Bị chính lời nói của mình tự vả, gương mặt Đinh trưởng lão trở nên vô cùng đặc sắc, cuối cùng đành hậm hực hỏi:
"Vậy xin hỏi Phó đạo hữu, làm thế nào mới có thể tiếp tục tranh giá?"
"Ha ha, kỳ thực dù Đinh huynh không hỏi, Phó mỗ cũng sẽ nói." Phó Thiên Hành làm như không thấy vẻ tức giận của đối phương, vẫn ung dung tự tại nói:
"Kỳ thực chư vị có phần hơi nóng lòng. Tại hạ đã nói, người nào xuất ra tài liệu càng nhiều, giá trị càng cao thì sẽ là người chiến thắng. Có điều, danh sách vừa rồi bất quá chỉ là 'tài liệu quy định' mà thôi."
"Cái gì?"
"Có nhầm lẫn chăng?"
"Gần trăm loại thiên tài địa bảo mà chỉ mới là giá khởi điểm sao?"
Toàn trường lập tức sôi trào, hiển nhiên cho rằng Phó gia quá mức tham lam, quả thực không sợ ăn nhiều mà vỡ bụng sao!
"Phó đạo hữu, ngươi đang nói đùa đấy ư?"
"Cái gì cũng phải có chừng mực, Phó gia làm như vậy có phần hơi quá đáng rồi."
Phản ứng của chúng ma không hề đồng nhất. Những kẻ có ý định tranh giá thì buồn bực phẫn nộ, còn những kẻ ngay cả tư cách tranh giá cũng không có thì lại tỏ ra hả hê. Dù sao, bọn họ cũng không mua nổi bảo vật, vậy thì Phó gia càng quá đáng, thiên hạ càng loạn càng vui vẻ.
Nhìn thấy mọi người la ó, Phó Thiên Hành vẫn giữ vẻ ung dung, thậm chí khóe miệng còn mang theo vài phần ý cười: "Chư vị đạo hữu có phần hơi kích động rồi. Nơi này là đấu giá hội, chư vị cảm thấy muốn thì trao đổi, không thì thôi, Phó gia chúng ta cũng không hề bắt ép chư vị phải giao dịch a! Hơn nữa, phù này vào thời khắc mấu chốt có thể cứu một mạng. Mạng sống thì rất khó mà đong đếm thành giá trị vật chất, cho nên theo một cách nói khác, phù này giá trị không thể dùng lẽ thường để định đoạt được."
Cả đám nhìn nhau ngây ngốc! Đối phương đã nói như vậy thì quả thực không còn lời nào để phản bác! Lời nói này không phải không có lý, nhưng cái lý này...
Nếu đã như vậy, oán hận hay chỉ trích thêm cũng không ích gì. Nhiều kẻ quyết định trước tiên phải xem qua danh sách tài liệu đấu giá rồi mới định đoạt.
Phó Thiên Hành cáo già đương nhiên hiểu được chúng ma đang nghĩ gì, cũng không chậm trễ, lập tức xuất ra một quyển trục giống như lúc nãy. Bên trên ghi một danh sách dài các loại tài liệu, đầy đủ cả linh dược lẫn tài liệu ma thú.
"Khoản Đông Hoa, Tỳ Kỷ Quả, Ngư Tinh Thảo, Lôi Bằng Cốt, Bách Thảo Xà Nội Đan..."
Phó Thiên Hành tiếp tục nhẹ giọng giảng giải: "Đây là danh sách các tài liệu sẽ dùng để đấu giá. Chúng ta không chấp nhận Ma Thạch. Phó gia sẽ có chuyên gia giám định giá trị, tuyệt đối không để chư vị đạo hữu chịu thiệt thòi. Mặt khác, khi chư vị hô giá, xin phiền chư vị lập tức xuất ra tài liệu để giám định giá trị. Vì tài liệu khác với Ma Thạch, nên quy củ có sửa đổi một chút như vậy."
"Lão phu từ bỏ!" Đại trưởng lão Hắc Thủy Thành giận dữ nói. Phù lục chó má, quy củ rườm rà, lão phu không tham gia cho đỡ bực tức!
"Ta cũng không cần." Gã họ Đinh ra giá đầu tiên cũng quay người trở về chỗ ngồi. Hắn làm ra vẻ bực tức, nhưng kỳ thực là do thu xếp được tài liệu quy định đã là cực hạn của hắn rồi.
Tức thì đã có ba gã từ bỏ. Dựa theo quy củ, ba gã này không thể tranh giá trong vòng đấu giá này nữa.
Gã họ Chân cũng đang định từ bỏ, nhưng đột nhiên linh quang lóe lên trong đầu, nảy ra một ý hay.
"Ta xuất ra giá tài liệu quy định!" Gã vừa nói vừa ném một túi trữ vật xuống đài.
Kẻ này ôm ý nghĩ rằng những kẻ khác thấy Phó gia quá đáng mà không theo giá, như vậy chẳng phải hắn sẽ thu được món hời lớn sao!
Phân tích này, đương nhiên kẻ cáo già như Phó Thiên Hành đã lường trước, vẫn giữ vẻ khí định thần nhàn, không chút lo lắng.
Quả nhiên, qua công phu vài nhịp thở, một âm thanh lạnh lùng truyền tới: "Phù lục này lão phu muốn, giá quy định cộng thêm một loại tài liệu!" Lời chưa dứt, một túi trữ vật đã bay xuống đài.
"Tăng thêm mười loại tài liệu! Phó tiểu tử, ngươi hãy cẩn thận kiểm tra đi." Yên Sơn lão tổ ném ra một túi trữ vật xong, hai mắt lại nhắm lại, dường như vô cùng tự tin.
"Ha ha, Yên Sơn tiền bối, vãn bối đương nhiên sẽ giúp người kiểm tra cẩn thận." Phó Thiên Hành cung kính nói.
Sau khi mười loại tài liệu được gọi tên, chúng ma lập tức hít vào một ngụm lãnh khí. Quả nhiên là lão quái Phân Thần kỳ, xuất thủ thật bất phàm! Gã họ Chân ủ rũ ngồi xuống, ý muốn cầu may đã hoàn toàn phá sản.
Tuy nhiên, Yên Sơn lão tổ cao hứng không được bao lâu, lại có một kẻ ra giá: "Lâm mỗ xuất ra mười lăm loại tài liệu bên cạnh những tài liệu quy định!"
Lại có một túi trữ vật bay lên đài.
"Lại là tiểu tử này!" Sắc mặt Yên Sơn lão tổ âm trầm như trời sắp đổ mưa. Lần trước Phù Khởi Tử Hồi Sinh đã bị tiểu tử này đoạt mất, chẳng lẽ lần này hắn lại muốn phá hỏng chuyện tốt của bổn lão tổ sao?
Phó Thiên Hành tươi cười không thể khép nổi miệng, rất nhanh đã kiểm kê xong số tài liệu của Lâm Hiên, hiển nhiên giá trị cao hơn cả Yên Sơn lão tổ.
"Hừ!" Yên Sơn lão tổ hừ lạnh một tiếng. Phù Thế Kiếp này không giống Phù Khởi Tử Hồi Sinh lúc nãy, hắn nhất định phải có được!
"Lão phu lại xuất thêm mười loại!" Yên Sơn lão tổ lại ném ra một túi trữ vật.
"Ta cũng xuất thêm mười loại." Lâm Hiên làm như không thấy sắc mặt cực kỳ khó coi của Yên Sơn lão tổ, điềm nhiên ra giá.
"Ta xuất hai mươi loại!"
"Ta lại xuất thêm ba mươi loại!"
Lâm Hiên vốn giàu có đến mức chảy mỡ, cộng thêm chuyến săn giết ma thú trong Ma Diễm Sơn Mạch, tài liệu có thể dùng từ "chất cao như núi" để hình dung. Bởi vậy, hắn ra tay căn bản không hề có ý nhân nhượng.
Hai người bên này thay nhau hô giá, bên kia toàn bộ chúng ma trợn trừng mắt, lắp bắp không nói nên lời. Cuối cùng hôm nay, bọn họ đã hiểu thế nào mới là "Đại Gia" thực sự!
Phó gia chủ lại càng cười đến mức không mở nổi mắt.
Đương nhiên, cuối cùng Phù Thế Kiếp cũng rơi vào tay Lâm Hiên, khiến Yên Sơn lão tổ gần như mất hết mặt mũi, hai mắt như phun lửa.
Lâm Hiên cũng không có cách nào khác, vừa muốn bảo vật, lại vừa muốn không dính dáng đến đối phương là điều không thể. Hắn cũng không quá mức sợ hãi, cảnh giới Phân Thần kỳ thậm chí hắn đã từng chém giết một tên.
Sắc mặt Lâm Hiên bình tĩnh, nhưng chúng ma lại bắt đầu nghị luận không ngớt. Đoạt hai tấm phù từ tay một lão quái Phân Thần kỳ, nói thế nào cũng không thể dễ dàng bỏ qua!
"Lâm tiểu tử này rốt cuộc là thần thánh phương nào?"
"Ta không biết, hắn ngay cả Yên Sơn lão tổ cũng dám đắc tội, chẳng lẽ chán sống rồi?"
"Hừ, việc này rất khó nói. Ta khuyên các ngươi nên cẩn thận, họa là từ miệng mà ra."
"Vì sao?"
"Nếu như bổn ma đoán không sai, gã này hơn phân nửa cũng là lão quái Phân Thần kỳ!"
✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa