Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 765: CHƯƠNG 2207: VÂN ẨN LỆNH

Mây mù dưới chân phiêu đãng, phóng tầm mắt nhìn lại, từng đóa mây trắng bồng bềnh, thấp thoáng ẩn hiện những kiến trúc tựa quỳnh lâu ngọc vũ. Linh khí nồng đậm đến mức khiến người ta sảng khoái tinh thần. Không hổ là nơi ở của tu sĩ Phân Thần kỳ, quả nhiên làm người khác phải ngưỡng mộ.

Lâm Ngọc Kiều dường như rất quen thuộc nơi này, nàng dẫn Lâm Hiên đến một tiểu hồ. Gió nhẹ lướt qua, mặt hồ gợn sóng xanh biếc, bên cạnh là một rừng trúc xào xạc trong gió, khung cảnh tỏ ra vô cùng thanh tĩnh.

Bên hồ có hai bóng người đang đứng, một nam một nữ. Trên người họ không có mảy may linh lực ba động, nhưng đồng tử của Lâm Hiên lại hơi co lại.

Hai vị Thái Thượng trưởng lão đều ở đây sao?

Long sư thúc thì Lâm Hiên đã gặp qua, còn nữ tử bên cạnh lại càng thần bí hơn nhiều, ngay cả đệ tử bổn môn cũng không mấy người biết được danh hào của nàng.

Nhìn qua, nàng chỉ độ 20 tuổi, khuôn mặt thanh tú thoát tục. Có một điểm tương đồng với Long thiếu niên là vành tai của nàng cũng khá dày, đôi đồng tử càng phát ra ánh bạc sáng chói. Tu vi Phân Thần trung kỳ!

Trong mắt Lâm Hiên lóe lên một tia kinh ngạc, hai vị Thái Thượng trưởng lão của Vân Ẩn Tông nếu xét theo dung mạo thì không phải là huyết thống nhân loại thuần túy, rốt cuộc là có bí ẩn gì đây?

Nội tâm nghi hoặc nhưng ngoài mặt hắn không hề có chút dị sắc, bước tới cất lời:

"Bái kiến hai vị sư thúc." Lâm Hiên khom người thi lễ, khí độ không kiêu ngạo cũng không hèn mọn.

Thiếu nữ mắt bạc đảo mắt nhìn Lâm Hiên, giọng nói không mang theo chút tình cảm nào, không nghe ra hỉ nộ: "Ngươi là Lâm Hiên sao? Ngươi thật sự rất can đảm."

"Sư thúc quá khen."

"Ngươi nghĩ rằng ta đang tán thưởng ngươi sao? Tiểu gia hỏa, ngươi giết hại đồng môn, chẳng lẽ không sợ bổn cung trị tội?"

"Sư thúc nếu muốn trị tội thì đã không cho gọi ta đến nơi này. Huống chi ân oán giữa ta và Thạch sư huynh, hẳn hai vị đều đã rõ ràng, ta không làm gì sai cả." Lâm Hiên không chút khẩn trương, mỉm cười trả lời.

Phản ứng của Lâm Hiên khiến nữ tử mắt bạc có chút ngoài ý muốn, sau đó trầm ngâm nói: "Tuy nói như thế, nhưng hủy diệt pháp thân của Thiên Toàn là đủ rồi. Hắn cũng đã nhận thua, tại sao ngươi còn phải đuổi tận giết tuyệt? Hắn chính là nhân vật trụ cột của bổn môn, tổn thất này vô cùng lớn."

"Sư thúc nói không sai, nhưng Lâm mỗ muốn hỏi người một câu, nếu đổi lại là người, liệu người có buông tha cho Thiên Toàn không?"

Lời Lâm Hiên vừa thốt ra khiến Long thiếu niên cũng phải biến sắc... Tiểu tử này gan cũng quá lớn rồi, đến cả hắn cũng chưa từng dám nói với sư tỷ như thế.

Nhưng thiếu nữ mắt bạc sau khi im lặng một chút lại nở nụ cười: "Đúng vậy, đổi lại là ta thì cũng sẽ nhổ cỏ tận gốc."

Ngoài mặt Lâm Hiên không biến đổi nhưng nội tâm cũng thở phào một hơi, sự việc này nếu cứ êm đẹp chấm dứt như thế này thì càng hợp ý hắn.

"Tốt rồi, Lâm sư điệt, ngươi cũng không cần quá để tâm. Vừa rồi chỉ là bổn cung thử ngươi một chút mà thôi, ngươi quả thực không tồi." Thiếu nữ đột nhiên nhoẻn miệng cười.

"Đa tạ sư thúc!" Lâm Hiên xoay người hành lễ, thần thái ngược lại so với lúc trước cung kính hơn một ít.

Thiếu nữ mắt bạc gật đầu, đột nhiên hỏi: "Lâm sư điệt, tiện đây ta cũng muốn hỏi một chút, Cổ lão ma của Thiên Thi Môn, thật sự đã chết trong tay sư điệt sao?"

"Đúng vậy." Lâm Hiên nhẹ nhàng gật đầu, sự tình này cũng không có gì phải giấu giếm.

"Ừm, ta cũng nghĩ sư điệt sẽ không nói dối, đến cả bổn mạng pháp bảo của hắn cũng đã rơi vào tay ngươi. Lâm sư điệt, tuy thực lực của ngươi hơn xa tu sĩ cùng cấp, nhưng nếu đơn thương độc mã thì khẳng định không thể là đối thủ của Cổ lão ma. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, ngươi có thể thuật lại được không?"

"Sư thúc quả nhiên sáng suốt." Lâm Hiên cũng không hề giấu giếm, bắt đầu thuật lại: "Sự tình là như vầy..."

Một canh giờ sau, hai vị Thái Thượng trưởng lão đều gật đầu. Lâm Hiên kể lại vô cùng kỹ càng, đương nhiên hắn đã khuếch đại thực lực của Thất trưởng lão Thanh Phong thành lên, hơn nữa còn nói dối rằng Cổ lão ma trước đó đã bị trọng thương. Kể như vậy, thực lực của hắn sẽ không bị lộ ra quá nhiều, cũng không khiến người khác quá mức chú ý. Hắn không muốn hai vị Thái Thượng trưởng lão vì mình quá cường đại mà nảy sinh tâm lý đề phòng.

Sau khi nghe Lâm Hiên kể xong, thiếu nữ mắt bạc lộ ra vài phần tán thưởng, đột nhiên bàn tay như ngọc khẽ lật, một lệnh bài bay về phía Lâm Hiên.

Lâm Hiên theo bản năng chụp lấy, chỉ thấy lệnh bài không rõ được luyện chế từ tài liệu gì, hoa văn vô cùng kỳ lạ, mặt sau khắc ba chữ "Vân Ẩn Tông".

"Sư thúc, đây là bảo vật gì?"

"Ngươi gia nhập bản tông không lâu, bất quá Vân Ẩn Lệnh chắc hẳn đã nghe qua."

"Cái gì, Vân Ẩn Lệnh?" Lâm Hiên vốn ngẩn ngơ, sau đó trên mặt liền lộ vẻ cuồng hỉ.

Vân Ẩn Tông truyền thừa từ thời thượng cổ, nhưng phóng mắt nhìn lại lịch sử trăm vạn năm, người đạt được Vân Ẩn Lệnh cũng vẻn vẹn chỉ có vài người. Lệnh phù này dùng để ban cho tu sĩ Động Huyền kỳ lập được đại công. Một khi có lệnh phù trong tay, địa vị sẽ trở nên vô cùng siêu nhiên, chỉ đứng sau Thái Thượng trưởng lão, nắm quyền sinh sát trong tay.

Nói một cách khác, hôm nay Lâm Hiên chính là dưới một người mà trên vạn người.

"Sư thúc, ngài vì sao lại...?" Lâm Hiên hưng phấn chợt lóe, rất nhanh bình tĩnh lại. Biểu lộ này rơi vào trong mắt thiếu nữ mắt bạc, khiến nàng âm thầm gật đầu, công phu dưỡng khí không tệ, người khác tuyệt đối không thể làm được như vậy.

"Ngươi từng hỏi tại Hối Đoái Hội rằng diệt sát Cổ lão ma sẽ đổi được bao nhiêu điểm cống hiến, Mã sư điệt không trả lời được, nhưng bổn cung thì có thể làm chủ, vì vậy ban cho ngươi Vân Ẩn Lệnh."

"Đa tạ sư thúc, bất quá diệt sát Cổ Lão Ma, Lâm mỗ chỉ là vận khí không tệ, may mắn gặp dịp mà thôi. Ban thưởng như vậy có phải là quá mức rồi không..."

"Ha ha." Nghe Lâm Hiên nói vậy, thiếu nữ mắt bạc nở nụ cười: "Bổn tọa đương nhiên thưởng phạt phân minh. Nếu chỉ là may mắn diệt sát được lão ma thì đúng là chưa đủ để đạt được Vân Ẩn Lệnh, nhưng theo ta biết, không phải tự dưng mà Cổ lão ma chạy tới Thiên Phong Thành gây chuyện, hẳn là có quan hệ với Lâm sư điệt ngươi. Dù sao tại Vạn Bảo Đại Hội, ngươi cũng đã cướp mất của lão một lô đỉnh. Sư điệt quá khiêm nhường rồi..."

"Ha ha, bất quá chỉ là cơ duyên xảo hợp mà thôi..." Lâm Hiên hai mắt khẽ giật một cái, không ngờ vị Thái Thượng trưởng lão này lại tinh tường sự việc đến vậy, cũng chỉ có thể cười trừ một tiếng. Đúng là những lão gia hỏa đã sống vài vạn năm này, không dễ gì lừa gạt được họ.

Thanh âm của nữ tử mắt bạc lại tiếp tục vang lên: "Diệt sát một lão quái Phân Thần kỳ tuy chưa phải là đại công, nhưng sư điệt lại khéo léo làm cho Thiên Thi Môn trở mặt với đám yêu hóa giả. Thiên Thi Môn đã mất đi một trưởng lão, lại phải đối mặt với thế công của yêu hóa giả, cộng thêm chúng ta ở bên cạnh bỏ đá xuống giếng, tin rằng rất nhanh thôi, Thiên Thi Môn sẽ bị xóa tên khỏi Ngũ Đại Tông Môn. Đó mới là đại công."

"Thì ra là thế." Lâm Hiên nhẹ gật đầu, kỳ thật Thiên Thi Môn có kết cục như vậy, hắn đã sớm dự liệu được vài phần.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!