Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 738: CHƯƠNG 2180: PHONG LINH CHI THỂ

Lâm Hiên nắm lấy bàn tay trắng ngần như ngọc của thiếu nữ, sau đó chậm rãi truyền một luồng linh lực tinh thuần vào kinh mạch của nàng.

"Ồ?"

Lâm Hiên vốn chỉ định kiểm tra một chút tình hình thân thể của Diệp Dĩnh, dù sao một người đang yên đang lành lại bị mình làm cho bất tỉnh, trong lòng hắn cũng có vài phần áy náy. Hắn quả thực không có ý định nạp nàng làm thiếp. Nhưng nhân tiện xem xét thân thể Diệp Dĩnh có gì bất thường không, nếu có sẽ ra tay trị liệu một chút, cũng coi như là một chút bồi thường.

Thế nhưng, khi linh lực vừa rót vào, thân hình Lâm Hiên đột ngột chấn động, bật người đứng dậy, trên mặt tràn ngập vẻ kinh ngạc khôn cùng.

"Sư tổ."

"Lâm tiền bối, có chuyện gì vậy?"

Trịnh Uyển và Diệp Hồng Tuyết cũng bị hành động của Lâm Hiên làm cho giật mình, không nén được cất tiếng hỏi.

Nhưng Lâm Hiên vẫn không để tâm đến hai nàng, mà một lần nữa ngồi xuống, cúi đầu đánh giá thiếu nữ, ánh mắt tựa như đang nhìn một người xa lạ chưa từng gặp bao giờ.

Bị đối phương nhìn chằm chằm soi mói như thế, gương mặt Diệp Dĩnh khẽ ửng hồng, sắc đỏ lan ra đến tận mang tai và cổ. Nhưng theo thời gian trôi qua, trong lòng nàng lại dấy lên vài phần nghi hoặc. Lâm Hiên làm vậy hiển nhiên không phải vì háo sắc, bằng không cần gì phải vòng vo phiền phức như thế, cứ trực tiếp đáp ứng cô cô của nàng là xong.

Hắn đã không muốn nạp mình làm thiếp thì đương nhiên cũng không ham muốn sắc đẹp của mình. Vậy tại sao lại làm như vậy? Mục đích cuối cùng là gì? Nàng suy nghĩ trăm đường vẫn không có lời giải, có lẽ phải đợi chính Lâm Hiên nói ra mới có thể tường tận.

Sau một hồi quan sát, cuối cùng Lâm Hiên cũng mở miệng: "Diệp cô nương, xin hỏi linh căn của cô nương thuộc tính gì?"

Mọi người ở đây đều ngẩn ra, tại sao lại đột ngột hỏi đến thuộc tính linh căn chứ? Câu hỏi của Lâm Hiên quả thật có chút kỳ quái.

Diệp Dĩnh nhất thời ngơ ngác, tuy trong lòng cũng đầy nghi hoặc nhưng Lâm tiền bối đã hỏi thì không thể làm như không nghe thấy: "Khởi bẩm tiền bối, tư chất của Dĩnh nhi cũng không tệ, là Dị linh căn phong thuộc tính."

"Quả nhiên…" Vừa nghe nàng nói vậy, Lâm Hiên càng thêm khẳng định suy đoán của mình. Hắn khẽ mỉm cười: "Dị linh căn phong thuộc tính sao, e rằng đạo hữu đã nhầm rồi."

"Nhầm rồi?"

Lần này đến phiên nàng kinh ngạc. Mặc dù gia tộc của nàng tại Hàn Long Giới không phải là danh môn vọng tộc gì, nhưng dù sao cũng có tu tiên giả Ly Hợp Kỳ tọa trấn, làm sao ngay cả thuộc tính linh căn mà cũng kiểm tra sai được? Việc kiểm tra này đừng nói là tu sĩ Nguyên Anh Kỳ, cho dù là một tiểu tu sĩ Trúc Cơ Kỳ cũng thừa sức đảm nhiệm.

"Sao vậy? Phu nhân không tin lời Lâm mỗ nói sao?" Thanh âm nhàn nhạt của Lâm Hiên truyền đến tai nàng.

"Không phải… chỉ là…" Diệp Hồng Tuyết cũng không biết phải nói thế nào cho phải. Bình tĩnh mà suy xét, nàng thực sự không tin Lâm Hiên có thể giải thích rõ ràng được.

"Ha ha, cũng khó trách mọi người đã nhầm. Thuộc tính linh căn của Diệp cô nương thực ra thế gian hiếm có. Đừng nói là mọi người, chính Lâm mỗ nếu không nhờ cơ duyên xảo hợp từng thấy qua loại linh căn tương tự, e rằng cũng sẽ ngộ nhận như các vị mà thôi."

"Theo lời tiền bối, chẳng lẽ thật sự không phải…?"

"Đương nhiên không phải!" Lâm Hiên mỉm cười: "Cũng không biết nên nói là Diệp cô nương phúc duyên cực lớn, hay là Lâm mỗ vận khí tốt. Không ngờ ta lại gặp được loại thuộc tính linh căn này. Thế nào, cô nương có nguyện ý bái ta làm thầy?"

Lời vừa thốt ra, bốn bề kinh ngạc!

Tình thế xoay chuyển đột ngột khiến ai nấy đều sững sờ! Trong động phủ nhất thời tĩnh lặng như tờ, cả ba nữ tử đều ngây người tại chỗ.

Chuyện này quả thật có chút hoang đường. Vốn dĩ Đại trưởng lão Diệp gia đưa Diệp Dĩnh đến đây là hy vọng nàng có thể trở thành thị thiếp của Lâm Hiên. Ai ngờ một mỹ nhân hoạt sắc sinh hương như vậy mà hắn lại chẳng mảy may động lòng, trái lại giờ đây lại muốn thu nàng làm đồ đệ. Diễn biến này thật khiến người ta không biết phải nói gì.

"Tiền bối, ngài nói đùa sao?" Diệp Dĩnh lúc này cảm thấy có chút không theo kịp suy nghĩ của hắn.

"Nói đùa ư, ngươi cảm thấy Lâm mỗ nhàm chán đến vậy sao? Diệp cô nương thấy thế nào? Ngươi có nguyện ý bái Lâm mỗ làm sư phụ không? Cơ hội chỉ có một lần. Nguyện ý hay từ bỏ, chỉ cần một lời của ngươi."

Diệp Dĩnh nhìn sang Lâm Hiên, thấy nét mặt hắn vô cùng nghiêm túc. Nàng đột nhiên từ chỗ ngồi bật dậy, trực tiếp quỳ xuống trước mặt Lâm Hiên, hành lễ bái sư.

"Tốt, tốt." Lâm Hiên vỗ tay cười lớn. Có thể thu được một ái đồ như vậy, hắn cũng thật sự cao hứng.

Về phần Diệp Dĩnh, lựa chọn như vậy cũng rất bình thường. Nàng vốn không muốn phải phụ thuộc vào tu sĩ cấp cao nào, đáp ứng cô cô hoàn toàn là vì gia tộc. Không ngờ Lâm Hiên lại cự tuyệt lời cầu thân, hành động đó tuy có phần chà đạp lên tôn nghiêm của nàng, nhưng đồng thời hắn lại bày tỏ ý muốn thu đồ đệ. So với việc làm thị thiếp, trở thành đồ đệ hiển nhiên tốt hơn vạn lần.

Dù sao Lâm Hiên cũng là tu tiên giả Động Huyền Kỳ, dạy dỗ một tu sĩ Nguyên Anh Kỳ như nàng thì tất nhiên là không thành vấn đề. Con đường tu tiên vô cùng gian nan, được một vị danh sư chỉ điểm chính là một may mắn lớn, điều này không có gì phải nghi ngờ.

Hơn nữa, thị thiếp dùng sắc đẹp phục vụ người khác, quả thực không có địa vị gì. Ngược lại, quan hệ giữa đồ đệ và sư phụ lại gần gũi hơn rất nhiều. Có được tầng quan hệ này, gia tộc cũng coi như có một chỗ dựa vững chắc.

Từ góc độ nào mà cân nhắc, việc bái sư bất luận là đối với chính nàng hay đối với gia tộc đều là trăm lợi mà không một hại. Diệp Dĩnh sao có thể cự tuyệt.

Vẻ mặt Diệp Hồng Tuyết liền lộ ra chút vui mừng. Điều Diệp Dĩnh có thể nghĩ đến, nàng sao lại không hiểu được. Nha đầu này đúng là phúc duyên thâm hậu!

Chỉ là không hiểu tại sao Lâm tiền bối lại đột nhiên muốn thu đồ đệ? Chuyện này và thuộc tính linh căn của Dĩnh nhi rốt cuộc có quan hệ gì?

Đang định hỏi thì Diệp Dĩnh đã thay nàng hỏi trước, thiếu nữ cũng đang vô cùng hiếu kỳ, mà lúc này ý oán hận trong lòng nàng đối với Lâm Hiên cũng đã vơi đi không ít.

"Dĩnh nhi, ngươi có chỗ không biết. Ngươi căn bản không phải là Dị linh căn phong thuộc tính, mà là Phong Linh Chi Thể." Lâm Hiên chậm rãi nói.

"Phong Linh Chi Thể? Đó là cái gì?" Cả ba nàng đều chưa từng nghe nói qua loại thể chất này.

"À, nhân đây ta cũng giải thích luôn. Các ngươi hẳn là đều biết phong linh căn từ đâu mà có chứ."

"Điều này thì đồ nhi tất nhiên là biết. Phong thuộc tính linh căn chính là do mộc linh căn dị biến mà thành. Tỷ lệ vô cùng nhỏ, vạn người chưa chắc có một."

"Không sai." Lâm Hiên hài lòng gật đầu. Điều này thì một tu tiên giả bình thường cũng sẽ không nhầm lẫn: "Cái gọi là Phong Linh Chi Thể, về cơ bản chính là dị linh căn phong thuộc tính lại một lần nữa dị biến."

"Lại dị biến?" Diệp Dĩnh thật sự kinh ngạc. Chỉ riêng dị linh căn đã là vạn người không được một, còn phải dị biến thêm một lần nữa thì… tỷ lệ như vậy quả thực quá hiếm hoi.

"Ngươi cũng đã hiểu rồi đó. Trong một trăm triệu tu tiên giả, cũng chưa chắc đã có một người." Lâm Hiên nói tới đây, sắc mặt trở nên vô cùng ngưng trọng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!