Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 723: CHƯƠNG 2165: TÂM TƯ TINH TẾ

Nơi này trông qua vô cùng bình thường, không có bất cứ điều gì đáng để chú ý. Nhưng điều này sao có thể qua được mắt Lâm Hiên. Hắn khép hờ hai mắt, thần thức khổng lồ lặng lẽ lan ra bốn phía, rất nhanh liền có thu hoạch. Tại một nơi sâu trong lòng núi, có dấu vết của pháp lực ba động, nếu không có gì bất ngờ thì hẳn là một tầng cấm chế.

Lâm Hiên cũng không vội vàng tế ra kiếm khí để “phá núi mở đường”, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, hắn không muốn dùng đến man lực. Gương mặt thoáng vẻ do dự, Lâm Hiên quay đầu quan sát lại cảnh vật phụ cận một lần nữa.

Thời gian chầm chậm trôi qua chừng một tuần trà mà hắn vẫn không phát hiện được điều gì khả nghi. Lão giả tóc đen thì khoanh tay đứng bên cạnh, vẻ mặt cực kỳ cung kính. Giờ phút này, hắn chỉ sợ mắc phải sai lầm gì đó mà mất mạng nên không dám nhiều lời.

Nguyên bản Lâm Hiên cũng không cần phải cẩn thận đến vậy, nhưng thông qua Sưu Hồn thuật, hắn biết được một thông tin quan trọng: nếu dùng cường lực phá giải cấm chế thì bảo vật bên trong cũng sẽ lập tức bị phá hủy theo. Hắn không biết thông tin này có mấy phần là thật, nhưng thà tin là có chứ không muốn mạo hiểm thử.

Chần chừ trong chốc lát, Lâm Hiên vỗ nhẹ vào bên hông, đồng thời mở miệng: "Tuyền Nhi, thiên kiếp đã qua, ngươi không cần phải trốn trong Thiên Cơ Phủ nữa."

"Vâng, sư tổ." Một thanh âm cung kính vang lên, linh quang chợt lóe, một thiếu nữ dung mạo mỹ lệ, thân hình yểu điệu liền hiện ra, đúng là Trịnh Tuyền, ái đồ của Nguyệt Nhi. So với Lâm Hiên, y phục của nàng chỉnh tề hơn nhiều. Dù sao trong suốt quá trình Lâm Hiên độ kiếp, nàng vẫn luôn ở trong Thiên Cơ Phủ nên không gặp phải bất kỳ nguy hiểm nào.

Sau khi hiện thân, nàng liền dịu dàng hướng về Lâm Hiên hành lễ: "Tham kiến sư tổ."

"Nha đầu này, cứ đa lễ như vậy làm gì. Ngươi thử tìm xem xung quanh đây có cơ quan nào không."

"Vâng, Tuyền Nhi đã rõ." Thiếu nữ gật gật đầu, rồi bắt đầu cẩn thận đánh giá cảnh vật xung quanh.

Lâm Hiên làm vậy là có mục đích, dù sao thì tâm tư của nữ hài tử luôn tinh tế hơn.

Lão giả tóc đen thấy một thiếu nữ đột nhiên từ hư không hiện ra liền kinh ngạc đến nghẹn họng nhìn trân trối, nhưng rất nhanh liền nghĩ đến Thiên Cơ Phủ. Hắn dù sao cũng là tu tiên giả Nguyên Anh hậu kỳ nên vẫn có thể cảm nhận được tu vi của Trịnh Tuyền, chính vì thế mà hắn lại càng kinh ngạc hơn.

Thiếu nữ này vậy mà lại là tu sĩ Ly Hợp kỳ, nàng còn gọi vị tiền bối kia là sư tổ. Chẳng lẽ lão quái vật thần bí trước mắt này có tu vi Phân Thần kỳ?

Ý niệm trong đầu xoay chuyển, lão giả tóc đen lập tức lộ ra vẻ khiếp sợ, lại càng tỏ ra cung kính cẩn thận hơn trước. Phân Thần kỳ, đó là cấp bậc mà cả đời này mình cũng không thể với tới, là cấp bậc mà chỉ cần một ngón tay cũng có thể nghiền chết mình như một con kiến hôi.

Lão giả hiểu lầm như vậy cũng là bình thường. Bối phận của tu tiên giả vốn dĩ dùng thực lực để phân cao thấp. Nhưng tình huống giữa Trịnh Tuyền và Lâm Hiên lại có chút đặc thù. Cha mẹ nàng gọi Lâm Hiên là sư thúc, nên nàng đương nhiên phải gọi Lâm Hiên là sư tổ, chứ không phải tu vi của Lâm Hiên cao hơn nàng đến hai đại cảnh giới. Nhưng lão giả đâu biết được điều này, chút tính toán vốn có trong lòng cũng bị lão ném lên chín tầng mây. Chênh lệch thực lực giữa song phương lớn đến như vậy thì mọi âm mưu quỷ kế đều trở nên vô dụng.

Quyết định của Lâm Hiên quả không sai, nữ hài tử quả nhiên tâm tư tinh tế. Rất nhanh, thanh âm của Trịnh Tuyền đã truyền đến tai hắn: "Sư tổ, người xem cái kia..."

Lâm Hiên theo hướng tay nàng chỉ mà quay đầu lại. Hắn liền nhìn thấy một tảng đá đơn độc nằm ở nơi đó.

"Sao vậy?"

Lâm Hiên cũng không nhìn ra có gì bất thường, nhưng hắn không suy đoán nhiều mà trực tiếp đi đến bên tảng đá rồi ngồi xổm xuống bắt đầu nghiên cứu. Hai tay nắm lấy viên đá rồi nhẹ nhàng xoay nó sang bên trái. Thanh âm “ầm ầm” nặng nề lập tức vang lên, trước vách núi đột nhiên xuất hiện một sơn động lớn, đủ cho hai người sóng vai đi vào cũng không thành vấn đề.

Lâm Hiên thấy vậy thì mừng rỡ vô cùng, khen ngợi Trịnh Tuyền hai câu rồi không chút do dự đi vào bên trong.

Kẻ tài cao gan cũng lớn, ngay cả Nguyên Khí chi kiếp đã được gia tăng uy lực mà Lâm Hiên còn có thể vượt qua, huống hồ chỉ là một chút nguy hiểm chưa biết trước mắt.

Trịnh Tuyền vội vàng theo sát phía sau. Lão giả tóc đen lộ ra nụ cười khổ, cũng cất bước đi vào.

Huyệt động rất sâu, ba người đi mất khoảng thời gian ba tuần trà mới đến được điểm cuối cùng. Hiện ra trước mắt ba người là một đại sảnh rộng lớn, sáng sủa. Nhưng ở ngay cửa vào lại có một tầng quang tráo ngũ sắc. Đây hẳn là cấm chế do Hỏa Vân lão quái năm xưa bố trí.

Lâm Hiên mặc dù có nghiên cứu về trận pháp nhưng không thể so với Trận Pháp Sư chân chính. Trong lúc nhất thời, hắn cũng không nhận ra đây là loại trận pháp gì. Lâm Hiên quay sang nói với lão giả bên cạnh: "Đạo hữu, hiện tại đến phiên ngươi ra tay. Chỉ cần phá giải được cấm chế này, Lâm mỗ sẽ giữ lời hứa tha cho ngươi một mạng, tuyệt không nuốt lời."

"Đa tạ tiền bối."

Lão giả tóc đen bán tín bán nghi, nhưng lúc này nhiều lời cũng vô ích, hắn khom người thi lễ với Lâm Hiên một cái rồi đi thẳng đến tầng sáng kia. Một màn kế tiếp đơn giản đến mức Lâm Hiên chỉ biết im lặng đứng nhìn. Mọi thứ đều giống với tin tức hắn thu được thông qua sưu hồn lão giả tóc bạc: chỉ cần người có cùng huyết mạch với Hỏa Vân lão quái là có thể đi qua cấm chế trước mắt mà không bị ngăn trở.

"Sư tổ, hắn bây giờ đang ở bên kia cấm chế, người xem có thể hay không..."

"Yên tâm, hắn không dám đâu." Lâm Hiên tất nhiên minh bạch ý tứ của Trịnh Tuyền, nhưng trong lòng hắn đã có nhận định. Quả nhiên lời Lâm Hiên vừa dứt, màn sáng phía trước liền chớp động không ngừng, từng vòng sóng gợn hiện lên, linh quang cũng dần trở nên nhạt đi.

Vù...

Một âm thanh tựa như cuồng phong thổi qua vang lên, màn sáng lập tức hóa thành hư vô. Trên mặt Lâm Hiên lộ ra vẻ hài lòng, chậm rãi bước qua.

Trong đại sảnh, lão giả tóc đen đang khoanh tay đứng một bên, thấy Lâm Hiên đi qua liền cung kính thi lễ: "Tiền bối, không biết vãn bối có thể rời đi được chưa?"

Nói tới đây, hô hấp của hắn trở nên dồn dập, hiện rõ sự khẩn trương trong lòng, sống hay chết chỉ phụ thuộc vào một lời nói của đối phương.

"Đương nhiên có thể." Lâm Hiên mỉm cười nhẹ nói.

"Đa tạ tiền bối, đa tạ tiền bối."

Lão giả lập tức mừng như điên, vốn trong lòng hắn đang tâm thần bất định, cho rằng đối phương mười phần thì có đến tám chín phần sẽ nuốt lời, nhưng không ngờ đối phương lại thật sự thả mình đi. Hắn vui sướng vô cùng, liên tục hướng Lâm Hiên hành lễ cảm ơn… Nhưng đột nhiên, Lâm Hiên nâng tay điểm một chỉ về phía mi tâm lão giả.

Bạch quang lóe lên, một đạo linh quang liền chui vào đầu đối phương. Lão giả lập tức ngã quỵ xuống đất, bất tỉnh nhân sự.

"Sư tổ, người..." Trên mặt Trịnh Tuyền lộ ra vẻ kinh ngạc. Nàng tương đối hiểu tính cách của Lâm Hiên, ngài không phải loại người tráo trở nuốt lời, vì cớ gì…

"Tha cho hắn một mạng cũng không sao, nhưng ta không muốn chuyện ở nơi này bị tiết lộ ra ngoài." Lâm Hiên thì thào tự nói, sau đó tay áo phất lên, một đạo quang hà bay ra bao lấy lão giả tóc đen, bắt đầu xóa đi một phần ký ức trong đầu hắn.

ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!