Chúng tu sĩ trên khán đài đều lộ vẻ hâm mộ, bội phục xen lẫn ghen tị. Dù sao, họ cũng là tu sĩ Động Huyền Kỳ, nhưng thực lực lại kém xa hai người đang giao đấu bên dưới.
Mà hai kẻ kia quả thực đều là yêu nghiệt. Với sức mạnh kinh khủng như vậy, e rằng không thể dùng tiêu chuẩn thực lực của tu sĩ Động Huyền Kỳ bình thường để đánh giá bọn họ.
Tiếng nghị luận ồn ã vang lên không ngớt, nhưng trận chiến dưới đài vẫn chưa đến hồi kết.
Thân hình Thiên Toàn Kiếm Tôn vừa ngưng tụ trở lại, vẻ mặt đã hiện lên nét tàn khốc, cất tiếng nói: "Lâm tiểu tử, không ngờ ngươi lại có thể bức ta đến tình cảnh này. Giờ thì hãy nếm thử Vạn Kiếm Quyết của ta xem sao!"
"Cái gì? Vạn Kiếm Quyết ư? Chẳng phải đó là một trong tam đại sát chiêu của Thiên Kiếm Phong sao?"
"Đúng vậy, các đời Phong chủ cũng hiếm có người luyện thành chiêu thức này. Nghe đồn, một khi thi triển, uy lực của nó có thể sánh ngang với công kích của lão quái vật Phân Thần Kỳ!"
"Ừm, ta cũng từng nghe qua thuyết pháp này. Nếu không, chiêu thức này đã chẳng có được danh tiếng lẫy lừng như vậy trong bổn môn."
"Lời này tuy không sai, nhưng nếu tu sĩ Động Huyền Kỳ thi triển thuật này, tất sẽ không tránh khỏi bị tổn thương nguyên khí. Hơn nữa, đây lại là cuộc tranh tài giữa đồng môn, chẳng lẽ Thiên Toàn Kiếm Tôn lại muốn lấy mạng người khác sao?"
Có người không đồng tình với cách làm của Thiên Toàn Kiếm Tôn, nhưng bất kể thế nào, cục diện này đã không thể khống chế được nữa. Hai kẻ kia, chỉ vì Tử Tâm Địa Hỏa mà thực sự muốn phân định sinh tử.
Nét mặt Lâm Hiên rốt cuộc cũng hiện lên vẻ nghiêm túc.
Thiên Toàn Kiếm Tôn còn khó đối phó hơn cả Béo Gầy Song Tử Ma. Hơn nữa, hắn lại một lòng muốn liều mạng. Nếu mình không tập trung ứng phó, rất có thể sẽ bị "lật thuyền trong mương".
Ý niệm trong đầu xoay chuyển, Lâm Hiên vỗ tay vào túi trữ vật, lấy ra Huyền Thanh Tử Mẫu Thuẫn. Mặt thuẫn hóa thành một màn sáng, đồ án Thái Cực nằm ở chính giữa, bên trên có ánh sáng xanh biếc lưu chuyển, lộ ra linh khí dạt dào.
Không cầu có công, chỉ cầu không bại. Trước tiên, phải ổn định phòng ngự rồi tính sau.
Thiên Toàn Kiếm Tôn tất nhiên sẽ không đứng yên nhìn Lâm Hiên thi pháp. Hắn đồng thời cũng hành động.
Chỉ thấy lão quái vật hai tay nâng lên, từng đạo pháp quyết được đánh ra liên tiếp. Đồng thời, quanh thân hắn linh quang chớp động không ngừng, một luồng lệ khí kinh người bỗng nhiên tỏa ra tứ phía.
Hắn há mồm phun ra một ngụm tinh huyết. Những giọt tinh huyết ấy đón gió hóa lớn, biến thành từng đạo phù văn to bằng cái đấu, xoay quanh một chút rồi chui vào trong cơ thể hắn.
Linh quang quanh thân Thiên Toàn Kiếm Tôn trở nên yêu dị. Tiếp theo, hắn hét lớn một tiếng, thân thể bỗng nhiên bành trướng ra gấp mấy lần, tựa như một quả bóng cao su.
Một tiếng nổ nữa lại vang lên. Lần tự bạo này của Thiên Toàn Kiếm Tôn không giống với lúc trước. Sau vụ nổ, huyết vụ đầy trời hóa thành vô số sợi tơ huyết hồng.
Linh quang bỗng nhiên đại thịnh, mỗi một sợi tơ đều biến thành một thanh tiên kiếm. Số lượng kiếm khí rậm rạp chằng chịt, che kín cả bầu trời, phải đến hơn vạn thanh chứ chẳng chơi. Thật không hổ danh là Vạn Kiếm Quyết!
Nói thì dài dòng, nhưng tất cả mọi chuyện chỉ diễn ra trong nháy mắt.
Chỉ nghe thấy một âm thanh quái lạ vang lên, hồng mang như mưa bắn tới Lâm Hiên. Uy lực chiêu này tạm thời không nói tới, chỉ riêng thanh thế đã đủ khiến người ta khiếp hãi.
Sắc mặt Lâm Hiên trở nên khó coi vô cùng. Cũng may, hắn đã bố trí xong phòng ngự quanh thân.
Âm thanh rào rào như tiếng mưa rơi vào mặt hồ không ngừng vang lên. Cả vạn tia sáng đụng vào màn phòng ngự của Huyền Thanh Tử Mẫu Thuẫn, tạo nên những gợn sóng lăn tăn. Lâm Hiên cảm thấy pháp lực của mình đang trôi đi cực nhanh. Đây là bởi vì căn cơ hắn vững chắc, pháp lực thâm hậu hơn xa tu sĩ cùng giai, chứ nếu không đã không thể chống đỡ nổi nữa rồi.
Đáng giận!
Trong mắt Lâm Hiên lóe lên lệ mang. Với tính cách của hắn, tất nhiên sẽ không bó tay chịu trận như vậy. Từ trong tay hắn chợt lóe sắc xanh chói lọi, Huyễn Linh Thiên Hỏa lần nữa được thi triển. Lúc đầu chỉ to bằng quả trứng gà, nhưng sau đó nhanh chóng tăng vọt đến đường kính hơn một xích. Lâm Hiên ném Linh Hỏa tới phía trước. Hỏa diễm xuyên qua màn sáng, hàn khí tỏa ra bốn phía. Cùng với nó, một khối huyền băng xanh thẳm chắn trước người Lâm Hiên, tạo thành một tầng phòng ngự nữa. Đồng thời, nó còn có hiệu quả đóng băng, làm suy giảm lực công kích của đối phương. Cũng chính vì thế mà tiếng leng keng yếu bớt đi rất nhiều.
Lâm Hiên khẽ thở ra một hơi, nhưng ngay sau đó dị biến đột khởi. Mặt ngoài tiên kiếm bốc lên hỏa diễm, làm tan chảy sương lạnh. Vạn kiếm tề minh, tấn công vào bức trường băng càng thêm kịch liệt.
Không ngờ Huyễn Linh Thiên Hỏa lại vô dụng!
"Tiểu gia hỏa, ta đã biết ngươi có ma viêm lợi hại như vậy rồi, chẳng lẽ còn mắc lừa lần thứ hai sao?"
Thân thể Thiên Toàn Kiếm Tôn đã hóa thành công kích, nhưng tinh thần lực vẫn bao phủ đấu trường.
"Ha ha, ngươi chết đi!"
Tiếng cười của hắn mang theo sự điên cuồng. Đã đánh tới mức này, trong lòng Thiên Toàn Kiếm Tôn đã hận Lâm Hiên thấu xương, không hề che giấu sát ý với đối phương nữa.
Lời còn chưa dứt, tiên kiếm bốn phía công kích càng thêm cuồng mãnh hơn nhiều. Hiển nhiên, hắn đã quyết ý muốn giết Lâm Hiên.
"Sư huynh, không thể!"
"Hai vị dừng tay."
"Bất quá chỉ là luận bàn tranh tài mà thôi, cần gì phải đến mức này chứ?"
Trên khán đài, tiếng khuyên can của các tu sĩ Động Huyền Kỳ đang quan chiến không ngừng vang lên. Bình thường, tu tiên giả luôn không hề quan tâm đến những việc chẳng liên quan đến mình, nhưng chuyện gì cũng có ngoại lệ. Tu sĩ tuy bản tính ích kỷ, nhưng đối với môn phái của mình thì vẫn có lòng trung thành. Dưới bóng đại thụ, chỗ nào cũng mát. Môn phái càng phát triển phồn vinh mạnh mẽ, thì đối với bọn họ càng có lợi.
Bất luận là Lâm Hiên hay Thiên Kiếm Phong Chủ, thực lực của họ đều vượt xa đám đồng môn. Ngoại trừ hai vị sư thúc ra, hai người đó có thể xem như là cột trụ chống trời của bổn môn. Những lời này tuyệt đối không phải khoa trương.
Nhưng mà hiện tại, hai người ấy lại muốn phân định sinh tử. Mọi người tất nhiên không muốn chứng kiến loại kết quả như vậy. Việc này mà truyền ra ngoài, hai vị sư thúc tất sẽ trách phạt rất nặng, mà những người đứng xem như mình cũng khó tránh khỏi bị liên lụy.
Mỗi người đều bị trừng phạt thì còn chế giễu người khác lo chuyện bao đồng gì nữa? Thế là, họ đều nhao nhao khuyên ngăn hai người phía dưới, nhưng chỉ như vậy thì đâu có tác dụng gì chứ. Thiên Toàn Kiếm Tôn đã thực sự quyết tâm, thì vô luận thế nào, giữa hắn và Lâm Hiên cũng chỉ có một người có thể sống rời khỏi đây hôm nay.
"Đỗ sư huynh, không bằng chúng ta cùng tất cả mọi người đồng loạt ra tay, tách hai người bọn họ ra?" Pháp Trận Phong Chủ Lê tiên tử đột nhiên mở miệng đề nghị.
Hiện giờ trong Ngũ Mạch, Thiên Kiếm Phong Chủ cùng Kim Đan Phong Chủ đang giao đấu với nhau, mà Thần Khí Phong Chủ lại không có mặt ở đây. Bởi vậy, tất nhiên mọi người sẽ coi Linh Thú Phong Chủ Đỗ sư huynh là người cầm đầu.
"Được." Một lão giả râu tóc bạc phơ khẽ gật đầu.
Hai vị Phong Chủ đạt thành hiệp nghị, vài tên tu sĩ nóng vội đã tế ra pháp bảo, vọt lên trên.
"A!"
Chợt, một tiếng kêu thảm thiết vang lên, nhưng không phải là từ Lâm Hiên hay Thiên Kiếm Phong Chủ. Tất cả mọi người đều sợ ngây người, quay nhìn về phía tiếng kêu đó.
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe