"Muốn gặp ta sao? Hẳn là ngươi còn muốn luận bàn một trận cùng Lâm mỗ?"
Một thanh âm lạnh lùng truyền vào tai gã yêu tộc. Tiếng nói phiêu hốt bất định, khiến người ta không thể nào nắm bắt được phương hướng.
Yêu tộc mắt xanh tai dài vội vàng phóng ra thần thức, nhưng không thu hoạch được bất cứ điều gì, trong lòng càng thêm kinh nghi. Bất quá, Diệp gia đã như vật trong túi, hắn sao có thể cam tâm từ bỏ? Lòng tham đã níu chân hắn ở lại nơi này. Huống hồ, địch nhân chỉ giả thần giả quỷ không dám hiện thân, hẳn là có tật giật mình. Thuật ẩn nấp dẫu cao minh, nhưng thực lực chưa chắc đã cường đại, có khi chỉ đang dựa vào một món bảo vật nào đó mà thôi!
"Thật sao, ngươi nếu đã muốn xuống âm tào địa phủ diện kiến Diêm Vương, vậy thì ta sẽ thành toàn cho ngươi, đến lúc đó đừng hối hận."
Thanh âm mang theo một tiếng thở dài khẽ vang lên. Từ phía bên trái, cách chừng hơn trăm trượng, thanh quang đột nhiên lóe lên, chỉ thấy một chiếc linh thuyền trông hết sức bình thường hiện ra trước mắt mọi người. Phía trên có một nam một nữ, hai người trẻ tuổi đang ngồi.
Bích mục yêu tộc đảo mắt qua người thiếu nữ, đồng tử bất giác khẽ co rụt lại.
Ly Hợp kỳ Tu tiên giả!
Phiền phức rồi đây, cũng may chỉ là sơ kỳ, dù cho nàng có liên thủ cùng tu sĩ Diệp gia thì mình vẫn có thể miễn cưỡng đối phó được. Chỉ mong gã nam tử kia là người hầu thì tốt. Yêu tộc nghĩ vậy liền dùng thần thức đảo qua người Lâm Hiên. Nhưng vừa làm xong động tác này, hắn nhất thời bị dọa cho hồn bay phách lạc, suýt chút nữa đã ngã nhào xuống đất.
Pháp lực của người này sâu không lường được! Hắn hoàn toàn không thể nhìn thấu cảnh giới của đối phương. Lẽ nào... gã thanh niên này lại là một lão quái vật Động Huyền kỳ?
Vốn đang hung hăng càn quấy, gã yêu tộc kia trong thoáng chốc như rơi vào hầm băng, toàn thân run lẩy bẩy, ngay cả nói cũng không thành lời.
Trong khi đó, đám người Diệp gia sau khi nhìn rõ hai người Lâm Hiên, tức thì lộ ra thần sắc mừng như điên. Thiếu nữ có khí chất thanh linh kia càng trực tiếp cúi người hành lễ: "Vãn bối Diệp Dĩnh, đa tạ ân cứu mạng của tiền bối."
Lâm Hiên nhìn nàng một lúc, trong đáy mắt thoáng hiện một tia kỳ quái, bất quá rất nhanh liền quay đầu lại nhìn gã yêu tộc đang run như cầy sấy kia: "Sao nào, ngươi muốn gặp Lâm mỗ thì giờ đã gặp rồi đó, tâm nguyện đã thỏa thì cũng nên đi âm tào địa phủ định cư đi thôi..."
Lời còn chưa dứt, gã yêu tộc mắt xanh tai dài không thèm để ý đến thể diện, lập tức quỳ xuống giữa không trung, cuống quýt dập đầu: "Tiền bối tha mạng, tiền bối hạ thủ lưu tình, ngài đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân, vãn bối quả thật chỉ là vô tình mạo phạm đến ngài..."
"Thì sao?" Lâm Hiên lại không hề có ý buông tha. Hắn đã gặp qua rất nhiều kẻ mặt dày, tuy không bằng gã yêu tộc trước mắt này nhưng nguyên tắc của Lâm Hiên từ trước đến nay là không ra tay thì thôi, một khi đã ra tay thì tuyệt không lưu tình. Cho dù đối phương có khua môi múa mép thế nào đi nữa, hắn căn bản cũng không thèm để vào tai, từ trong tay áo phất ra một đạo thanh mang.
Yêu tộc trong lòng lạnh toát, đừng nhìn hắn một mực khóc lóc cầu xin tha thứ, nhưng kỳ thực vẫn luôn chú ý đến nhất cử nhất động của Lâm Hiên. Vừa thấy đối phương là hạng người tâm ngoan thủ lạt, hắn không chút do dự, hai tay vội kết một loạt pháp ấn huyền diệu.
Vì tính cách của hắn nên tất nhiên cừu nhân cũng rất nhiều, sở dĩ có thể tiêu dao tự tại sống đến bây giờ là do hắn sở trường vài loại thần thông bảo mệnh, nhất là độn thuật lại càng có chỗ độc đáo.
Giờ khắc này đã là ngàn cân treo sợi tóc. Động Huyền kỳ lão quái vật! Nếu không cẩn thận sẽ vẫn lạc trong tay đối phương, gã yêu tộc đâu dám che giấu điều gì. Hắn vội thi triển một loại thần thông độn pháp tiêu hao rất nhiều nguyên khí. Bình tâm mà nói, ý định này không tệ, đáng tiếc là đã chậm.
Lâm Hiên ngay cả tu sĩ Phân Thần kỳ cũng từng giao thủ qua, nếu còn để một tên hậu bối Ly Hợp kỳ chạy thoát, chi bằng đập đầu vào đậu hũ chết cho rồi. Chỉ thấy một đạo thanh mang lóe lên rồi hóa thành ngàn vạn sợi tơ, sau đó những sợi tơ này kết thành một tấm lưới thật lớn, thoáng cái đã chụp xuống đầu yêu vật.
Linh quang trên người yêu tộc chợt hiện, nhưng bí thuật còn chưa kịp thi triển thì đã bị trói chặt lại. Các đạo thanh sắc linh ti nhanh chóng chui vào thân thể hắn, khiến yêu lực toàn thân không thể điều động chút nào.
Lâm Hiên thực sự không có hứng thú giết một tên yêu tộc Ly Hợp kỳ, việc này chỉ tổ làm bẩn tay hắn.
"Gã này giao cho các ngươi xử trí."
"Đa tạ tiền bối cứu mạng, nếu không có ngài xuất thủ tương trợ, nói không chừng toàn thể Diệp gia chúng ta đã bị diệt tộc. Đại ân không lời nào cảm tạ hết, sau này tiền bối có gì phân phó, đệ tử Diệp gia muôn chết không từ." Cung trang mỹ phụ dịu dàng hành lễ, lời nói hết sức cung kính. Những người khác cũng đồng loạt bái xuống.
"Cái này..."
Trên mặt Lâm Hiên tức thì lộ ra nụ cười khổ. Thế sự quả là vô thường. Mục đích ban đầu của hắn khi đến đây nào có khác gì gã yêu tộc kia, cũng là muốn dùng sức mạnh để chiếm đoạt linh địa này. Về phần những tu tiên giả vốn sinh hoạt ở đây, Lâm Hiên sẽ không lạm sát kẻ vô tội, nhưng tất nhiên là phải đuổi bọn họ đi. Nào ngờ, chuyện ác còn chưa kịp làm, bản thân đã phải ra tay hành hiệp trượng nghĩa, giúp người trừ bạo. Hiện giờ nguyên một đám người nhìn hắn với ánh mắt cảm kích, Lâm Hiên dù có mặt dày hơn nữa cũng không thể mở miệng đuổi bọn họ đi được. Ý niệm trong đầu xoay chuyển, ngoại trừ cười khổ thì hắn cũng chẳng biết làm gì hơn.
Nhìn thấy vẻ mặt xấu hổ của sư tổ, lại là người duy nhất biết Lâm Hiên vốn định làm gì, Trịnh Tuyền không khỏi ở một bên che miệng cười trộm.
Trong lúc nhất thời, Lâm Hiên lặng thinh khiến tràng diện có chút ngưng trệ. Những đệ tử Diệp gia khác có lẽ không cảm thấy điều gì bất ổn. Nhưng cung trang mỹ phụ ở vị trí Đại trưởng lão nhiều năm, kinh nghiệm phong phú hơn người, nội tâm nàng bắt đầu có chút không yên. Bất quá, nàng đương nhiên không để lộ ra chút dị sắc nào. Trước mặt là một vị Động Huyền kỳ lão quái vật, chỉ cần phất tay một cái cũng có thể khiến bọn họ tan thành mây khói. Nàng đâu dám lãnh đạm?
Nàng nhu thuận cúi đầu hành lễ lần nữa: "Vãn bối đại biểu Diệp gia đa tạ tiền bối đã ra tay viện thủ, ngài nếu có gì phân phó, tại hạ nhất định sẽ hết sức tuân theo."
"Ừm." Lâm Hiên nhẹ gật đầu, trên mặt khôi phục lại thần sắc bình tĩnh thong dong, trong giây lát hắn đã suy nghĩ tường tận những chuyện mình nên làm bây giờ.
Sự tình đã đến nước này mà còn muốn khu trục đối phương rời đi thì cũng không ổn, bất quá linh mạch ở đây tuy không rộng rãi nhưng thêm mình ở lại cũng không thành vấn đề.
"Đạo hữu khách khí rồi, ta và ngươi cùng là nhân tộc. Lâm mỗ sao có thể đứng yên nhìn các ngươi bị yêu tộc khi dễ. Báo đáp thì không cần, chỉ là Lâm mỗ thấy phong cảnh nơi đây non xanh nước biếc, muốn dừng chân ở nơi này một thời gian ngắn. Không biết có thuận tiện không?" Thanh âm Lâm Hiên nhàn nhạt truyền vào tai cung trang mỹ phụ.
Cung trang mỹ phụ vừa nghe xong, nội tâm chợt thả lỏng. Hóa ra vị tiền bối này chỉ muốn khai lập động phủ tại nơi đây, yêu cầu quả thực đơn giản. Hơn nữa, đối với Diệp gia mà nói, đây lại là một chuyện đại lợi. Bỗng nhiên có một vị cao nhân tọa trấn tổng đà, những kẻ tiêu tiểu như tên yêu tộc vừa rồi làm sao còn dám bén mảng tới đây quấy nhiễu nữa chứ.
"Đương nhiên có thể, vãn bối cùng toàn thể Diệp gia vô cùng hoan nghênh người. Đừng nói là dừng lại một thời gian, cho dù tiền bối nguyện ý tiềm tu ở chỗ này, chúng ta cũng sẽ quét dọn giường chiếu đón chào."
"Như vậy đa tạ rồi." Lâm Hiên chắp tay, kết quả thế này khiến hắn hết sức hài lòng, tuy khác với kế hoạch ban đầu nhưng cũng không ảnh hưởng gì.
Việc tiếp theo vô cùng đơn giản. Cung trang mỹ phụ mời Lâm Hiên đi chọn một khối linh địa hợp ý.
"Việc này không vội." Lâm Hiên lại lắc đầu, rồi quay sang nhìn về phía thiếu nữ xinh đẹp có khí chất thanh linh lúc nãy, vẫy vẫy tay.
Trên mặt thiếu nữ không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc: "Tiền bối, người gọi ta?"
"Ừm." Lâm Hiên nhẹ gật đầu.
Tuy đã nhận được câu trả lời khẳng định nhưng Diệp Dĩnh vẫn như cũ, lộ ra thần sắc không biết phải làm sao, mãi cho đến khi thanh âm của Đại trưởng lão vang lên bên tai nàng: "Dĩnh nhi, tiền bối đã có phân phó, ngươi còn lề mề làm gì. Nếu không phải vừa rồi tiền bối xuất thủ tương trợ, ngươi đã không còn đứng ở đây nữa rồi, còn không mau tới cảm tạ ân cứu mạng của tiền bối."
"Vâng, thưa cô." Lúc này thiếu nữ mới ngại ngùng đi tới.
Khoảng cách trăm trượng đối với một tu sĩ như nàng đương nhiên là không đáng kể, rất nhanh đã đến trước mặt Lâm Hiên: "Diệp Dĩnh xin được ra mắt tiền bối, đa tạ ngài vừa rồi..."
"Được rồi, không cần đa lễ như vậy." Lâm Hiên khoát tay áo tỏ vẻ không cần, cứ bái đi bái lại thật không thú vị. Hắn vốn chẳng thích những nghi thức xã giao như vậy chút nào. Ánh mắt đảo qua khuôn mặt thiếu nữ, sắc mặt hắn càng hiện lên vẻ cổ quái. Bất quá, bộ dạng này rơi vào mắt cung trang mỹ phụ bên cạnh lại khiến nàng hiểu nhầm, chẳng lẽ vị tiền bối này lại là một kẻ háo sắc, đã nhìn trúng nha đầu Dĩnh nhi kia? Ừm, nếu thật sự như vậy thì gả Dĩnh nhi cho hắn làm thiếp cũng không tệ. Có thể giao hảo với một tu tiên giả cao cấp như vậy, đối với gia tộc quả thật là chuyện tốt.
"Uhm, thật sự là quá giống."
Đang lúc cung trang mỹ phụ nghĩ cách tác thành chuyện cưới hỏi thì thanh âm của Lâm Hiên lại vang lên bên tai nàng, mà lời nói dường như không giống với kẻ háo sắc.
"Tuyền Nhi, ngươi cảm thấy thế nào?"
"Sư tổ nói đúng, nếu không phải khí chất bất đồng, đệ tử cũng tưởng nàng là Bình nhi tỷ tỷ rồi."
Trịnh Tuyền nhẹ gật đầu, tuy lời nói của Lâm Hiên không rõ ràng nhưng nàng tất nhiên hiểu được ý của sư tổ. Thiếu nữ tên Diệp Dĩnh này quả thật rất giống với Diệp Bình nhi, một trong bốn vị các chủ của Bái Hiên các. Từ ngũ quan mà nói, hai người tựa như chị em song sinh vậy. Bất quá, khí chất của Diệp Bình nhi là trời sinh mị cốt, còn vị thiếu nữ trước mắt này lại thanh linh thoát tục, tựa như tinh linh trong núi sâu. Một người là tu sĩ Linh giới, một người đến từ Yêu Linh đảo, khoảng cách đâu chỉ vạn dặm, chẳng lẽ chỉ là trùng hợp thôi sao... Lâm Hiên thầm nghĩ như vậy.
Mà đám tu sĩ Diệp gia bên cạnh nghe được lời đối thoại của hai người thì không khỏi sững sờ, trong lúc nhất thời cũng không biết nói gì.
✣ Cộng đồng dịch giả AI ✣ Thiên Lôi Trúc — niềm tin và sáng tạo