"Một trăm triệu?"
Lâm Hiên khẽ giật mình. Trước đó, hắn chưa từng nghĩ sẽ nhận được số điểm cống hiến khổng lồ đến vậy. Vốn dĩ, hắn cho rằng tu sĩ Động Huyền Trung Kỳ chỉ được một ngàn vạn điểm, thì hai huynh đệ kia nhiều nhất cũng chỉ đạt hai ngàn vạn. Nào ngờ, con số lại gấp năm lần dự kiến. Điều này đủ để thấy địa vị của Béo Gầy Song Tử không hề thấp. E rằng thực lực của bọn chúng cũng chẳng kém cạnh Thiên Tuyền Kiếm Tôn là bao.
"Nói như vậy, Lâm mỗ hiện có mười lăm ngàn vạn điểm tông môn cống hiến sao?"
"Không sai." Thái độ của lão giả giờ đây đã thập phần cung kính.
"Thạch sư huynh, lần này ta nhất định phải đoạt được Tử Tâm Địa Hỏa, tuyệt đối sẽ không nhường cho người khác. Hai chúng ta cũng không nên tăng giá để tránh làm tổn thương hòa khí."
Lâm Hiên quay đầu nhìn Thiên Tuyền Kiếm Tôn, lời nói vừa thốt ra có chút quen tai, quả đúng là những gì đối phương vừa khuyên Phong chủ Thần Khí Phong.
Lâm Hiên đang dùng chiêu "gậy ông đập lưng ông" vậy.
Gia hỏa này thật cường thế!
Trong lòng chúng tu sĩ nhất thời kinh ngạc. Lâm Hiên quả thực không hề để Thạch sư huynh vào mắt. Không biết Thiên Tuyền Kiếm Tôn sẽ ứng phó ra sao?
Đối mặt với sự chú ý của mọi người, Thiên Tuyền Kiếm Tôn vẫn giữ vẻ bình tĩnh, ngẩng cao đầu bước đến phía trước đài. Hai người rất nhanh đã đối mặt.
Thiên Tuyền Kiếm Tôn khẽ cười: "Nếu lão phu không đoán sai, Lâm sư đệ hẳn là người trẻ tuổi. Mà người trẻ tuổi thường hay bốc đồng kiêu ngạo, nhưng quá mức tự đại lại dễ nếm mùi thất bại đấy."
"Lâm mỗ không hiểu những gì Thạch sư huynh nói, xin mời sư huynh chỉ bảo."
"Hừ." Thiên Tuyền Kiếm Tôn không nói thêm lời nào, tay áo phất một cái, một chiếc túi trữ vật bay ra rồi dốc ngược xuống. Mặt đất trước mặt liền hiện ra vô số pháp bảo với chủng loại khác nhau.
"Thạch sư huynh, đây là ý gì? Chẳng lẽ huynh muốn dùng những pháp bảo này để đổi lấy điểm tông môn cống hiến?"
"Thạch mỗ sao có thể làm như vậy được? Ngươi cứ nhìn rõ những bảo vật này đi đã."
"A!"
Thấy Thiên Tuyền Kiếm Tôn không hề nao núng, lão giả mặt ngựa liền cúi xuống xem xét.
"Di, những thứ này là...?"
Hắn nhất thời phát hiện ra điều bất thường từ đống pháp bảo này. Tuy kiểu dáng và chủng loại bất đồng, nhưng tất cả đều ẩn chứa ma khí nồng đậm.
"Chẳng lẽ là...?"
Thấy đối phương lộ ra vẻ mặt nghi hoặc, Thiên Tuyền Kiếm Tôn rốt cục mở miệng: "Mấy thứ này đều là do lão phu diệt sát tu sĩ Thiên Thi Môn mà đoạt được. Hồn Châu ta không có, nhưng ta nghĩ bổn mạng Pháp bảo hẳn là cũng có thể làm bằng chứng rồi chứ? Mã sư đệ, lão phu nói có gì sai chăng?"
"Không sai, bổn mạng Pháp bảo đương nhiên cũng có thể chứng minh cho việc diệt sát tu sĩ môn phái đối địch."
Lão giả mặt ngựa hiểu rõ ý đồ của Thiên Tuyền Kiếm Tôn, cũng bắt đầu kiểm kê bảo vật. Đương nhiên, trên bổn mạng pháp bảo có ấn ký của chủ nhân nên việc xác nhận thân phận cũng không mấy khó khăn.
Thời gian trôi qua, lão giả mặt ngựa càng lộ vẻ chấn kinh. Mãi đến sau khoảng thời gian một bữa cơm, lão giả mặt ngựa mới tuyên bố kết quả. Giờ khắc này, hắn nhìn về phía Thiên Tuyền Kiếm Tôn đã không thể dùng từ kính sợ để miêu tả nữa.
Quả thực bội phục sát đất.
"Thạch sư huynh diệt sát tu sĩ Thiên Thi Môn, tổng cộng đạt được ba trăm triệu điểm tông môn cống hiến."
"Ba trăm triệu?"
Với số lượng điểm cống hiến này, chẳng phải Thạch sư huynh đã diệt sát mấy chục tu sĩ Động Huyền Kỳ sao? Chuyện này thật đáng sợ!
Phải biết rằng, Thiên Thi Môn không phải là quả hồng mềm yếu, mà nó cũng là một trong năm Đại Tông Môn hùng mạnh tại Thiên Sương quận. Hơn nữa, vì công pháp đặc thù, môn phái này càng thêm quỷ dị thần bí.
Việc này thật thái quá, nhưng vô luận thế nào, lão giả mặt ngựa cũng không dám nói lung tung. Hắn phải đứng từ góc độ công bình mà xem xét. Môn quy không thể đùa giỡn, nếu không, lúc hai vị sư thúc trách tội xuống, ai dám đảm đương trách nhiệm đây?
Còn tất cả tu sĩ trong phòng, ai nấy đều nhìn về phía hai người trên đài như thể đang nhìn hai con quái vật. Bọn họ tích lũy ba trăm năm cũng chỉ thu được hai ngàn vạn điểm đã là cực kỳ cao rồi. Vậy mà hai người này... còn thiên lý nữa không đây?
Lâm Hiên có thể diệt sát Béo Gầy Song Tử Ma, kiếm được một trăm triệu điểm đã là quá mức kinh người rồi. Nhưng Thiên Tuyền Kiếm Tôn cường thế phản kích lại càng khiến người ta trố mắt kinh ngạc, cư nhiên lại là ba trăm triệu điểm. Số điểm ấy hẳn không phải chỉ dựa vào số lượng tu sĩ bị diệt mà đạt được, có lẽ là do đã tiêu diệt được một tên tu sĩ nổi danh nào đó.
Chúng tu sĩ nhất thời nghi hoặc, tự nhiên có một tu tiên giả lanh mồm lanh miệng đem vấn đề này ra hỏi.
Lão giả mặt ngựa lộ ra một tia chần chờ.
"Nói đi, không sao cả."
Thanh âm Thiên Tuyền Kiếm Tôn vang lên.
Được cho phép, lão giả cũng không cần cố kỵ gì nữa: "Thiên Thi Môn Âm Dương La Sát đã ngã xuống trong tay Thạch sư huynh."
"Cái gì?"
Chúng tu sĩ phía dưới quá đỗi sợ hãi, thanh danh của Âm Dương La Sát cực lớn, so với Béo Gầy Song Tử Ma còn hơn một bậc. Vợ chồng hai người am hiểu phối hợp, hơn nữa cả hai đều là tu sĩ Động Huyền Kỳ đỉnh phong. Nghe nói, một khi hai người liên thủ, thực lực tương đương nửa tu sĩ Phân Thần Kỳ.
Mặc dù loại thuyết pháp này không biết có thật hay không, nhưng qua đó cũng có thể thấy Âm Dương La Sát quả thực vô cùng lợi hại.
Trong hàng tu sĩ Động Huyền Kỳ của bổn môn, Thiên Tuyền Kiếm Tôn có thể được xem là cao thủ đứng đầu. Nhưng tục ngữ có câu: "Hảo hán khó địch quần hùng, song quyền nan địch tứ thủ." Hắn hẳn là không bằng Âm Dương La Sát mới phải, không ngờ tới...
Không trách được điểm cống hiến lại biến thái đến thế, phỏng chừng chỉ riêng việc diệt sát được Âm Dương La Sát đã có được hai trăm triệu điểm. Trên mặt mọi người đều lộ ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ.
Thiên Tuyền Kiếm Tôn quay sang Lâm Hiên nói: "Thế nào, ta không phải đã nói người trẻ tuổi không nên quá kiêu ngạo sao? Câu nói vừa rồi của Lâm sư đệ nên rút lại đi thôi."
Vẻ mặt Thiên Tuyền Kiếm Tôn dù bình thản, nhưng sâu trong đôi mắt không giấu nổi vài phần đắc ý. Hắn xác thực muốn Tử Tâm Địa Hỏa, nhưng hiện giờ cũng không hoàn toàn là vì vật ấy nữa. Tục ngữ nói: "Không tranh bánh bao, tranh khẩu khí." Cả Vân Ẩn tông, trừ hai vị sư thúc ra, hắn chẳng thèm đặt ai vào mắt. Vậy mà bây giờ lại có một tên tiểu tử mới nhập môn chưa lâu dám diễu võ giương oai trước mặt hắn.
Lâm Hiên khẽ thở dài, hắn vốn không muốn cùng đối phương tranh giành khí thế, nhưng hiện giờ đã không còn đường lui nữa rồi. Muốn luyện chế Hỏa Kiếm, hắn nhất định phải dùng đến Tử Tâm Địa Hỏa. Xem ra, muốn không kinh thế hãi tục cũng khó lòng.
Vốn dĩ, Lâm Hiên không muốn nói ra việc diệt sát Cổ Lão Ma, bởi làm thế sẽ khiến mình trở thành tiêu điểm chú ý. Khác xa so với Béo Gầy Song Tử Ma, dù sao huynh đệ bọn chúng cũng chỉ là tu sĩ Động Huyền Kỳ mà thôi. Nhưng Cổ Lão Ma lại là Thái Thượng Trưởng lão của Thiên Thi Môn, một tu sĩ Phân Thần Kỳ lừng danh!
"Thế nào, Lâm sư đệ chẳng lẽ còn có thứ gì chưa xuất ra sao? Mau lấy ra để Thạch mỗ được đại khai nhãn giới một chút đi!" Thấy thần sắc Lâm Hiên như vậy, Thiên Tuyền Kiếm Tôn đầu tiên là nhướng mày, nhưng rất nhanh liền giãn ra. Đối phương bất quá chỉ là phô trương thanh thế mà thôi, hắn không tin tiểu tử này còn có thể xuất ra thứ gì lớn hơn nữa.
"Thật sao?"
Lâm Hiên cũng không cùng đối phương đôi co, tay áo bào phất một cái, linh quang liền hiện lên. Sau khi thu liễm, một chiếc Bạch Cốt Trường Mâu hiện ra. Bảo vật này vừa mới hiện thế liền tỏa ra lệ khí nồng nặc. Mặc dù chủ nhân của nó đã ngã xuống, nhưng vẫn như trước lộ vẻ linh tính mười phần, phát ra một luồng áp lực đáng sợ.
Lão giả mặt ngựa không đứng vững được, bị luồng linh áp này đẩy lui bốn bước. Hắn dù sao cũng là tu sĩ Động Huyền Kỳ, vậy mà cũng không chịu nổi. Điều ấy khiến hắn không khỏi biến sắc. Thiên Tuyền Kiếm Tôn đương nhiên không chật vật đến vậy, vẫn đứng yên tại chỗ, nhưng sắc mặt thoáng cái trở nên cực kỳ khó coi.
☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽