"Ngươi không muốn giao ra một hồn một phách? Chẳng lẽ vừa rồi chỉ là trêu đùa ta?" Thanh âm Lâm Hiên lạnh lẽo thêm vài phần, gương mặt hắn cũng nhất thời trầm xuống. Những thanh phi kiếm quanh thân như cảm ứng được, hồng quang vừa thu liễm lại một lần nữa bùng phát chói mắt, âm thanh ông ông vang vọng, tựa hồ tùy thời có thể một kích khiến lão quỷ thần hồn câu diệt.
"Ta..." Thiên Quỷ Thượng Nhân sắc mặt lúc trắng lúc hồng, cuối cùng bất đắc dĩ thở dài: "Được, ta liền giao ra một hồn một phách."
Nói đoạn, lão cũng không dám khiêu chiến sự kiên nhẫn của Lâm Hiên, hai tay kết ấn, sau đó liền có một quang đoàn xanh biếc chỉ cỡ ngón cái từ trong miệng lão quỷ bắn ra. Lâm Hiên tay áo chợt phất, một đạo thanh hà bay vút ra bao lấy quang đoàn nọ. Tay kia hắn xuất ra một tấm mộc bài đen nhánh, khẽ rung lên liền hút quang đoàn vào trong. Lâm Hiên tay không ngừng đánh ra mấy đạo pháp quyết cổ quái. Đây chính là bí thuật độc ác Cấm Hồn Thuật. Sau đó, Lâm Hiên thoáng hiện nét hài lòng, đem mộc bài thu lại. Với sự ràng buộc này, về sau hắn có thể không còn quá mức lo lắng lão quỷ sẽ cắn trả. Dù sao, chỉ cần hắn xảy ra chuyện, hồn phách lão quỷ cũng sẽ lập tức tiêu tán.
Thiên Quỷ Thượng Nhân sắc mặt khó coi đến cực điểm. Lão nằm mơ cũng không ngờ rằng khi đối mặt Cổ Ma Thánh Tổ còn không khuất phục, hôm nay lại rơi vào tình cảnh như vậy. Quả nhiên là tạo hóa trêu người!
"Được rồi, bên trong Dược Vương Cốc quả thật có linh thảo luyện chế Phân Thần Đan sao?"
"Chủ nhân minh xét! Bên trong Dược Vương Cốc tuy không có đầy đủ các linh dược cần thiết để luyện chế Phân Thần Đan, nhưng một vài loại trọng yếu thì chắc chắn có thể tìm được. Lão nô có thể cam đoan." Thiên Quỷ Thượng Nhân quay đầu lại, trên mặt tràn đầy vẻ cung kính nói.
Lâm Hiên lúc này khẽ thở phào một hơi. Quả nhiên giữ lão quỷ lại là một quyết định sáng suốt. Nếu không, hắn cũng sẽ không có được tình cảnh vừa tới Ma Giới liền biết được nơi hạ lạc của vài loại linh dược trọng yếu như vậy. Song, hắn chưa kịp cao hứng thì bên tai lại vang lên tiếng Thiên Quỷ Thượng Nhân:
"Chẳng qua, chủ nhân tạm thời còn không thể tiến vào Dược Vương Cốc."
"Vì sao?" Lâm Hiên nhíu mày hỏi.
"Bởi vì Dược Vương Cốc địa hình kỳ lạ, quanh năm bị Phệ Hồn Ma Vụ bao phủ, căn bản không có cách nào tiến vào." Thiên Quỷ Thượng Nhân nói.
"Phệ Hồn Ma Vụ là gì?" Lâm Hiên tuy đã xem qua ngàn cuốn điển tịch, nhưng bên trong đối với tình hình Dược Vương Cốc chỉ có miêu tả đại khái, về Phệ Hồn Ma Vụ thì một chữ cũng chưa từng nhắc tới.
"Phệ Hồn Ma Vụ là gì, lão nô cũng không hiểu rõ. Lão nô chỉ biết vật này bao phủ xung quanh Dược Vương Cốc, bình thường căn bản không có ai dám xông vào. Cho dù là Thánh Tổ đại nhân, nghe nói cũng có người ngã xuống ở trong đó."
"Cái gì?" Lâm Hiên lần này bị dọa giật mình, buột miệng hỏi: "Thật hay giả?"
"Thật giả lão nô cũng không dám nói bừa, song có rất nhiều lời đồn đãi như vậy. Tục ngữ nói, không có lửa làm sao có khói? Lão nô nghĩ hẳn là có mấy phần khả năng. Huống chi, cho dù đồn đãi có lầm, Phệ Hồn Ma Vụ đáng sợ cũng tuyệt đối mười phần. Cho dù lão nô ở thời kỳ cường thịnh, cũng tuyệt đối không dám tiến vào."
"Ừm." Lâm Hiên gật đầu: "Lâm mỗ quả thực không rõ. Chẳng qua, Dược Vương Cốc tuy bị Phệ Hồn Ma Vụ bao phủ, nhưng hẳn vẫn có biện pháp tiến vào, nếu không nó chẳng thể có danh tiếng lớn như vậy."
"Ha ha, chủ nhân quả nhiên thông minh. Ngài đoán không sai, Phệ Hồn Ma Vụ tuy rằng đáng sợ cực kỳ, song cứ năm mươi năm lại có một thời kỳ co rút, kéo dài chừng ba tháng. Trong đó có ba ngày là biến mất hoàn toàn, lúc đó tu sĩ mới có thể tiến vào."
"Thì ra là thế. Lần Ma Vụ tản đi gần nhất là khi nào?"
"Đã bốn mươi năm có thừa." Thiên Quỷ Thượng Nhân không chậm trễ trả lời.
"Nói cách khác, còn có mười năm để chuẩn bị?" Lâm Hiên nghe vậy, trên mặt lộ ra vẻ đăm chiêu: "Phân Thần kỳ lão quái hẳn cũng sẽ có người tiến vào chứ?"
Thiên Quỷ Thượng Nhân sao không nghe ra ý kiêng kỵ trong lời nói của Lâm Hiên, liền mỉm cười nói: "Chủ nhân cũng không cần quá lo lắng. Dược Vương Cốc tồn tại không ít thượng cổ cấm chế. Dù Phệ Hồn Ma Vụ tản đi, nhưng tu sĩ từ Phân Thần trung kỳ trở lên lại không cách nào vượt qua được những cấm chế đó."
"Ngay cả Thánh Tổ cũng không thể vào được sao?" Lâm Hiên có chút bất ngờ hỏi.
"Thánh Tổ... điều này lão nô cũng không biết rõ. Chẳng qua, loại đẳng cấp tồn tại này hẳn không có mấy hứng thú với Dược Vương Cốc. Vị Thánh Tổ ngã xuống kia chỉ là trường hợp ngoại lệ."
"Ừm." Lâm Hiên gật đầu. Những lão quái vật Độ Kiếp kỳ, tầm mắt đương nhiên rất cao, thiên tài địa bảo bình thường bọn họ đã không còn xem vào mắt.
Chiếu theo lời đối phương nói, hành trình Dược Vương Cốc, Lâm Hiên có thể đi một chuyến. Chỉ cần cẩn thận một chút, hẳn có thể bình an. Phân Thần sơ kỳ tuy khiến Lâm Hiên kiêng kỵ, nhưng cũng không phải là hắn không có sức hoàn thủ.