"Thì ra là thế." Thiếu nữ chợt tỉnh ngộ, dịu dàng hướng Lâm Hiên cúi chào: "Đa tạ tiền bối đã tương trợ."
Lâm Hiên đáp: "Không cần khách khí, chỉ là tiện tay mà thôi. Đạo hữu dường như không phải Ma Tộc bình thường?"
Trên khuôn mặt thiếu nữ thoáng hiện vài phần do dự, nhưng chỉ qua vài hơi thở, sự do dự ấy liền tan biến theo gió. Nàng đáp: "Tính mạng vãn bối là do tiền bối cứu giúp, tự nhiên không dám giấu giếm ngài. Thiếp thân chính là Bán Ma."
"Bán Ma?" Lâm Hiên kinh ngạc, mơ hồ cảm thấy cái tên này có chút quen tai, dường như đã từng nghe qua ở đâu đó, nhưng nhất thời lại không thể nhớ ra.
Đối phương thở dài: "Cũng khó trách tiền bối không hiểu rõ, dù sao ngài cũng vừa mới đặt chân đến Thánh Giới chúng ta." Sau đó, nàng hé mở đôi môi anh đào, nhẹ nhàng kể lại.
Nửa canh giờ sau, Lâm Hiên cuối cùng đã hiểu rõ. Hóa ra, cái gọi là Bán Ma, chính là những người mang nửa huyết thống Cổ Ma và nửa huyết thống Tu Sĩ. Bọn họ vốn không phải dân cư nguyên trú tại Cổ Ma Giới.
Chuyện này phải kể từ mấy trăm vạn năm về trước. Khi ấy, hai giới mở ra đại chiến, Linh Giới cùng Cổ Ma Giới đánh giết đến mức máu chảy thành sông. Trong một lần giao tranh, Linh Giới chiếm ưu thế về thực lực, chủ động thâm nhập vào Ma Giới, do Tam Đại Tán Tiên cùng Tam Yêu Vương dẫn đầu hàng vạn tu tiên giả. Trận chiến ấy khiến nhật nguyệt vô quang, tinh thần ảm đạm. Số lượng Tu Sĩ Ma Tộc ngã xuống không thể nào tính xuể, song phương tự nhiên cũng kết xuống huyết hải thâm thù, không chết không thôi.
Tuy nhiên, với số lượng lớn tu sĩ tiến vào Ma Giới như vậy, khó tránh khỏi những cơ duyên xảo hợp, dẫn đến trường hợp Tu Sĩ và Cổ Ma kết thành Song Tu Đạo Lữ. Đối với những trường hợp này, cả hai tộc đều ban bố pháp dụ: Giết không tha. Song, diện tích Ma Giới thực sự quá lớn, khó tránh khỏi có cá lọt lưới. Hậu nhân của những người này chính là Bán Ma, trong cơ thể mang cả hai huyết thống.
Đối với bọn họ, Cổ Ma tuy không truy cùng giết tận, nhưng địa vị của Bán Ma trong Ma Giới lại cực kỳ thấp kém. Huyết thống Bán Ma không thuần khiết, tư chất tu tiên cũng kém cỏi. Mạnh được yếu thua, đây là quy luật của Tu Tiên Giới. Có thể đoán được, cuộc sống của Bán Ma khổ sở đến mức nào.
Lời lẽ của thiếu nữ chứa đựng nhiều nỗi đau xót. Đối với nàng, dường như vừa sinh ra đã phải chịu đựng khổ cực. Nàng đã phải gian nan lắm mới tu luyện được đến cảnh giới hiện tại. Dân trong thôn đều nói tư chất nàng khá tốt, nếu đủ nỗ lực, không chừng còn có cơ hội tiến vào Ngưng Đan Kỳ. Chẳng qua, muốn Kết Đan thì cần thêm một ít đan dược phụ trợ. Nàng đã hao hết trăm cay nghìn đắng, cuối cùng tìm được mấy gốc linh dược. Song, trên đường trở về, nàng lại gặp phải vài tên Cổ Ma Tam Đầu Lục Tí. Sau đó, chuyện xảy ra đơn giản là màn giết người đoạt bảo quen thuộc. Thực ra, cô gái này rất thông minh, thấy không địch lại, đã giao nộp mấy gốc linh thảo. Nhưng đối phương vẫn truy đuổi không tha, muốn giết nàng đoạt hồn luyện bảo. Nếu không có Lâm Hiên ra tay, nàng hẳn đã vẫn lạc rồi.
Lâm Hiên gật đầu: "Thì ra là như vậy. Phụ cận đây có Cổ Ma tụ cư không?"
Thiếu nữ ân cần đáp: "Không có. Mặc Thạch Đồng Hoang này vốn hẻo lánh, khoảng cách tới Ma Thành gần nhất cũng phải trăm vạn dặm. Bây giờ sắc trời đã tối, nếu tiền bối không chê, xin hãy đến thôn làng của vãn bối nghỉ chân."
Tuy rằng Lâm Hiên cũng mang hình dáng "Cổ Ma", nhưng vị tiền bối mới phi thăng này rõ ràng không hề có địch ý với bọn họ. Nếu người vui lòng chỉ điểm một hai, chắc chắn sẽ thu được rất nhiều chỗ tốt.
Lâm Hiên hỏi: "Thôn làng của các ngươi?"
"Vâng, đều là Bán Ma giống như vãn bối, có gần trăm người."
"Tốt!" Lâm Hiên hơi chút do dự, liền gật đầu đồng ý. Hắn mới đến nơi này, cũng không cần phải vội vã, nghỉ ngơi một đêm để tìm hiểu thêm tin tức cũng là điều nên làm.
Thấy Lâm Hiên đồng ý, thiếu nữ không khỏi đại hỉ: "Đa tạ tiền bối, vãn bối vô cùng hân hạnh được đón tiếp. Vãn bối xin dẫn đường." Thiếu nữ nói xong, hướng Lâm Hiên dịu dàng cúi chào, sau đó hóa thành một đạo kinh hồng bay đi.
Lâm Hiên mỉm cười, thân hình chợt lóe, không nhanh không chậm theo sát phía sau.
Hai canh giờ sau.
Thiếu nữ mỉm cười chỉ đường: "Tiền bối, bay qua tòa núi hoang này, lại đi thêm nửa chén trà công phu nữa, liền đến thôn làng chúng ta."
"Ừm." Lâm Hiên gật đầu, đang định tiếp lời, đột nhiên nhướng mày. Theo lời đối phương, thôn làng chỉ cách đây mấy ngàn dặm, nhưng vì sao hắn lại không hề nhận ra mảy may linh lực dao động nào? Chẳng lẽ là...
Bay thêm một lát, quả nhiên đã nhìn thấy thôn làng. Song, thiếu nữ lại thét lên một tiếng kinh hãi, bởi vì toàn bộ thôn làng đã bị san thành bình địa. Đập vào tầm mắt chính là một mảnh phế tích hoang tàn. Khắp nơi trên mặt đất là thi thể của đồng tộc.
"Tại sao có thể như vậy?" Thiếu nữ bi thương nghẹn lời, nước mắt lã chã rơi xuống. Trong khi đó, tròng mắt Lâm Hiên khẽ co lại, hướng về phía bên trái nhìn xuống.
☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽