Trong mắt lão ma hiện lên một tia tàn khốc, lão vươn tay vỗ hông, tế ra một hắc sắc pháp bảo. Pháp bảo này có hình dáng kỳ lạ, bất luận kích thước hay hình dáng, đều tựa như một cái tổ ong. Sau đó lão ma bắt đầu kết ấn, miệng lẩm bẩm những chú ngữ tối nghĩa.
Ô... ô...
Âm thanh rợn người vang lên, chiếc tổ ong ấy lập tức xoay tròn. Âm phong cuồn cuộn quét qua tứ phía, tầng tầng thi vụ bay ra, chỉ trong chốc lát đã hóa thành ma vân, che phủ nửa bầu trời.
"Đây là bí thuật gì?"
Đồng tử Lâm Hiên hơi co lại. Hắn đương nhiên sẽ không ngu ngốc đứng đợi đối phương thi pháp xong, thần niệm vừa động, đóa trùng vân trên đỉnh đầu hắn lập tức vù vù vang lên, phô thiên cái địa cuốn về phía lão ma.
Lão ma thấy cảnh này, khóe mắt không khỏi giật giật. Các đạo pháp quyết càng được đánh ra cấp tốc hơn, thậm chí phải phun ra mấy ngụm tinh huyết bản mệnh.
Ầm!
Hàng loạt tiếng bạo liệt vang vọng. Từng đoàn tinh huyết hóa thành huyết vụ, nhanh chóng hòa lẫn cùng thi khí. Thi vân vốn mang sắc xám trắng, giờ khắc này lại pha trộn thêm vô số điểm huyết hồng yêu dị, khiến người ta nhìn mà kinh tâm động phách. Nhưng một màn không thể tưởng tượng nổi vẫn còn ở phía sau. Thi vân quay cuồng, huyễn hóa ra vô số ma trùng tướng mạo dữ tợn, miệng rộng, thân nhỏ, răng nanh lập lòe hàn quang.
Lâm Hiên khẽ nhíu mày, hắn không nhận ra đám ma trùng này. Nhưng cũng chẳng có gì kỳ quái, loại trùng này chính là do thi khí cùng máu huyết biến ảo mà thành, hơn phân nửa là không tồn tại trong tu chân giới. Đây chẳng qua chỉ là một loại bí thuật tạo ra ma trùng mà thôi.
Chỉ chút thủ đoạn như vậy mà đã muốn ngăn cản đại quân Huyết Hỏa Nghĩ của ta sao, thật sự quá đỗi ngây thơ!
Khóe miệng Lâm Hiên lộ ra một tia chê cười. Theo động tác của hắn, hai mắt Huyết Hỏa Nghĩ hóa thành huyết hồng sắc, bộc phát khí tức man hoang cùng lệ khí ngút trời.
"Cái này..." Lão ma lờ mờ cảm thấy bất ổn, nhưng còn chưa kịp hành động, một màn tiếp theo lại khiến lão trợn mắt há mồm.
Oanh!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa bất ngờ vang lên. Ngay khi hai đóa trùng vân vừa chạm vào nhau, đám Huyết Hỏa Nghĩ ở hàng đầu tiên liền tự bạo. Hỏa nghĩ vốn có khả năng miễn dịch với lửa, vụ nổ sẽ không ảnh hưởng xấu đến đồng loại. Hơn nữa, những con ở gần còn có thể hấp thu linh lực còn sót, kích thước cùng thực lực càng mạnh hơn nhiều.
Tuy nhiên, bí thuật lão ma thi triển lần này cũng không phải chuyện đùa, đám Thi Trùng chỉ bị tạc văng ra chứ không hề vẫn lạc.
Lâm Hiên nhướng mày, nhưng rất nhanh lại giãn ra. Đối phương dù sao cũng là tu sĩ Phân Thần kỳ. Ngay cả Huyễn Linh Thiên Hỏa cùng Phệ Linh Kiếm đều không làm gì được lão ma, vậy thì sao Huyết Hỏa Nghĩ vừa công kích liền có thể thu được thắng lợi cơ chứ?
Dục tốc bất đạt vậy!
Lâm Hiên hét lớn, Huyết Hỏa Nghĩ không ngừng lao lên, không ngừng tự bạo. Khí lãng tầng tầng lớp lớp quét về bốn phương tám hướng. Vùng phế tích này lần nữa bị cày xới.
Đám Thi Trùng có thể chống đỡ Huyết Hỏa Nghĩ tự bạo một hai lần, nhưng theo thời gian trôi qua, rốt cục đều hóa thành hư vô.
"Tiểu tử đáng chết." Lão ma vừa sợ vừa giận, nhưng cũng không biết phải làm sao. Lão chưa từng thấy ai vận dụng thuật khu trùng như vậy, dùng phương thức tự bạo của ma trùng để công kích. Thật là đồ bại gia tử!
Nhưng lão ma đâu có biết, sức sinh sản của Huyết Hỏa Nghĩ khiến người ta phải giật mình. Chỉ cần có Kiến Chúa, đám còn lại dù có chết nhiều hơn nữa cũng không khiến Lâm Hiên đau lòng.
Mắt thấy bí thuật của đối phương đã bị bài trừ, trên mặt Lâm Hiên lộ ra vẻ vui mừng, nhưng cũng không hề buông lỏng, thanh minh chú trong miệng truyền ra càng lúc càng nhanh. Đám Huyết Hỏa Nghĩ còn lại chen chúc, lao về phía lão ma.
Sắc mặt lão ma khó coi vô cùng! Tay áo lão phất một cái, một tấm thuẫn bài bay vút ra, hóa thành màn sáng xám trắng bao phủ toàn thân lão ma.
"Phá!" Lâm Hiên hét lớn, Huyết Hỏa Nghĩ lại bắt đầu công việc tự bạo. Tu sĩ Phân Thần kỳ thì như thế nào? Chỉ cần làm ngươi hao hết pháp lực, đến lúc đó chẳng phải tùy ta nắn bóp sao?
Cách đấu pháp như vậy xem ra có chút vô lại, nhưng cũng không thành vấn đề. Tu tiên giới xem trọng kết quả, còn quá trình như thế nào thì ai thèm quan tâm?
Tiếng bạo liệt liên tục vang lên, sóng linh lực va đập vào vòng sáng bảo hộ của lão ma hết đợt này đến đợt khác, khiến sắc mặt hắn khó coi đến cực điểm. Hắn há lại không rõ cách nghĩ của Lâm Hiên sao?
Tuy Huyết Hỏa Nghĩ tự bạo không thể đột phá phòng ngự của lão ta, nhưng cứ tiếp tục như vậy thì quá đỗi bất lợi.
"Đáng giận." Lão ma hét lớn, rồi mang theo cả vòng bảo hộ lao về phía Lâm Hiên.
Lâm Hiên vừa thấy cảnh này liền hiểu ý đồ của lão ma. Hắn lập tức nâng tay bắt quyết, điểm một chỉ về phía Huyết Hỏa Nghĩ. Đóa trùng vân đang bao vây lão quái vật liền hợp lại thành một bức tường rắn chắc, với những chiếc gai tua tủa chắn trước mặt đối phương.
Lão ma khẽ nhíu mày, nhưng vẫn không chút do dự, lao thẳng qua.
PHỐC!
Một tiếng vang nặng nề truyền vào tai, bức tường do Huyết Hỏa Nghĩ hình thành đã bị đột phá.
Lão ma lập tức muốn vọt tới, liều mạng cùng tên tiểu tử chết tiệt đã khiến lão ăn không ít đau khổ kia. Lâm Hiên khẽ nhướng mày, nhưng vẫn đứng yên tại chỗ, tiếp tục đánh ra các đạo pháp quyết. Vạn Hồn Tháp lơ lửng trước người hắn lập tức quang mang đại thịnh, một đóa trùng vân nho nhỏ từ bên trong bay ra. Đám trùng này không giống với Huyết Hỏa Nghĩ, số lượng cũng ít hơn rất nhiều, chừng ngàn con mà thôi.
Ngọc La Phong!
Đây mới là ma trùng Lâm Hiên tỉ mỉ bồi dưỡng. Năm đó khi còn ở Đông Hải, chúng đã cắn nuốt nguyên một tòa cực phẩm tinh thạch mạch khoáng, nên đã bắt đầu tiến giai. Hiện tại tuy vẫn chưa hoàn toàn thành thục, nhưng cũng có thể lấy ra đối địch được rồi.
Đây là lần đầu tiên sau mấy trăm năm bồi dưỡng Ngọc La Phong, hiệu quả sẽ như thế nào đây? Bình tâm mà nói, Lâm Hiên cũng không hiểu rõ uy lực hiện tại của đám ma trùng này, trước cứ thử đã rồi nói sau. Thật khiến người ta chờ mong!
Thể tích Ngọc La Phong đã nhỏ đi rất nhiều so với trước kia, nhưng lại càng thêm hung ác. Toàn thân đều bị những điểm sáng nhàn nhạt bao phủ.