Kết quả này khiến Lâm Hiên không khỏi hít vào một ngụm lãnh khí. Nữ tử này quả thực quá mức cường đại! Sự chênh lệch giữa Hậu Kỳ và Trung Kỳ tuy lớn, nhưng nàng ta chỉ dơ tay nhấc chân đã xóa sổ một tu sĩ Trung Kỳ, điều mà Động Huyền Kỳ bình thường tuyệt đối không thể làm được. Chẳng lẽ nàng ta là hậu nhân của Bảo Xà Thánh Tổ?
Lão giả Bọ Cạp Vĩ vốn định xuất thủ tương trợ đại hán kia, lúc này sắc mặt âm tình bất định. Thấy nữ tử liếc nhìn, hắn không khỏi rùng mình: "Lâu mỗ ra mắt đạo hữu, không biết Tiên tử là... có quan hệ thế nào với Bảo Xà Thánh Tổ?"
"Đó là gia tổ của ta," Thần bí nữ tử nhàn nhạt đáp, trên mặt đầy vẻ ngạo nghễ, "Về phần phương danh của bổn cung, ngươi không xứng được biết."
Vừa nghe những lời này, sắc mặt lão giả trở nên vô cùng đặc sắc. Sợ hãi, phẫn nộ, lưỡng lự... sắc mặt hắn lúc trắng lúc hồng biến đổi liên tục. Bị đối phương nhục mạ đến mức này, hắn đã mất hết thể diện, nhưng nếu ra tay thì e rằng phải bỏ mạng lại nơi đây. Lão giả Bọ Cạp Vĩ trong đầu lướt qua vô vàn ý niệm, cuối cùng đành cố nén lửa giận, cười bồi:
"Nguyên lai Tiên Tử là hậu duệ của Thánh Tổ đại nhân. Tiên tử đã ở đây làm việc, tại hạ cũng không dám quấy rầy. Tại hạ xin cáo từ." Lão giả nói xong liền xoay người muốn rời đi. Bất quá, đúng lúc này, chợt có tiếng cười lạnh truyền tới.
"Muốn rời đi? Nào có dễ dàng như vậy. Đã tới nơi đây, liền đem tính mạng lưu lại đi!" Lời nàng chưa dứt, tay trái đã nâng lên, ngón tay thon dài hướng phía trước điểm nhẹ một cái.
*Phốc xuy!* Một đạo bạch quang theo đầu ngón tay nàng kích bắn ra.
*Bành!*
Lão giả Bọ Cạp Vĩ đương nhiên đã sớm có chuẩn bị, xoay người tránh né. Song, đạo bạch quang quá nhanh, lướt qua đỉnh đầu hắn, biến nửa búi tóc thành bụi phấn. Tóc tai xõa xuống che nửa khuôn mặt. Lão giả nhắm chặt hai mắt, sau hai nhịp thở mới một lần nữa mở ra, biểu lộ trở nên vô cùng dữ tợn:
"Đạo hữu muốn đuổi tận giết tuyệt? Đừng quên lão phu cũng là Động Huyền Hậu Kỳ. Đánh không lại, nhưng cá chết lưới rách thì vẫn có thể làm được. Đạo hữu cần phải hiểu rõ!"
"Cá chết lưới rách?" Thần bí nữ tử nở nụ cười, lấy tay che miệng, phảng phất như nghe thấy chuyện gì quá mức hoang đường: "Khoác lác vừa thôi! Cùng bổn cung cá chết lưới rách, ngươi chưa có tư cách đó."
"Tốt, tốt!!" Lão giả giận tím mặt. Nàng này khinh người quá đáng! Nếu đã như vậy, toàn lực đánh một trận chưa hẳn không có nửa điểm cơ hội bảo mệnh. Tiên hạ thủ vi cường!
Lão giả tay phải nâng lên, hướng bên hông chộp xuống, một kiện pháp bảo bay vút ra. Đó là một hắc sắc hồ lô. Gương mặt lão giả hiện lên một tia dữ tợn, ném mạnh hồ lô lên. Hồ lô lóe sáng, lập tức biến thành một đạo hắc khí tĩnh mịch, hung hăng đánh về phía đối thủ.
Thần bí nữ tử thấy đối phương động thủ trước, thoáng chút ngẩn ngơ, bất quá sau đó liền cười lạnh, bàn tay như ngọc khẽ phất, liền có hai đạo hàn mang bay vút ra.
*Phanh! Phanh!* Hai tiếng trầm đục vang lên, hắc khí vừa va chạm đã bị đánh thành mảnh nhỏ. Nhưng sự việc vẫn chưa kết thúc!
Lão giả thấy vậy cũng không hề gấp gáp, hai tay liên tục đánh ra mấy đạo pháp quyết. Hắc khí vốn bị đánh tan nát lại một lần nữa tụ lại, biến thành một đầu yêu xà, cuốn lấy hai đạo hàn mang. Hàn mang liều mạng giãy giụa nhưng vô dụng, chốc lát đã hiện nguyên hình là hai ngọn phi đao, lưỡi đao chớp lóe lam sắc quang mang, hiển nhiên đã tẩm kịch độc.
"Hừ, tiện tỳ khẩu khí thật lớn, nguyên lai cũng chỉ có như vậy!" Lão giả lạnh lùng mở miệng, không hề khách khí.
"Ngươi muốn chết!" Thần bí nữ tử bị lão giả châm chọc khiêu khích, giận tím mặt, quát khẽ một tiếng. Bàn tay run lên, một bích lục thủ trạc đeo trên cổ tay rớt xuống, lập tức điên cuồng biến lớn, ngoài mặt vô số ma vân dâng lên, hung hăng nện về phía lão giả.
Sắc mặt lão giả trầm xuống, hai tay xé toạc áo, để lộ một vòng đeo cổ kết thành từ khô lâu trước ngực, mỗi khỏa đều đen kịt, ước chừng mười tám khỏa. Lão giả giật mạnh xuống, phun một búng máu ra, thoáng chốc sắc mặt hơi trắng bệch. Đám khô lâu hấp thu tinh huyết xong, cũng điên cuồng biến lớn, miệng phun ma hỏa dữ tợn nghênh đón thủ trạc.
Hai kiện Ma Bảo tựa hồ đều có uy lực không nhỏ, nhưng vừa tiếp xúc, đám khô lâu liền rơi xuống hạ phong, sau một khắc đã bị càn quét không còn.
Kết quả này khiến sắc mặt lão giả đại biến, nhưng còn chưa đợi hắn kịp hành động, thủ trạc đột nhiên biến mất. Ngay sau đó, tiếng thanh minh vang lên, thủ trạc rõ ràng đã quấn quanh cổ lão giả, nhanh chóng siết chặt. Lão giả phút chốc pháp lực toàn thân ngưng trệ, toàn thân cứng ngắc.
Thời cơ tốt như vậy, thần bí nữ tử đương nhiên sẽ không bỏ qua. Bàn tay trắng như ngọc lại nâng lên, lòng bàn tay đẩy về phía trước. Theo động tác của nàng, một đạo cột sáng thô to như cánh tay hiện ra, với tốc độ cực nhanh bắn tới, xuyên thủng ngực lão giả. Vị trí xuyên thủng chính là huyệt Đan Điền, Nguyên Anh đối phương cũng trực tiếp tan nát.
Chỉ hai hiệp. Lâm Hiên có chút chấn kinh! Hiệp đầu tiên là do nàng ta khinh địch. Xem ra, vượt cấp khiêu chiến đối với nàng ta cũng không quá khó khăn.
Lâm Hiên ẩn nấp, thầm nói mấy câu trong bụng, bất ngờ có tiếng nói ngang ngược càn rỡ vang lên bên tai: "Đạo hữu ở một bên nhìn lâu như vậy, xem ra cũng là muốn sớm đầu thai rồi phải không?"
Tròng mắt Lâm Hiên thoáng co rút, trên mặt có chút hoảng sợ. Nàng này lại có thể phá được Liễm Khí Thuật và Ẩn Thân Thuật của hắn? Chẳng lẽ Thần Thức cường đại có thể so sánh với Phân Thần Kỳ? Ánh mắt nàng ta quả nhiên đang hướng về phía này. Sắc mặt Lâm Hiên càng trở nên âm trầm.
Bất quá, hắn cũng không thực sự sợ hãi, không tiếp tục ẩn nấp nữa mà thân hình khẽ động, trực tiếp bay ra ngoài.
"Tiên tử thật nóng tính a. Tại hạ bất quá chỉ là đi ngang qua mà thôi, chẳng lẽ đạo hữu thực sự cho rằng mình là Thánh Tổ đại nhân, nắm quyền sinh sát trong tay?" Ngữ khí Lâm Hiên có vài phần trêu chọc.
Nàng này nghe hắn nói thế quả nhiên giận sôi lên, nhưng ánh mắt đảo qua Lâm Hiên lại thoáng chốc sợ ngây người. Vẻ giận dữ biến mất, thay vào đó là kinh ngạc tột độ, miệng lắp bắp: "Ngươi!... Ngươi ngươi ngươi..."
Màn này khiến Lâm Hiên vốn thông minh cũng có chút hồ đồ, ngây dại.
"Ta cái gì?" Lâm Hiên như nghĩ tới điều gì đó, sắc mặt lo lắng đến cực điểm. Chẳng lẽ nàng này chỉ liếc qua liền nhận ra thân phận tu tiên giả của hắn? Chẳng lẽ thực sự có sơ hở để nàng ta nhìn ra?
Nghĩ như vậy, ánh mắt Lâm Hiên chợt phát lạnh, sát tâm nổi lên. Bất kể thế nào, cũng không thể để nàng này sống sót rời khỏi đây. Bất quá, câu nói tiếp theo của đối phương khiến Lâm Hiên kinh ngạc đến mức muốn té ngửa:
"Ngươi... Ngươi là Lâm Hiên sao?"
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn