc xà định ngăn cản nhưng vô dụng, đại thủ này tựa như được đúc từ kim cương, chộp một cái thì hắn liền bị túm lấy.

Cổ ma còn giãy giụa thì đại thủ ép chặt lại, vô số tia điện hồ màu tím hiện ra, đánh cho toàn thân Cổ ma đau đớn run rẩy, pháp lực toàn thân cũng bị phong bế hoàn toàn.

Lúc này muốn động một ngón tay cũng không xong, Cổ ma sợ hãi đến cực độ. Hiện gió đã đổi chiều, hắn muốn tự bạo Nguyên Anh cũng vô cùng xa vời, chẳng lẽ đây là báo ứng?

Không biết nhị đệ, tam muội có thoát được hay không? Cổ ma đầu lĩnh vừa nhìn qua thì cũng thấy hai đồng bọn bị hai thanh sắc đại thủ giống hệt túm lấy.

Nhìn đám Cổ ma đang bỏ chạy tan tác, Lâm Hiên cười nhạt nhưng sát khí trên mặt ngày càng đậm. Hắn đã nói đưa cả đám xuống âm tào địa phủ thì nhất định phải thực hiện.

✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!