Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 79: CHƯƠNG 79: TỬ MẪU THẤT KIẾM

"Ngươi... ngươi là Trúc Cơ hậu kỳ tu sĩ?"

Vẻ mặt trung niên tràn ngập kinh hãi, hắn hổn hển kêu lên.

Không thể nào! Chính hắn đã dùng Linh Nhãn Thuật dò xét qua, chẳng lẽ đối phương có thần thông nghịch thiên nào đó ẩn giấu tu vi?

"Hừ!"

Trong mắt Lâm Hiên lóe lên tia khinh thường, vầng sáng màu xanh càng thêm chói lòa. Quỷ Xà Kiếm như bị sét đánh, lập tức ngừng vùng vẫy, ngoan ngoãn nằm gọn trong tay hắn.

Lúc này, trung niên kia cảm thấy miệng đắng ngắt. Ban đầu hắn muốn giết người đoạt bảo, nào ngờ lại đá trúng tấm thiết bản cứng rắn. Thiếu niên này không chỉ cùng cảnh giới với hắn mà còn tu luyện công pháp đỉnh cấp, kỳ lạ và mạnh mẽ.

Đã không còn cơ hội giành chiến thắng, sao không mau chóng tháo chạy? Chẳng lẽ muốn ở lại giao mạng nhỏ cho đối phương sao!

Lòng đầy oán độc, trung niên hung hăng trợn mắt nhìn Lâm Hiên, rồi phất tay áo, lấy ra một tấm lục phù.

*Bùng* một tiếng, tấm phù tự bạo thành một khối Hỏa Cầu đường kính chừng hai ba trượng, thanh thế dị thường, đánh thẳng tới Lâm Hiên.

Còn bản thân hắn không chút chậm trễ, hóa thành một đạo độn quang màu đỏ thẫm, hướng về phương xa chạy trốn.

"Tài mọn!"

Lâm Hiên hờ hững quát lên, rồi há miệng phun ra một đôi Ngô Câu Kiếm, quanh thân ẩn hiện hỏa diễm màu lam nhạt. Trong nháy mắt, Ngô Câu Kiếm biến thành một con Cự Long dài hơn mười trượng, há to cái mồm đỏ lòm như chậu máu, nuốt trọn khối Hỏa Cầu kia vào trong bụng.

Trong độn quang, trung niên quay đầu lại thấy cảnh tượng này, sợ tới mức tim như ngừng đập, lập tức phát huy pháp lực toàn thân tới tột độ, khiến độn quang càng nhanh thêm vài phần.

Đáng tiếc, vô dụng!

Lâm Hiên giơ ngón trỏ lên, điểm ra một đạo pháp quyết. Cự Long xoay một vòng, nhanh chóng đuổi theo trung niên. Tốc độ của Cự Long nhanh tới chóng mặt, gần như trong chớp mắt đã rút ngắn khoảng cách hơn trăm trượng.

Trung niên quá sợ hãi, nhưng không kịp chạy trốn, vội lưu chuyển linh lực toàn thân tới cực hạn. Một vòng sáng màu đỏ như máu hiện ra quanh hắn.

Nhưng đó chỉ là sự vùng vẫy trước tử vong. Linh Khí Hộ Thuẫn sao có thể chịu được một đòn toàn lực của Ngô Câu Kiếm?

*Bụp* một tiếng. Vòng bảo hộ giống như bong bóng nước tan biến. Chỉ thấy một vùng hoa máu diễm lệ bạo nở trong không trung.

Nhìn thi thể địch nhân, vẻ mặt Lâm Hiên trở nên ngưng trọng. Toàn thân hắn đột ngột hiện ra hắc quang cùng quỷ khí âm trầm.

Hắn giơ tay lên, hư không tung ra một trảo, chỉ thấy mấy sợi tơ màu đen bắn ra. Không chỉ thu hồi túi trữ vật của đối phương, mà còn giam cầm một quang đoàn cỡ ngón cái.

Chính là hồn phách của trung niên! Đối với địch nhân, Lâm Hiên không có ý niệm hạ thủ lưu tình, trực tiếp đem tinh hồn thu vào trong Bách Hồn Phiên.

Sau khi Lâm Hiên thành công tiến giai Trúc Cơ hậu kỳ, đây là lần đầu tiên hắn giao thủ với tu sĩ cùng cấp, nhưng việc sát diệt đối phương lại không hề khó khăn.

Xem ra việc hắn kiêm tu hai đại thần công Chính Ma lúc trước là lựa chọn vô cùng chính xác. Tuy quá trình tu luyện vô cùng gian khổ, nhưng hiệu quả mang lại lại vô cùng lớn.

Nắm túi trữ vật của trung niên, Lâm Hiên dùng thần thức đảo qua. Bên trong có mấy chục khối trung phẩm tinh thạch, thu hoạch thật không nhỏ. Hơn nữa, Quỷ Xà Kiếm kia chính là một Khí Linh hiếm có!

Sau khi kiểm kê chiến lợi phẩm, Lâm Hiên lập tức hóa thành độn quang bay về phương xa.

*

Sau một hồi, cuối cùng hắn cũng tìm được Mộc Linh Thụ. Gọi là cây, nhưng nó chỉ là một cành màu nâu cao chưa đến hai thước, lơ thơ vài chiếc lá. Tuy nhiên, nó lại kết được mười mấy trái Mộc Linh Quả.

Linh khí dao động trên cây rất nhỏ, nếu thần thức của hắn không ngang ngửa với tu sĩ Ngưng Đan sơ kỳ, muốn tìm ra nó thật không dễ dàng.

Trong lòng Lâm Hiên vui vẻ, đang định hái Mộc Linh Quả thì như cảm giác được điều gì, vẻ mặt hắn trở nên nghiêm trọng.

Hai luồng khí tức vô cùng mau lẹ đang bay đến nơi này. Không cần phải nói, đó là hai tu sĩ cùng tổ đang tìm đến.

Đối phương phát hiện ra Mộc Linh Quả chỉ chậm hơn hắn một chút, chứng tỏ thần thức của họ không phải chuyện đùa, chắc chắn là kình địch.

Vừa rồi diệt sát lão địch không tốn bao nhiêu pháp lực, Lâm Hiên đối với thực lực của mình cũng có chút tự tin, nhưng hắn không dám khinh địch.

Chỉ vì một thắng lợi nhỏ mà tự mãn, có ngày chính hắn sẽ ngã xuống. Tu tiên bách nghệ vô cùng uyên thâm, Cửu Thiên Huyền Công cùng Huyền Ma Chân Kinh tất nhiên là thần kỳ, nhưng công pháp đỉnh cấp vẫn còn rất nhiều, ai biết những người khác sẽ tu luyện loại thần thông nghịch thiên nào. Tóm lại, cẩn thận sẽ không mắc phải sai lầm lớn.

Với thần thức của đối phương, trong vòng trăm trượng thì Ẩn Thân Thuật sẽ không còn tác dụng. Lâm Hiên suy nghĩ một chút, hắn không thể rời đi. Để đối phương hái mất Mộc Linh Quả, chẳng phải hắn sẽ hối tiếc lắm sao?

Cẩn thận không có nghĩa là khiếp nhược, Lâm Hiên quyết định ở lại ngạnh kháng địch nhân.

Lúc này, có hai đạo độn quang, một đen một trắng bay tới, màu sắc hoàn toàn khác biệt nhưng linh lực dao động lại có chút tương tự.

Cảm ứng được điểm này, Lâm Hiên như nghĩ tới điều gì, vẻ mặt trở nên khó coi.

"Ơ, nơi này đã có một tiểu tử."

Quang hoa rực rỡ xoay một vòng giữa không trung rồi hạ xuống đất, từ bên trong hiện ra hai người.

"Là bọn họ?"

Mặc dù đã đoán được, nhưng lúc này Lâm Hiên thầm kêu khổ không thôi. Vận khí của hắn hôm nay xui xẻo vô cùng. Cùng tổ với hắn có ba tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ, không ngờ hắn lại gặp toàn bộ.

Trước mắt là một đôi huynh đệ song sinh có bộ dáng vô cùng tương phản. Một người cực kỳ mập mạp, thắt lưng lớn hơn cả thùng nước; người kia lại cực kỳ ốm o, chỉ còn da bọc xương. Có điều, tướng mạo cả hai tương tự nhau, đều là mắt say như gà chọi, mũi đỏ như bã trầu, xấu xí vô cùng.

Chính là huynh đệ họ La, hai đại sát danh trong hàng ngũ Trúc Cơ Kỳ tu sĩ. Tên mập là huynh trưởng, danh là La Thùng, người cũng như tên, hình tượng được ngay. Đệ đệ danh tự là La Bưu, tuy ốm o nhưng nghe nói khi chiến đấu cực kỳ dũng mãnh.

Hai người này tu luyện một bộ công pháp song hợp, công thủ hỗ trợ lẫn nhau. Hơn nữa, họ là huynh đệ song sinh từ nhỏ cùng nhau lớn lên, gần như tâm ý tương thông, thực sự là hai đối thủ đáng sợ.

Trong cảnh giới Trúc Cơ Kỳ tu sĩ, hai người này có danh tiếng cực lớn. Thậm chí có đồn đại rằng mấy năm trước, hai huynh đệ vì tranh chấp một món dị bảo mà giao chiến với một đôi song tu đạo lữ cảnh giới Giả Đan. Người kia tu vi còn trên huynh đệ họ La một bậc, nhưng kết quả đại bại ngã xuống, cho thấy hai huynh đệ thật không tầm thường.

Lâm Hiên nửa năm qua đi khắp các phường thị cũng từng nghe qua đại sát danh của hai họ La này. Trong thạch thất hắn đã cảm thấy quen mắt, chỉ là nhất thời chưa nghĩ ra.

Lúc này, huynh đệ họ La cũng nhìn Lâm Hiên với vẻ ngạc nhiên. Mộc Linh Thụ này rất khó để tu sĩ Trúc Cơ Kỳ phát hiện. Hai người bọn họ do tu luyện thần thông đặc biệt, có thể hợp nhất thần thức lại mới tìm được. Không ngờ lại có người nhanh chân đến trước.

Dùng Linh Nhãn Thuật quan sát, thiếu niên này chỉ có tu vi Trúc Cơ Sơ kỳ!

Tuy nhiên, huynh đệ họ La tính tình rất cẩn thận. Có được uy danh hiển hách ở Tu Tiên giới hỗn tạp này, ngoài thực lực còn cần có tâm cơ.

Không nói một lời, hai người sờ vào túi trữ vật bên hông. Như vậy, chỉ còn cách chiến đấu mà thôi. Lâm Hiên quyết định ra tay trước để chiếm lợi thế.

Chỉ thấy một quầng sáng màu xanh nhạt hiện quanh thân, hắn đã phát ra Linh Khí Hộ Thuẫn. Đồng thời, trong tay đã xuất hiện mấy tấm Phù Lục, ném lên không trung. Kỳ quang các màu chợt hiện, xung quanh thân hắn đã xuất hiện tới bốn tầng năm vòng bảo hộ.

Đây đều là pháp thuật Nhân Giai phòng ngự cao cấp, mỗi một tầng có thể ngăn trở một đòn của thượng phẩm Linh Khí.

Đồng thời, tay áo còn lại phất lên, trong miệng hắn lẩm nhẩm niệm pháp quyết. Chỉ thấy vô số băng châm chói lóa như mưa bắn nhanh ra. Nhớ rõ ban đầu ở Linh Động Kỳ hắn đã luyện tập chính là pháp quyết này, hiện tại tu vi cuồng tăng tới Trúc Cơ hậu kỳ, uy lực pháp thuật giờ đây cũng khác một trời một vực.

Không chỉ số lượng băng châm bạo tăng, đạt tới hơn một ngàn cây, mà lực sát thương cũng tăng gấp mấy lần.

Hắn lại há to miệng, phun ra một ngụm hỏa diễm.

*Tiên Thiên Chân Hỏa!*

Hỏa diễm xoay quanh một vòng, biến thành hai con linh điểu cỡ bàn tay, vô cùng sống động. Lúc này, chúng mới cất hai cánh, xé gió nhằm thẳng phía hai huynh đệ bay tới.

*Hỏa Điểu Thuật!* Đây là pháp thuật Nhân Giai cao cấp, yêu cầu điều khiển linh lực đạt tới trạng thái tinh tế tỉ mỉ.

Cho dù là cao thủ cảnh giới Giả Đan thi triển ra thần thông này cũng phải mất một thời gian, nhưng Lâm Hiên do có thần thức mạnh mẽ, tuy chưa tới mức xuất thần nhập hóa nhưng cũng vô cùng thuận tay.

Uy lực pháp thuật này còn trên cực phẩm Linh Khí một bậc. Mắt thấy Lâm Hiên thi triển ra Hỏa Điểu Thuật cùng Phù Lục, huynh đệ họ La cho là mình hoa mắt. Xông xáo bên ngoài nhiều năm, nhưng đây là lần đầu tiên hai người thấy cảnh tượng này.

Nhưng vẫn chưa hết!

Sau khi thả ra Hỏa Điểu, Lâm Hiên chỉ xuống phía dưới, hư không tung ra một trảo. Linh lực bắn nhanh ra khiến đất đá rào rào bị hút lên cao tới vài trượng. Ngón trỏ tay còn lại điểm ra một đạo bạch quang vào đám đất thô kia.

*Ùm* một tiếng, đất thô bạo mở, tụ hợp thành Thổ Nhân cao tới hơn trượng. Đây chính là Thổ Nhân Thuật, Nhân Giai pháp thuật cao cấp.

"Đi!"

Lâm Hiên khẽ quát. Hai Thổ Nhân lập tức lăng không bay về phía huynh đệ họ La.

Lần này, hắn không muốn vừa ra tay đã khu sử Linh Khí. Vừa là thăm dò thực lực đối phương, vừa là kiểm nghiệm pháp lực bản thân.

Các loại bảo vật mặc dù phi thường trọng yếu, nhưng tu vi bản thân mới là cơ sở. Nếu quá mê luyến Linh Khí Pháp Bảo, sẽ dễ lầm vào hiểm cảnh. Lâm Hiên luôn tự thầm nhắc nhở bản thân như vậy.

Huynh đệ họ La mặc dù kinh ngạc, nhưng kinh nghiệm đối địch của họ lại vô cùng phong phú.

Đối mặt với công kích liên hoàn, trên mặt lão đại La Thùng hiện vẻ ngưng trọng. Hai tay hắn hợp lại, miệng niệm pháp quyết, thân thể phát ra ánh sáng tụ thành khối cầu màu vàng nhạt khoảng hơn trượng, bao bọc hai huynh đệ lại.

Đồng thời, hắn ném ra một tấm lục phù lên không trung, hóa thành một tầng bảo hộ màu trắng lấp lánh, có chút bất phàm. Đây cũng là Nhân Giai pháp thuật phòng ngự bậc cao, cùng Linh Khí Hộ Thuẫn tạo thành hai lớp bảo vệ.

Trong chớp mắt, Băng Châm đã bắn tới tầng sáng trắng.

Liên tục có tiếng *lốp bốp* vang lên, Băng Châm dày đặc như mưa ào ào bắn vào lồng sáng màu trắng, nhưng nó chỉ lung lay một chút. Xem ra, Băng Châm muốn công phá là điều không thể.

Lâm Hiên nhíu mày, dù đoán Băng Châm Thuật không dễ gây nguy hiểm cho đối phương, nhưng thấy pháp thuật phòng ngự lợi hại như vậy khiến hắn giật mình. Sát danh của huynh đệ họ La quả nhiên không phải là hư danh.

Cũng không chậm trễ, sắc mặt La Thùng lạnh lẽo. Nhìn hai con Hỏa Điểu đang bay tới, hắn há to miệng phun ra một ngụm tinh khí.

Tinh khí rời khỏi lồng sáng, biến thành hai con Tiểu Băng Hùng nghênh đỡ hai con Hỏa Điểu.

Chỉ nghe tiếng *xoang xoảng* như tiếng gương vỡ, hai con Tiểu Băng Hùng vỡ tan vào hư không, nhưng hình dạng của Hỏa Điểu cũng nhỏ đi không ít.

Đột nhiên, hai Hỏa Điểu bỗng nhập thành một khối, tự bạo thành những tia sáng đỏ dữ dội bắn thẳng vào lồng sáng trắng.

*Roạt!*

Lồng sáng trắng lung lay như muốn vỡ, nhưng cuối cùng vẫn ổn định được, có điều trở nên ảm đạm đi không ít.

Ngay lúc này, hai Thổ Nhân cũng gào thét mà đến. Bốn cánh tay như Cự Linh Thần giáng thẳng vào lồng sáng trắng.

*Ầm ầm* hai tiếng, lồng sáng trắng cuối cùng cũng vỡ ra thành muôn mảnh bạch quang tan biến. Nhưng trên mặt La Thùng không chút kinh hoảng.

Quai hàm bạnh ra, La Thùng hít sâu một hơi. Hắn cắn nhẹ đầu lưỡi, tiếp tục phun ra một ngụm tinh khí. Khí huyết bay ra mơ hồ tụ thành hình dạng một con biển bức.

Âm thanh chói tai rít lên như muốn xé rách không trung, con biển bức đã hóa thành luồng sóng âm bao trùm lấy hai Thổ Nhân.

Sau một lát, không gian trở lại yên ắng, hai Thổ Nhân cũng hóa thành bụi bặm lả tả rơi xuống.

"Hả..."

Xem một màn này, Lâm Hiên kinh ngạc không ít. Họ La kia cũng thi triển Nhân Giai pháp thuật bậc cao vô cùng vi diệu.

Tuy nhiên, vừa rồi chỉ là thăm dò. Trên mặt hắn hiện vẻ ngưng trọng, đang muốn đem Linh Khí tế ra thì La Bưu núp ở phía sau đã động thủ.

Chỉ thấy hắn ném ra một xếp Phù Lục xanh xanh đỏ đỏ.

"Đây là...."

Lâm Hiên ngạc nhiên thầm kêu khổ. Đây chẳng phải là đấu pháp giống hắn sao? Không ngờ hôm nay lại gặp địch nhân không tiếc hao tổn tinh thạch!

*Oanh!*

Chỉ thấy Hỏa Cầu, Băng Cầu, Lôi Điện... liên tiếp bạo liệt trong không gian.

La Bưu ném ra đồng thời mấy chục tấm Phù Lục, cũng may bên trong phong ấn chỉ là Nhân Giai pháp thuật trung cấp. Sắc mặt Lâm Hiên giãn ra, vỗ vào túi trữ vật. Một đạo bạch quang từ bên trong bay ra, là một tiểu thuẫn to cỡ bàn tay.

Hắn truyền linh lực vào, tiểu thuẫn ngay lập tức cuồng tăng, hóa thành một tấm đại thuẫn chừng hơn trượng chắn trước người.

Sau một khắc, những tiếng *ầm ầm* vang lên không ngớt.

Chịu đựng mấy chục pháp thuật oanh kích, nhưng đại thuẫn chỉ rung lên một hồi mà không hề hấn gì. Không hổ là cực phẩm Linh Khí phòng ngự.

Thần niệm Lâm Hiên huy động, đem Ngô Câu Kiếm bay lên đỉnh đầu, xoay tròn một vòng rồi hóa thành một con Cự Long dài mấy trượng.

La Bưu thấy thế thì hừ một tiếng, liếc sang huynh trưởng. Đối thủ này không chỉ pháp lực mạnh mẽ mà còn có rất nhiều bảo vật. Xem ra hôm nay đã gặp phải kình địch!

Nhưng hai người này bước vào Tu Tiên giới hơn trăm năm, từng trải qua không biết bao trận đại chiến. Thiếu niên này sao có thể làm bọn hắn lật thuyền trong mương cạn?

La Bưu giơ tay lên, toàn thân tỏa ra một tầng hắc khí. Trên hư không xuất hiện sáu thanh phi kiếm dài chừng hơn tấc, chậm rãi xoay tròn trên đỉnh đầu. Còn trong tay hắn là một thanh kiếm dài ba tấc màu xám xanh.

"Tử Mẫu Thất Kiếm?"

Tròng mắt Lâm Hiên co lại. Loại Linh Khí mẫu tử linh thông này rất ít xuất hiện tại Tu Tiên giới. Cái gọi là linh thông mẫu tử là phân ra Mẫu Kiếm và Tử Kiếm tạo thành một bộ, không kể số lượng.

Chỉ cần dùng thần niệm khống chế Mẫu Linh Khí là có thể thao túng các Tử Linh Khí còn lại. Mà uy lực của Tử Linh Khí thì tuyệt đối không kém Mẫu Linh Khí cùng bậc. Đối phương sử dụng bộ Tử Mẫu Thất Kiếm này tương đương với đồng thời sử dụng sáu món Linh Khí, uy lực bá đạo vô cùng.

Đương nhiên, luyện chế thông linh tử mẫu Linh Khí rất khó, phẩm cấp càng cao càng tiêu tốn tài liệu tinh thạch, đồng thời khả năng thất bại càng cao. Thường thì các bộ Hạ Phẩm và Trung Phẩm chiếm đa số, nếu xuất hiện một bộ Thượng Phẩm thì sẽ khiến các tu sĩ đổ xô vào tranh đoạt.

Nhìn Phi Kiếm dài ba tấc sắc bén lấp lánh trong tay La Bưu, từ linh khí tỏa ra nồng đậm có thể thấy nó là Cực Phẩm Linh Khí.

Lâm Hiên không khỏi thất sắc. Nếu là hậu bối của Nguyên Anh Kỳ lão quái có bảo vật này cũng là chuyện bình thường, nhưng theo hắn biết, huynh đệ họ La này sát danh mặc dù cực lớn nhưng chỉ là một đôi Tán Tu. Rốt cuộc, bọn họ thu thập được bảo vật này ở đâu?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!