Các Yêu Hóa Giả cùng lũ Đồng Giáp Luyện Thi giao chiến đến trời đất tối tăm, tuy đã dần chiếm được thế thượng phong, nhưng muốn giành thắng lợi hoàn toàn vẫn còn rất xa vời, căn bản không ai chú ý đến Lâm Hiên.
"Quả nhiên là trời cao giúp đỡ ta." Lâm Hiên khẽ lẩm bẩm, sau đó lặng lẽ thả thần thức ra, vô cùng cẩn trọng.
Hắn dùng thần thức dò xét khắp Thiên Phong Thành, không bỏ sót bất kỳ ngóc ngách nào. Ngay cả Tiên Thành bình thường cũng có bảo khố, huống hồ Thiên Phong Thành lại là nơi Yêu Hóa Giả tụ tập đông đảo nhất tại Thiên Sương Quận. Bảo vật chắc chắn không hề ít.
Phàm là tu sĩ, ai chẳng truy cầu lợi ích? Gặp được cơ duyên, dĩ nhiên là phải chiếm lấy.
Lúc này, thấy tình thế có lợi, Lâm Hiên bắt đầu suy tính làm sao để đạt được lợi ích lớn nhất. Đừng nói là hèn hạ, con đường tu tiên vốn đầy rẫy chông gai, chính là tranh giành với trời, tranh giành với đất, tranh giành với người. Đã bước vào bảo sơn mà lại tay không ra về, đó mới là điều trái với lẽ trời!
Ước chừng qua thời gian một tuần trà, Lâm Hiên ngẩng đầu lên, khẽ nhíu mày. Dò xét lâu như vậy mà vẫn không có chút thu hoạch nào. Lâm Hiên cũng không hề nổi giận. Muốn có được bảo vật, dĩ nhiên không thể đơn giản như vậy.
Lâm Hiên vắt tay lên trán, trên mặt lộ ra vài phần do dự.
Thần thức không phát hiện ra bất kỳ đầu mối nào. Thiên Phong Thành lớn như vậy, lại không có một kiến trúc nào quá đặc biệt để có thể dễ dàng tìm kiếm. Huống hồ, những bảo vật trọng yếu tuyệt đối không thể xuất hiện tại phường thị tầm thường, hay trong những tòa nhà giống nhau như đúc này.
Muốn tìm được bảo vật, không chỉ cần trí tuệ, mà còn cần vận khí.
Lâm Hiên cũng từng nghĩ đến việc sử dụng Sưu Hồn Thuật, nhưng những Yêu Hóa Giả bình thường làm sao biết được bảo vật giấu ở đâu, có khi còn dẫn đến việc đánh rắn động cỏ. Cân nhắc lợi hại một lúc, Lâm Hiên quyết định không dùng cách này.
Đột nhiên, hắn quay đầu nhìn về hướng trung tâm tòa thành.
Hiện ra trước mắt là một ngọn núi cao ngất.
Nếu hắn nhớ không lầm, bảy tên Yêu Hóa Giả Động Huyền Kỳ chính là từ hướng này bay tới. Ngọn núi này là động phủ của bọn chúng, có chức năng tương tự như phủ thành chủ của các Tiên Thành chăng?
Bảo khố có thể được cất giấu tại nơi này?
Dù sao, việc giấu bảo vật vào nơi không ai ngờ tới cũng là một cách thức thủ hộ. Dĩ nhiên, đây chỉ là suy đoán, khả năng không cao lắm, nhưng hiện tại không có đầu mối nào khác, cứ đi thử một lần cũng không tệ.
Trong lòng nghĩ như vậy, Lâm Hiên không hề phát ra một tiếng động nào, lặng yên bay đi. Để tránh bị chú ý, hắn hóa thành một đạo Kinh Hồng mờ ảo, pháp lực ba động cũng cực kỳ yếu ớt. Làm như vậy tuy bí mật, nhưng lại ảnh hưởng đến tốc độ.
Tốc độ này rất chậm, dĩ nhiên là chỉ so với độn quang bình thường của Lâm Hiên. Một tuần trà trôi qua, Lâm Hiên đã dừng lại tại chân núi.
Ngẩng đầu nhìn lên, Lâm Hiên híp mắt lại, sau đó hướng đỉnh núi bay đi. Khoảng cách hai ba trăm trượng, tự nhiên chớp mắt đã tới.
Rất nhanh, Lâm Hiên xuất hiện tại đỉnh núi, ánh mắt quét qua xung quanh, khóe miệng lộ ra một tia cười nhạt, chậm rãi mở lời: "Đạo hữu ẩn mình trong bóng tối, rốt cuộc là muốn làm gì? Chẳng lẽ muốn đánh lén Lâm mỗ?"
"Di?"
Một thanh âm mang theo chút kinh ngạc vang lên. Sau đó, cách đó mấy chục trượng bên trái chợt lóe linh quang, một bóng người từ từ hiện ra.
Lâm Hiên híp mắt, đánh giá đối phương. Đây là một Yêu Hóa Giả khoảng hơn ba mươi tuổi, dung mạo xấu xí đến cực điểm, lưng còng, tai dơi, mũi ưng. Giờ phút này, hắn dùng ánh mắt sắc bén như chim ưng nhìn con mồi mà đánh giá Lâm Hiên.
Từ hơi thở phát ra, tên này là một Yêu Hóa Giả Động Huyền sơ kỳ.
Lâm Hiên ngoài mặt bất động thanh sắc, nhưng trong lòng lại mừng thầm. Không ngờ lúc này lại xuất hiện một Yêu Hóa Giả cấp cao. Xem ra chính mình chó ngáp phải ruồi, bảo vật rất có khả năng được giấu tại nơi này.
"Tiểu tử, bất kể ngươi làm sao phát hiện ra ta, hiện tại ngươi có thể xuống địa phủ báo danh được rồi."
Yêu Hóa Giả lưng còng tràn ngập tự tin, quát to một tiếng. Toàn thân hắn bao phủ một tầng hỏa diễm, nhưng trên mặt không hề có chút thống khổ nào, hắn lao thẳng về phía Lâm Hiên.
"Đây là pháp thuật gì?"
Lâm Hiên giao thủ với Yêu Hóa Giả không nhiều, nhưng nếu nói đến việc chơi đùa với lửa, hắn lại không sợ bất luận kẻ nào. Khẽ thở dài, Lâm Hiên há miệng phun ra một đoàn Tứ Sắc Lưu Ly Hỏa Diễm nhỏ cỡ quả trứng gà. Nó vừa hiện ra đã lập tức tăng vọt, chỉ trong giây lát đã to cỡ bánh xe, giống như thiên ngoại lưu tinh hung hăng vọt về phía đối thủ.
Hiện giờ Lâm Hiên không có hứng thú dây dưa cùng đối thủ, vừa ra tay đã dùng tuyệt kỹ, lấy thế lôi đình vạn quân giải quyết nhanh gọn đối phương.
Huyễn Linh Thiên Hỏa!
Đối phương cũng không hề sợ hãi, thậm chí tốc độ còn nhanh hơn một chút.
Kết quả, chỉ sau một khắc, song phương liền va chạm vào nhau.
Vô thanh vô tức!
Một đạo lam mang hiện lên, toàn bộ Huyễn Linh Thiên Hỏa đều chuyển thành cực hàn, tên Yêu Hóa Giả cùng ngọn lửa trên người hắn cư nhiên đều bị đóng băng.
Bên trong tượng băng, tên Yêu Hóa Giả kia vẻ mặt tràn đầy thần sắc không thể tin tưởng cùng sợ hãi.
Hắn nằm mơ cũng không ngờ rằng chỉ một chiêu mà mình đã bại trong tay một tu tiên giả cùng giai.
Trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ hài lòng, vươn tay ra đặt lên đỉnh tượng băng mà không bị ảnh hưởng chút nào. Băng này là do Huyễn Linh Thiên Hỏa đông kết, sẽ không làm bị thương người thi thuật.
Lâm Hiên thi triển Sưu Hồn Đại Pháp.
Rất nhanh, trên mặt Lâm Hiên tràn đầy thần sắc vui mừng. Suy đoán của hắn quả nhiên không sai, bảo khố đúng là ở nơi này.
Đã có được tin tức cần thiết, tên Yêu Hóa Giả này cũng không cần phải sống nữa. Tay áo bào Lâm Hiên phất một cái, phóng ra mấy đạo kiếm quang, chém tượng băng thành bốn năm mảnh.
. . .
Cùng lúc đó, bên ngoài Thiên Phong Thành, trong tầng ô vân hình Huyền Vũ.
Tiếng bạo liệt vang lên không ngớt. Thất Đại Trưởng Lão cùng Cổ Lão Ma đang giao chiến sinh tử. Bảy người có thực lực không tầm thường, hơn nữa lại am hiểu phối hợp, mượn trận pháp chi lực, cư nhiên có thể ngang sức đối đầu với lão Ma Phân Thần Kỳ. Bất quá, giờ phút này bọn họ đã có chút không địch lại, nhưng có thể quấn lấy lão Ma lâu như vậy đã là điều phi thường.
"Không tốt!"
Đột nhiên, ngân phát lão giả thất thanh kinh hô, trên mặt tràn đầy thần sắc sợ hãi cùng phẫn nộ.
"Đại Trưởng Lão, có chuyện gì?"
"Hồ đạo hữu đã vẫn lạc."
"Cái gì? Hồ đạo hữu vẫn lạc?" Bạch phát phụ nhân quá sợ hãi, năm người còn lại vẻ mặt cũng vô cùng khó coi.
"Đúng vậy."
"Nhưng trong thành chỉ có Tu Yêu Giả..."
"Dĩ nhiên không phải đồng đạo của chúng ta. Hơn phân nửa là đồng bọn của lão Ma gây ra. Lão dùng kế 'Minh Tu Sạn Đạo, Ám Độ Trần Thương', ở chỗ này hấp dẫn sự chú ý của chúng ta, để đồng bọn lặng lẽ lẻn vào thành." Ngân phát lão giả nghiến răng nghiến lợi nói.
"Cái gì? Chẳng lẽ mục tiêu của hắn là món bảo vật đó?" Cung trang nữ tử thất thanh kinh hô.
"Còn không phải sao? Tuyệt đối không thể hòa giải với lão quái vật này được!" Ngân phát lão giả vô cùng tức giận: "Ta đã biết mà, đường đường là Tu Tiên Giả Phân Thần Kỳ, làm sao có thể tới Thiên Phong Thành gây rối? Nguyên lai là tới mưu đồ bảo vật của chúng ta."
"Các ngươi ở chỗ này nói hươu nói vượn cái gì! Với thân phận của lão phu, còn coi trọng bảo vật của các ngươi sao? Kẻ tác quái trong thành chính là cừu nhân của lão phu, là Lâm tiểu tử kia! Các ngươi còn không mau thả ta ra..." Cổ Lão Ma oán hận nói.
"Thả ngươi ra?" Bạch Phát Lão Giả giận tím mặt: "Lão Ma, ngươi cho rằng chúng ta đều là hạng hồ đồ sao, có thể dễ dàng lừa gạt như vậy? Cái gì mà cừu nhân chứ, bớt ở chỗ này đánh lạc hướng đi! Tên kia nhất định là đồng bọn của ngươi, là ngươi mưu đồ bảo vật của chúng ta! Lão phu sẽ liều mạng với ngươi!" Ngân phát lão giả vừa nói, vừa huy động pháp bảo trong tay.
Bất luận vẻ mặt hay giọng nói đều thể hiện sự phẫn nộ đến cực điểm. Sáu người khác cũng không kém hơn, thế công chợt gia tăng rất nhiều.
"Một đám ngu xuẩn, tự cho mình là đúng! Kẻ giết đồng bạn các ngươi rõ ràng là Lâm tiểu tử, đâu có liên quan gì đến lão phu? Hừ, các ngươi nghĩ chỉ dựa vào một bộ trận pháp là có thể ngăn trở Bản Tọa sao?"
Thanh âm Cổ Lão Ma âm lệ, rõ ràng đã động chân hỏa.
Sau đó, tay áo bào hắn phất một cái, một cái túi linh quỷ màu xám trắng được tế ra. Miệng túi vừa mở, liền truyền ra những tiếng gầm bạo ngược chói tai. Âm phong cuồng động, một đạo thi khí xám trắng từ bên trong bay ra, thoáng chốc hiện nguyên hình là một quái vật tướng mạo dữ tợn vô cùng.
Luyện Thi!
Nhưng toàn thân nó lại được ngân sắc quấn quanh, so với Luyện Thi bình thường cao cấp hơn nhiều. Hơn nữa, điều khiến người ta chú mục chính là sau lưng nó có một cặp cánh bạc, nhìn qua tựa như cánh loài Dơi.
Ngân Sí Thi Vương!
Không giống với đám Đồng Giáp Luyện Thi đang chiến đấu ngoài kia, Thi Vương này là do lão Ma nuôi dưỡng vạn năm, mất sức chín trâu hai hổ mới đào tạo ra. Thực lực của nó không phải chuyện đùa, tuy kém lão Ma, nhưng hơn xa những kẻ vừa mới tiến cấp Phân Thần Kỳ. Hơn nữa, Thi Vương mình đồng da sắt, độ cứng cơ hồ ngang với Pháp Bảo, khí lực cực lớn, khó mà miêu tả bằng lời.
"Không tốt!"
Thất Đại Trưởng Lão Thiên Phong Thành trăm triệu lần không ngờ đối phương còn có đòn sát thủ như vậy mà lại không thi triển ra ngay từ đầu. Cả đám sắc mặt cuồng biến.
"Cạc cạc cạc!" Tiếng cười quái dị truyền vào tai, thanh âm Cổ Lão Ma kiêu ngạo đến cực điểm: "Thế nào, hối hận vì đối nghịch cùng Bản Lão Tổ sao? Đáng tiếc đã chậm! Ta muốn đem bọn ngươi Trừu Hồn Luyện Phách!"
Lời còn chưa dứt, Ngân Sí Thi Vương đã tàn bạo nhào lên.
Biết rõ không địch lại, nhưng mấy tên Yêu Hóa Giả đã thành thế cưỡi cọp khó xuống, chỉ có thể kiên trì thi triển Pháp Bảo bí thuật. Trong lúc nhất thời, tiếng nổ kịch liệt không ngừng vang lên. Trình độ đấu pháp so với vừa rồi rõ ràng kịch liệt hơn rất nhiều.
Bên trong tầng mây, Thất Đại Trưởng Lão rơi vào tình thế bất lợi, gặp phải nguy cơ vô cùng nghiêm trọng.
Mà trên cổng thành, những Yêu Hóa Giả khác lại hăm hở lao lên. Theo thời gian trôi qua, càng ngày càng nhiều Yêu Hóa Giả từ trong thành chạy tới, cậy vào ưu thế nhân số, bọn họ đã hoàn toàn giành được quyền chủ động. Luyện Thi bị tiêu diệt từng con, từng con một. Giành được thắng lợi chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian.
Mà hết thảy điều này, Lâm Hiên không hề quan tâm. Bất kể ai thắng ai thua, cả hai bên đều sẽ tổn thương nguyên khí, vừa vặn tạo điều kiện cho hắn đục nước béo cò.
Huống hồ, giờ phút này tâm tình Lâm Hiên cũng đúng như vậy. Thông qua Sưu Hồn Thuật, Lâm Hiên đã biết địa điểm chính xác cất giấu bảo vật.
Lâm Hiên đi tới sườn núi, dựa theo trí nhớ của đối phương mà tìm được một vách núi dựng đứng. Địa hình cùng cảnh vật phụ cận không sai chút nào. Tay phải Lâm Hiên chém xuống.