Điều này sao có thể?
Chúng tu sĩ không biểu lộ vẻ kinh ngạc, mà dường như đang nghi hoặc tai mình có vấn đề, e rằng vừa nghe lầm chăng. Chuyện này quả thực khó lòng tưởng tượng.
Tuy rằng gần đây Thiên Thi Môn gặp phải nhiều khó khăn, nhưng vẫn là một trong ngũ đại tông môn ở Thiên Sương Quận.
Mà Cổ lão ma lại là một trong hai vị thái thượng trưởng lão của phái này, đã tiến giai đến Phân Thần Kỳ từ vài vạn năm trước. Nghe nói lão ma còn nuôi dưỡng một con Ngân Sí Thi Vương thực lực sánh ngang Phân Thần Kỳ. Mỗi khi lão phải giao chiến cùng địch thủ đồng giai, chẳng khác nào hai chọi một.
Đối mặt với tồn tại như thế, dù là sư thúc bổn môn ra tay, cũng khó lòng nắm chắc phần thắng. Vậy mà Lâm Hiên lại có thể… chuyện này là thật sao?
Nhưng nếu là giả, thì bổn mạng pháp bảo này biết giải thích ra sao? Nó tuyệt đối không phải vật giả mạo. Có tin đồn rằng trận chiến ở Thiên Phong Thành làm Thiên Thi Môn và Yêu Hóa Giả triệt để đối đầu nhau, thì Cổ lão ma đã vẫn lạc.
Chỉ là tin đồn này không biết có chính xác hay không. Chẳng lẽ… lại là sự thật ư? Liệu có phải do Cổ lão ma chọc giận Yêu Hóa Giả nên bị bọn họ vây công, còn tiểu tử Lâm Hiên may mắn gặp dịp nên ngư ông đắc lợi?
Thiên Toàn Kiếm Tôn âm thầm suy đoán. Thẳng thắn mà nói, những gì hắn suy đoán đã rất gần với thực tế. Chỉ có điều, Lâm Hiên so với hắn tưởng tượng còn mạnh hơn nhiều. Thực lực của lão quái vật Phân Thần Kỳ dù cho có bị suy yếu, thì tu sĩ Động Huyền Kỳ cũng chẳng thể đối phó nổi.
Nhưng bất kể thế nào, Lâm Hiên đã lấy ra bổn mạng pháp bảo của Cổ lão ma, thì cũng coi như là sự thật đã hiển hiện rõ ràng trước mắt.
Lâm Hiên mặc kệ chúng tu sĩ đang kinh ngạc, mục đích của hắn chỉ có Tử Tâm Địa Hỏa mà thôi. Về phần chuyện này sẽ tạo ra chấn động gì thì hắn cũng không bận tâm.
Nghĩ nhiều vô ích, Lâm Hiên lại lạnh nhạt lên tiếng: "Như thế nào, bảo vật này có thể đổi được bao nhiêu điểm cống hiến tông môn đây?"
"Cái này..." Mã Diện lão giả cứng họng, trên mặt ngoại trừ kinh ngạc ra thì không còn biểu lộ nào khác, nhất thời không biết trả lời ra sao.
Cho dù hắn phụ trách công việc này đã mấy nghìn năm. Đối với nhiệm vụ nào đổi được số điểm cống hiến bao nhiêu, hắn biết rõ như lòng bàn tay. Nhưng tình huống như hôm nay thì thật sự là hắn chưa bao giờ gặp qua. Dù sao muốn hoàn thành nhiệm vụ cũng còn phải phụ thuộc vào năng lực của mỗi người. Ví dụ như là việc săn giết tu sĩ Động Huyền Kỳ của tông môn đối địch, mặc dù khó khăn nhưng vẫn còn có thể hoàn thành. Nhưng mà giết một tu sĩ Phân Thần Kỳ thì đã vượt quá khả năng của đệ tử bổn môn. Làm nhiệm vụ ấy thì chẳng khác nào đi tự sát cả.
Cho nên, Vân Ẩn Tông từ trước đến giờ căn bản không hề có nhiệm vụ như vậy nên tất nhiên sẽ không có mức điểm cống hiến tương ứng. Trên mặt Mã Diện lão giả tràn ngập vẻ sầu khổ, lúng túng không biết phải ứng phó ra sao.
Lâm Hiên vừa nghe xong, lông mày khẽ nhíu lại: "Theo như sư huynh nói vậy thì phải làm sao đây?"
"Cái này..."
Mã Diện lão giả gãi gãi đầu, hắn nào dám làm chủ chuyện này chứ: "Ngu huynh cũng không biết, chỉ có thể đi mời sư thúc định đoạt. Nhưng vấn đề là hiện tại cả hai vị sư thúc đều đang bế quan, pháp dụ truyền xuống rằng trừ phi bổn môn gặp cảnh sinh tử tồn vong, nếu không không thể quấy rầy..."
Lâm Hiên vừa nghe xong, sắc mặt cũng không khỏi trở nên âm trầm. Đợi hai lão quái vật này xuất quan thì có trời mới biết phải chờ đợi bao lâu, mà Tử Tâm Địa Hỏa lại sắp phun trào.
"Theo như lời sư huynh nói vậy thì chẳng lẽ không còn cách nào khác sao?"
"Lâm sư đệ bớt giận, thật sự là việc này quá đỗi hệ trọng, ta cũng không làm chủ được a." trên mặt Mã Diện lão giả tràn ngập vẻ ngượng nghịu đáp.
"Không cần phiền phức như vậy. Lâm sư đệ, ngươi có dám cùng lão phu chiến một trận hay không."
Lâm Hiên theo tiếng nói mà quay đầu lại, thấy người lên tiếng đúng là Thiên Toàn Kiếm Tôn.
"Đánh với ngươi một trận sao?"
"Ngươi không phải là muốn Tử Tâm Địa Hỏa ư? Chỉ cần thắng được lão phu thì ta tức khắc từ bỏ Tử Tâm Địa Hỏa. Ngươi cảm thấy điều kiện này thế nào?"
Thiên Toàn Kiếm Tôn mở miệng lần nữa, tuy nét mặt hắn vẫn lạnh lùng như trước, nhưng ở sâu trong nội tâm kỳ thực đã vô cùng sốt ruột rồi.
Cũng khó trách hắn.
Phải biết rằng hắn là nhân vật đại danh đỉnh đỉnh ở Vân Ẩn Tông hàng vạn năm nay, ngoại trừ hai vị sư thúc ra thì ai trông thấy hắn cũng biểu hiện dáng vẻ vô cùng cung kính.
Nhưng mà từ khi Lâm Hiên gia nhập Vân Ẩn Tông, oai phong của hắn có phần suy giảm. Đầu tiên là hậu bối của hắn bị Lâm Hiên trừng phạt khiến hắn mất hết thể diện. Nhưng bản thân hắn cũng hiểu rõ tính cách của Thạch Ngọc nên vẫn có thể nhẫn nhịn. Dù sao thì Lâm Hiên ra tay có chừng mực.
Hắn tuy đau lòng nhưng cũng không tiện trả thù, chuyện ấy coi như bỏ qua, nhưng nếu đối phương khiêu khích tới tận cửa thì lại là chuyện khác.
Bất luận thế nào thì hắn cũng muốn cùng Lâm Hiên quyết đấu một trận phân định thắng bại. Dùng thực lực để nói chuyện, chỉ cần mình đánh thắng tiểu tử này thì có thể cứu vãn thể diện.
Ý của Thiên Toàn Kiếm Tôn là như vậy, còn Lâm Hiên sẽ ứng phó ra sao? Dù sao thì hai người đều là cường giả đỉnh phong của bổn môn. Cuối cùng thì ai mới là đệ nhất nhân dưới Phân Thần Kỳ đây?
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Lâm Hiên, mà Lâm Hiên lại chậm rãi mở miệng: "Chuyện như vậy, liệu có hợp quy củ không?"