Dù ở Linh Giới, Vạn Niên Linh Nhũ cũng là bảo vật có thể ngộ mà không thể cầu, bất luận là tại phường thị hay đấu giá hội thì cũng không thể mua được.
Trong bình ngọc đã không còn nhiều, Lâm Hiên cẩn trọng thu nó vào túi trữ vật, sau đó toàn thân thanh quang đại phóng, nhanh chóng biến mất nơi chân trời xa xăm.
"Không lầm chứ! Gã kia chỉ trong nháy mắt đã phi hành được mấy vạn dặm!"
Sắc trời u ám, gã tu sĩ có vẻ mặt âm lệ trông vô cùng khó coi, thất thanh kinh hô.
Hắn vừa nói, vừa cúi đầu nhìn pháp khí hình vòng tròn trong tay, liên tiếp đánh vào mấy đạo pháp quyết.
Linh quang lóe lên, một quang điểm màu lam lại xuất hiện, nhưng lần này quang điểm di chuyển với tốc độ cực nhanh, càng lúc càng xa hơn.
"Chẳng lẽ tiểu tử kia có Tùy Cơ Truyền Tống Phù?" Gã tu tiên giả vận nho bào đứng bên trái suy đoán.
"Rất có thể, nếu không thì dù là tu tiên giả Phân Thần Kỳ cũng không có khả năng trong nháy mắt đã chạy xa đến như vậy." Thanh âm kiều mị truyền vào tai, là nữ tử duy nhất trong ba người lên tiếng.
"Tốt rồi! Cũng may lá phù này có đẳng cấp tương đối thấp, mỗi lần truyền tống chỉ được vài vạn dặm, nếu không để đối phương chạy mất thì không biết phải ăn nói với sư tôn thế nào nữa." Gã tu sĩ có vẻ mặt âm lệ thở phào một hơi.
"Cận huynh nói không sai, khoảng cách này vẫn còn trong phạm vi thế lực của môn phái tại Bí Âm sơn mạch, chúng ta đuổi theo hắn không thành vấn đề." Tu tiên giả vận nho bào nói rồi hướng sang bên cạnh: "Tào sư muội, muội kiểm tra xem, gã kia đang ở gần truyền tống trận nào?"
"Được! Không thành vấn đề."
Nữ tử diễm lệ khẽ gật đầu, vươn ngọc thủ vỗ nhẹ bên hông, lấy ra một cái ngọc giản rồi đưa thần thức thăm dò vào trong. Một lát sau, nàng ngẩng đầu lên nói:
"Hai vị sư huynh, chiếu theo tốc độ của tiểu tử kia, hẳn là sẽ nhanh chóng tới Đãi Nha sơn. Cũng may bổn môn có thiết lập một truyền tống trận ở phụ cận ngọn núi này."
"Tốt!" Âm Lệ tu sĩ nghe xong, trên mặt lộ ra một tia tàn nhẫn: "Đãi Nha sơn, hoàn cảnh nơi đó không tệ, vừa lúc dùng làm nơi chôn thây cho tiểu tử kia. Còn chờ gì nữa, chúng ta lập tức đến truyền tống trận đó."
Hai người còn lại nghe xong cũng không có chút dị nghị nào, dù sao nhiệm vụ lần này là do sư tôn tự mình phân phó, bọn họ tự nhiên không dám có mảy may sơ suất.
Ba người bàn bạc xong liền lập tức hành động. Với thực lực của cả ba, đối phó một gã tu sĩ Động Huyền trung kỳ chẳng khác nào dùng dao mổ trâu để giết gà.
Mà hết thảy những chuyện này, Lâm Hiên lại không hề hay biết. Hắn tuy đã một hơi chạy ra ngoài mấy vạn dặm, nhưng điều đó không có nghĩa là đã an toàn.
Lam sắc độn quang xé rách bầu trời, Lâm Hiên vẫn Phong Trì Điện Xế, tốc độ nhanh vô cùng.
Ảo Ảnh Độn Quang Thuật tiêu hao pháp lực rất lớn, dù đã dùng Vạn Niên Linh Nhũ nhưng lúc này Lâm Hiên vẫn phải lấy ra một vật to bằng hạt táo, lóe lên hào quang chói mắt.
Cực phẩm linh thạch!
Lâm Hiên vừa phi hành vừa hấp thu linh lực tinh thuần. Để đề phòng bất trắc, hắn muốn tùy thời duy trì trạng thái tốt nhất.
Tuy nhiên, chỉ qua nửa chén trà công phu, Lâm Hiên đột nhiên nhíu mày, dừng độn quang lại.
"Không thể nào, truy binh lại có thể đuổi đến tận đây."
Lâm Hiên nheo mắt, đồng thời phóng thần thức ra, cảm nhận được ba luồng linh áp cường đại ở phía xa.
Cảm ứng không hề sai lầm, Lâm Hiên dùng thần thức xác minh thêm một lần nữa, quả nhiên có ba luồng linh áp cường đại đang lao tới.
"Chẳng lẽ phụ cận nơi này có điểm truyền tống của Thiên Thi Môn?"
Đúng là một đám âm hồn bất tán!
Lâm Hiên thầm mắng trong lòng. Hắn quyết định không bỏ chạy nữa mà tiên hạ thủ vi cường, nhắm thẳng hướng ba luồng linh áp kia bay tới.
Cùng lúc đó, cách nơi này vài trăm dặm, ba tên tu sĩ Động Huyền Kỳ của Thiên Thi Môn vừa mới hoàn thành truyền tống. Dù là tu tiên giả Động Huyền Kỳ, khi tiến hành không gian dịch chuyển, ít nhiều cũng có chút choáng váng.
Bất quá cảm giác này đến nhanh mà đi cũng nhanh.
Âm Lệ tu sĩ lắc lắc đầu, sau đó vẻ mặt lại lộ ra một tia ngưng trọng.
"Sư huynh, sao vậy?"
"Các ngươi tự mình phóng thần thức ra xem chẳng phải sẽ rõ sao."
"Hả?"
Hai người nghe xong liền kinh ngạc, sau đó lập tức phóng thần thức ra.
"Ta không có cảm giác sai chứ, tiểu tử kia không những không bỏ chạy mà ngược lại còn bay về phía chúng ta." Nho sinh trung niên trừng to mắt nói, trên mặt tràn đầy vẻ kinh ngạc, khó có thể tin nổi.
"Đương nhiên không sai, bởi vì thần thức của ta tra xét cũng cho ra kết quả này." Nữ tử diễm lệ nhíu mày nói, vẻ mặt càng thêm vài phần nghiêm túc.
Hành động của đối phương nằm ngoài dự liệu của bọn họ, không hoảng sợ bỏ chạy mà trực tiếp quay lại, là phô trương thanh thế hay có âm mưu quỷ kế gì đây?
Chẳng qua, bọn họ không còn thời gian để suy đoán nữa. Phía chân trời xa xa xuất hiện một quang điểm, trong nháy mắt đã hóa thành một đạo độn quang chói mắt. Hào quang thu lại, lộ ra một nam tử mặc thanh bào, chính là Lâm Hiên.
Giờ phút này, Lâm Hiên đương nhiên không còn che giấu tu vi. Pháp lực cường đại lưu chuyển trong kinh mạch, cả người hắn bao phủ trong thanh quang dạt dào, tràn ngập một cảm giác thần bí.
Trên mặt ba người nhất thời lộ vẻ đề phòng. Bọn họ tuy không sợ một tu sĩ Động Huyền trung kỳ, nhưng đối phương dám một mình đến đây, khẳng định không hề đơn giản.
"Ba vị đạo hữu đến đây là để tiễn Lâm mỗ một đoạn đường sao?"
"Tiễn một đoạn đường, cũng có thể nói như vậy, bất quá nơi chúng ta muốn tiễn ngươi chính là âm tào địa phủ." Nho bào tu tiên giả lộ vẻ dữ tợn, lập tức vươn tay tế ra một kiện bảo vật.
Đó là một thanh Bạch Cốt Kiếm màu sắc u ám, được luyện chế từ xương trắng.
Kiếm vừa hiện ra, âm phong lập tức gào thét, toàn bộ âm khí xung quanh đều bị hút vào thân kiếm. Theo sau đó, trong tiếng quỷ khóc sói tru ghê rợn cùng âm khí vô tận, Bạch Cốt Kiếm hung hăng chém về phía đầu Lâm Hiên.
❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang