"Meo meo!" Tuy nghi hoặc, nhưng Tiểu Mao Cầu cũng không phản đối, liền bay lên trên đỉnh đầu con quái trư kia, khí thế toàn thân bùng phát, hướng xuống đối thủ bên dưới mà uy hiếp.
"Cô ô meo meo cô ô meo..."
Những âm thanh này đến chủ nhân như Lâm Hiên cũng không hiểu, càng không nói đến con quái trư nọ, mặt trợn trừng không rõ đầu đuôi ra sao. Tuy linh trí chưa khai mở, nhưng nó đối với tiểu gia hỏa phía trên không hiểu sao bản năng cảm thấy sợ hãi. Song nhìn thái độ ngạo mạn khinh thường của gia hỏa nọ, Quái Trư rốt cuộc chân hỏa bùng lên.
"Gào!" Quái trư rống lên một tiếng kinh thiên động địa, ma khí cuồn cuộn từ thân thể khổng lồ bạo phát, sau đó quái trư hơi cúi đầu, từ phần lưng tiếp giáp cổ nhô ra mấy đoạn gai xương sắc bén vô cùng, dài chừng một thước, hắc sắc hồ quang lượn lờ bao quanh.
Vèo vèo vài tiếng sắc nhọn, gai xương như tên rời cung, cấp tốc bắn thẳng về phía Tiểu Mao Cầu, tốc độ nhanh vô cùng.
Nếu lúc bình thường thì Tiểu Mao Cầu tránh thoát là không có vấn đề gì, nhưng lúc này vì quá mức chủ quan khinh địch, đến cả lĩnh vực còn chưa kịp triển khai, tránh né đã không còn kịp nữa.
Mắt thấy Tiểu Mao Cầu sẽ bị gai xương găm thành một con nhím thì thanh quang chợt lóe, một đạo thanh hà hậu phát tiên chí, hóa thành một tầng phòng hộ bao bọc lấy Tiểu Mao Cầu.
Tiếng "keng keng" chói tai vang vọng, gai xương sau đó bị tầng quang hà dễ dàng bắn văng ra.
"Tiểu gia hỏa, ngươi vênh váo càn rỡ, lần này đã nếm trải tư vị sinh tử nguy nan rồi chứ?" Lâm Hiên trầm giọng nói. Tuy hắn ở một bên sẽ không để gia hỏa này gặp nguy hiểm, nhưng ban cho đối phương một chút giáo huấn là điều cần thiết.
"Cô ô..." Tiểu gia hỏa đầu tiên là xấu hổ cúi đầu, sau đó trên mặt biểu tình liền vô cùng phẫn nộ. Một đời lừng lẫy của mình, không ngờ lại bị hủy trong tay một con heo xấu xí, thật sự không thể nhẫn nhịn!
Gia hỏa này lập tức xoay tròn tại chỗ, một đạo quầng sáng trắng sữa ầm ầm bùng phát. Ban đầu chỉ bao bọc lấy Tiểu Mao Cầu, nhưng rất nhanh lan rộng ra phạm vi mấy dặm, bao trùm cả Lâm Hiên và Quái Trư. Lâm Hiên thì hoàn hảo vô sự, còn Quái Trư biểu lộ vô cùng kinh sợ, mở miệng rống lên không ngừng, nhưng lại không thể nhúc nhích thân hình dù chỉ một ly.
Lâm Hiên khẽ thở phào, khóe miệng nhếch lên nụ cười thâm thúy. Quả nhiên hắn dự đoán không có sai, lĩnh vực của Tiểu Mao Cầu đối với ma thú cũng có hiệu quả. Từ nay Ma Diễm sơn mạch chẳng khác nào bảo khố để hắn mặc sức khai thác.
Ước chừng nửa tuần trà công phu trôi qua, tiếng kêu thảm thiết của Quái Trư dần lắng xuống rồi tắt hẳn, trực tiếp hóa thành một đầu heo nướng cháy khét. Lâm Hiên nét mặt ôn hòa, khẽ cười nói: "Tốt rồi, trở về thôi. Hôm nay chúng ta nghỉ tạm một đêm, nghỉ ngơi dưỡng sức, ngày mai lại tiếp tục hành trình."
Tiểu Mao Cầu không hiểu Lâm Hiên nói gì, song cũng thu hồi lĩnh vực rồi bay trở lại bờ vai hắn. Lâm Hiên đang định mở miệng, tựa hồ như cảm nhận được điều gì, ngước mắt nhìn về phía xa xa. Sau đó, hắn không nói một lời, tạm thời thu tiểu gia hỏa vào túi linh thú, bản thân cũng thi triển liễm khí thuật ẩn mình. Thân ảnh hắn sau đó dần trở nên mơ hồ rồi biến mất không dấu vết. Tiểu sơn cốc phảng phất chỉ còn lại một đầu quái trư bị nướng chín, hương thơm theo gió lan tỏa xa xăm. Sơn cốc trở nên tĩnh mịch dị thường.
Song tình huống đó cũng không duy trì được lâu. Lúc này, mặt trời đã khuất núi, màn đêm đen đặc bao trùm, vầng trăng trên cao lại nhuộm một màu đỏ yêu dị. Âm thanh sàn sạt truyền tới, phảng phất như mưa lớn xối xả trên lá cây, sau đó một đầu ma thú xuất hiện trong tầm mắt.
Ma thú này hình thù như một con rết, song thân hình khổng lồ đến dọa người. Dài hai ba mươi trượng có lẻ, toàn thân màu mực đen nhánh, phảng phất như do tinh thiết đen đúc thành. Song điều khiến người ta chú ý chính là trên đầu con rết có những hoa văn kỳ lạ, trông không khác gì một gương mặt quỷ dữ với đầy đủ tai mắt mũi.
"Quỷ Diện Ngô Công!" Đồng tử Lâm Hiên khẽ co rút. Ma thú này hắn đã từng nhìn thấy trong điển tịch, tại ma giới cũng là cực kỳ hiếm có, có kịch độc, toàn thân lại gần như đao thương bất nhập. Cho dù nơi đây ma thú tụ tập, nhưng sự xuất hiện của một đầu Quỷ Diện Ngô Công này thực sự khiến hắn bất ngờ, hẳn là do bị mùi thịt nướng hấp dẫn mà mò tới.
"Vận khí không tồi chút nào..." Lâm Hiên tâm tư thâm trầm, song giờ phút này trên mặt cũng khó nén vẻ hân hoan. Quỷ Diện Ngô Công toàn thân là bảo vật. Những thứ khác tạm thời không bàn tới, máu huyết của nó là tài liệu chế phù thượng hạng nhất, sau khi luyện chế thành đan sa liền có thể chế tạo phù lục cao cấp, hơn nữa còn có tác dụng gia tăng tỷ lệ thành công khi luyện phù.
"Trời cao quả nhiên không bạc đãi ta!" Ý niệm trong đầu Lâm Hiên còn chưa kịp xoay chuyển, đột nhiên chân mày hắn khẽ động, như là phát hiện ra điều gì. Quỷ Diện Ngô Công đang bò tới cũng lập tức đình chỉ, ngẩng đầu lên tỏ vẻ cảnh giác.
Oanh long long!
Không một chút dấu hiệu nào, mặt đất liền rung chuyển dữ dội, những tảng đá lớn nhỏ ầm ầm nghiêng ngả, núi sụp đất nứt, mặt đất cũng bắt đầu rạn nứt. Thanh thế quả thực kinh thiên động địa!
"Đây là..." Đồng tử Lâm Hiên khẽ co lại.
Mặt đất phía trước xuất hiện một hố sâu khổng lồ, từ bên trong tiến ra một con ma thú có thân hình to lớn không kém Quỷ Diện Ngô Công. Là một đầu quái xà toàn thân bao phủ lân phiến đỏ rực, hơn nữa phía sau còn có đến hai cái đuôi.
"Xích Lân Song Vĩ Xà!" Lâm Hiên hai mắt trợn trừng, thiếu chút nữa lồi ra ngoài.
Xích Lân Song Vĩ Xà luận về độ quý hiếm, lại không hề kém cạnh Quỷ Diện Ngô Công. Một con xuất hiện đã kinh thế hãi tục, lúc này lại cùng lúc xuất hiện hai con, hỏi sao không khiến Lâm Hiên giật nảy mình? Trời cao cũng không phải chiếu cố hắn một cách tầm thường a!
Chẳng qua hắn lại không lập tức động thủ. Hai con ma thú này đều là vì bị mùi thịt nướng dụ hoặc mà tới, e rằng sẽ không tránh khỏi một hồi tranh đấu. Lâm Hiên đương nhiên muốn ngồi một bên ngư ông đắc lợi.
Mà đúng như hắn dự đoán, hai con ma trùng này vừa chạm mặt, lập tức ánh mắt bất thiện nhìn nhau giằng co.