Chỉ thấy vô số phù văn chậm rãi xoay tròn, sau đó hội tụ lại, tổ hợp thành một pháp trận huyền ảo.
"Cái này..." Lâm Hiên trừng lớn đôi mắt. Hắn chưa từng nghe qua thiên kiếp lại có thể mượn lực lượng từ trận pháp để công kích. Tuy kinh hãi, nhưng giờ phút này chỉ có thể tự than mình vận số kém cỏi, chứ còn biết làm sao đây?
Điều duy nhất Lâm Hiên có thể làm lúc này là cố gắng nuốt thêm vài ngụm linh tửu. Đáng tiếc, vạn niên linh nhũ đã tiêu hao sạch sẽ, nếu không, hy vọng độ kiếp thành công đã có thể gia tăng thêm vài phần.
Hắn vừa dứt suy nghĩ, pháp trận trên đỉnh đầu cũng đã hoàn thành. Từ trận pháp buông xuống một cỗ linh áp kinh khủng. Kỳ lạ ở chỗ, cỗ linh áp này lại tương đồng với khí thế tỏa ra từ tu sĩ Yêu tộc, tuy không đạt tới cấp độ Phân Thần kỳ, nhưng nếu xét theo tiêu chuẩn Động Huyền kỳ, nó còn đáng sợ hơn gấp bội.
Trên bề mặt pháp trận thỉnh thoảng xuất hiện liệt hỏa cùng hồ quang điện. Dần dần, một quả cầu lửa đường kính hơn mười trượng ngưng tụ thành hình, sau đó mang theo tốc độ khó tin, hung hăng lao thẳng xuống Lâm Hiên.
Đây chính là công kích cuối cùng sao?
Đồng tử Lâm Hiên khẽ co rút, hắn nhận ra bên trong hỏa cầu có một hư ảnh mơ hồ, dường như là Tất Phương thần thú. Hỏa cầu ẩn chứa linh lực vượt xa mọi công kích trước đó. Lâm Hiên hiểu rõ điều này, liền hét lớn một tiếng, dốc toàn bộ pháp lực rót vào Huyền Băng trước mặt. Huyễn Linh Thiên Hỏa bị kích thích đến cực hạn, lam mang lập tức bùng lên, sẵn sàng nghênh đón đòn công kích hủy diệt sắp tới.
Oanh!
Tiếng bạo liệt đinh tai nhức óc vang vọng khắp không gian. Lâm Hiên cảm giác như bị một cây trọng chùy giáng xuống, nhất thời không nhịn được mà phun ra một ngụm máu tươi. Sắc mặt hắn trắng bệch, nhưng lúc này căn bản không phải lúc xem xét thương thế. Hai tay hắn liên tiếp kết ấn, điên cuồng đánh ra pháp quyết hướng về Huyền Băng trước người.
Uy lực Hỏa cầu mạnh hơn nhiều so với tưởng tượng. Cho dù là Huyễn Linh Thiên Hỏa cũng không thể ngăn cản. Chỉ vừa tiếp xúc, Huyền Băng lập tức bị hòa tan, tan chảy vào hư vô.
Chẳng lẽ mình phải vẫn lạc tại nơi đây sao? Lâm Hiên cắn chặt răng, hai tay không ngừng đánh ra các đạo pháp quyết. Bức tường hàn băng liên tục được hình thành, thay thế cho lớp đã tiêu hao. Bất quá, điều này chẳng khác nào muối bỏ biển. Tốc độ hình thành Huyền Băng căn bản không thể theo kịp tốc độ hủy diệt. Sự chênh lệch giữa hai bên quá lớn!
Lâm Hiên đang chuẩn bị phun ra một ngụm bổn mạng nguyên khí thì tiếng "xoẹt xoẹt" đột nhiên vang lên, vô số tinh mang nổ bắn ra. Từ trong hỏa cầu mọc ra những gai nhọn rậm rạp, tuy nhỏ bé nhưng sắc bén vô cùng. Thoáng chốc, chúng đã ghim chặt lên mặt tường băng. Bức tường lập tức trải rộng các vết rạn nứt, rồi nhanh chóng sụp đổ hoàn toàn.
Kết quả này khiến Lâm Hiên không kịp trở tay. Trong khoảnh khắc, mặt hắn trắng bệch như tờ giấy. Mà hỏa cầu đương nhiên sẽ không màng tới tâm tình hắn ra sao, vẫn hung hăng giáng xuống.
"Không xong!" Lâm Hiên thất thanh kinh hô. Đây là lần đầu tiên hắn cảm giác được tử vong gần kề mình đến vậy. Tâm trí hắn dù cứng cỏi đến mấy cũng có giới hạn, giờ phút đối mặt với cái chết, trên mặt hắn cũng không tránh khỏi xuất hiện vẻ sợ hãi.
Nhưng bất kể thế nào, Lâm Hiên quyết không từ bỏ. Ý niệm trong đầu nhanh chóng xoay chuyển, một mặt điên cuồng rót pháp lực vào Huyền Thanh Tử Mẫu Thuẫn, mặt khác cố gắng suy tư cách ứng phó nếu vòng phòng hộ bị phá hủy.
Lâm Hiên đột nhiên hét lớn một tiếng, từ sau lưng hiện ra hư ảnh Phượng Hoàng. Hai cánh khẽ vỗ, tiếng kêu thanh thúy "Phượng Minh Cửu Thiên" không ngừng vang vọng, rồi hư ảnh ấy dung nhập vào thân thể Lâm Hiên.
Sau khi yêu hóa, ngoại hình của hắn không thay đổi quá nhiều. Trên ngực, bụng, cánh tay và mắt cá chân xuất hiện một số đồ án hỏa hồng sắc rực rỡ. Đôi mắt trở nên hẹp dài, sắc bén. Phượng Hoàng Biến Thân!
Đây là lần thứ hai Lâm Hiên thi triển Phượng Hoàng Biến Thân. Xem ra hắn đã tính toán, nếu Huyền Thanh Tử Mẫu Thuẫn bị công phá, hắn đành phải dùng nhục thân để đối kháng trực diện với thiên kiếp. Tuy cường độ nhục thể của Lâm Hiên vượt xa yêu tộc cùng giai, nhưng liệu có chịu được sức hủy diệt của thiên kiếp hay không, chính hắn cũng không dám chắc. Chỉ có thể liều mạng một phen!
Đúng như Lâm Hiên dự đoán, Huyễn Linh Thiên Hỏa cùng Huyền Thanh Tử Mẫu Thuẫn chỉ trụ được thời gian một tuần trà, liền hóa thành bọt khí, tan biến vào hư vô.
Ngay khi hỏa cầu áp sát, Lâm Hiên hét lớn, thử sử dụng Cửu Thiên Vi Bộ nhưng không thành công. Thiên kiếp tuy chỉ ẩn chứa một phần nhỏ thiên địa pháp tắc, nhưng như vậy cũng đủ để vô hiệu hóa mọi thần thông không gian. Lâm Hiên chỉ chuyển di được vẻn vẹn một trượng, khoảng cách này căn bản không có ý nghĩa. Hỏa cầu đã giáng thẳng xuống đỉnh đầu hắn...
Trong khoảnh khắc, toàn thân Lâm Hiên chìm trong biển lửa, không ngừng bị kiếp viêm thiêu đốt. Bất quá, ngọn lửa vẫn chưa tiếp xúc với nhục thể hắn, mà bị một tầng Cửu Thiên Linh Thuẫn ngăn cản. Dù biết là vô ích, Lâm Hiên vẫn kiên trì thi triển thần thông phòng ngự cuối cùng này. Pháp lực cấp tốc trôi qua, Lâm Hiên không biết mình có thể kiên trì được bao lâu, nửa canh giờ, hay một canh giờ... Hắn chỉ có thể tận nhân lực, tri thiên mệnh mà thôi.
Oanh!
Tiếng bạo liệt đinh tai nhức óc vang lên lần nữa. Bụi đất bốc lên tạo thành một đám mây hình nấm khổng lồ. Chỗ Lâm Hiên vừa đứng xuất hiện một cái động lớn, đường kính chừng hơn mười trượng, sâu không thấy đáy.
Thời gian chậm rãi trôi qua. Kiếp vân cùng phù văn quang trận đều biến mất. Phóng tầm mắt nhìn lại, phạm vi hơn mười dặm nơi đây đã biến thành một mảnh phế tích hoang tàn, ngay cả vài tòa núi non cũng bị san thành bình địa.
Bóng dáng Lâm Hiên đã không còn thấy đâu. Hắn đã vẫn lạc dưới thiên kiếp, hay nhờ cơ duyên xảo hợp mà chuyển nguy thành an?