Luyện hóa Thiên Quỷ Phủ thuận lợi hơn so với dự tính, chỉ mất vài ngày công phu đã hoàn thành. Tuy với tu vi của hắn hiện giờ không thể phát huy toàn bộ uy lực của bảo vật này, nhưng kết quả như vậy cũng đã khiến hắn vô cùng hài lòng.
Vốn dĩ, Lâm Hiên định dành ra vài năm để dung nhập vào Ma giới trước khi gặp Thiên Quỷ lão quái, nhưng bây giờ có lão quái này trợ giúp, tự nhiên không cần phải tốn công sức như vậy nữa. Mười năm đối với tu sĩ mà nói chỉ là một cái chớp mắt, hắn cũng phải tận dụng thời gian để chuẩn bị thêm một vài thứ. Đương nhiên, nâng cao tu vi cảnh giới trong thời gian ngắn là điều không thể, hắn chỉ có thể dồn tâm tư vào những vật phụ trợ mà thôi. Lâm Hiên lâm vào trầm tư, cuối cùng liền có kết luận, phù lục chính là phương thức gia tăng thực lực nhanh chóng và đơn giản nhất, đồng thời linh đan diệu dược dùng để khôi phục pháp lực cũng không thể thiếu. Vạn Niên Linh Dịch trong tay hắn đã không còn, nếu không chuyến đi Dược Vương Cốc lần này sẽ nắm chắc hơn rất nhiều. Đáng tiếc, đây là bảo vật nghịch thiên, khả ngộ bất khả cầu.
Khác với Vạn Niên Linh Dịch, phù lục lại dễ dàng có được hơn. Song, đối với những loại phù lục tầm thường bán ở phường thị, hắn đã không còn để vào mắt, chúng thực sự chẳng giúp ích được bao nhiêu. Phù lục có ưu điểm là kích phát cực nhanh, uy lực cũng không tầm thường, chỉ có hạn chế về số lượng. Nếu không, dù là phù lục cấp thấp, một lần tung ra cả vạn tấm cũng đủ dọa chết người. Thứ Lâm Hiên cần chính là phù lục cao giai.
Nghĩ đến đây, hắn liền triệu hoán Thiên Quỷ lão quái từ trong Dưỡng Hồn Mộc ra để hỏi thăm.
"Phù lục cấp cao? Loại này e rằng phường thị không có, bất quá Phó gia thì lại không ít."
"Phó gia?" Lâm Hiên ngẩn ra: "Chẳng lẽ danh khí rất lớn sao?" Đối với lão quái, Lâm Hiên cũng không cần phải tỏ ra am hiểu Ma giới, bèn trực tiếp hỏi.
"Bạch Phù Thành Phó gia, chuyên về Chế Phù chi đạo, truyền thừa đã hơn trăm vạn năm, danh khí quả thực không nhỏ. Dù là phù lục cùng cấp bậc, vật phẩm do Phó gia xuất ra cũng có uy lực hơn hẳn loại thường thấy ở phường thị, huống chi bọn họ còn chế tạo ra không ít cao giai phù lục. Nếu chủ nhân có được trong tay vài tấm, việc xâm nhập Dược Vương Cốc sẽ nắm chắc hơn nhiều phần."
"Ồ?" Lâm Hiên vô cùng động tâm, liếm môi hỏi: "Phù này chẳng lẽ không bán ra ngoài sao?"
"Cao giai phù lục bọn họ không bán ra ngoài. Nhưng đó cũng chỉ là tương đối mà thôi, nếu chủ nhân có thể xuất ra vật phẩm khiến họ động tâm, khả năng trao đổi được cũng không hề nhỏ." Lão quỷ đầy thâm ý nói.
"Như vậy không thể không đến Bạch Phù Thành một chuyến rồi, ngươi có rành đường đến đó không?"
"Cách nơi này ước chừng ba trăm vạn dặm. Chủ nhân muốn đi, lão nô đương nhiên cung kính dẫn đường."
"Tốt, ngươi hãy ghi lại bản đồ đường đi cùng một số chi tiết về Phó gia vào ngọc đồng giản này đi." Lâm Hiên cũng không suy nghĩ nhiều, vỗ nhẹ vào túi trữ vật lấy ra một khối ngọc đồng giản trống ném cho lão quỷ, không chút khách khí phân phó.
Thiên Quỷ Thượng Nhân cũng không nhiều lời, tiếp lấy ngọc đồng giản rồi dùng thần thức khắc vào, một khắc sau liền cung kính dâng lên cho Lâm Hiên.
Hai ngày sau, một đạo kinh hồng không mấy nổi bật bay ra từ ma thành, thoáng chớp động rồi biến mất nơi cuối chân trời. Lâm Hiên một đường không ngừng nghỉ phi hành, trên đường cũng gặp phải vài tên ma tộc chặn đường giết người đoạt bảo, nhưng đều bị hắn thu thập gọn gàng.
Chiều tà, ánh dương mệt mỏi đã sắp khuất dạng sau núi, hiện ra trước mắt là một dãy sơn mạch trùng điệp vô tận, được bao phủ bởi một tầng sương mù nhàn nhạt.
"Nơi này chính là Ma Diễm sơn mạch sao?"
"Không sai." Thiên Quỷ Thượng Nhân mở miệng khuyên giải: "Chủ nhân tốt nhất nên đi đường vòng, dù tốn chút thời gian nhưng sẽ an toàn hơn nhiều."
"Đi đường vòng tuy an toàn, nhưng lại tốn quá nhiều thời gian, ta thật không cam lòng. Hơn nữa, Ma Diễm sơn mạch này quả thực nguy hiểm, nhưng thiên tài địa bảo tất cũng không thiếu, biết đâu lại có thứ ta cần." Lâm Hiên trầm mặc một lát rồi khẽ thở dài nói.
Ma Diễm sơn mạch nguy hiểm đến mức nào, hắn đã biết được khi đọc qua điển tịch. Bên trong, ma thú quả thật nhiều như mây. Ma thú và Yêu thú không khác biệt nhiều, nhưng dù linh trí đã mở, chúng cũng không thể hóa thành hình người. Trong sơn mạch có không ít ma thú cấp cao, ngay cả ma thú cấp bậc Động Huyền Kỳ cũng không hiếm, tính hiếu chiến của chúng đến độ ngay cả Cổ Ma cũng không muốn trêu vào.