Trong tu tiên giới, việc lấy năm địch một vốn chẳng phải chuyện lạ, song người đông chưa hẳn đã nắm chắc phần thắng. So với nhân loại tu sĩ, thiên phú của Yêu tộc còn cường hãn hơn nhiều. Khi còn ở cấp thấp, yêu thú chỉ biết dùng man lực cuồng bạo, song một khi tiến vào Hóa Hình kỳ, chúng sẽ khai mở linh trí. Đến lúc đó, thực lực của chúng bạo tăng không ít, muốn chiến thắng tu tiên giả cùng giai bình thường cũng chẳng phải chuyện khó khăn.
Bởi vậy, khi chứng kiến tên yêu tộc mắt xanh tai dài này chiếm thế thượng phong, cũng chẳng có gì đáng kinh ngạc. Huống hồ, tu vi của hắn đã đạt Ly Hợp hậu kỳ, thực lực vượt xa mấy tên tu sĩ nhân loại sơ trung kỳ.
Cũng may, những người kia thuộc cùng một gia tộc nên phối hợp có phần ăn ý, khi liên thủ lại thì sức chiến đấu tăng lên rất nhiều, nếu không đã sớm vẫn lạc rồi. Song vào giờ khắc này, bọn họ đã không thể chống đỡ nổi nữa, tình thế vô cùng nguy hiểm.
Nhận thấy không thể kháng cự, cung trang mỹ phụ cầm đầu hít một hơi thật sâu, cất lời: "Dừng tay, đạo hữu không cần bức bách thêm nữa. Chúng ta nguyện ý ly khai nơi này, còn Trúc Lâm Tuyết Sơn xin nhượng lại cho ngươi." Thanh âm của nàng băng lãnh vô cùng, sắc mặt cũng hết sức âm trầm.
"Đại trưởng lão, không thể làm thế được!" Hắc bào lão giả ở bên cạnh sau khi nghe xong thì không khỏi sợ hãi. Thuở trước, khi mới đến nơi này định cư, bọn họ đã phải hao phí vô vàn công sức, trải qua biết bao khó khăn trắc trở mới có thể khai chi tán diệp, sống những ngày tháng bình yên. Giờ đây, sao có thể dễ dàng nhượng lại cho kẻ khác chứ?
"Đúng vậy, cô cô làm như vậy e rằng hơi khinh suất..." Bên trái, một nữ tử vận hoàng sam, tay cầm tiên kiếm cũng mở miệng.
"Im ngay! Trong lòng bản trưởng lão tự có liệu tính, chẳng lẽ các ngươi dám nghi vấn mệnh lệnh của ta sao?" Cung trang mỹ phụ quay đầu lại, ánh mắt sắc bén như đao, thanh âm càng phảng phất như đến từ Cửu U, khiến những tu sĩ còn muốn phản đối phải nuốt khan, không dám thốt nửa lời.
Hiển nhiên, Đại trưởng lão đã thật sự nổi giận. Uy vọng của nàng trong gia tộc cực cao, bọn họ đều không dám thốt thêm lời nào.
Sắc mặt cung trang mỹ phụ lúc này hơi hòa hoãn đôi chút, nhưng vẫn vô cùng âm trầm. Nếu như có thể, nàng đâu cam lòng rời khỏi nơi này chứ. Thuở trước vì định cư ở đây, tinh anh gia tộc đã vẫn lạc rất nhiều. Nếu không, Diệp gia hôm nay đâu đến phiên nàng làm chủ, nói không chừng đã sớm xuất hiện cường giả Ly Hợp hậu kỳ, thậm chí Động Huyền cũng là điều có thể. Tên yêu tộc đáng ghét trước mắt này cũng đâu dám đến đây cướp đoạt chứ.
Nhưng trên đời này nào có "nếu như"? Diệp gia thuở trước quả thật tổn hao quá nhiều nguyên khí, thế nên nhân tài mới điêu linh như vậy. Ngày nay, bọn họ phải đối mặt với lựa chọn sinh tử…
Đánh thì nhất định không thể thắng, một khi năm người bọn họ bị tiêu diệt, vận mệnh của gia tộc sẽ ra sao, ắt có thể đoán được. Tu tiên giới vốn tàn khốc, tên yêu tộc trước mắt lại là một kẻ thị huyết hiếu sát. Đến khi đó, không đơn giản chỉ là mất đi tổng đà, mà rất có khả năng gặp họa diệt môn.
Nàng là người đứng đầu Diệp gia, tất nhiên hiểu rõ việc gì nặng việc gì nhẹ. Mất đi tổng đà tuy cũng vô cùng thảm khốc, nhưng nếu so với việc diệt tộc thì vẫn tốt hơn nhiều. Nàng phải lấy đại cục làm trọng, giúp gia tộc tiếp tục truyền thừa. Còn những thứ khác, chẳng qua chỉ là gió thoảng mây bay mà thôi. Song nỗi khổ tâm của nàng thì mấy ai thấu hiểu, mọi áp lực đều đè nặng lên đôi vai gầy của nàng.
Song tên yêu tộc kia lại nở nụ cười quỷ dị: "Diệp phu nhân, nếu như ngay từ đầu ngươi đã đáp ứng mong muốn của Ô mỗ, ta tất nhiên sẽ không gây khó dễ, thậm chí còn cho các ngươi ba ngày thời gian để thu xếp. Nhưng hiện tại..."
"Hiện tại thì sao?" Khóe mắt cung trang mỹ phụ khẽ nhíu, mở miệng nói.
"Tất nhiên là ta đã đổi ý rồi?"
"Sao cơ? Mục đích của đạo hữu chẳng phải là chiếm cứ Trúc Lâm Tuyết Sơn này sao? Giờ đây chúng ta đã đáp ứng yêu cầu của ngươi mà vẫn không chịu buông tha ư?" Cung trang mỹ phụ kinh ngạc, sau đó sắc mặt càng trở nên khó coi. Nàng nói càng lúc càng lớn tiếng.
"Không sai." Yêu tộc mắt xanh tai dài cũng rất trực tiếp thừa nhận.
Tất cả tu tiên giả ở đây đều vừa vội vừa giận, ngay cả hô hấp cũng trở nên dồn dập.
"Vậy ngươi đến tột cùng là muốn như thế nào?" Thanh âm cung trang mỹ phụ lạnh lùng vang lên.
Tục ngữ có câu, người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu. Ai bảo năm người bọn họ liên thủ cũng không thể địch lại đối phương. Vãn bối trong gia tộc dù có xông lên làm bia đỡ đạn cũng không đủ tư cách. Cho nên đối với yêu cầu vô lý của đối phương, nàng cũng chỉ có thể nhẫn nhịn.
Nhưng mà, trên đầu chữ "nhẫn" có một thanh đao, muốn nhẫn nhịn cũng thật khó thay! Đây cũng là lý do mà bất kể là tu tiên giả hay yêu tộc đều muốn đề thăng thực lực chính mình. Chỉ có như vậy mới có thể chân chính nắm giữ vận mệnh bản thân trong tay.
"Không có gì, chỉ cần năm người các ngươi giao ra Nguyên Anh để bản tôn phục dụng. Còn đám hậu sinh vãn bối, Ô mỗ không có hứng thú, sẽ buông tha cho chúng một con đường sống." Tên yêu tộc vừa cười vừa nói.
"Cái gì?"
Tiếng kinh hô vang lên liên tiếp. Hầu như tất cả tu tiên giả ở đây đều cho rằng mình nghe lầm. Tên yêu tộc khốn kiếp kia không ngờ lại khinh người quá đáng đến vậy, mở miệng ra là dùng công phu sư tử ngoạm… Khó ai có thể nuốt trôi cục tức này.
Song nếu như bọn họ tìm hiểu tính cách tên yêu vật trước mắt này, thì sẽ không còn ai thấy kỳ quái nữa. Tên này trong đám yêu tộc Thiên Sương quận cũng là nhân vật có chút danh tiếng, song không phải vì thần thông của hắn kinh người đến mức nào, mà hắn nổi danh vì bản tính khi yếu sợ mạnh. Một khi thấy người có tu vi hơn mình liền lập tức chịu thua, nhưng nếu gặp kẻ yếu hơn sẽ tàn nhẫn nghiền đối phương ra bã, vơ vét càng nhiều chỗ tốt hơn nữa.
Với tính cách như vậy, cho dù ở Yêu tộc cũng không ai chào đón hắn. Cũng chính vì hắn không thể lăn lộn được ở Yêu tộc, nên mới mạo hiểm chạy tới lãnh địa của Nhân tộc tìm chỗ định cư. Song hắn lại vô cùng xui xẻo, bởi lẽ nơi hắn tìm đến lại chính là nơi Lâm Hiên nhìn trúng.
Lâm Hiên vốn chỉ nhất thời đi ngang qua đây mà chọn nơi này. Nhưng tên yêu tộc kia thì khác, hắn đã lặng yên quan sát mất mấy tháng mới động thủ. Tuy thấy năm vị trưởng lão Diệp gia tu vi không bằng mình, nhưng dù sao người đông thế mạnh, nếu liên thủ thì không biết uy lực thế nào. Điều này khiến hắn kiêng kị đôi chút. Cho dù có chiếm được thượng phong, song phải trả giá lớn mới có thể chiến thắng thì hắn cũng không nguyện ý. Vì vậy, khi mới tới nơi này cướp đoạt linh địa, hắn vẫn có vài phần khách khí, chỉ mong không cần động thủ mà đối phương tự nguyện ly khai.
Song Diệp gia đương nhiên không muốn, nên mới xuất hiện một màn đấu pháp như vậy. Càng đấu, song phương càng nhận ra sự chênh lệch giữa hai bên.
Tên yêu tộc liền kinh hỉ phát hiện ra hắn đã đánh giá quá cao đối phương. Năm vị trưởng lão Diệp gia dù liên thủ cũng không thể sánh bằng hắn. Vì vậy, hắn lại giở thói cũ, muốn vắt kiệt mọi thứ của người ta. Nguyên Anh của tu sĩ đối với yêu tộc cũng là vật đại bổ a!
Ánh mắt hắn đảo qua trên người năm vị trưởng lão, không hề che giấu vẻ tham lam tột độ trên mặt.
Song yêu cầu như vậy thì tu sĩ Diệp gia có muốn nhẫn nhịn cũng không thể đáp ứng: "Muốn Nguyên Anh của chúng ta sao, đạo hữu không cảm thấy mình hơi quá đáng ư? Song phương vốn trước nay không oán không cừu..."
"Đừng nói nhảm nhiều lời như vậy, một câu thôi, các ngươi có giao hay là không giao?" Yêu tộc mắt xanh tai dài cười lạnh, trên mặt hiện rõ hai chữ "uy hiếp": "Nếu ngươi không chịu, thì cứ cùng bản tôn đánh tiếp. Song chỉ là tốn chút công phu mà thôi, kết quả cũng đồng dạng như vậy. Nhưng đến lúc đó, người chết không phải chỉ có năm người các ngươi, mà còn toàn bộ Diệp gia nữa. Ta sẽ trừ tận gốc!"
"Ngươi dám uy hiếp ta?" Cung trang mỹ phụ đột nhiên biến sắc.
"Uy hiếp ngươi thì sao?" Yêu tộc nở nụ cười: "Nếu như các ngươi thức thời, chịu hi sinh chính mình, thì Ô mỗ sẽ buông tha cho đám vãn bối này. Hoặc là toàn tộc vẫn lạc, hoặc là chỉ có năm người các ngươi hi sinh vì nghĩa. Nên lựa chọn thế nào, còn cần ta phải dạy sao?"
Lâm Hiên ở một bên nghe vậy cũng đành bó tay. Hắn đã từng gặp qua rất nhiều tu tiên giả vô sỉ có, tham lam có, nhưng vừa vô sỉ vừa tham lam đến mức này thì tên yêu tộc trước mắt là kẻ đầu tiên.
Nhưng không thể không nói, đối phương vô cùng giảo hoạt. Hắn đưa ra hai lựa chọn khiến ngũ đại trưởng lão Diệp gia lâm vào cảnh tiến thoái lưỡng nan. Tu tiên giả vốn bạc tình mỏng nghĩa, nhưng đối với truyền thừa gia tộc vẫn vô cùng coi trọng. Đối phương lại lấy tính mạng toàn gia ra uy hiếp, sao không khỏi khiến họ lưỡng lự đây?
Sắc mặt cung trang mỹ phụ âm tình bất định.
Thật lâu sau đó.
"Tốt, ta đồng ý."
"Cái gì?" Bốn gã trưởng lão đứng bên cạnh nghe vậy thì không khỏi kinh sợ, đám đệ tử Diệp gia xung quanh cũng ngây người.
"Đại trưởng lão, việc này tuyệt đối không thể!"
"Tổ mẫu, sao người có thể tin lời tên tiểu nhân gian trá này?"
"Đều im ngay!" Cung trang mỹ phụ quát lên một tiếng chói tai. Uy tín của nàng trong gia tộc cực cao, nên khi lời vừa dứt, trên mặt đám đệ tử Diệp gia tuy tràn đầy thần sắc bi phẫn, nhưng tất cả mọi người rốt cuộc không dám thốt thêm lời nào.
"Ha ha, đạo hữu làm như vậy tuyệt đối là lựa chọn sáng suốt! Hi sinh mấy người các ngươi liền có thể giúp gia tộc tiếp tục truyền thừa. Mau, nhanh đem Nguyên Anh giao ra đây, Ô mỗ lập tức tha cho đám hậu sinh vãn bối nơi này." Trên mặt tên yêu tộc tức thì hiện lên thần sắc đắc ý, ha ha cười như điên dại.
"Được, ngươi chờ đó."
Nàng tiến lên hai bước, rồi vươn tay lên đỉnh đầu, tựa hồ muốn đem Nguyên Anh thoát ra. Đám đệ tử Diệp gia chung quanh đã khóc không thành tiếng, nhưng đúng lúc này dị biến nổi lên. Nguyên Anh cũng không thoát ra ngoài, mà thay vào đó là hai đạo hoàng mang như chậm mà nhanh, hung hăng đánh tới yêu vật kia.
"Động thủ!"
Cung trang mỹ phụ quát một tiếng chói tai, bốn gã trưởng lão khác cũng tế ra pháp bảo, đồng loạt đánh về một chỗ. Nhìn cách xuất thủ của mấy người, có thể đoán ra bọn họ ngày thường đã luyện tập phối hợp từ trước.
Dị biến bất ngờ nổi lên như vậy, xem ra tên yêu tộc trước mắt chỉ sợ không kiếm được lợi lộc gì rồi. Song hắn không những hèn hạ mà còn vô cùng giảo hoạt, tính cảnh giác cực cao. Tay áo phất một cái, từ hư không hiện ra một tấm chắn chặn ngang hai đạo hoàng mang. Sau đó, thân hình hắn lóe lên, lao sang nơi khác né tránh đám pháp bảo còn lại.