Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 721: CHƯƠNG 2163: KÉN TẰM HỎA DIỄM

– Đây là…

Hai lão giả trợn to mắt nhìn vật thể nằm dưới tầng đá vụn. Vật này có hình dạng tựa như một chiếc kén tằm, nhưng lại mang sắc đỏ rực như lửa.

Đường kính của nó vô cùng lớn, ước chừng bảy tám trượng.

– “Đây, đây là vật gì…”

Lão giả tóc bạc lẩm bẩm nói.

– “Ngươi hỏi ta thì ta biết hỏi ai.”

Lão giả tóc đen vừa nói vừa chậm rãi tiến tới. Chiếc kén tằm khổng lồ ấy tỏa ra khí nóng hừng hực, sắc đỏ bên ngoài càng thêm rực rỡ. Tuy nhiên, màu đỏ không bao phủ toàn thân quái vật mà xen lẫn vào đó là những hoa văn hắc sắc.

Lần đầu nhìn qua, những hoa văn này dường như vô cùng lộn xộn, nhưng nếu quan sát kỹ lại thấy chúng cực kỳ tinh xảo, khiến người ta có cảm giác như một loại trang trí của thời viễn cổ, toát lên vẻ thần bí cùng áp lực khôn tả…

Không sai, chính là áp lực.

Vầng trán của lão giả tóc đen cũng không kiềm chế được mà từng giọt mồ hôi lớn như hạt đậu lăn dài. Sau đó, hắn hít vào một hơi thật sâu rồi nâng tay lên, một đạo linh quang chợt lóe, cả bàn tay đều bị bao bọc bởi lớp bảo hộ màu xanh biếc rồi duỗi về phía chiếc kén tằm kia.

Xuy…

Vừa mới tiếp xúc, âm thanh tựa như nước vẩy vào chảo dầu đang sôi sùng sục truyền vào tai.

Đồng thời, một vùng hơi nước màu trắng lớn bốc lên. Lão giả tóc đen cực kỳ hoảng sợ, hắn cảm giác được pháp lực toàn thân cấp tốc tuôn chảy. Chỉ trong vài hơi thở, lớp bảo hộ quanh bàn tay đã lung lay sắp đổ.

Hắn vội vàng co tay lại. Trên mặt ngập tràn vẻ kinh ngạc.

Rồi tiếng bước chân truyền vào tai hắn, đúng là lão giả tóc bạc cũng đang tiến tới. Trên mặt hắn lập tức hiện ra mấy phần vẻ tham lam, ánh mắt không ngừng đánh giá chiếc kén lớn, thậm chí còn hung hăng nuốt một miếng nước bọt. Lúc này đây, vận mệnh của mình có thể sẽ thay đổi long trời lở đất, mà chiếc kén này chính là bảo vật khởi đầu cho sự thay đổi đó.

Ý nghĩ này vừa xoay chuyển trong đầu thì dị biến bất ngờ nổi lên.

Vù…

Âm thanh có phần thê lương đột ngột vang vọng. Chiếc kén lớn vậy mà lại bắt đầu xoay tròn, tốc độ càng lúc càng tăng.

Ban đầu thì còn tốt, nhưng chỉ mới có mấy hơi thở đã không thể nhìn rõ được nữa, cuối cùng chỉ còn lại một vệt bóng đỏ rực như lửa. Kèm theo đó là thiên địa nguyên khí xung quanh đều bị hút về nơi này, cuồn cuộn đổ vào kén lớn tựa như cá voi nuốt nước biển.

Toàn bộ quá trình diễn ra trong khoảng thời gian một bữa cơm, chiếc kén lớn mới dần dần chậm lại rồi ngừng hẳn, một vết nứt rạn xuất hiện trên bề mặt.

Mới đầu chỉ là một điểm nhỏ mờ nhạt, sau đó bắt đầu lan nhanh ra khắp bề mặt kén lớn tựa như mạng nhện, hơn nữa hào quang rực rỡ cũng từ bên trong phát ra.

– Đây là…

Hai người cực kỳ hoảng sợ, biến cố như vậy thì có nằm mơ bọn hắn cũng chưa từng nghĩ đến. Tuy rằng không hiểu sắp xảy ra chuyện gì, nhưng trong lòng lại có một nỗi bất an cực độ khó tả thành lời.

Hai người cũng không dám suy nghĩ nhiều. Thân hình chợt lóe, cấp tốc lùi lại phía sau, vừa mới lùi được vài chục trượng thì đột nhiên một tiếng nổ mạnh kinh thiên động địa vang lên, kén lớn kia đã nổ tung.

Vô số mảnh vỡ bay tán loạn khắp trời. Hai người thấy vậy thì cực kỳ hoảng sợ. Những mảnh vỡ này mà truy đuổi thì tuyệt đối không phải chuyện đùa.

Cũng may hai người đều là tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ, thực lực không kém, hơn nữa những mảnh vỡ kia chỉ là bắn tứ tán khắp nơi chứ không nhắm vào hai người.

Hai người dốc hết toàn lực cuối cùng cũng né tránh được. Nhưng mà cũng là nguy hiểm khôn cùng, cả hai đều toát mồ hôi lạnh ướt đẫm y phục.

Hít một hơi thật sâu, phải rất vất vả mới trấn tĩnh lại được, rồi sau đó chăm chú nhìn về phía kén lớn.

– Ồ, đây là…

Khi hai người thấy được vật ở chỗ đó, lại một lần nữa khiến bọn họ kinh hãi tột độ. Chiếc kén lớn kia sau khi nổ tung thì lộ ra một tinh thể hình hổ phách. Toàn thân có màu đỏ lửa nhưng hơi mờ ảo. Mà ở trong tinh thể rõ ràng có phong ấn một nhân ảnh.

Nhìn qua lại khiến cho người khác cảm giác tựa như một khối hóa thạch vậy.

– Đây là…

Biểu tình của hai vị tu sĩ tất nhiên là vô cùng kinh ngạc, sau đó hơi chút chần chừ rồi mới chậm rãi tiến đến.

Chỉ thấy kẻ bị phong ấn bên trong là một thiếu niên vô cùng trẻ tuổi, ước chừng chỉ hơn hai mươi. Dung mạo không có gì đặc biệt, nhưng làn da ở ngực, bụng, cánh tay, mắt cá chân lại hiện lên không ít hoa văn đỏ lửa tinh xảo, đẹp mắt. Hơn nữa, đôi mắt lại hẹp và dài hơn người thường một chút.

Cả người đều tỏa ra một cỗ khí thế thần bí khó lường.

– Người này là ai?

Trên mặt lão giả tóc bạc tràn đầy vẻ hoảng sợ rồi lẩm bẩm tự nói. Hắn cũng không có ý muốn đợi đồng bạn trả lời mà tay áo phất lên, một thanh Tiên kiếm màu vàng cam chợt bay ra. Mặc kệ thân phận người này ra sao, nếu xuất hiện ở đây thì đối với mình tuyệt đối là trăm hại mà không một lợi.

Với tư cách là một tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ, hắn tự nhiên cũng đã trải qua vô vàn gió tanh mưa máu mới đạt được cảnh giới ngày hôm nay. Dù cho nói là lòng dạ độc ác cũng không hề quá đáng chút nào. Nếu đã xác định đối phương có hại, thì phải bất chấp tất cả, ra tay giết chết đối phương trước rồi tính sau.

Dù sao thời khắc này đối phương cũng không thể động đậy, đúng là thời điểm bỏ đá xuống giếng tốt nhất.

– Đi!

Chỉ nghe lão giả tóc bạc kia hét lớn một tiếng, Tiên kiếm trên đỉnh đầu tỏa ra lệ mang chói mắt, hung hăng chém thẳng về phía tinh thể kia.

Lão giả nhe răng cười lạnh, nhưng khoảnh khắc sau, vẻ mặt hắn lại cứng đờ.

Gần như cùng lúc Tiên kiếm chém ra, bóng người trong hổ phách cũng đột ngột mở mắt. Tựa như ác ma ngủ say phục sinh, vẻn vẹn chỉ bằng một ánh mắt đã khiến lão giả như rơi vào hầm băng.

Khó chịu! Cảm giác này khó có thể dùng ngôn ngữ để miêu tả.

Ầm!

Khối hổ phách kia bỗng nhiên vỡ tan thành từng mảnh. Lâm Hiên thoát ra khỏi tinh thể, nét mặt hắn còn mang theo vẻ mờ mịt, thậm chí dường như không hề nhìn thấy Tiên kiếm đang chém thẳng tới.

Lão giả tóc bạc vốn đang cực kỳ sợ hãi, giờ lại biến thành mừng rỡ khôn xiết. Hắn có thể cảm nhận được tiểu tử này vô cùng đáng sợ, nhưng rõ ràng là nhân tộc. Bất kể người là lão quái vật đẳng cấp nào, cho dù là Hỏa Vân Tôn Giả đứng yên tại chỗ, không nhúc nhích, không né tránh, cũng không sử dụng bảo vật, thì ta cũng có thể một kiếm chém chết.

Ý nghĩ này vừa xoay chuyển trong đầu, thanh Tiên kiếm kia quả nhiên đã chém thẳng lên đầu Lâm Hiên.

Một tiếng trầm đục vang lên. Ngoài dự đoán của hắn, không hề có cảnh máu tươi bắn tung tóe. Chỉ có hồng mang chợt lóe, Tiên kiếm kêu gào thảm thiết, bị chấn văng ra xa, hơn nữa hào quang đã ảm đạm đi rất nhiều, hiển nhiên linh tính đã bị tổn hại không nhỏ.

– Việc này… làm sao có thể?

Lão giả cực kỳ hoảng sợ, khóe miệng trào ra vết máu, hắn cũng chẳng thèm lau. Phải biết rằng thanh Tiên kiếm kia chính là bổn mạng pháp bảo của hắn, một khi bị tổn hại thì bởi vì tâm thần tương liên mà hắn cũng sẽ bị thương tổn.

– Cái gì mà không thể? Chỉ là một tu sĩ Nguyên Anh kỳ cũng dám ra tay với Lâm mỗ, quả thật không biết sống chết.

Một âm thanh lạnh lùng vang lên, chính là Lâm Hiên bị một kiếm kia chém cho tỉnh táo lại. Hắn chậm rãi ngẩng đầu, mặt không biểu tình nói.

– Tiền bối tha mạng, tất cả đều là hiểu lầm. Tại hạ là Mộ Dung Thạc, thật sự vô ý mạo phạm tiền bối.

Lão giả tóc bạc nói ra với vẻ mặt tràn đầy sự sợ hãi.

– Miệng lưỡi trơn tru. Ngươi nghĩ chỉ cần một câu hiểu lầm là Lâm mỗ sẽ tin tưởng sao?

❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!