Giữa một quần sơn kéo dài vô tận, cỏ cây nơi đây đều nhuộm một màu đỏ rực, tuy không phải hỏa sơn nhưng hỏa nguyên khí lại vô cùng nồng đậm.
Tuy nhiên, sự yên bình nơi đây đã bị phá vỡ bởi một trận đấu pháp kinh thiên động địa.
Song phương giao chiến đều là cường giả cảnh giới Ly Hợp. Đó là năm tu sĩ Nhân tộc đang vây công một Yêu tộc có đôi tai dài và đôi mắt biếc.
Dù lấy một địch năm, Yêu tộc vẫn không hề rơi vào thế hạ phong, bởi lẽ hắn là Ly Hợp hậu kỳ, trong khi đám tu sĩ kia chỉ ở sơ kỳ và trung kỳ.
May mắn thay, những người này cùng xuất thân từ một gia tộc, am hiểu phối hợp chiến đấu, nên khi liên thủ, thực lực tăng cường đáng kể. Nhưng chẳng được bao lâu, tình cảnh của họ đã trở nên nguy hiểm.
Người cầm đầu là một mỹ phụ vận cung trang, tu vi Ly Hợp trung kỳ. Gia tộc này có tình huống khá đặc thù, khi Đại trưởng lão lại là một nữ tử.
"Xin dừng tay, đạo hữu không cần phải bức người quá đáng. Chúng ta sẽ rời khỏi nơi này, để lại Di Chỉ Kỳ Lân cho ngươi là được."
Nữ tử thở dài. Trước kia, vì tìm hiểu bí mật nơi này và chiếm nơi đây làm tổng đà, mấy trăm tinh nhuệ trong gia tộc đã ngã xuống. Nếu không, hôm nay đã không tới phiên nàng làm chủ. E rằng Diệp gia đã sớm xuất hiện cường giả Ly Hợp hậu kỳ, thậm chí là tu sĩ Động Huyền. Đối phương cũng không thể nghênh ngang như thế này.
Xung quanh còn có gần ngàn tu sĩ đang quan sát chiến cuộc, chỉ tiếc là tu vi của họ quá thấp, không thể nhúng tay vào cuộc tranh đấu cấp bậc Ly Hợp này.
Yêu tộc tai dài mắt biếc nở một nụ cười quỷ dị: "Diệp phu nhân, các ngươi đã biết bí mật nơi đây, còn vọng tưởng dễ dàng rời đi sao..."
"Vậy rốt cuộc ngươi muốn gì?" Mỹ phụ vận cung trang lạnh lùng chất vấn.
"Không có gì to tát, chỉ cần năm người các ngươi tự nguyện giao ra Nguyên Anh để Bản Tôn cắn nuốt. Ô mỗ có thể buông tha cho đám hậu sinh vãn bối kia." Yêu tộc tai dài mắt biếc cười lớn.
"Cái gì? Ngươi dám uy hiếp ta?" Mỹ phụ vận cung trang biến sắc.
"Uy hiếp ngươi thì sao?" Yêu tộc cười khẩy: "Nếu các ngươi thức thời, chỉ cần hi sinh năm người. Còn không, toàn tộc sẽ ngã xuống. Lựa chọn ra sao, chẳng lẽ còn cần ta phải dạy?"
Sắc mặt mỹ phụ vận cung trang trở nên âm tình bất định, thật lâu sau mới miễn cưỡng đáp lời:
"Được, ta đồng ý."
"Cái gì?" Bốn vị trưởng lão còn lại thất sắc, đám đệ tử Diệp gia cũng kinh hãi tột độ.
"Đại trưởng lão, không thể!"
"Tổ mẫu, tiểu nhân gian trá, sao có thể tin tưởng lời hắn!"
"Tất cả im ngay!" Mỹ phụ vận cung trang quát lên một tiếng chói tai. Đám đệ tử Diệp gia tuy mặt mày đầy bi phẫn, nhưng tất cả đành câm nín.
"Ha ha, Đạo hữu làm như vậy thật sáng suốt, hi sinh vài người các ngươi có thể giúp gia tộc truyền thừa về sau. Mau giao Nguyên Anh ra, Ô mỗ sẽ tha cho hậu sinh vãn bối các ngươi rời khỏi nơi này." Yêu tộc tai dài mắt biếc đắc ý cười điên dại.
"Được."
Mỹ phụ vận cung trang bước lên hai bước, đưa tay sờ lên đỉnh đầu, tựa hồ muốn Nguyên Anh xuất khiếu. Đám đệ tử Diệp gia xung quanh đã khóc không thành tiếng. Nào ngờ, đúng lúc này, không phải Nguyên Anh mà là hai đạo hoàng quang kích bắn ra từ sau gáy nàng, như chậm mà nhanh, hung hăng đánh thẳng tới yêu vật kia.
"Động thủ!"
Cùng lúc nàng quát lớn, pháp bảo của bốn vị trưởng lão đồng thời đánh tới.
Dị biến nổi lên, nhưng Yêu tộc kia vốn vô cùng cơ cảnh. Hắn phất tay áo một cái, một tấm thuẫn bài bay vút ra, ngăn chặn hai đạo hoàng quang. Sau đó, thân hình hắn lóe lên, kích bắn sang một bên, tránh khỏi công kích.
Đánh lén thất bại, năm vị trưởng lão Diệp gia đại biến sắc mặt, đương nhiên không cam lòng bó tay chịu trói, công kích càng trở nên cuồng mãnh hơn.
"Ngu xuẩn! Ô mỗ đã cho cơ hội, không ngờ các ngươi rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt. Đã như vậy, ta sẽ tiễn đưa toàn tộc các ngươi đến Âm Tào Địa Phủ!" Yêu tộc tai dài mắt biếc vừa sợ vừa giận dữ quát. Vừa rồi tuy tránh thoát đánh lén, nhưng hắn nghĩ lại vẫn không khỏi sợ hãi.
Với thực lực áp đảo, Yêu tộc nhanh chóng lấy lại thượng phong. Tình thế lại trở nên bất lợi đối với Diệp gia. Vài tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ cũng nhao nhao tế ra bảo vật, gia nhập chiến cuộc.
Chẳng qua Yêu tộc nọ không hề sợ hãi, lại cười rộ lên: "Thật sự không biết sống chết, những tiểu bối này cũng dám đến vuốt râu hùm?"
Lời còn chưa dứt, thân hình hắn chợt lóe lên rồi phân ra làm ba. Sau đó, ba thân ảnh mơ hồ một hồi, rõ ràng chia ra làm chín.
Chín thân ảnh đều tản ra yêu khí cùng linh áp, nhất thời khó có thể phân biệt thật giả.
Các tu sĩ Diệp gia không khỏi luống cuống tay chân, đành thao túng pháp bảo đánh tới thân ảnh Yêu tộc gần mình nhất.
Kết quả, tám hư ảnh vô thanh vô tức bị tiêu diệt. Thực ra, đây chỉ là một loại Chướng Nhãn Pháp tương đối cao cấp, có thể nhiễu loạn tầm mắt và thần thức của người khác, nhưng không hề có pháp lực, đương nhiên không có khả năng sát địch.
"A!"
Tuy nhiên, những tiếng kêu thảm thiết đã truyền ra. Chỉ thấy huyết hoa diễm lệ rải khắp bầu trời, trong nháy mắt đã có ba tu sĩ Nguyên Anh ngã xuống.
"Sư phụ!"
"Thúc thúc!"
"Đại ca!"
Tiếng kinh hô của đám tu sĩ cấp thấp liên tiếp vang lên. Thân nhân và đệ tử của ba tu sĩ kia vô cùng bi phẫn, nhao nhao tế ra bảo vật, muốn xông lên trả thù, nhưng đã bị tộc nhân bên cạnh gắt gao giữ chặt. Ngay cả tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ cũng chỉ một kích đã ngã xuống, những người khác xông lên chẳng phải là tìm cái chết sao?
"Các ngươi đừng tới, tất cả mau lui đi! Năm người chúng ta sẽ liều chết cuốn lấy lão yêu này. Các ngươi nhanh chóng rời khỏi đây!" Mỹ phụ vận cung trang quát to, nhưng đám đệ tử thật sự không muốn bỏ rơi các vị trưởng lão.
"Đại trưởng lão, chúng ta không đi!"
Mỹ phụ vận cung trang nghe vậy không khỏi giận dữ: "Bớt dông dài ở đây! Các ngươi thật sự muốn toàn tộc bị diệt vong sao?"
"Hắc hắc. Muốn chạy sao? Đã muộn rồi! Hôm nay đừng ai trong các ngươi mong sống sót rời khỏi nơi này!"
Yêu tộc hung dữ mở miệng, sau đó thân hình hắn vừa chuyển đã thoát khỏi vòng vây của năm người, lao thẳng vào đám đệ tử cấp thấp.
"Ngươi... ngươi muốn làm gì?" Năm vị trưởng lão kinh hãi tột độ, nhưng lúc này đã không kịp ngăn cản.
Đối phương nhắm thẳng vào đám người. Người đứng mũi chịu sào là một thiếu nữ chừng mười tám, mười chín tuổi, dung mạo thanh tú, toàn thân tản ra một khí tức động lòng người.
Không Linh Chi Khí! Nàng tựa như một tiểu tinh linh xinh đẹp giữa rừng núi, tuy không phải tuyệt sắc mỹ nữ, nhưng lại khiến người ta có cảm giác muốn được ở gần.
Tuy nhiên, Yêu tộc tai dài mắt biếc kia không phải hạng thương hương tiếc ngọc, càng không biết thưởng thức khí chất Không Linh. Chỉ thấy hắn phất tay áo một cái. Trong tiếng xé gió, vô số trảo ảnh nhọn hoắt bắn ra. Thiếu nữ tuy đã tế ra pháp bảo phòng ngự, nhưng rõ ràng sắp hương tiêu ngọc nát.
Đúng lúc này, hư không cách đó không xa đột nhiên lăn tăn như sóng gợn. Một đạo hồng quang cuồn cuộn hiển hiện, khẽ cuốn lấy những trảo ảnh sắc nhọn. Một kích tất sát của Yêu tộc lập tức bị hóa giải dễ dàng.
Biến cố này khiến tất cả mọi người trợn mắt há mồm, qua một lát mới tỉnh ngộ, nhưng vẻ mặt song phương lại hoàn toàn khác biệt.
"Vị cao nhân nào dám phá vỡ pháp thuật của Ô mỗ? Vì sao không dám hiện thân gặp mặt?" Yêu tộc tuy kinh nghi nhưng không có ý định thối lui. Hắn đã tốn không ít tâm tư mới tìm hiểu được nơi đây có một đại bí mật, đương nhiên không dễ dàng buông tha. Hắn nghĩ, nói không chừng kia chỉ là một tu sĩ Ly Hợp kỳ, núp trong bóng tối giả thần giả quỷ mà thôi.
"Muốn gặp ta, hẳn là muốn chiến một trận?"
Thanh âm lạnh lùng truyền ra. Cách hơn trăm trượng, hồng quang chợt lóe, một hồng bào lão giả đã hiện thân.
Toàn bộ tu sĩ Diệp gia vui mừng khôn xiết. Thiếu nữ mang khí chất Không Linh dịu dàng cúi người chào: "Vãn bối Diệp Dĩnh, đa tạ ân cứu mạng của Tiền bối."
Hồng bào lão giả nhìn nàng, gật đầu không nói, nhưng đáy mắt lại lóe lên dị quang. Lập tức, lão quay đầu sang phía Yêu tộc:
"Sao, ta đã hiện thân, các hạ tính toán thế nào..."
Yêu tộc dùng thần thức đảo qua người hồng bào lão giả, thiếu chút nữa bổ nhào giữa không trung.
Sâu không thể lường! Hắn hoàn toàn không thể nhìn ra cảnh giới của đối phương. Chẳng lẽ đây là lão quái Động Huyền?
Yêu tộc vốn đang hung hăng càn quấy, thoáng chốc như rơi vào hầm băng, toàn thân run rẩy từng chặp.
*Bịch* một tiếng, hắn lập tức quỳ giữa không trung, cuống quýt dập đầu: "Tiền bối tha mạng! Tiền bối hạ thủ lưu tình! Ngài đại nhân không chấp tiểu nhân, vãn bối thật sự vô tình mạo phạm!"
Chỉ thấy hồng bào lão giả lạnh lùng phất tay, một đóa hồng vân bay vút ra.
Yêu tộc thấy cầu xin tha thứ không được, vung vẩy hai tay, từng đạo pháp ấn huyền diệu hiển hiện trước người. Rõ ràng hắn không tiếc hao tổn nguyên khí để thi triển bí thuật chạy trốn.
Bất quá, cảnh giới song phương chênh lệch một trời một vực. Yêu tộc còn chưa kịp chạy đi đã bị đóa hồng vân kia bao phủ. Trong tiếng thét thảm thiết, nhục thể cùng yêu đan của hắn đã bị đốt thành tro bụi, như chưa từng xuất hiện trên thế gian này.
"Đa tạ ân cứu mạng của Tiền bối. Nếu không có người xuất thủ tương trợ, e rằng Diệp gia đã bị hủy diệt. Nếu Tiền bối có gì phân phó, đệ tử Diệp gia nhất định chết không chối từ."
Mỹ phụ vận cung trang dịu dàng cúi đầu, đôi môi anh đào cung kính hé mở. Các đệ tử khác đều chỉnh tề bái lạy.
"Vậy sao..."
Trong khi chúng tu sĩ đang cung kính, không ngờ ánh mắt hồng bào lão giả chợt lóe lên sát khí. Đóa hồng vân đỏ thẫm như máu cuồn cuộn một hồi, bất ngờ chuyển hướng, lao thẳng đến mỹ phụ vận cung trang.
Cửa trước đuổi sói, cửa sau rước hổ!
Mỹ phụ vận cung trang thấy bộ dáng hung ác của lão giả thì vô cùng kinh hoảng, không thể hiểu tại sao đối phương lại trở mặt như vậy. Nhưng thực lực song phương quá chênh lệch, nàng không kịp phản ứng, đành nhắm mắt chờ chết.
Chẳng qua, đúng vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc này, trên đỉnh đầu mỹ phụ vận cung trang chợt lóe thanh quang, một Thanh Sắc Đại Thủ chợt hiện ra, một chưởng đã đẩy bắn mỹ phụ sang một bên, vừa vặn tránh khỏi một kiếp nạn.
Dị biến này khiến khóe miệng đắc ý của hồng bào lão giả trở nên méo mó. Lão còn chưa hiểu là kẻ nào phá hư chuyện tốt của mình, thì mấy chục đạo thanh sắc kiếm quang đã chớp lóe trước mắt. Ngay sau đó, kiếm quang như mưa ào ạt bắn về phía lão.
Hồng bào lão giả hoảng hốt nhưng phản ứng không hề chậm. Chỉ thấy đóa hồng vân kia đã bay về, phủ kín thân hình lão.
*Xẹt! Xẹt!* Kiếm quang như mưa bắn tới, nhưng không ngờ hồng vân kia lại cản được.
"Ồ! Xem ra thực lực của ngươi không tệ."
Một tiếng kêu ngạc nhiên truyền ra, sau đó thanh quang chớp lóe, một thanh niên vận thanh bào chậm rãi hiện ra trước ánh mắt kinh hãi và mờ mịt của đám người.
"Là ngươi..." Hồng bào lão giả thấy đối phương thì ngẩn ngơ, huyết khí nơi ngực chấn động, sắc mặt trở nên âm trầm. Rõ ràng hôm nay đã đụng độ cường địch. Cảnh giới của đối phương tuy chỉ là Ly Hợp trung kỳ, nhưng pháp lực còn thâm hậu hơn lão một bậc.
"Hỏa Vân Tôn Giả, chúng ta lại gặp nhau." Lâm Hiên mỉm cười nói.
"Lâm đạo hữu, hai ta không thù không oán, trên Vạn Bảo Đại Hội cũng chỉ là giao dịch đỉnh lô bình thường, chẳng lẽ vì điều này mà ngươi muốn xen vào chuyện của Bản Tôn?"
Lâm Hiên chỉ mỉm cười, ánh mắt nhìn sang thiếu nữ vừa xưng là Diệp Dĩnh, cũng lộ ra kỳ quang:
"Ngươi định sát diệt đám người ở đây là vì tiểu cô nương này? Ngươi đã nhìn ra khí chất đặc biệt của nàng, nên muốn bắt nàng làm đỉnh lô nữa sao?"
"Không sai, xem ra ngươi cũng đã nhìn ra, cũng muốn thu ả làm đỉnh lô?"
"Khoan nói chuyện này. Ngươi có biết vì sao lần trước ta mạo hiểm đối đầu cùng Cổ lão ma không? Là vì nữ tu bị ngươi bắt chính là môn đồ đệ tử của ta. Hôm nay gặp ngươi tác quái ở đây, chúng ta nên giải quyết khúc mắc này một lần cho xong."
Lần này, Lâm Hiên cũng chỉ vô tình gặp lại Hỏa Vân Tôn Giả. Sau khi nghe đề nghị đi Ma giới của Ngân Đồng Tiên Tử, Lâm Hiên đã thầm hạ quyết định, nhưng còn phải chuẩn bị kỹ lưỡng một phen.
Hắn ra ngoài lần này là để thử uy lực của Ngân Sí Thi Vương thu được từ Cổ lão ma. Mấy chục năm qua, ngoài việc tu luyện, Lâm Hiên còn tu tập một số bí thuật khác thu được từ lão. Trong đó có việc phục chế Ngân Sí Thi Vương.
Trước kia, nhân lúc Ngân Sí Thi Vương suy kiệt, hắn đã xóa đi linh trí của nó. Sau đó, hắn tu luyện thần thông Đệ Nhị Nguyên Thần, phân ra một nguyên thần thứ hai để điều khiển Thi Vương này. Tu sĩ Ly Hợp tu luyện Đệ Nhị Nguyên Thần vốn đã dễ dàng, với Lâm Hiên lại càng như cưỡi xe nhẹ đi đường quen.
Sau khi thử xong uy lực của Ngân Sí Thi Vương, trên đường trở về, Lâm Hiên lại xảo hợp phát hiện hành tung bất thường của Hỏa Vân Tôn Giả. Hắn âm thầm bám theo, và rồi gặp phải cảnh tượng này.
Dường như mục đích Hỏa Vân Tôn Giả tới đây là vì Di Chỉ Kỳ Lân được nhắc đến trong lời của mỹ phụ vận cung trang. Việc muốn bắt thiếu nữ mang khí chất Không Linh cũng chỉ là sự xảo hợp mà thôi. Vì vậy, lão tính bắt lấy mỹ phụ vận cung trang để sưu hồn, sau đó bắt lấy Diệp Dĩnh làm đỉnh lô, đồng thời tiêu diệt toàn bộ đám người Diệp gia. Hành sự quả thực nhanh gọn và tàn độc!
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn