"Nói chuyện ư? Lão phu đã chờ đợi hơn vạn năm để tìm một thân thể thích hợp, nào có rảnh rỗi cùng tiểu tử ngươi dông dài. Mau dâng thân thể ra đây, bằng không Nguyên Anh sẽ bị cắn nuốt! Ngươi nghĩ rằng tu vi Động Huyền trung kỳ có thể chống cự được sao?" Âm thanh vô cùng bén nhọn, tiếp đó, mặt quỷ hung dữ lao thẳng về phía Lâm Hiên.
Lâm Hiên khẽ thở dài, quả nhiên là như vậy. Nếu không biểu lộ chút thực lực, e rằng không thể có được tư cách đối thoại. Hắn không hề sợ hãi, lão gia hỏa này chỉ là một đám tàn hồn tồn tại hơn vạn năm, vốn đã suy yếu, hẳn không khó đối phó. Hơn nữa, bên ngoài đã bố trí mấy vòng cấm chế, cho dù bên trong có đánh nhau long trời lở đất, bên ngoài cũng chẳng hay biết gì.
Nghĩ đến đây, Lâm Hiên không hề che giấu thêm nữa. Toàn thân ma khí thu liễm, thay vào đó, linh áp khổng lồ cùng linh khí tinh thuần cuồn cuộn di chuyển khắp thân thể, khí thế hiển nhiên vượt xa lúc vừa rồi.
"Ồ, ngươi là nhân tộc tu tiên giả?" Mặt quỷ giật mình kinh ngạc.
Tuy nhiên, sự kinh ngạc chỉ thoáng qua trong chớp mắt, mặt quỷ lại nở nụ cười hung ác. Nhân loại thì sao chứ? Miễn là thân thể thích hợp là được. Nghĩ vậy, tốc độ của mặt quỷ lại tăng thêm vài phần.
Lâm Hiên không nhanh không chậm, tung một quyền về phía trước.
Ầm ầm!
Âm thanh bạo liệt vang vọng, bốn phía ma khí chen chúc hội tụ, quay cuồng hình thành một vòng xoáy khổng lồ, thanh thế quả thực không phải chuyện đùa.
"Chậc, ngươi là yêu tu sao?" Lần này, mặt quỷ thực sự bị dọa cho hoảng sợ. Thân thể hắn tuy không còn, nhưng thần thức thậm chí còn cường đại hơn cả lúc trước, đã nhìn ra uy lực của khí xoáy trước mặt kinh khủng đến mức nào. Hắn không dám chậm trễ, há miệng phun ra mấy đạo hắc khí.
Những đạo hắc khí này vừa xuất hiện liền quấn lấy nhau, hình thành một quyền ấn đen thô to, lao thẳng đến khí xoáy.
Cương phong nổi lên, bốn phía linh lực cuồng bạo tràn ngập.
Chỉ nghe tiếng rắc rắc rền vang, bên trong luyện công phòng, mọi thứ đều bị nghiền nát bấy. Ngay cả những đồ vật làm từ hồng mộc cứng rắn cũng chỉ như giấy mỏng, hóa thành bụi phấn. Ánh mắt Lâm Hiên lộ ra một tia dị sắc.
Xem ra, hắn vẫn còn xem thường Thiên Quỷ Thượng Nhân. Không hổ danh được nhiều điển tịch nhắc đến như vậy, thậm chí còn lừa gạt được cả Thánh Tổ. Trải qua nhiều năm như thế mà lão ta vẫn còn mạnh đến phi lý. E rằng muốn bắt lão ta, thật sự không phải một hai chiêu là có thể giải quyết vấn đề.
Lâm Hiên cũng không có ý định trì hoãn, kéo dài trận chiến. Dù bên ngoài có cấm chế, nhưng đây lại là trong một thành trì của ma tộc. Ngộ nhỡ bị bại lộ, chắc chắn hắn sẽ phải ôm đầu chạy trốn.
Trong đầu ý niệm vừa chuyển, Lâm Hiên liền phất tay áo bào. Hồng quang chói mắt, đông đảo Tiên Kiếm từ ống tay áo như cá bơi ra.
Ban đầu mặt quỷ còn không để ý, nhưng khi thấy có đến 81 chuôi tiểu kiếm thì trợn mắt há mồm.
Chỉ thấy những Tiên Kiếm này hồng quang lưu ly, mặt ngoài không ngừng có linh quang chói mắt hiện lên. Mũi kiếm cực mỏng, nhìn qua liền cùng Thiền Dực không khác biệt là bao. Trên mặt ngoài mũi kiếm, mơ hồ còn có một vòng phù văn cỡ hạt gạo quấn quanh hồng quang.
Mặt quỷ lộ vẻ khó coi.
Những chuôi kiếm vừa xuất hiện, tâm thần Lâm Hiên liền trở nên trịnh trọng. Rõ ràng đây là bổn mạng pháp bảo, nhưng nhiều đến mức này có phải hơi thái quá rồi không? Phải biết rằng, bổn mạng pháp bảo muốn đề tăng uy lực phải dựa vào chân nguyên bồi luyện. Nhiều như vậy căn bản chỉ tốn công phí sức, chỉ để khoe mẽ thì được.
Tuy nhiên, nhìn bộ dạng Lâm Hiên không giống kẻ đầu óc có vấn đề, mà uy áp của những tiên kiếm này cũng không phải giả. Chẳng lẽ sau vạn năm, thường thức của tu tiên giới đều đã đảo lộn hết rồi sao? Thật sự có thể bồi luyện nhiều bổn mạng pháp bảo đến vậy ư?
Mặt quỷ vừa sợ vừa giận, ánh mắt cũng trở nên sắc bén, ngưng trọng. Hắn đương nhiên không thể bỏ qua khối thân thể kia được. Hắn tu luyện công pháp đặc thù, nên cả vạn năm qua cũng chỉ có Lâm Hiên phù hợp tiêu chuẩn. Hắn không thể tiếp tục chờ đợi, bởi vì thọ nguyên sắp đến. Lúc đó, đến thân thể cũng chẳng có thì lấy gì chống đỡ thiên kiếp? Hắn vất vả lắm mới từ trong tay gã Thánh Tổ nọ tìm được đường sống, không thể cứ như vậy mà hôi phi yên diệt được. Vô luận thế nào, cũng phải đoạt xá thành công!
Liều mạng!
Trong đầu ý niệm quay chuyển, ánh mắt của hắn trở nên tàn bạo, nóng rực. Chỉ một thoáng, ma phong đại phóng, hình thành một tấm màn bảo hộ bao bọc lấy hắn, sau đó tiếp tục xông lên.
Lão gia hỏa không ngờ lại lựa chọn lấy cứng đối cứng. Khóe miệng Lâm Hiên nhếch lên, nở nụ cười nhạo.
Cũng không có động tác dư thừa, một thanh kiếm trôi nổi trước người như bị kích thích, hồng quang đại phóng, kích bắn về phía đối phương.
Hắc khí bao bọc quanh mặt quỷ không ngờ chỉ đối mặt chốc lát đã bị xé rách như vải gấm. Hồng quang cuốn lấy mặt quỷ không tha. Kết quả như vậy khiến mặt quỷ sợ đến hồn phi phách tán, nhưng không hổ là một đời kiêu hùng, hắn không chút do dự dùng kế thạch sùng đứt đuôi, tách ra một bộ phận ma khí giữ chân hồng quang. Phần còn lại hợp lại hình thành mặt quỷ lần nữa, có điều lần này thể tích nhỏ đi không ít. Khuôn mặt mặt quỷ này cực kỳ kinh sợ. Hắn sớm nhìn ra tiểu kiếm không phải phàm vật, nhưng không ngờ lại cường hãn đến như thế.
Kỳ thật, ngay cả Lâm Hiên cũng bị dọa cho sợ mất mật.
Đây là lần đầu tiên hắn dùng Cửu Cung Tu Du Kiếm đối địch, uy lực như thế cũng quá mức bưu hãn rồi.
"Không sai, không sai, không uổng công ta trăm năm khổ cực tu luyện. Riêng uy lực một chuôi này cũng đủ sánh với Thông Thiên Linh Bảo!" Lâm Hiên dương dương tự đắc. Nếu xuất hết tiên kiếm một lượt, uy lực chẳng khác nào Hậu Thiên Linh Bảo.
Nếu hắn tiến cấp đến Độ Kiếp kỳ, bày ra Cửu Cung Tu Du Kiếm Trận thì cũng có thể ganh đua với Tiên Phủ Kỳ Trân rồi. Lâm Hiên vẻ mặt vô cùng hài lòng, trong khi mặt quỷ vừa thoát khỏi hồng quang trôi nổi một bên thì sắc mặt xám ngắt. Tiểu tử này không ngờ lại không xem gã vào mắt, rõ ràng là khinh thị gã. Thật sự là rồng mắc cạn bị tôm giỡn, hổ xuống đồng bằng bị chó khinh!
Một lần nhịn là chín lần nhục! Lúc này, mặt quỷ quát to một tiếng, khí thế hùng hổ xông thẳng về phía Lâm Hiên.
Lâm Hiên mặc dù đang lâng lâng đắm chìm trong vui sướng, tuy nhiên thần thức của hắn mạnh mẽ. Đối phương vừa động, hắn liền đánh ra một đạo pháp quyết.
Nhất thời, hồng mang đại phóng, thanh âm vèo vèo không ngừng. Tất cả 81 chuôi kiếm đều hướng về phía đối phương bắn tới. Thanh thế này dọa cho mặt quỷ sợ vỡ mật, rốt cuộc từ trong phẫn nộ tỉnh táo lại.
Bảo vật của đối phương đáng sợ như vậy, ngay cả một chuôi hắn còn đỡ không nổi, 81 chuôi thì khác nào mở đường tiễn hắn xuống địa phủ? Đáng tiếc, bây giờ hối hận đã không kịp. Nhưng hắn lại phát hiện những tiểu kiếm này không hề công kích, mà lại hướng bốn phía hắn trôi nổi, vây hắn vào giữa.
Thân làm cá trên thớt, mặt quỷ biến sắc vô cùng. Một đời kiêu hùng không ngờ có ngày bị bức đến tình cảnh quẫn nhục như thế này.
"Thế nào, hiện tại chúng ta có thể nói chuyện được rồi chứ?" Lâm Hiên nhàn nhạt nói.