Đầu thi ma này vừa thoát ra khỏi túi linh quỷ, hai mắt lập tức lóe lên hung quang, gào thét như muốn nhào vồ Lâm Hiên.
"Nghiệt súc, thật là không biết sống chết!"
Đối mặt với đầu Thi Ma Phân Thần kỳ này, Lâm Hiên không hề sợ hãi, khẽ nâng tay phải, đánh ra một đạo pháp quyết huyền ảo.
Vòng bảo hộ kim sắc khẽ rung động, hàng trăm đạo Phạn văn từ phía dưới bốc lên, cùng lúc đó, âm thanh Phật xướng trang nghiêm vang vọng, trong chớp mắt đã bao phủ lấy Ngân Sí Thi Vương.
"Kít... kít..." Tiếng rít chói tai truyền vào tai. Đầu Thi Vương kia vừa động, liền va phải cấm văn, phảng phất như bị liệt hỏa thiêu đốt, trên khuôn mặt dữ tợn lộ rõ vẻ sợ hãi.
"Thu!" Lâm Hiên hét lớn một tiếng, hai tay bay múa như xuyên hoa hồ điệp, liên tiếp đánh ra từng đạo pháp quyết.
"A Di Đà Phật!"
Theo tiếng Phật hiệu vang vọng, những cấm văn kia chợt lóe kim quang chói mắt, hóa thành từng sợi xích dài mảnh khảnh, trói chặt Ngân Sí Thi Vương.
"Thật lợi hại! Mật Tông Phục Ma Trận quả nhiên danh bất hư truyền."
Trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ hài lòng. Hắn sở dĩ có thể dễ dàng chế phục Thi Vương, thứ nhất là do thần thông Phật Tông có thể khắc chế Âm ti quỷ vật. Bất quá, nguyên nhân trọng yếu nhất chính là Thi Vương vì bảo vệ Cổ lão ma tại Thiên Phong Thành mà đã bị trọng thương, thực lực hiện giờ chỉ có thể phát huy được một hai thành mà thôi.
Nếu không phải thế, làm sao có thể chỉ bằng một trận pháp mà vây khốn được Thi Vương Phân Thần kỳ?
Lúc này, Thi Vương bị hàng trăm sợi xích trói chặt, không thể động đậy. Sau một hồi giãy giụa vô vọng, vẻ hung ác trong đôi mắt rốt cuộc cũng ảm đạm đi.
"Hừ, tiểu ma đầu, giờ đã biết thế nào là thành thật rồi sao?" Lâm Hiên thì thào tự nói, sau đó lại lấy ra một chiếc túi trữ vật khác, chính là túi trữ vật của Cổ Lão Ma. Lão là một tu sĩ Phân Thần kỳ, tài sản hẳn là phi thường phong phú, chỉ tiếc đại bộ phận đều đặt ở tông môn. Bất quá, những bảo vật lão mang theo bên người cũng không phải vật tầm thường.
Đem thần thức chìm vào, Lâm Hiên rất nhanh đã lấy ra từ bên trong một ngọc giản màu trắng xám. Đây hẳn là chủ tu thần thông của Cổ Lão Ma: Thiên Thi Đại Hồi Pháp!
Công pháp này tự nhiên không phải chuyện đùa, nhưng đối với Lâm Hiên mà nói lại không hữu dụng. Chẳng lẽ công pháp ấy còn có thể huyền diệu hơn Mặc Nguyệt Thiên Vu Quyết?
Bất quá, hiện giờ Lâm Hiên lại chăm chú tìm hiểu công pháp của Cổ lão ma. Hắn không phải muốn học, mà là muốn từ bên trong tìm ra biện pháp thu phục Ngân Sí Thi Vương.
Đại bộ phận công pháp phía trước đều bị Lâm Hiên bỏ qua. Mãi đến cuối bản công pháp, hắn mới tìm thấy một khẩu quyết hữu ích.
Khẩu quyết này có hơn ngàn chữ. Tuy không nhiều, nhưng chữ nào cũng tối nghĩa và cổ xưa. Lâm Hiên xem xét một chút mà lại tốn mất mấy ngày mới đọc xong.
Chỉ là đọc lướt qua, nhiều chỗ vẫn còn chưa hiểu hết. Bất quá cho dù là thế, cũng đem lại cho Lâm Hiên không ít chỗ tốt. Bí thuật này chỉ cho hắn biết cách tế luyện Ngân Sí Thi Vương.
Trong đó, điều kiện lại vô cùng gian nan. Những điều kiện khác không nói, chỉ riêng việc thỏa mãn điều kiện luyện thi đã đủ làm người ta đau đầu. Lúc trước, Cổ Lão Ma cũng không biết đã tiêu phí bao nhiêu tâm huyết mới tìm ra được vật tế luyện phù hợp.
Sau đó, còn cần rất nhiều loại thiên tài địa bảo, so với việc tự mình luyện chế Cửu Cung Tu Du Kiếm Trận thì chỉ nhẹ nhàng hơn một chút mà thôi.
Lâm Hiên chỉ đọc lướt qua những phương pháp này đã cảm thấy đầu óc choáng váng. Thật là quá khó khăn cho Cổ Lão Ma khi đã tế luyện Ngân Sí Thi Vương thành công!
"Hô!"
Lâm Hiên thở dài một hơi. Hắn cũng không tìm ra phương pháp thu phục Thi Vương. Kết quả như vậy thật chưa từng nghĩ đến. Trên mặt Lâm Hiên không khỏi hiện lên vài phần thất vọng: một món hàng ngon như vậy mà không thể dùng được sao?
Để hiểu được thực lực của một tu sĩ Phân Thần kỳ, Lâm Hiên đã tự mình thử qua. Nếu như được một Thi Vương cường đại như vậy tương trợ, há chẳng phải rất tốt sao? Nghĩ đến đây, lòng Lâm Hiên không khỏi nóng lên.
Nhưng mà thèm thì thèm, không có biện pháp thì phải làm sao đây? Lâm Hiên cũng không dám cưỡng ép thu phục, nếu không Thi Vương một khi tự bạo cắn trả, hậu quả kia hắn không thể chịu nổi.
"Thôi vậy, chuyện này chỉ có thể tạm thời gác lại, về sau lại nghĩ biện pháp khác!"
Lâm Hiên than thở một tiếng. Hắn tuy cảm thấy tiếc nuối vô cùng, nhưng dù sao cũng không phải tu sĩ bình thường. Cho dù trong nội tâm nuối tiếc, nhưng nâng được cũng buông được, không sao cả.
Nghĩ lại, mình còn rất nhiều việc cần giải quyết.
Trong đầu ý niệm chuyển động, Lâm Hiên một ngón tay điểm ra, túi trữ vật lơ lửng trước người khẽ rung lên, từ bên trong bay ra một vật cuộn tròn. Dường như là một hạt châu, bên trên có một mặt quỷ dữ tợn, tản ra ánh sáng dịu nhẹ.
Lâm Hiên dùng ngón trỏ và ngón cái nhặt lấy vật ấy, đặt ở mi tâm rồi dùng thần thức tiến vào tra xét.
Hắc mang chói mắt đầy trời, bất quá đối với Lâm Hiên mà nói thì không hề có chút ảnh hưởng nào. Rất nhanh, hắc mang tản ra, từng hàng văn tự dần hiện lên, ghép lại thành dòng chữ.
"Lục Ngôn Ác Quỷ Chú!"
Những văn tự này là loại chữ cổ, bất quá tiêu đề thì Lâm Hiên vẫn nhận ra. Cho dù viên châu giờ đã thuộc về hắn, nhưng lúc này, suy nghĩ của Lâm Hiên vẫn rất kích động.
Dù sao, uy lực của Lục Ngôn Ác Quỷ Chú ra sao thì không cần phải nói nữa. Hắn nắm chắc rằng, cho dù ở khắp Linh Giới, đây cũng là một trong những thần thông Ma đạo đỉnh giai. Bảy mươi hai loại biến hóa đủ để đối địch với Hàng Ma Chú của Phật Tông.
Biết bao Ma đạo tông môn muốn tìm mà không được, nay lại rơi vào trong tay mình.
Đương nhiên, hạt bảo châu này ghi lại cũng không phải công pháp nguyên vẹn, mà chỉ là một bộ tàn thiên công pháp mà thôi. Bên trong Lục Ngôn Ác Quỷ Chú có nhiều loại biến hóa, nhưng ở đây chỉ ghi lại lác đác vài thần thông.
Nhưng như vậy cũng đã là phi thường hiếm có rồi, người thông minh là phải biết đủ. Bản nguyên vẹn của Lục Ngôn Ác Quỷ Chú làm sao có thể ở trong tay một tu sĩ Phân Thần kỳ chứ?
Nếu không phải ở trong tay mấy vị Tán Tiên, thì cũng thuộc sở hữu của lão quái Độ Kiếp kỳ nào đó, căn bản là giờ không thể vọng tưởng được.
Dù sao, bên trong những bí pháp mà Cổ lão ma nắm giữ cũng có vài loại bí thuật thần diệu, không đạt tu vi Độ Kiếp kỳ căn bản là không cần phí sức nghiên cứu.
Nghĩ như thế, Lâm Hiên liền bình tâm tĩnh khí.
Hiện giờ, có ba loại thần thông trong bảo châu hắn có thể tu luyện.
Đầu tiên là thần thông triệu hoán.
Ma đạo tu sĩ ở Nhân Giới, một khi đem công pháp tu luyện đến cảnh giới thâm sâu, thì có thể mời đến yêu ma có danh tiếng trên Thượng Giới phụ thể. Mà Lục Ngôn Ác Quỷ Chú càng thêm thần kỳ, trực tiếp mở ra khe hở không gian, triệu hoán một quỷ vật Âm Ti Giới đến nơi này.
Nếu như nguyện ý, thậm chí có thể tiến thêm một bước nữa, đó là chính mình cùng lệ quỷ được triệu hoán tiến hành dung hợp, từ đó có thể tăng cường thực lực bản thân.
Đương nhiên, làm vậy chỗ tốt rất nhiều, nhưng khuyết điểm cùng họa ngầm cũng rất rõ ràng. Cho nên, không phải lúc vạn bất đắc dĩ, người triệu hồi sẽ không làm như vậy.
Loại biến hóa này cũng được xưng là Khu Quỷ Thuật.
Về phần biến hóa thứ hai, chính là Ma Tướng thần thông.
Ma Tướng, tên như nghĩa, cùng Kim Thân Pháp Tướng có vài phần tương tự, bất quá cũng chỉ là giống nhau mà thôi, chứ nguyên lý lại hoàn toàn bất đồng.
Đối với Tiểu La Thiên Pháp Tướng của Lâm Hiên mà nói, tu luyện đến lúc cực kỳ tinh thâm thậm chí có thể ngưng kết ra thực thể, uy lực vô cùng lớn. Phảng phất như tu sĩ có được thân thể thứ hai. Nếu bị đánh nát thì phải tu luyện lại lần nữa. Nhưng đương nhiên, bản thân Kim Thân Pháp Tướng vô cùng rắn chắc, muốn đánh nát nó cũng không phải chuyện dễ dàng như vậy.
Mà Ma Tướng bất đồng, nó biến hóa ngàn vạn. Luận uy lực không thể so sánh được với Kim Thân Pháp Tướng, nhưng một khi bị phá hỏng thì muốn khôi phục lại cũng rất dễ dàng. Chỉ cần tiêu hao một ít nguyên khí là có thể ngưng tụ lại lần nữa.
Cả hai đều có chỗ khuyết điểm, coi như là mỗi người mỗi vẻ. Bất quá, nếu là đại năng tu sĩ, thì sẽ chọn tu luyện thần thông Kim Thân Pháp Tướng. Ma Tướng bất quá chỉ là múa rìu qua mắt thợ mà thôi. Nhưng trong tình huống trước mắt mà nói, Lâm Hiên có học Ma Tướng cũng không có hại gì.
Biến hóa thứ ba là Tử Mẫu Âm Lôi.
Bí thuật Âm Lôi thì rất nhiều công pháp Ma đạo đều có. Nhưng Tử Mẫu Âm Lôi của Lục Ngôn Ác Quỷ Chú lại bất đồng, nó chính là một đại thần thông có uy lực vô cùng lớn.
"Không tệ, không tệ." Lâm Hiên ngẩng đầu: "Biến hóa tuy chỉ có ba loại, nhưng đều rất thực dụng."
Hơi suy nghĩ một chút, Lâm Hiên liền quyết định trước học được rồi nói sau.
Trong nội tâm nghĩ vậy, hắn liền đem hạt châu một lần nữa dán vào mi tâm, bắt đầu tinh tế nghiên cứu.
Tục ngữ nói, sai một ly đi một dặm. Lâm Hiên cũng không muốn trong lúc tu luyện lại xuất hiện bất kỳ sai lầm nào. Hắn án theo trình tự, thần thông đầu tiên tu luyện là Khu Quỷ Thuật.
Phòng luyện công lập tức yên tĩnh đến cực điểm, cho dù kim rơi cũng có thể nghe thấy tiếng.
Ba canh giờ sau, Lâm Hiên lại ngẩng đầu lên, trên mặt tràn đầy kinh ngạc. Hắn đối với vị tiền bối sáng lập ra bí thuật này, ngoài sự bội phục ra thì chỉ còn lại sự bội phục.
Phương thức triệu hồi Lệ Quỷ này cũng quá huyền diệu rồi, gọi là lối tắt cũng không đủ để hình dung.
Tu Tiên Giới quả nhiên thiên tài vô số, trong nội tâm Lâm Hiên tràn đầy ngưỡng mộ. Hắn cũng không nghĩ nhiều nữa mà bắt đầu nghiên cứu.
Bất tri bất giác, ba tháng đã trôi qua.
Hôm nay, Lâm Hiên hóa thành một đạo kinh hồng, rời khỏi động phủ. Rất nhanh đã ở xa tít chân trời.
Hắn không phải chuẩn bị rời khỏi nơi đây, mà là định tìm một chỗ hoang vu để thử xem uy lực của Khu Quỷ Thuật mình đã luyện được như thế nào.
Bởi vì muốn triệu hồi ra quỷ vật Âm Ti, thanh thế xung quanh quá kinh thế hãi tục, cho nên Lâm Hiên định tìm một chỗ hoang vu lặng lẽ luyện tập.
Hiện giờ hắn ở Ngu Quốc, vốn đã là nơi hoang vắng, nên muốn tìm một chỗ không có bóng người cũng không khó khăn gì.
Rất nhanh, một thảo nguyên hoang vắng xuất hiện trong tầm mắt. Lâm Hiên ánh mắt đảo qua, trên mặt lộ vẻ hài lòng, sau đó đi tới đỉnh một tòa núi hoang.
Ở đây sẽ không bị ai quấy rầy, vừa vặn là nơi thí nghiệm tuyệt chiêu mới rất tốt.
Lâm Hiên khẽ vung hai tay, đánh ra từng đạo pháp ấn huyền diệu, đồng thời trong miệng khẽ lẩm nhẩm những chú ngữ thần bí tối nghĩa...