"Ta đương nhiên thấu rõ lòng trung thành của ngươi, nếu không khi trước sao lại ủy thác ngươi giữ chức Chưởng môn? Ta chỉ cảm thấy lần này ngươi hành sự có chút khó hiểu." Thanh âm của độc nhãn lão giả ôn hòa, chậm rãi cất lời.
"Đa tạ Sư thúc tín nhiệm," Thông Vũ Chân Nhân lại cung kính thi lễ, rồi mới chậm rãi giải thích: "Sở dĩ đệ tử làm như vậy là để lấy lui làm tiến."
"Lấy lui làm tiến?" Lão giả vuốt chòm râu bạc, trên mặt lộ vẻ đăm chiêu suy tính.
"Vâng, Sư thúc. Đệ tử đã từng trình bày. Nếu hiện tại chúng ta thanh trừ phản đồ, chẳng khác nào đả thảo kinh xà. Chi bằng ủy thác các vị trí quản sự cho bọn chúng, giao phó lượng lớn tạp sự cho chúng xử lý. Như vậy, đám này sẽ không còn chuyên tâm luyện đan, dần dần đan thuật tự nhiên sẽ tụt dốc. Dù cho các thế lực kia có hao hết thiên tân vạn khổ, bất quá cũng chỉ lôi kéo được một đám phế vật mà thôi. Hơn nữa, danh vị quản sự không hề nhỏ. Tin tức bọn họ truyền ra nhất định sẽ được các thế lực lớn Chính Ma tin tưởng."
"Ừm, giống như lần này ngươi thông qua bọn chúng, cố ý tiết lộ tin tức rằng bổn môn có cổ phương Thiên Trần Đan nhưng lại không thể luyện chế thành công. Quả nhiên, tình báo này khiến toàn bộ thám tử của Chính Ma lưỡng đạo rút lui."
Con mắt còn lại của lão giả hiện lên tia tán thưởng, vị sư điệt này quả thực tâm cơ đa đoan, một hồi phong ba trước mắt đã được hắn hóa giải dễ dàng. Sau một lát, thanh âm của lão chuyển thành âm lệ:
"Cho dù mấy tiểu tử kia là phế vật, nhưng đối với loại phản bội sư môn, tuyệt đối không thể dung túng."
"Sư thúc yên tâm, đệ tử đã hạ cổ độc lên bọn chúng. Chỉ cần chúng rời khỏi bổn môn, đệ tử sẽ thúc dục trùng mẫu, không quá ba năm, bọn chúng nhất định sẽ chết thảm."
"Ba năm? Tại sao lại kéo dài lâu như vậy?" Lão giả khó hiểu hỏi.
"Làm vậy là để thêm phần an toàn. Sư thúc, nếu như đám này nhanh chóng ngã xuống, các thế lực sẽ lập tức sinh nghi. Khi đó, chúng sẽ thù hận chúng ta không thôi. Với thần thông cái thế của Sư thúc, đương nhiên không cần sợ hãi. Nhưng kết thêm nhiều cường địch sẽ không có lợi cho sự phát triển của bổn môn."
"Ừm, quả thực ngươi suy nghĩ thấu đáo hơn lão phu."
"Sư thúc quá khen." Vẻ mặt Thông Vũ Chân Nhân tỏ ra trung thành, nói: "Thân là Chưởng môn Linh Dược Sơn, lo lắng những điều này là bổn phận của đệ tử."
Lão giả nhắm mắt trầm ngâm, lát sau mới mở miệng: "Ngoại trừ tin tức về Thiên Trần Đan, phản đồ còn tiết lộ thực lực của bổn môn. Đây cũng là do ngươi cố ý sắp đặt?"
"Vâng." Thông Vũ Chân Nhân nhẹ gật đầu: "Sư thúc minh giám. Đúng là người biết rõ trong Linh Dược Sơn chúng ta còn có nhiều Trưởng lão đang bế quan không nhiều. Tuy vậy, giấy không gói được lửa. Huống hồ, hiện tại bổn môn cũng nên bộc lộ một phần thực lực."
"Ừm. Lão gia hỏa Cực Ác Ma Tôn dã tâm bừng bừng, mà Tam Đại Thế Lực cũng nào chịu kém cạnh. Tu Tiên Giới U Châu sẽ nhanh chóng rơi vào phong ba loạn vũ."
"Đệ tử cũng nghĩ vậy. Môn phái không có thực lực thì không thể đứng vững trong buổi loạn lạc này. Luyện Đan Sư chúng ta càng dễ trở thành tấm bia cho các thế lực công kích." Thông Vũ Chân Nhân tỉnh táo phân tích: "Bình thường, Chính Ma lưỡng đạo giữ lễ với chúng ta là do đang kiềm chế lẫn nhau. Một khi bọn họ trở mặt, kẻ đứng mũi chịu sào sẽ là bổn môn."
"Hừ. Ta đương nhiên rõ ràng, chỉ e bọn chúng lực bất tòng tâm, muốn thôn phệ bổn môn nào có dễ dàng như vậy!" Độc nhãn lão giả cười lạnh lùng.
"Sư thúc nói không sai, trước kia thì không nói, bất quá hiện tại hươu chết về tay ai cũng khó đoán." Thông Vũ Chân Nhân cũng cười lạnh.
"Ngươi làm tốt lắm. Trong loạn cục thế này, cần hiển lộ chút thực lực khiến đám đạo tặc phải kính sợ."
"Vâng, tin tức truyền đi là bổn môn có không ít Trưởng lão Ngưng Đan Kỳ. Về phần Sư thúc Nguyên Anh Kỳ thì không có rõ ràng, có thể có mà cũng có thể không."
"Tốt, giữ được thần bí mới là thượng sách. Đúng rồi..." Độc nhãn lão giả như nhớ ra điều gì, chậm rãi mở miệng: "Ta nghe nói ngươi có thu nhận một tu sĩ Trúc Cơ Kỳ làm đệ tử, lại còn cử hắn làm Chưởng môn dự bị, đúng không?"
"Sư thúc thứ tội, lúc đó người đang bế quan nên đệ tử chưa kịp xin pháp dụ."
"Ta không có ý trách ngươi." Lão giả khoát tay áo: "Chỉ là hắn gia nhập bổn môn vài năm, vì sao ngươi lại..."
"Ha ha, Sư thúc chưa biết, Lâm Hiên này..." Thanh âm hai người dần dần hạ xuống, không còn nghe rõ.
*
Đương nhiên, Lâm Hiên không hề hay biết có hai vị lão cáo già vừa bàn luận về mình. Thời gian này, hắn tính toán đem số cương thi bắt được, dựa theo bí pháp Thiên Ma Quỷ Thi Thuật tiến hành nhận chủ.
Trước hết, hắn dùng tinh thạch cùng với một số tài liệu khác bố trí một trận pháp luyện quỷ đơn giản. Lần đầu tiếp xúc với tạp học này, phải mất trọn ba ngày hắn mới bố trí xong. Cẩn thận kiểm tra không có gì bất ổn, Lâm Hiên vỗ vào Túi Linh Quỷ bên hông, đem một tên cương thi Linh Động Kỳ trung kỳ tế ra.
Cương thi vừa hiện thân lập tức hung dữ lao tới Lâm Hiên. Chỉ thấy hắn cười nhạt, phất tay áo đánh ra một đạo pháp quyết. Thì ra là Khốn Phong Thuật, khiến cương thi không thể động đậy, sau đó hắn ném nó vào trong trận pháp. Kế tiếp là dùng bí pháp trong Ma Kinh để tế luyện nó. Tùy theo tu vi của cương thi mà thời gian tế luyện sẽ dài hay ngắn.
Qua một thời gian, vẻ mặt Lâm Hiên ngưng trọng đánh ra một đạo pháp quyết. Pháp trận "ông ông" một hồi rồi ngừng lại, lộ ra thân hình cương thi ở bên trong.
So với mấy ngày trước, cương thi tựa hồ không có gì khác biệt, chỉ là ánh hồng quang trong mắt đã chuyển thành ngân quang nhàn nhạt.
Tâm niệm Lâm Hiên khẽ động, cương thi lập tức rời khỏi trận, kính cẩn đứng ở một bên. Hắn lại phát ra vài mệnh lệnh, cương thi tuân theo không chút sai sót. Lâm Hiên thầm vui mừng, Thiên Ma Quỷ Thi Thuật này quả nhiên thần kỳ.
Đem nó thu vào Túi Linh Quỷ, hắn lại tế ra một cương thi khác. Có kinh nghiệm lần này, việc tế luyện quái vật tự nhiên thuận lợi hơn nhiều.
Mất gần một tuần trăng, Lâm Hiên đem tổng cộng mười lăm tên cương thi Linh Động Kỳ tế luyện nhận chủ thành công. Còn về Thi Vương, tự nhiên là hắn chưa có thực lực để tế luyện nó.
Thời gian tiếp theo, hắn dồn sức tu luyện củng cố căn cơ, với mục tiêu tiến giai Trúc Cơ Kỳ hậu kỳ.
Nói đến tu hành, quá trình vô cùng buồn tẻ, chính là hấp nạp thiên địa linh khí, thực hiện chu thiên tuần hoàn. Ngoài tư chất là điều tối quan trọng, công pháp cũng có liên quan mật thiết đến tốc độ tu hành.
Công pháp đỉnh cấp được chia làm hai loại. Loại thứ nhất, như Huyền Ma Chân Kinh, tốc độ tu hành cực nhanh, uy lực kinh người nhưng cũng tiềm ẩn những điểm yếu chí mạng. Chưa nói đến họa ngầm, tu luyện công pháp lối tắt này nếu không có thiên tư cực cao thì rất dễ bị tẩu hỏa nhập ma! Loại còn lại là Cửu Thiên Huyền Công, chú trọng đến căn cơ vững chắc, thời gian đầu nhìn chưa ra hiệu quả nhưng sau khi đại thành, uy lực vô cùng, hơn nữa hầu như không có ẩn họa.
Hai loại công pháp đều có ưu khuyết điểm hết sức rõ ràng, lại có thể bổ khuyết cho nhau. Tuy vậy, muốn tu tập cả hai chỉ là hoa trong gương, trăng trong đáy nước. Tu sĩ dù có cả hai loại công pháp thì cũng không thể kiêm tu được. Trước nay chưa từng nghe nói thần thông Đạo gia cùng công pháp Quỷ tu có thể hỗn luyện. Miễn cưỡng tu luyện chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Nhưng Lâm Hiên có Âm Dương Quyết, tự nhiên có thể chuyển hóa Âm Dương linh lực, nên có thể kiêm tu hai đại công pháp đỉnh cấp này.
Tuy vậy, xét đến tư chất, có thể nói Lâm Hiên thấp đến thảm thương. Chính xác là hắn không hề có linh căn. Cũng may, khiếm khuyết này có thể nhờ lượng lớn đan dược bù đắp. Mỗi ngày, trước tiên hắn đem phế đan tinh chế, sau đó phục dụng, đả tọa khổ tu.
Hiện tại, việc tinh chế phế đan Trúc Cơ Kỳ đối với hắn đã như cưỡi xe nhẹ đi đường quen. Theo pháp lực gia tăng, thể tích Lam Sắc Tinh Hải trong cơ thể ngày càng mở rộng.
Lâm Hiên chỉ dùng Trung phẩm Trúc Cơ Đan tu luyện, thỉnh thoảng cũng dùng một hai viên Thượng phẩm đan.
Dưới sự thúc động của dược lực cường đại cộng thêm tu luyện khắc khổ, tốc độ tu hành của hắn hết sức nhanh chóng.
Thời gian này, Nguyệt Nhi cũng không hề nhàn rỗi. Đừng xem vẻ ngoài tiểu nha đầu xinh đẹp mảnh mai, nhưng nghị lực cũng không hề kém ai, nàng tu luyện hết sức khắc khổ.
Là Thuần Âm Chi Thể, đương nhiên nàng không thể phục dụng đan dược phụ trợ, nhưng tư chất của Nguyệt Nhi cực cao, tốc độ tu luyện cũng không hề chậm so với Lâm Hiên!
Từ khi có Huyền Ma Chân Kinh, nàng đã bỏ Âm Quỷ Cửu Biến. Tuy công pháp của Âm Quỷ Thượng Nhân có chút bất phàm, nhưng so với sở tu của Thiên Sát Ma Quân cùng Cực Ác Ma Tôn thì có thể nói là kém một trời một vực. Hơn nữa, Lâm Hiên cũng tu luyện công pháp này, khi hai người liên thủ có thể thi triển một số bí thuật uy lực cực lớn.
Thời gian như bóng câu qua cửa sổ. Thoáng chốc, Lâm Hiên bế quan đã hơn mười năm. Rốt cuộc, hắn đã vượt quá mục tiêu, đạt tới Trúc Cơ Kỳ hậu kỳ đỉnh phong. Về phần Nguyệt Nhi, tư chất của nha đầu vượt xa dự đoán của Lâm Hiên. Ngắn ngủn mười năm, nàng cũng đã tiến giai Trúc Cơ Kỳ trung kỳ.
"Phù!"
Lâm Hiên đem khí tụ đan điền, chậm rãi thu công. Hắn đứng lên hoạt động thân thể một chút, đả tọa hơn một ngày khiến hắn cảm thấy không mấy thoải mái.
Lâm Hiên đi tới một gian thạch thất. Nơi này chỉ có một Tụ Linh Trận đơn giản dùng để tụ linh khí. Trong trận có một quả trứng Linh Thú màu trắng.
Vẫn không có dị trạng nào, khiến vẻ mặt Lâm Hiên có chút thất vọng. Hơn mười năm qua, chưa thấy dấu hiệu trứng sẽ nở. Hắn cẩn thận dùng thần thức dò xét bên trong, quả thật có chút khí tức sinh linh. Nếu gặp nan đề về đan dược, Linh Dược Sơn còn có điển tịch. Còn về Yêu Thú, e rằng chỉ có thể may mắn tìm được điển tịch trong Phường thị mà thôi.
Trở lại phòng luyện công, Lâm Hiên bắt đầu suy tính đến tương lai.
Theo pháp lực tăng lên từng ngày, dược lực của Trúc Cơ Đan cũng giảm dần, do thể tích Lam Sắc Tinh Hải trong cơ thể mở rộng. Hắn đã có thể tinh chế ra không ít Thượng phẩm đan, có điều dược hiệu của nó không còn lớn lắm.
Có kinh nghiệm về Tẩy Tủy Đan kia, Lâm Hiên không có ý định chế ra Cực phẩm đan. Nếu tiếp tục bế quan, tuy dược lực Trúc Cơ Đan có giảm, nhưng khoảng năm sáu chục năm cũng có thể đạt tới Đại Viên Mãn, chính là cảnh giới Giả Đan trong truyền thuyết.
Tuy vậy, nếu muốn thúc đẩy tốc độ tu hành, hắn có thể đi thu thập và luyện chế các đan dược khác. Ở cảnh giới Linh Động Kỳ, đan dược thúc đẩy tăng trưởng pháp lực chỉ có Tẩy Tủy Đan. Còn ở cảnh giới Trúc Cơ Kỳ, ngoại trừ Trúc Cơ Đan, còn có hơn chục loại đan dược khác.
Trúc Cơ Đan là loại đan dược phổ thông, còn những đan dược kia đều là cổ phương dược được truyền thừa từ vài ngàn năm trước. Trong đó, rất nhiều dược liệu không phải đã tuyệt chủng thì cũng quý hiếm đến mức khiến người ta thèm đỏ mắt. Cho dù dùng toàn bộ thực lực của cả môn phái, chưa chắc đã có thể thu thập đủ.
Tuy vậy, hiện tại còn có sự tình cần làm. Lâm Hiên tháo Túi Trữ Vật xuống, thần thức truyền vào, đem toàn bộ bảo vật đổ ra.
Trong tiếng "rào rào", bảo vật đã chất thành đống. Nếu một tu sĩ Trúc Cơ Kỳ khác chứng kiến, không khỏi trợn mắt há mồm, thèm khát đến chảy nước miếng.
Đống này toàn bộ đều là Linh Khí phẩm cấp không thấp, số lượng phải tới mấy chục kiện. Nếu đem đi đổi thành Tinh Thạch, đừng nói tu sĩ Trúc Cơ Kỳ, mà cho dù là cao thủ Ngưng Đan Kỳ cũng không có tài phú lớn đến như vậy.
Đây chính là chiến lợi phẩm hắn tích trữ được. Trước kia hắn có bán đi một ít, nhưng phần lớn vẫn lưu lại. Bất tri bất giác, số lượng đã nhiều tới không ngờ!