Rời khỏi dược tiệm, Lâm Hiên tìm mua một khối ngọc giản tại một nơi khác. Nội dung trong ngọc giản giới thiệu chi tiết về các tông môn cùng gia tộc tu tiên tại U Châu, thậm chí còn bao gồm tư liệu về một số tán tu lừng danh.
Sau khi tìm được tin tức về Thiên Mục Phái, hắn đọc lướt qua một lượt, rồi lập tức rời khỏi phường thị, hóa thành độn quang bay về phía Thiên Mục Sơn.
Lâm Hiên lấy ra một viên Ẩn Linh Đan, phục dụng để che giấu tu vi. Hắn ẩn tàng cảnh giới xuống Linh Động trung kỳ, sau đó mới cất bước đi vào trong tiểu trấn.
Tu tiên giả dù chưa thành tiên nhưng đã hoàn toàn khác biệt với phàm nhân thế tục. Tuy nhiên, tiểu trấn này lại có chút lạ lùng. Nơi đây có khoảng vài ngàn nhân khẩu, chín phần là phàm nhân, còn lại là tu sĩ. Dù chứng kiến các loại pháp thuật huyền diệu, phàm nhân nơi đây vẫn không hề kinh ngạc, dường như đã thành thói quen.
"Quả nhiên là một địa phương khác biệt!" Dù đã sớm xem qua giới thiệu trong ngọc giản, Lâm Hiên vẫn không khỏi kinh ngạc.
Các môn phái tu tiên khác vốn xem phàm nhân như kiến hôi, nhưng Thiên Mục Phái lại chủ trương truyền bá đạo pháp ra thế tục. Bọn họ giúp phàm nhân bài trừ ma chướng, thân thể tráng kiện, đồng thời chủ động cho đệ tử cấp thấp hòa hợp với phàm nhân, thậm chí còn giúp họ giải quyết những vấn đề khó khăn trong cuộc sống.
Năm xưa, một số phàm nhân từng được ân huệ của tiên nhân, được phép sinh sống ngay tại chân Thiên Mục Sơn. Ban đầu chỉ có ba đến năm hộ, dần dần biến thành một thôn nhỏ, và giờ đây đã đạt quy mô của một tiểu trấn. Theo quy định của Thiên Mục Phái, trước khi Trúc Cơ, đệ tử Linh Động kỳ phải đến trấn này tiếp nhận khảo nghiệm nơi thế tục, nhằm bài trừ tâm ma.
Lâm Hiên mất một canh giờ để đi qua các ngã tư trong tiểu trấn một lượt, sau đó hắn đi vào một khách điếm ở cuối trấn.
Hiện tại, Lâm Hiên chưa vội định tiến vào Thiên Mục Sơn. Căn cứ theo ngọc giản, môn phái này khá bảo thủ tại U Châu, đối với tu sĩ ngoại giới, bất kể chính đạo hay ma đạo, đều không có thiện ý.
Vì ít qua lại với bên ngoài, môn phái này không tiếc tài lực, tự bồi dưỡng được hai vị luyện đan sư. Tài nghệ của họ tuy không thể sánh bằng luyện đan sư Linh Dược Sơn, nhưng đã thỏa mãn yêu cầu đan dược trong môn. Đọc đến đây, khóe miệng Lâm Hiên khẽ nhếch lên tự diễu, ý định muốn nhờ vào thân phận Thiếu chủ Linh Dược Sơn để tiến vào đã thất bại. Hơn nữa, Thiên Mục Phái kiểm tra tu sĩ đến từ bên ngoài vô cùng nghiêm khắc.
Nguyên nhân là do tình thế tu tiên giới U Châu hiện tại khá phức tạp.
Mười năm qua, bề ngoài vẫn là gió yên biển lặng, nhưng bên trong lại cuộn trào sóng ngầm mãnh liệt.
Khởi nguồn chính là sự kiện do Thiên Sát Ma Quân gây ra. Mặc dù cuối cùng cả chính ma lưỡng đạo đều không thu được Thiên Trần Đan, nhưng Cực Ác Ma Tôn hiện đã là tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ, lại tu luyện ra Đệ Nhị Nguyên Thần, khiến tam đại thế lực chính đạo vô cùng lo lắng. Mấy vị Thái Thượng Trưởng Lão Nguyên Anh sơ kỳ đành phải tạm thời hợp tác để đối phó với Ma Tôn.
Hơn ngàn năm trước, thực lực chính đạo luôn vượt trội ma đạo, chiếm đoạt nguồn tài nguyên tu tiên phong phú hơn. Hiện tại, thế lực Ma đạo đã trên một bậc, tự nhiên không thể chịu đựng tình huống này, đối với việc sở hữu linh mạch đều đưa ra yêu cầu mới. Cực Ác Ma Tôn vốn có dã tâm bừng bừng, mà tam đại thế lực chính đạo đã làm chúa tể U Châu mấy ngàn năm, há có thể chịu thiệt thòi?
Chỉ là hai bên còn chưa chuẩn bị kỹ càng, đồng thời còn có chút cố kỵ, nên chưa khai chiến. Đây chính là cơn gió thổi mưa giông trước bão tố. Toàn bộ tu tiên giới U Châu tựa như một đống rơm khô khổng lồ, chỉ cần một tàn lửa nhỏ là có thể bùng phát.
Một nguyên nhân khác khiến chính ma tạm thời kiềm chế chính là tin tức từ Linh Dược Sơn. Sau khi Thiên Sát Ma Quân vẫn lạc, lời đồn đại nhanh chóng lan truyền rằng Linh Dược Sơn vẫn còn Thiên Trần Đan.
Các vị Nguyên Anh kỳ lão quái mặc dù không hoàn toàn tin, nhưng trong lòng vẫn lo sợ vạn nhất, nên đã phái không ít đệ tử tinh anh đến theo dõi.
Trong Linh Dược Sơn cũng có một số cao thủ là gian tế của các phái trà trộn, thu thập được không ít tin tức tình báo.
Tin tức khiến tam đại thế lực chính đạo cùng Cực Ma Động đều kinh ngạc chính là: trong Linh Dược Sơn còn có Nguyên Anh kỳ lão quái. Lúc này, chính ma lưỡng đạo đều có chút băn khoăn. Nếu song phương khai chiến, đánh cho thiên địa biến sắc, nhật nguyệt vô quang, khi đó Linh Dược Sơn sẽ tọa sơn quan hổ đấu, làm ngư ông đắc lợi. Hành động như vậy chẳng phải là quá nông nổi sao?
Điều khiến các lão quái buồn bực là ngàn năm qua, Linh Dược Sơn luôn giữ quan hệ với cả hai bên.
Nếu lỗ mãng hành sự, rất có thể sẽ đẩy Linh Dược Sơn ngả về phía đối phương. Vì vậy, chính ma lưỡng đạo đành âm thầm phái người đến Linh Dược Sơn lôi kéo, nhưng Thông Vũ Chân Nhân vốn là một lão hồ ly. Lời nói và hành động của ông không có nửa điểm sơ sót, không đáp ứng mà cũng không cự tuyệt. Ông luôn lưu lại chỗ trống, khiến hai bên dở khóc dở cười, đành ngậm bồ hòn làm ngọt.
Tuy nhiên, dây cung kéo căng mãi sớm muộn cũng sẽ đứt!
Trong không khí khẩn trương như vậy, khi tổ chim bị phá thì liệu trứng có còn nguyên vẹn? Thiên Mục Sơn dù tọa lạc tại phương Bắc, cũng không thể thoát khỏi vòng xoáy chiến tranh.
Những manh mối này là do Lâm Hiên phân tích và tổng kết lại. Nửa năm phiêu bạt tìm kiếm linh dược, mưa dầm thấm đất, mỗi ngày hắn đều nghe ngóng được không ít tin tức.
Không ngờ Linh Dược Sơn lại là trung tâm của trận đại chiến chính ma sắp tới. Lâm Hiên đương nhiên không muốn dấn thân vào nơi phong ba này, nhưng lúc này hắn không biết mình có thể tránh được bao lâu.
Che giấu đi nỗi lo lắng trong lòng, Lâm Hiên giữ vẻ mặt lãnh đạm, trong trang phục tán tu bước vào khách điếm.
Vừa bước vào, một tiểu nhị đã hấp tấp chạy tới, cung kính thi lễ: "Tiểu nhân tham kiến Tiên Sư."
"Ừm." Lâm Hiên khẽ gật đầu, tùy tiện hỏi: "Nơi này còn phòng trống không? Chuẩn bị cho ta một gian."
"Vốn là vẫn còn, tuy nhiên... không thể cho Tiên Sư thuê được." Tiểu nhị gãi đầu, trên mặt lộ vẻ khó xử cùng lo lắng.
Nếu là một tu tiên giả khác, chắc chắn đã phẫn nộ phát tác. Cao cao tại thượng như bọn họ, há có thể nhịn một tên phàm nhân?
Nhưng Lâm Hiên không phải là kẻ nóng nảy, hắn lạnh nhạt mở miệng: "Tại sao?"
Thấy Lâm Hiên không nổi giận, tiểu nhị mới nhẹ nhàng thở ra, vội vàng khom lưng nói: "Tiên Sư, nếu như bình thường có thần tiên đến ở bổn điếm, chúng ta tuyệt đối cầu còn không được, đốt cao hương rửa chân hầu hạ người, lại còn không dám thu một đồng nào."
Không ngờ tiểu nhị này lại có tài vuốt mông ngựa hạng nhất, nhưng Lâm Hiên đâu có thời gian nghe, hắn nhíu mày lạnh nhạt:
"Ngươi hãy mau nói vào chính sự."
"Vâng." Tiểu nhị lúc này mới vội vàng mở miệng: "Tiên Sư, mấy ngày nữa Thiên Mục Phái sẽ mở ra phường thị, cho phép tu sĩ bên ngoài vào trong trao đổi."
"Mở phường thị?"
Lâm Hiên giật mình, lập tức mừng rỡ, vội vàng truy hỏi. Tiểu nhị cũng rất mau mắn trả lời. Thì ra Thiên Mục Phái mặc dù bảo thủ, nhưng cũng chỉ là một tông môn, cùng với các tiểu phái và gia tộc khác đương nhiên không thể cắt đứt quan hệ với ngoại giới.
Cứ mười năm một lần, Thiên Mục Phái sẽ dựng một phường thị tạm thời, cho phép tu tiên giả bên ngoài tiến vào môn phái để tiến hành giao dịch. Bọn họ nhân cơ hội này thu mua và dự trữ những tài liệu tu tiên cần thiết cho môn phái. Tuy nhiên, thời gian đặc biệt ngắn ngủi, chỉ kéo dài ba ngày. May mắn thay, ngày mai chính là ngày mở cửa.
"Thì ra là vậy!" Lâm Hiên nghe xong hết sức vui mừng. Hắn vốn đang lo lắng tính kế xâm nhập Thiên Mục Phái, cơ hội tốt như thế này tự nhiên sẽ không bỏ qua.
Tiểu nhị vẫn mau mắn giải thích:
"Căn cứ tiểu nhân được biết, Thiên Mục Sơn không thích Tiên Sư nơi khác tùy tiện vào bổn phái, cho nên hiện tại các Tiên Sư từ bên ngoài tới vẫn phải đến khách sạn của Thiên Mục Phái để đăng ký."
"Ta thấy ngươi mồm miệng cũng lanh lẹ, khối tinh thạch này thưởng cho ngươi!"
Trong tiểu trấn có một khách sạn khá rộng, cao tới năm tầng. Tuy được chế tạo bằng gỗ, nhưng vẫn toát lên khí thế hào hùng.
Trước cửa khách sạn có treo một tấm biển lớn viết mấy chữ vàng: Hoa Anh Lâu.
Nơi này là địa điểm Thiên Mục Phái dùng để tiếp đãi tu sĩ từ bên ngoài đến khi tổ chức phường thị. Căn cứ theo lời tiểu nhị, muốn tiến vào Thiên Mục Sơn nhất định phải đến đây đăng ký trước.
Lâm Hiên dùng thần thức đảo qua một lượt, quả nhiên toàn bộ tu sĩ đều tập trung ở nơi này, đã có vài người được phép tiến vào núi. Hắn hạ tu vi xuống Trúc Cơ sơ kỳ. Nếu quá thấp thì dễ bị cản trở, còn nếu là Trúc Cơ hậu kỳ lại dễ gây sự chú ý. Sau khi chuẩn bị kỹ càng, hắn mới đi tới khách sạn Hoa Anh Lâu.
"Tham kiến Tiền Bối! Tiền Bối tới tham gia hội giao dịch của bổn môn sao?"
Lâm Hiên vừa đi vào trước cửa, đã có một bạch y thiếu niên chừng gần hai mươi tuổi đón chào. Tu vi của hắn là Linh Động Kỳ tầng thứ năm.
Ở những môn phái khác, loại sản nghiệp trong thế tục này chắc chắn giao cho ngoại môn đệ tử quản lý. Nhưng Thiên Mục Sơn chú trọng nhập thế, cho nên việc bưng trà rót nước hầu hạ, loại công tác này do đệ tử cấp thấp đảm nhận. Đó cũng là một loại tu hành, có thể giúp họ bài trừ tâm ma.
"Đúng vậy." Lâm Hiên khẽ gật đầu.
"Xin mời người theo ta."
Lâm Hiên theo sau thiếu niên bước vào trong khách sạn. Ánh mắt hắn đảo qua. Từ các loại trang phục có thể thấy, ngoài tán tu, nơi đây cũng không thiếu đệ tử của các môn phái lớn nhỏ.
Thấy vậy, Lâm Hiên thầm vui mừng. Xem ra lời chủ dược tiệm nói không hề giả. Thiên Mục Phái mặc dù tọa lạc tại Bắc Cương, nhưng sản vật phong phú, nhất là có linh thảo đã tuyệt tích ở ngoại giới. Phường thị mở ra đã hấp dẫn không ít tu sĩ.
Thiếu niên dẫn Lâm Hiên tới trước nơi đăng ký, cung kính mở miệng:
"Sư Thúc!"
Lập tức, một gã trung niên khoảng tứ tuần, dáng người mập mạp, ngẩng đầu liếc mắt dò xét Lâm Hiên.
Trong phút chốc, Lâm Hiên có cảm giác toàn thân bị xoi mói, trong lòng có chút kinh hãi nhưng lập tức thầm cười lạnh. Tu sĩ mập mạp kia tu luyện công pháp đặc biệt, lấy thân phận chưởng quầy khách sạn để ngầm tra xét tu sĩ từ bên ngoài.
Đáng tiếc, với tu vi Trúc Cơ trung kỳ của hắn, làm sao có thể nhìn ra điểm đáng ngờ trên người Lâm Hiên? Ẩn Linh Đan và Liễm Khí Thuật trong Cửu Thiên Huyền Công, trừ phi là Nguyên Anh kỳ lão quái, mới có thể phát hiện ra.
Chưởng quầy không phát hiện điều khả nghi nào, trên mặt lộ ra chút ôn hòa: "Tại hạ là Vương Thế Hiên, đệ tử Thiên Mục Phái. Xin hỏi tôn tính đại danh của Đạo Hữu? Ngài đến từ môn phái nào?"
"Tại hạ Lâm Hiên, chỉ là một tán tu mà thôi, từ lâu đã hâm mộ hội giao dịch của quý phái."
Tu sĩ mập mạp nói vài câu hoan nghênh, rồi lấy ra một khối ngọc bài đưa cho hắn: "Vật này chính là tín vật của bổn môn, Đạo Hữu nên giữ cẩn thận. Đến ngày mai, tệ phái sẽ có đệ tử tiếp dẫn chư vị đồng đạo vào núi. Hôm nay Đạo Hữu có thể đi dạo xung quanh hoặc nghỉ tạm ở bổn điếm. Lôi Sư Điệt, ngươi cung kính dẫn vị Đạo Hữu này về nơi tĩnh tọa."
"Vâng!" Thiếu niên áo trắng kia thi lễ một cái, lập tức xoay người: "Tiền Bối, xin mời."
"Làm phiền ngươi rồi!"
Thân là tu sĩ Trúc Cơ Kỳ, Lâm Hiên được bố trí ở riêng một tiểu viện khá thanh tĩnh.
Tĩnh phòng bày biện đơn giản, sạch sẽ sáng sủa. Trên mặt Lâm Hiên lộ ra nụ cười thỏa mãn. Sau khi gã đệ tử Thiên Mục Sơn rời đi, hắn đóng kỹ cửa phòng lại.
Sau đó, hắn thả thần thức quan sát tiểu viện một lượt. Không phát hiện điều khả nghi nào, Lâm Hiên mới buông lỏng tâm tình.
Xem ra Thiên Mục Sơn không hề ngu ngốc mà hành sự lỗ mãng. Lâm Hiên cũng không có ý xấu, hắn chỉ mong quang minh chính đại dùng tinh thạch mua Vạn Tượng Thảo rồi rời khỏi nơi đây.
Nhưng không hiểu sao, từ khi bước vào tiểu trấn, tâm trạng hắn có vẻ bồn chồn. Dường như chuyến đi này sẽ gặp phải một biến cố quan trọng.