Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 707: CHƯƠNG 2149: THIÊN NGÔ SƠN

"Đa tạ sư tổ." Trịnh Tuyền mừng rỡ khôn xiết, ánh mắt tràn đầy cảm kích. Nàng khom người, thi lễ thật sâu với Lâm Hiên.

Nhớ lại trước kia, khi rơi vào tay Hỏa Vân tôn giả, nàng đã phải chịu đựng không ít thống khổ. Nếu không nhờ Lâm Hiên ra tay cứu giúp, e rằng giờ đây nàng đã trở thành lô đỉnh của kẻ khác, sống không bằng chết. Nghĩ đến đây, nàng không khỏi rùng mình sợ hãi!

Dẫu cho trong số các Tu sĩ, Trịnh Tuyền có thể xem là người tương đối thiện lương, nhưng ngay cả tượng đất cũng có lúc nổi giận.

Nàng hận Hỏa Vân tôn giả thấu xương. Chỉ có điều, song phương chênh lệch thực lực quá lớn. Trịnh Tuyền không thể nào nghịch thiên như Lâm Hiên, dám lấy tu vi Ly Hợp kỳ đối đầu với Động Huyền cảnh. Nàng hận thì hận, nhưng thực lực không bằng người, cũng đành bất lực trước Hỏa Vân tôn giả.

Giờ phút này, nghe Lâm Hiên nói vậy, nội tâm nàng tất nhiên vô cùng cảm kích. Sư tổ thật sự quá đỗi nhân từ, không chỉ cứu nàng khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng, mà còn nguyện vì nàng báo thù.

Dù biết Trịnh Tuyền đang suy nghĩ điều gì, Lâm Hiên chỉ khẽ cười mà không nói. Nàng là đồ đệ của Nguyệt Nhi, vậy cũng là môn nhân đệ tử của hắn. Mà hắn từ trước đến nay vốn có thói quen che chở người nhà. Nếu không biết thì thôi, chứ một khi đã biết có kẻ ức hiếp người của mình, tất nhiên hắn sẽ ra mặt làm chủ cho nàng.

Bất quá, đây chỉ là nguyên do thứ nhất. Còn một nguyên nhân nữa là khoản 50 triệu tinh thạch hắn đã bỏ ra để chuộc Trịnh Tuyền.

Lợi ích của Lâm Hiên há lại dễ dàng chiếm đoạt như vậy? Bắt môn nhân đệ tử của hắn rồi lại đem nàng bán trở về? Nơi Vạn Bảo Đại Hội đông người, phức tạp, lại là tổng đà của tông môn đối địch, Lâm Hiên mới phải nhẫn nhịn như thế, chứ nếu không thì… hừ hừ.

Giờ đây vật đổi sao dời, Lâm Hiên há có thể chịu thiệt mà không đòi lại chút lợi tức? Đã có cơ hội, đương nhiên hắn muốn đòi lại món nợ này rồi.

Hỏa Vân tôn giả, tuy cũng là một kẻ có chút danh tiếng, nhưng ngay cả lão quái vật Phân Thần kỳ cũng đã ngã xuống trong tay hắn, Lâm Hiên há lại bận tâm đến một Động Huyền hậu kỳ nho nhỏ?

Loại chiến đấu này đối với hắn mà nói, căn bản không có chút áp lực nào.

Lâm Hiên phất tay áo, linh quang chợt lóe rồi thu liễm, lộ ra một chiếc linh thuyền dài vài trượng.

Tuy chiếc linh thuyền này chỉ là loại bình thường, nhưng dùng để đi lại cũng không thành vấn đề, dù sao Lâm Hiên cũng không vội. Hắn đã hạ dấu hiệu truy tung, lại biết rõ hang ổ của đối phương, thì Hỏa Vân tôn giả tuyệt đối không thể chạy thoát.

Lâm Hiên nâng tay đánh ra một đạo pháp quyết, lập tức thanh âm "ô ô" vang lên, linh thuyền hóa thành một luồng thanh mang, biến mất nơi cuối chân trời.

Thiên Ngô Sơn tuy cũng nằm ở phía tây Thiên Sương Quận, nhưng lại cách chỗ Lâm Hiên vài ngàn dặm. Nếu chiếu theo tốc độ của linh thuyền, ước chừng phải mất nửa tháng mới tới nơi.

Trong lúc đi đường, Lâm Hiên chỉ bảo cho Trịnh Tuyền một chút tâm đắc tu luyện. Hắn đối với người đồ đệ này của Nguyệt Nhi vô cùng chiếu cố, bởi vậy nàng thu được rất nhiều lợi ích.

Nhưng mỗi khi nhìn thân ảnh tiểu nha đầu, Lâm Hiên lại không khỏi cảm khái, trên mặt thường hiện lên vẻ thất lạc.

Từ khi phi thăng Đông Hải đến nay, đã qua bảy, tám trăm năm, Nguyệt Nhi không biết đang ở nơi nào?

Lâm Hiên tuy tin tưởng một ngày nào đó hai người sẽ gặp lại, nhưng theo thời gian trôi đi, nỗi nhớ nhung Nguyệt Nhi càng thêm sâu đậm. Khẽ thở dài một hơi, Lâm Hiên đè nén nỗi tương tư xuống đáy lòng, chỉ mong có thể sớm cùng Nguyệt Nhi đoàn tụ.

Không có nàng, thời gian đối với ta chỉ là những tháng ngày cô đơn tịch mịch. Cổ lão tương truyền, Ngưu Lang Chức Nữ mỗi năm còn có thể đoàn tụ tại cầu Hỉ Thước. Còn ta cùng ái thê đã xa cách mấy trăm năm rồi.

Thời gian một tháng đối với Tu sĩ chỉ như một cái chớp mắt mà thôi. Thiên Ngô Sơn đã hiện ra trước mắt Lâm Hiên.

Trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ vui mừng, hắn vỗ nhẹ xuống bên hông, lấy ra một chiếc khay ngọc màu xanh biếc. Bảo vật này chỉ bé bằng lòng bàn tay, xung quanh được bao phủ bởi một tầng thanh quang óng ánh, linh khí kinh người không ngừng tỏa ra.

Xem ra, kiện bảo vật này có phẩm chất không hề thấp.

Lâm Hiên hít sâu một hơi, rồi điểm một chỉ về phía trước. Một tầng thanh quang mịt mờ sáng dần lên, ở trung tâm khay ngọc xuất hiện một quang điểm hồng sắc lập lòe.

"Hừ, Hỏa Vân tôn giả quả nhiên đang ở nơi này."

Trên mặt Lâm Hiên hiện lên vẻ vui mừng, dấu hiệu truy tung quả nhiên đã phát huy hiệu quả.

Tuy hắn không lo đối phương chạy trốn, nhưng nếu vậy lại phải phí thêm một phen công sức. Dựa vào quang điểm ở giữa khay ngọc, Lâm Hiên đã xác định được vị trí cụ thể của mục tiêu. Linh thuyền lập tức chuyển hướng, bay vào chỗ sâu trong dãy núi.

Thời gian qua ước chừng một nén nhang, thảm thực vật phía trước có màu xanh nhạt hơn bên ngoài, nhưng thế núi lại dần dần trở nên dốc đứng, vô cùng hiểm trở.

Bỗng nhiên, linh thuyền đột ngột dừng lại.

Một mảng sương mù nồng đậm chợt xuất hiện trước mắt Lâm Hiên, thậm chí còn che lấp cả cảnh vật xung quanh, khiến mọi thứ trở nên mờ mịt ảo ảo. Đám sương mù này khác hẳn với sương mù vẫn thường xuất hiện trong núi sâu. Nó có màu hỏa hồng, độ ấm chung quanh cũng cao hơn rất nhiều.

Hiển nhiên, sương mù này không phải do thiên nhiên hình thành, mà là cấm chế do tu sĩ thiết lập.

Lâm Hiên khẽ nhắm mắt lại, trên mặt lộ ra vài phần cười lạnh. Chỉ một chút chướng ngại nho nhỏ thế này, há có thể ngăn được bước chân hắn?

Lâm Hiên phất tay áo, một đạo thanh sắc kiếm quang như cá lội giữa không trung, đón gió tăng vọt, thoáng cái đã biến thành một thanh cự kiếm dài hơn mười trượng, mang theo thanh âm "xoẹt xoẹt", hung hăng chém về phía trước.

Oanh!

Tiếng bạo liệt vang lên không ngừng, tựa như nước sôi đổ vào chảo dầu nóng. Sương mù phía dưới bắt đầu quay cuồng kịch liệt, nhưng cũng không ngăn nổi cự kiếm, bị cường ngạnh đục thủng một lỗ, rồi nhanh chóng tán ra xung quanh.

Cấm chế này mặc dù không tệ, nhưng công kích của Lâm Hiên không phải loại bình thường. Chỉ cần một kích đã phá tan cấm chế.

Tiếng người huyên náo chợt vang lên. Động tĩnh lớn như thế tất nhiên đã làm kinh động đến những tu sĩ ở bên trong. Hào quang nổi lên khắp nơi, các loại độn quang đủ mọi màu sắc hướng về phía Lâm Hiên bay tới.

Lâm Hiên cũng không lộ ra chút gì ngoài ý muốn. Trước khi đến, hắn đã tìm hiểu rõ ràng. Hỏa Vân tôn giả mặc dù không khai tông lập phái, nhưng lại thu nhận rất nhiều môn đồ đệ tử.

Nếu như không đoán sai, những người tới lúc này hẳn là đồ tử đồ tôn của hắn rồi.

"Thật sự là không biết sống chết."

Khóe miệng Lâm Hiên lộ ra một tia chê cười. Tuy kẻ đắc tội với mình là Hỏa Vân tôn giả, nhưng đám môn nhân đệ tử lão thu nhận lại toàn là tà tu, ngày thường làm nhiều việc ác. Nếu diệt sát toàn bộ đám này thì cũng có thể coi là thay trời hành đạo.

Lâm Hiên nghĩ vậy, liền đem linh thuyền thu lại, chuẩn bị trải nghiệm cảm giác "trừ ma vệ đạo" một lần.

Rất nhanh, những đạo kinh hồng này đã xuất hiện trước mặt Lâm Hiên, quang hoa thu liễm, lộ ra thân hình các tu sĩ bên trong. Khoảng năm sáu mươi người, đại bộ phận đều có tướng mạo hung ác, ăn mặc kỳ lạ.

"Ngươi là người phương nào, rõ ràng phong..."

Kẻ cầm đầu là một đại hán có bộ râu quai nón. Hắn vừa dừng độn quang lại liền hướng Lâm Hiên lớn tiếng quát mắng.

✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!