Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 652: CHƯƠNG 652: KIM SÍ ĐẠI BẰNG ĐIỂU

Một canh giờ sau, Lâm Hiên đã xuất hiện tại một dãy đại sơn trập trùng, uốn lượn tựa như một con cự mãng khổng lồ đang trườn mình.

Cảm nhận được ma khí nhàn nhạt, hắn bất giác thở phào một hơi. Xem ra đám cổ ma không hề có hứng thú hay phát hiện ra điểm bất thường nào tại nơi vô cùng hoang vu này.

Lâm Hiên bay sâu vào trong, đồng thời vận dụng thần thức cường đại của mình để tìm kiếm. Chỉ trong chớp mắt đã qua hai canh giờ, đột nhiên hắn khẽ nhíu mày, sắc mặt lộ vẻ vui mừng rồi bay về phía bên trái.

Rất nhanh sau đó, hắn hạ xuống một sơn cốc nhỏ. Lâm Hiên đưa mắt đánh giá bốn phía.

"Không sai, hoàn cảnh nơi này có đến tám phần tương tự như miêu tả trong ngọc giản của Thiên Lam tiên tử."

Lâm Hiên thì thầm một câu, ánh mắt đảo qua rất nhanh liền phát hiện một trận pháp cổ quái trông tựa như một đống loạn thạch. Nếu không phải Thiên Lam Tiên Tử đã miêu tả cặn kẽ, e rằng không ai nhìn ra đây là một Truyền Tống Trận được ngụy trang vô cùng xảo diệu.

Lâm Hiên thò tay, búng ra mấy khối thượng phẩm tinh thạch bay thẳng vào trong trận pháp. Hắn lại đánh ra một đạo pháp quyết nhưng không thấy có bất kỳ dị trạng nào. Sắc mặt hắn lập tức trở nên khó coi.

"Trận pháp này... Chẳng lẽ đã bị hư hỏng rồi sao!"

Di tích của Mặc Nguyệt Tộc được mở ra trong một tiểu không gian, và trận pháp này chính là lối vào duy nhất.

Lâm Hiên kiểm tra thêm mấy lần nữa rồi mới thở dài. Hắn xác thực trận pháp đã hỏng, hơn nữa trận pháp chi đạo của Mặc Nguyệt Tộc lại đi theo một con đường riêng biệt, muốn tu phục là chuyện vô cùng khó khăn.

Cũng may hắn đã tham ngộ được một chút thần thông không gian, chưa hẳn đã hoàn toàn hết hy vọng.

Chỉ thấy Lâm Hiên khoanh chân ngồi xuống. Trong mắt hắn lóe lên ngân quang, đồng thời vận dụng thần thức để tìm kiếm điểm yếu của không gian. Quá trình này vô cùng khó khăn nhưng hắn vẫn phải thử một lần, chỉ cần có một tia hy vọng, hắn tuyệt đối sẽ không buông tha.

Công phu không phụ lòng người. Sau nửa canh giờ, rốt cục Lâm Hiên cũng phát hiện một tiếp điểm hư không bạc nhược chỉ lớn bằng ngón tay. Nơi này vô cùng bất ổn, nó tự vỡ tan ra rồi lại tự phục hồi theo một chu kỳ nhất định.

Trong lòng mừng rỡ, Lâm Hiên nâng tay phải, tế ra một thanh cổ mâu rồi đem pháp lực cuồn cuộn truyền vào trong bảo vật. Một đạo đao quang mỹ lệ xuất hiện, hung hăng chém tới tiếp điểm hư không bất ổn kia.

Xoẹt xoẹt...

Bằng mắt thường cũng có thể thấy không gian vỡ ra những vết rạn màu bạc, một khe hở không gian rộng chừng nửa tấc hiện ra trong tầm mắt.

Dưới sự tác động của thiên địa pháp tắc, khe hở không gian này sẽ rất nhanh chóng tự hồi phục. Có điều Lâm Hiên đã sớm có chuẩn bị. Tay áo hắn phất một cái, Huyễn Linh Thiên Hỏa hiển hiện, lam sắc quang mang ở bề ngoài so với trước kia càng thêm chói mắt.

"Đi!"

Hắn điểm ra một chỉ, hỏa diễm bốn màu lưu chuyển rồi biến thành màu lam thuần khiết, một con Giao Long lớn chừng hơn một tấc hiển hiện, giương nanh múa vuốt lao thẳng tới khe hở không gian.

Lấy khe hở làm trung tâm, toàn bộ không gian vặn vẹo một hồi, rồi bị hàn khí cực độ xé rách, vỡ vụn. Bởi vì có hàn khí bao phủ nên không gian không thể tự hồi phục được nữa. Lâm Hiên tiếp tục đem pháp lực truyền vào cổ mâu.

Sau một hồi công kích, rốt cục vết nứt không gian đã đủ rộng cho một người thông qua. Toàn thân Lâm Hiên nổi lên thanh quang, nhanh chóng bay vào bên trong.

Không ngờ, trước mắt hắn lại lóe lên ngũ sắc linh quang. Một đạo công kích mãnh liệt đánh thẳng tới trước mặt.

"Ngũ sắc linh quang?"

Người không phạm ta, ta không phạm người. Kẻ nào dám tới vuốt râu hùm, Lâm Hiên cũng không ngại đáp lễ. Bất quá, dường như Lâm Hiên đã nhận ra điều gì đó nên sát khí toàn thân lập tức tan biến.

Lúc này mới vừa tiến vào bên trong không gian thần bí, hắn không dám mạo hiểm sử dụng Cửu Thiên Vi Bộ mà lập tức mở ra Cửu Thiên Linh Thuẫn.

Chỉ thấy ngũ sắc quang hoa tựa như gió xuân phất liễu, nhẹ nhàng nện lên Cửu Thiên Linh Thuẫn. Lâm Hiên thuận thế lui về phía sau rồi ngẩng đầu nhìn lên.

Một nữ tử trẻ tuổi vô cùng thân thuộc hiện ra trong mắt hắn!

Nhìn bề ngoài, nàng chỉ mới độ hai mươi, mái tóc đen nhánh mượt mà dài đến thắt lưng. Một thân cung trang màu xanh nhạt không che nổi những đường cong lả lướt, dáng người mỹ lệ phối hợp với khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần. Nói nàng là một tuyệt đại giai nhân cũng không hề khoa trương chút nào.

Chẳng qua, một thân yêu lực của nữ tử này lại khiến người ta phải kinh hãi. Nàng chính là một tồn tại đỉnh cấp của Nhân giới.

Ly Hợp kỳ!

Đương nhiên, điều khiến Lâm Hiên kinh ngạc không phải là chuyện này. Thiếu nữ trước mắt không phải là Thanh nhi mà hắn hằng mong nhớ sao?

Mấy trăm năm không gặp, dung nhan xinh đẹp của Khổng Tước chưa từng thay đổi. Duy chỉ có lúc này, sắc mặt nàng tái nhợt, cả người toát ra một vẻ bệnh trạng nào đó.

Giữa mi tâm nàng có một đoàn hắc khí, trong ánh mắt lại có kim quang sáng lên, trong vẻ mỹ lệ lại ẩn chứa thêm phần thần bí cùng quỷ dị.

Mấy trăm năm qua độc thân phiêu bạt nơi Linh giới, Nguyệt Nhi lại không ở bên người, nói không muốn gần gũi thê tử tuyệt đối là nói dối. Anh hùng khí đoản, nhi nữ tình trường, giờ phút này Lâm Hiên không còn là tu tiên giả Động Huyền Kỳ, mà chỉ còn là một người trượng phu xa cách thê tử đã lâu mới được gặp lại.

Tiểu biệt thắng tân hôn(1), huống chi là ly biệt mấy trăm năm?

Tính cách của Khổng Tước đầy anh khí, rất khác với những nữ tu bình thường. Càng là nữ tử như vậy, lúc ôn nhu lại càng là thời khắc động lòng người nhất.

Trong ba vị thê tử, người Lâm Hiên thương nhớ nhất đương nhiên là Nguyệt Nhi. Mấy trăm năm hoạn nạn, cùng nhau vào sinh ra tử, hai người đã trải qua không biết bao nhiêu sóng gió, tình cảm đã không còn phân biệt đôi bên. Tựa như chén bồ đào mỹ tửu, theo thời gian càng lắng đọng, càng thêm nồng đậm vô cùng.

Với Khổng Tước thì lại khác. Vốn từ cừu địch mà biến thành quyến lữ, thời gian hắn ở bên nàng lại không nhiều. Chẳng qua mỗi khi ở gần lại tựa như cùng nhau cưỡi ngựa trên thảo nguyên, ưa thích săn bắn, uống rượu vị nồng, ban đầu có điểm cay độc khó chịu nhưng dư vị để lại thì vô cùng say đắm.

Mấy trăm năm Lâm Hiên cô đơn chiếc bóng, nay lại thấy Khổng Tước Tiên Tử, trong lòng cao hứng có thể nghĩ, không khỏi có chút thất thố. Dù thấy giữa mi tâm của Khổng Tước có hắc khí nhưng hắn cũng không mấy để tâm.

Thời khắc này, trong tâm hắn chỉ tràn ngập kinh hỉ cùng ngọt ngào. Nhưng một màn phát sinh kế tiếp lại làm cho Lâm Hiên phải thất sắc.

Ái thê không hề lao vào ngực hắn như trong tưởng tượng, mà trên mặt nàng lại đằng đằng sát khí. Thấy ngũ sắc linh quang không có hiệu quả, nàng liền phất ngọc thủ, một bảo vật kỳ lạ từ trong tay áo bay vút ra.

Đó là một cây trâm ngọc dài chừng một tấc, có khắc những phù văn huyền diệu, bên ngoài còn có những tia điện hồ màu đỏ tím quấn quanh. Tiếng không khí ma sát vang lên, nó hung hăng đánh tới Lâm Hiên.

"Thanh nhi, là ta đây!"

Lâm Hiên kinh ngạc la lên nhưng phản ứng không hề chậm. Tay áo hắn phất một cái, không gian chấn động, thiên địa nguyên khí lập tức tụ thành một bàn tay khổng lồ màu xanh, nhìn như chậm mà lại nhanh chụp lấy cây trâm ngọc.

Tiếng bạo liệt rền vang, thần thông của cây trâm ngọc xác thực không nhỏ, nhưng thực lực của Khổng Tước kém Lâm Hiên quá xa, căn bản không thể thoát khỏi trói buộc.

Lúc này, Lâm Hiên cũng ý thức được ái thê có điểm bất ổn, tay phải hắn liền đánh ra một đạo pháp quyết.

Mộc nguyên khí ngưng tụ thành một tấm lưới lớn, nhưng Khổng Tước liền nâng ngọc thủ, ngón trỏ vẽ một đường trong hư không. Một khe hở không gian lập tức xuất hiện. Thân hình nàng lóe lên rồi biến mất vào trong đó.

Một khắc sau, không gian chấn động, Khổng Tước hoàn hảo không chút tổn hao xuất hiện ở một nơi xa.

Thần thông không gian?

Lâm Hiên có chút kinh ngạc. Có điều ngẫm lại thì Thanh nhi thuộc Khổng Tước nhất tộc, trên người còn mang huyết thống Phượng Hoàng, thiên sinh đã có thần thông không gian.

Hiểu rõ điểm này, trên mặt Lâm Hiên khôi phục vẻ bình tĩnh. Bờ vai hắn khẽ rung lên, không gian lần nữa dao động. Vô thanh vô tức, thân ảnh hắn đã đuổi tới ngay phía sau nàng.

Thấy đối phương như ảnh tùy hình đuổi theo, trên mặt Khổng Tước thoáng lộ vẻ kinh hoàng, nàng nâng ngọc thủ lên, trảo về phía Lâm Hiên.

Theo động tác của nàng, yêu phong nổi lên. Mười ngón tay thon dài mảnh mai, nhưng dù trước mắt là núi đá cũng có thể dễ dàng xuyên thủng.

Lâm Hiên không tránh mà vươn tay như tia chớp, chộp lấy ngọc thủ của Khổng Tước.

Một kích khai bia toái thạch lại như đánh vào bông gòn, Khổng Tước đương nhiên không chịu bó tay. Tay trái nàng khẽ nâng, một thanh đoản kiếm từ trong tay áo bay ra, hung hăng đâm vào tâm phế của Lâm Hiên.

"Nha đầu... Thật muốn mưu sát phu quân sao?"

Lâm Hiên vừa bực mình vừa buồn cười. Động tác của hắn càng thêm nhanh chóng, tay trái khẽ chuyển, búng nhẹ vào thân kiếm.

"Keng" một tiếng vang nhỏ, bất luận là nhãn lực hay lực tay của Lâm Hiên đều không phải tầm thường. Khổng Tước không chịu nổi, năm ngón tay buông lỏng, để thanh đoản kiếm rơi xuống mặt đất.

Lâm Hiên tựa hồ đã sớm dự liệu, bất động thanh sắc bước sang trái một bước, tay trái thuận thế liền ôm trọn thê tử vào trong ngực.

Dị biến nổi lên khiến Khổng Tước kinh sợ ngẩng đầu. Trong cổ họng nàng phát ra một tiếng chim hót kỳ quái, không hề giống tiếng kêu của Khổng Tước nhưng lại cao vút, tràn đầy khí tức uy nghiêm.

Sau đó, hắc khí trên chân mày nàng càng đậm, kim quang trong đôi mắt càng thêm lóe sáng.

Lâm Hiên thấy vẻ mặt nàng có điểm cuồng nộ, có phần giống như bị đoạt xá nhưng lại có vài phần khác biệt. Hắn trừng mắt hét lớn: "Tà ma quỷ quái ở đâu, dám động thủ trên đầu thái tuế! Lát nữa ta sẽ khiến ngươi muốn sống không được, muốn chết không xong!"

Miệng quát nhưng tay không hề nhàn rỗi. Hắn liền đánh ra một đạo pháp quyết, rất nhanh đã phong bế toàn thân pháp lực của Khổng Tước.

Còn không kịp thi triển pháp thuật khác thì nàng đột nhiên hôn mê bất tỉnh. Sau một thoáng, nàng lần nữa mở mắt ra. Lúc này, kim quang trong hai mắt đã tán đi, hắc khí tại mi tâm cũng hoàn toàn không thấy bóng dáng. Ánh mắt nàng đã khôi phục lại vẻ thanh minh.

Tâm hữu linh tê(2). Ôm trọn thân hình mềm mại của nàng trong vòng tay, mặt đối mặt, Lâm Hiên hiểu được Khổng Tước đã khôi phục như thường.

Có điều lúc này, ánh mắt hai người đã quyện vào nhau, đưa mắt nhìn nhau mà không ai nói nên lời.

Có lẽ là quá mức mừng rỡ, hay lần gặp lại này thật quá mức khó khăn. Thiên ngôn vạn ngữ đều nghẹn lại ở cổ họng, hai người căn bản không biết nên bắt đầu từ đâu.

Một ánh mắt tựa như vĩnh hằng, rốt cuộc đã qua không biết bao nhiêu thời gian.

"Phu quân..." Thật lâu sau, thanh âm như không thể tin nổi của Khổng Tước mới truyền ra, trong mắt đã ngấn lệ: "Là... là chàng sao?"

Khổng Tước vốn kiên cường là thế mà lúc này lại lộ ra vẻ mềm yếu. Bao nhiêu năm trôi qua, rốt cục tình lang đã xuất hiện trước mặt. Nàng mừng rỡ đến mức chỉ sợ hết thảy đều là hư ảo mà thôi.

"Thanh nhi." Lâm Hiên cũng lộ vẻ kích động, hai tay siết chặt lấy nàng.

Vòng tay vững chãi cùng hơi thở quen thuộc khiến Khổng Tước trở nên an tâm, đây không phải là mộng, mà là sự thật!

"Tướng công!" Nàng thở nhẹ một tiếng, rụt rè cúi đầu rồi đôi cánh tay ngọc cũng ôm chặt lấy hắn.

Hai người hai trái tim, giờ phút này đã cùng hòa làm một.

Thật lâu sau hai người mới khẽ tách ra, có điều đôi tay Lâm Hiên vẫn đặt trên vòng eo nhỏ của thê tử. Mỹ nhân như ngọc, hắn cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ mọng của nàng.

Khổng Tước ửng hồng khuôn mặt nhưng dường như không hề có ý tránh né, nàng nhắm mắt rồi khẽ ngẩng đầu chủ động. Hai người triền miên thật lâu. Mấy trăm năm nhung nhớ như tan đi trong cái hôn này.

Sau khi môi rời môi, trên mặt Khổng Tước vẫn còn mang theo tình ý dạt dào.

"Thanh nhi, những năm này nàng vẫn tốt chứ?" Lâm Hiên nhẹ nhàng lên tiếng.

"Tốt, chỉ là rất nhớ chàng. Còn phu quân thì sao, từ khi chàng cùng Như Yên tiên tử biến mất trong Tu Lai Môn, thiếp không ngày nào không ngóng tin, bất quá thiếp tin rằng cát nhân tự có thiên tướng, rốt cục hôm nay thiếp đã gặp lại chàng. Nhưng tại sao chàng lại biết mà tìm đến nơi này?"

"Ta sao... Một lời khó nói hết. Thanh nhi, thế sao nàng lại xuất hiện ở đây, hơn nữa tựa hồ đã gặp phải yêu ma gì?" Vẻ mặt Lâm Hiên trở nên ngưng trọng, hỏi dồn.

Khổng Tước thở ra một hơi: "Đều là thiếp quá mức chủ quan, lại để cho kẻ kia thừa cơ, thiếu chút nữa đã vạn kiếp bất phục. Phu quân, cũng may thiên lão run rủi đưa chàng đến cứu ta... nhưng dường như thần thông hiện tại của chàng…"

Khổng Tước nói đến đây thì ngẩn người. Một khắc động thủ cùng Lâm Hiên, ý thức của nàng tuy bị áp chế nhưng lúc này hồi tưởng lại, trượng phu đã cử trọng nhược khinh, dễ dàng chế trụ bản thân.

Hiện tại, cho dù là tu tiên giả Ly Hợp hậu kỳ cũng không thể bắt sống nàng một cách không chút sức hoàn thủ như thế, chẳng lẽ hắn đã tiến giai Động Huyền kỳ?

Lâm Hiên nghe vậy thì mỉm cười: "Đúng vậy, ta xác thực đã tiến giai Động Huyền, hơn nữa đã tới Linh giới. Bởi vì một cơ duyên ngẫu nhiên mới lần nữa trở lại Thiên Vân thập nhị châu, nếu không sau này chỉ e lại hối hận không thôi."

"Cái gì? Chàng từ Linh giới trở về sao?"

Khổng Tước đang còn thất sắc thì Lâm Hiên đã hỏi tiếp: "Được rồi, Thanh nhi, chuyện này nói sau, vừa nãy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

"Vâng." Khổng Tước khẽ gật đầu. Mới rồi chỉ là nhất thời hiếu kỳ, nàng đương nhiên rõ sự tình nào quan trọng hơn.

"Là như vậy, phu quân cũng rõ thiếp một mực bế quan tại Ngũ Sắc Linh Sơn. Tu hành tuy kham khổ nhưng cũng may tiến triển thuận lợi..."

Khổng Tước rúc vào trong ngực Lâm Hiên rồi nhẹ giọng kể lể, đem những kinh nghiệm từ lúc nàng đột phá Ly Hợp kỳ cho đến khi đi tới Thiên Châu chừng trăm năm trước.

"Một trăm năm trước?" Lâm Hiên ngẩn người: "Thanh nhi, vậy sao nàng phát hiện ra di tích Mặc Nguyệt Tộc, có từng gặp qua đám cổ ma chăng?"

"Cổ ma, cái gì cổ ma?" Trên mặt Khổng Tước lộ vẻ khó hiểu.

"Không sao, nàng cứ nói tiếp đi." Lâm Hiên lại càng thêm hiếu kỳ: "Sao nàng tìm được di tích Mặc Nguyệt Tộc?"

"Thiếp do xảo hợp thu được một cổ ngọc giản trong phường thị, phát hiện bên trong có ghi lại một di tích cổ tu. Khi đó ta vừa mới đột phá Ly Hợp kỳ, vì vậy liền tới đây tầm bảo."

Lâm Hiên khẽ gật đầu: "Về sau thì sao?"

"Thiếp đi tới Thiên Châu, ban đầu hết thảy đều thuận lợi, thông qua Truyền Tống Trận tiến vào trong không gian thần bí này, đây tựa hồ là di tích của Mặc Nguyệt Tộc."

Khổng Tước vốn rất quen thuộc về Mặc Nguyệt Tộc, từng kết thành hảo hữu với một nữ tu Nguyên Anh kỳ của tộc này nên không khó để nhận ra.

Lâm Hiên khẽ gật đầu, chờ ái thê nói tiếp.

"Lúc đó ta cũng kinh ngạc vô cùng, không ngờ bọn họ còn ở tại Thiên Châu, mà theo dấu vết để lại thì phỏng đoán trình độ tu tiên của bọn họ không hề tầm thường, cụ thể…." Nói đến đây, Khổng Tước chần chờ một chút: "Có thể sánh ngang cùng Thiên Châu La gia."

"Ồ?" Lâm Hiên nghe vậy thì kinh ngạc. Thực lực của La gia khi xưa cơ hồ đã đến cực hạn ở Nhân giới. Hắn càng trở nên hứng thú đối với di tích trước mắt, bất quá sự tình có nặng nhẹ, cấp bách nhất vẫn là giải trừ nguy cơ trên người ái thê.

"Thanh nhi, vậy sau đó nàng đã gặp phải thứ gì?"

"Chàng theo thiếp thì sẽ hiểu.” Khổng Tước Tiên Tử nói rồi mỉm cười, khẽ cựa mình thoát khỏi vòng tay Lâm Hiên. Hắn ngẩn người một lát rồi cũng đi theo ái thê.

Lúc này, phóng tầm mắt ra xa là những tòa kiến trúc đổ nát thê lương nhưng mang một phong cách đầy khác lạ. Ngẫu nhiên còn thấy một số thi cốt của nhân tộc cùng quái vật.

Vẻ mặt Lâm Hiên dần dần trở nên ngưng trọng. Xem ra bộ lạc Mặc Nguyệt Tộc ở đây không phải suy tàn theo thời gian, mà hẳn là đã bị hủy diệt trong một trường hạo kiếp nào đó.

Đột nhiên, Lâm Hiên dừng bước gần một hài cốt nữ tử. Bên cạnh có một số mảnh vỡ pháp bảo. Năm ngón tay hắn hơi cong lại, những mảnh tàn phiến đã bị hút về. Hắn đem thần thức thả ra, pháp bảo này vẫn chưa mất đi linh tính.

Khổng Tước lẳng lặng đứng chờ. Sau một tuần trà xem xét, Lâm Hiên lộ vẻ suy tư:

"Thanh nhi, đây là một tu tiên giả Nguyên Anh hậu kỳ."

"Sao chàng biết?" Trên mặt Khổng Tước lộ vẻ tò mò.

"Thông qua thành phần, màu sắc cùng phẩm chất của tài liệu, lượng linh lực còn lưu lại trong pháp bảo, không khó để suy đoán tu vị của chủ nhân. Chờ khi nàng tiến giai đến Động Huyền kỳ, tự nhiên cũng sẽ ngộ ra.” Lâm Hiên mỉm cười nói: "Chúng ta tiếp tục vào trong xem xét.”

Khổng Tước khẽ gật đầu. Hai người đi thêm chừng một tuần trà thì một khối kiến trúc rộng rãi hiện ra trước mắt.

Là một tế đàn! Bề ngoài tuy khác với của nhân tộc nhưng vẫn có những điểm tương đồng.

Nơi này có rất nhiều di hài của vu sư Mặc Nguyệt Tộc, thậm chí Lâm Hiên còn phát hiện có cả di hài của tu tiên giả Ly Hợp kỳ. Xem ra phỏng đoán của Thanh nhi không sai, thực lực của bộ lạc này có thể sánh ngang cùng Thiên Châu La gia.

Thiên Lam Tiên Tử đã đạt được Cửu Cung Tu Du Kiếm trận ở chỗ này, Lâm Hiên cũng hy vọng tìm được tung tích phần sau của Mặc Nguyệt Thiên Vu Quyết.

Bất quá, sau khi quan sát tế đàn trước mắt một lát, sắc mặt hắn trở nên âm trầm xuống.

"Phu quân có phát hiện gì chăng?"

"Nơi này có một luồng ma lực kỳ bí. Chúng ta mau vào trong.”

Hai người trước sau tiến vào. Tế đàn là một kiến trúc hình tròn, có đủ loại họa văn cùng hoa văn trang sức, toát lên vẻ cổ xưa mà thần bí.

Ở giữa có một tòa đài ngọc màu trắng đầy xa hoa. Trên đó có dựng một pho tượng thần, được điêu khắc từ một loại đá kỳ lạ màu vàng.

Ánh mắt Lâm Hiên đảo qua pho tượng. Đó không phải là tu tiên giả mà tựa như là một linh cầm, có điểm quen mắt.

"Phu quân nhận ra rồi chứ.”

"Không sai.” Trên mặt Lâm Hiên khó giấu vẻ kinh ngạc: "Ta sao có thể không nhận ra Kim Sí Đại Bằng Điểu."

Kim Sí Đại Bằng Điểu, trong truyền thuyết còn được xưng là Già Lâu La Điểu hay Diệu Sí Điểu. Nó có đôi cánh màu vàng dài tới vạn dặm, thường lấy long tộc làm thức ăn.

Tuy chỉ là truyền thuyết nhưng qua đó có thể thấy Kim Sí Đại Bằng Điểu là một tồn tại cao vời đến bực nào. Đây chính là một trong những Cổ chân linh, là các sinh vật cường đại có từ thuở khai thiên lập địa, hiện tại hầu hết đã diệt tuyệt.

Luận về độ cường đại, Cổ chân linh còn hơn hẳn những tồn tại cấp chân linh hiện nay! Nếu như Kim Sí Đại Bằng Điểu còn sót lại, có thể tranh ngôi vị bách điểu chi vương với Phượng Hoàng.

Chẳng lẽ... Lâm Hiên nhớ tới luồng uy áp vừa cảm nhận được bên ngoài tế đàn thì biến sắc.

"Phu quân đã đoán ra rồi.” Khổng Tước thở dài: “Lúc trước thiếp cũng bị ma lực hấp dẫn tới tế đàn, phát hiện đằng sau pho tượng kia có một bình chân linh chi huyết.”

"Chân linh chi huyết, chẳng lẽ là của Kim Sí Đại Bằng Điểu hay sao?” Lâm Hiên thất sắc.

"Đúng vậy, đúng là chân huyết của Kim Sí Đại Bằng Điểu. Cổ chân linh đã diệt tuyệt nhưng chẳng biết sao bộ lạc Mặc Nguyệt Tộc này lại có được một lọ chân huyết. Tựa hồ Kim Sí Đại Bằng Điểu chính là tổ thần của bọn họ, bất quá cho dù như thế, muốn đạt được chân linh chi huyết thì không biết khó khăn đến thế nào..." Khổng Tước hơi nhíu đôi mi thanh tú, chuyện này đối với nàng là một nghi vấn trăm mối mà không có lời giải.

Lâm Hiên thì không để ý nhiều như vậy, điều hắn quan tâm chính là chuyện gì đã xảy ra với ái thê: "Vậy nàng mất đi ý thức cũng bởi vì bình chân linh chi huyết đó?”

"Có thể nói như vậy.” Trên mặt Khổng Tước lộ vẻ phức tạp, có chút sợ hãi mà lại có điểm hối hận:

"Nói ra cũng là do thiếp quá mức tham lam. Phu quân cũng biết, chân thân của ta chính là Khổng Tước, đồng thời còn có một tia huyết mạch Phượng Hoàng, nói là hậu duệ của Khổng Tước Đại Minh Vương cũng không sai.”

Lâm Hiên khẽ gật đầu, nghe Khổng Tước tiếp tục: "Mà phu quân còn chưa biết một điều, kỳ thật Kim Sí Đại Bằng Điểu có quan hệ rất lớn cùng Khổng Tước tộc chúng ta.”

"Ồ?" Lâm Hiên có điểm bất ngờ. Những bí mật của yêu tộc, hắn cảm thấy không hữu dụng với bản thân nên thường không mấy chú ý tìm hiểu.

Đối với trượng phu, Khổng Tước đương nhiên không chút giấu diếm: "Kỳ thật, Kim Sí Đại Bằng Điểu cùng Phượng Hoàng chính là thân huynh đệ, cùng một mẫu thân sinh ra.”

"Thanh nhi, nàng không nói đùa chứ!"

Lâm Hiên kinh ngạc thốt lên. Tuy đều là những chân linh vô cùng lợi hại nhưng tướng mạo của Kim Sí Đại Bằng Điểu cùng Phượng Hoàng lại khác xa nhau.

"Thiếp gạt phu quân thì có ích gì. Kim Sí Đại Bằng Điểu cùng Phượng Hoàng đều do Khổng Tước Đại Minh Vương đản sinh. Hiện tại Phượng Hoàng đã trở thành bách điểu chi vương, nhưng nếu muốn nói về tổ tiên của Điểu tộc, kỳ thật không ai có thể hơn được Khổng Tước nhất tộc Đại Minh Vương.” Thanh nhi nói đến đây thì trên mặt thoáng lộ thần sắc kiêu ngạo.

"Sở dĩ Phượng Hoàng cùng Chân Long là những tồn tại cao cao tại thượng trong hàng chân linh là bởi vì bọn họ là số rất ít cổ chân linh còn sót lại. Những cổ chân linh khác như Khổng Tước Đại Minh Vương, Kim Sí Đại Bằng Điểu hiện đã tuyệt diệt..."

Lâm Hiên nuốt một ngụm nước bọt, hôm nay thật đúng là được mở mang thêm kiến thức.

"Mà cũng bởi nguyên nhân sâu xa này, bình chân linh chi huyết kia đối với thiếp có tác dụng thật lớn, nếu có thể luyện hóa..."

"Luyện hóa chân linh chi huyết, đúng là có khó khăn nhưng dù thất bại cũng không thể xảy ra tình huống vừa rồi. Thanh nhi, nàng đã gặp phải phiền toái khác chăng?”

"Phu quân nói không sai.” Ngọc dung của Khổng Tước lộ ra nụ cười khổ: "Hết thảy đều là do ta sơ suất, trước khi luyện hóa chân linh chi huyết lại quên kiểm tra một phen. Không ngờ ở bên trong linh huyết vẫn còn sót lại một tia tàn hồn.”

"Tàn hồn?" Lâm Hiên thất sắc, hắn mới chứng kiến qua thực lực phân hồn của Băng Phách Ma Tổ. Theo như Thanh nhi miêu tả, thực lực của Kim Sí Đại Bằng Điểu còn vượt xa Băng Phách. Như vậy…

Như đoán được hắn đang nghĩ gì, trên mặt Khổng Tước lộ vẻ may mắn: "Thiếp chủ quan nhưng cũng là được thiên lão chiếu cố. Trải qua tuế nguyệt vô tận, lực lượng của tia tàn hồn kia đã bị tiêu hao đến bảy tám phần. Nếu không, ta sớm đã bị đoạt xá. Nhưng dù là vậy, hồn lực đó vẫn mạnh hơn ta một phần. Tuy không cách nào cắn nuốt ta, nhưng quyền khống chế thân thể vẫn rơi vào tay đối phương.”

*

Chú giải:

(1) Tiểu biệt thắng tân hôn: Xa cách ít ngày còn mặn nồng hơn đêm tân hôn.

(2) Tâm hữu linh tê: Lấy ý từ bài thơ "Vô đề" của Lý Thương Ẩn: "Thân vô thái phượng song phi dực, Tâm hữu linh tê nhất điểm thông", ý chỉ hai tâm hồn thấu hiểu nhau, không cần nói cũng biết đối phương đang nghĩ gì.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!