Mấy người vừa sợ vừa giận, cũng không kịp ngăn cản, chỉ có thể trơ mắt nhìn bạch phát phụ nhân kia hóa thành một đạo kinh hồng, lao vút về phương xa.
"Muốn đi, quá ngây thơ rồi!" Đúng lúc này lại vang lên một tiếng cười lạnh, lời còn chưa dứt, dị biến đã nổi lên.
Chỉ thấy lão phụ kia mới chạy được hơn trăm trượng, bên cạnh đột nhiên xuất hiện một quỷ trảo được bao bọc trong thi khí cuồn cuộn. Quỷ trảo xám trắng với những móng vuốt nhọn hoắt, dùng tốc độ khó có thể tin bổ thẳng xuống ngực phụ nhân.
Bạch phát phụ nhân kêu thảm, toàn thân tỏa ra linh quang cố sức liều mạng ngăn trở quỷ trảo, nhưng chẳng hề có chút tác dụng, nàng rất nhanh đã bị bao phủ bởi một tầng thi khí.
"Cứu mạng!" Tiếng kêu thảm thiết càng thêm thê lương truyền vào tai.
Nhưng trước đó nàng đã quyết định vứt bỏ đồng bạn mà bỏ trốn một mình, thì giờ phút này làm sao có người nguyện ý cứu giúp? Huống chi mấy tên yêu hóa giả kia hiện giờ ngay cả bản thân còn khó bảo toàn, dù có muốn bỏ qua chuyện cũ mà viện thủ, cũng hữu tâm vô lực.
Theo thời gian trôi qua, tiếng kêu thảm càng ngày càng nhỏ. Thi khí có hiệu quả ăn mòn mãnh liệt, chỉ trong phút chốc đã biến lão phụ thành một cái thây khô, trên mặt nàng vẫn còn mang theo vẻ hoảng sợ cùng khó tin.
"Ta nói rồi, các ngươi sẽ phải hối hận vì đã đắc tội bản tôn, hôm nay ai cũng đừng mong ly khai nơi này." Thân ảnh Cổ Lão Ma hiện ra, trên mặt tràn đầy thần sắc dữ tợn.
Sau đó chỉ thấy hai tay lão biến ảo pháp quyết. Một đạo thiểm điện đen sì cỡ cánh tay bắn ra, hóa thành một con lôi long giương nanh múa vuốt, lao thẳng tới hắc y nam tử.
Hắc y nam tử quá sợ hãi, nhưng dẫu sao hắn cũng là Động Huyền trung kỳ yêu hóa giả, tất nhiên sẽ không bó tay chịu trói. Hắn hét lớn một tiếng, hai tay mở rộng, tung ra vô số quyền ảnh nghênh đón lôi long.
Động Huyền kỳ chỉ kém Phân Thần kỳ một cấp, nhưng thực lực lại chênh lệch tựa trời và đất.
Lúc trước bảy người liên thủ, lại có trận pháp phụ trợ nên mới có thể miễn cưỡng chống lại lão ma. Hiện tại địch nhân còn có Ngân Sí Thi Vương tương trợ, bên mình bảy người đã mất hai, thế liên thủ đã bị phá vỡ, muốn chống lại lão ma chỉ là si tâm vọng tưởng.
Tiếng nổ đùng đùng vang lên, quyền ảnh đầy trời cùng điện long vừa mới tiếp xúc, lại tựa như băng tuyết gặp liệt hỏa, lập tức hóa thành hư vô.
Mà thế đi của điện long cũng không hề dừng lại, vẫn như cũ hung dữ lao tới mục tiêu.
"Đại trưởng lão, cứu ta!" Tiếng kêu thảm thiết vang lên lần nữa, nhưng lần này lại là hắc y nam tử. Cả người hắn đã bị một vòng hồ quang quấn quanh. Dòng điện mãnh liệt mang đến cho hắn sự thống khổ khó có thể chịu đựng. Tiếp đến, một cột sáng hắc sắc liền xuyên thủng bụng hắn.
Lại thêm một yêu hóa giả nữa vẫn lạc.
Bảy người đã có ba kẻ vẫn lạc, chỉ còn lại bốn người đang bị nỗi tuyệt vọng bao phủ. Chẳng lẽ bọn hắn cùng Thiên Phong thành không thoát khỏi kiếp nạn này?
Đáng giận!
Sắc mặt ngân phát lão giả càng thêm âm trầm, quả thật quá khuất nhục. Nhẫn nại cũng có hạn độ, khi dễ người không nên quá phận như vậy.
Tu tiên giả thật đáng giận, không chỉ phái đồng bọn trộm cắp bảo vật trong thành mà còn muốn đuổi tận giết tuyệt tất cả mọi người. Có thể nhẫn nại, không thể nhẫn nhục, sao có thể để âm mưu của hắn thực hiện được?
Quả thật không cam lòng, dù chết cũng phải kéo địch nhân cùng chôn, phải để lại cho hắn chút kỷ niệm khó phai.
"Như thế nào, sợ đến choáng váng rồi ư? Nếu như các ngươi nguyện ý bó tay chịu trói, lão phu có thể nhân từ mà cho các ngươi chịu ít thống khổ, hắc hắc." Cổ Lão Ma chẳng biết xấu hổ nói.
"Bó tay chịu trói? Ngươi nghĩ rằng mình đã khống chế tất cả rồi sao?"
Không ngờ, ngân phát lão giả lại phát ra một lời trào phúng lạnh lẽo. Hắn sao lại không hiểu được sự tàn khốc của tu tiên giới? Coi như mình nguyện ý đầu hàng cũng không có đường sống. Giờ khắc này, trên mặt vị Đại trưởng lão Thiên Phong thành đã tràn đầy thần sắc quyết tuyệt, ba người còn lại cũng không sai biệt lắm. Bọn họ không muốn vẫn lạc, nhưng hiện tại đã không còn lựa chọn nào khác. Thà rằng sử dụng tối hậu chiêu cùng đối phương liều mạng, còn hơn là để đối phương tiêu diệt từng bộ phận. Lần này tuyệt sẽ không để lão Ma dễ chịu.
Bốn người tâm ý tương thông, tất cả đều lấy ra một cây trận kỳ, cùng niệm ra những câu chú ngữ ngắn ngủi nhưng thần bí.
Kinh nghiệm Cổ Lão Ma phong phú, ẩn ẩn đã cảm thấy bất ổn.
"Các ngươi muốn làm gì?"
Hắn toàn thân tỏa ra linh quang, lập tức cùng Ngân Sí Thi Vương động thủ.
Đối phương lại không tránh không né.
PHỐC...
Thanh âm có chút nặng nề vang lên, ngân phát lão giả đã bị hắn tế ra một thanh loan đao phanh ngực mở bụng. Nhưng khuôn mặt lão giả lại không hề có bao nhiêu thống khổ, ngược lại còn mang theo vẻ cười lạnh. "Lão ma, ta sẽ chờ ngươi trên đường xuống Hoàng Tuyền."
Nói xong, hắn dùng chút khí lực cuối cùng, giơ tay lên cao rồi hét lớn một tiếng: "PHÁ...!"
Ba gã yêu hóa giả còn lại cũng làm ra động tác tương tự.
"Không... Không tốt rồi!"
Cổ Lão Ma quá sợ hãi. Tầng mây hình Huyền Vũ bắt đầu kịch liệt cuồng động, hướng chính giữa áp súc, thể tích nhanh chóng thu nhỏ. Ngay lúc đó, lấy Thiên Phong thành làm trung tâm, thiên địa nguyên khí trong vòng ngàn dặm toàn bộ hướng ô vân tụ tập.
Sắc mặt Cổ Lão Ma khó coi vô cùng. Còn đám người ngân phát lão giả căn bản không cần lão Ma động thủ cũng toàn bộ vẫn lạc, bọn họ đã bị chiêu cuối này hút khô sinh mệnh lực.
Đơn giản mà nói, bọn họ lấy tính mạng của mình làm cái giá phải trả để thi triển tối hậu chiêu, ngẫm lại cũng khiến người ta phát lạnh.
Phải mau rời khỏi nơi này!
Cổ Lão Ma cố thoát ra ngoài, nhưng đám mây hình Huyền Vũ đã thu nhỏ còn một phần ngàn, mật độ dày đặc vô cùng. Bên trong xuất hiện vô số phù văn thần bí như ẩn như hiện, phun ra nuốt vào, kín không kẽ hở, phảng phất biến thành một nhà tù giam cầm lão Ma vào bên trong.
Oanh!
Lão ma vừa đụng vào đám mây xung quanh, liền bị bắn ngược trở về.
"Cái này..."
Sắc mặt lão quái vật lập tức khó coi đến cực điểm. Lão lại tế ra bảo vật hình mũi nhọn, hi vọng có thể phá khai không gian lao lung này.
"Đi!"
Lão Ma điểm ra một chỉ. Pháp bảo thần bí này liền phát ra những tiếng nổ đùng đùng, hung hăng hướng phía trước kích bắn.
Bảo vật hình mũi nhọn uy lực không phải chuyện đùa, hơn nữa lại có tác dụng bài trừ cấm chế. Vòng bảo hộ Thiên Phong thành chắc chắn như vậy còn bị nó mở ra một lỗ thủng, hi vọng vào thời khắc mấu chốt này có thể cứu mình một mạng.
Có điều lần này bảo vật dường như đã mất đi hiệu quả. Cho dù tiếng bạo liệt bén nhọn truyền ra không ngớt, nhưng tầng mây đen xung quanh vẫn vô cùng kiên cố.
Mà thiên địa nguyên khí trong vòng ngàn dặm vẫn tiếp tục điên cuồng chảy ngược vào bên trong đám ô vân...
❀ Lời văn AI nhẹ trôi — Thiên Lôi Trúc cùng ta rong chơi ❀