Lâm Hiên tự nhiên không hay biết điều này. Hắn chỉ mong có thể thoát đi càng xa càng tốt. Mới chạy được bốn ngàn dặm, hắn vẫn chưa thoát khỏi vòng nguy hiểm. Bởi vậy, Lâm Hiên phải liên tục thi triển Ảo Ảnh Độn. Mặc dù bí thuật này tiêu hao cực lớn pháp lực, nhưng Lâm Hiên hiện tại đã khác xa thời điểm mới tu luyện. Với tu vi hiện tại, dù liên tục thi triển Ảo Ảnh Độn vài chục lần cũng không thành vấn đề. Huống chi thân thể hắn còn cứng rắn hơn cả Yêu Tộc Động Huyền Kỳ, trong tay lại có Vạn Niên Linh Nhũ, có thể duy trì được lâu dài. Vì lẽ đó, Lâm Hiên mới dám không cần Tùy Cơ Truyền Tống Phù mà vẫn tự tin thoát thân khỏi tay đối phương.
Thoáng chốc đã qua thời gian chừng một tuần trà. Trước mắt là hoang nguyên bao la. Bỗng từ trong hư không chợt lóe lên, thân hình Lâm Hiên hiện ra, sắc mặt hắn có hơi trắng bệch.
Để đạt được mục đích, Lâm Hiên liên tiếp thi triển mấy chục lần Ảo Ảnh Độn, thậm chí còn dùng thêm một giọt Vạn Niên Linh Nhũ. Tính ra, hắn đã chạy được chí ít mười mấy vạn dặm.
Khoảng cách này tuy đối phương không đáng kể, nhưng muốn bay qua cũng tốn không ít công phu. Hơn nữa, như vậy cũng giúp hắn thoát khỏi phạm vi thần thức bao phủ của đối phương. Chỉ cần thiếu niên thần bí kia không thể nắm rõ vị trí của hắn, việc truy tung sẽ không khác gì mò kim đáy biển.
Dù sao trên đường hắn đã đổi phương hướng mấy lần, Lâm Hiên hiện tại cũng không biết chính xác mình đang ở nơi nào. Lão Thánh Tổ kia dù thần thông quảng đại đến mấy cũng không thể biết được tung tích của hắn. Lâm Hiên quả nhiên đã đoán đúng.
Thiếu niên thần bí kia căn bản không di chuyển, cứ lơ lửng giữa không trung. Hai mắt hắn nhắm chặt, ngay cả ma mục giữa trán cũng khép lại. Mãi lâu sau, hắn mới mở mắt.
"Tiểu tử xảo quyệt! Trong phạm vi 20.000 dặm đều không phát hiện ra tung tích của hắn. Xem ra tiểu tử này không chỉ mang thân thể Ngũ Linh Căn, mà còn có Luyện Thể thuật cực kỳ cường hãn, độ cứng rắn không kém gì Yêu Tộc cùng cấp. Nếu không, dù là Tu tiên giả Động Huyền Hậu Kỳ cũng tuyệt không thể liên tục thi triển Ảo Ảnh Độn được."
Thiếu niên thần bí ngẩng đầu lên, trên mặt tràn đầy vẻ tham lam. Thân thể tiểu tử kia quả thực là thứ hắn cần. Nếu như có thể đoạt xá thành công, việc khôi phục thần thông ngày xưa cơ hồ chỉ là chuyện nhỏ. Đáng tiếc, hắn hôm nay chỉ có pháp lực Động Huyền Kỳ, thần thức cũng bị tổn hao quá nhiều, bởi vậy không cách nào tìm được tung tích của đối phương. Nếu không, làm sao có thể để đối phương rời khỏi nơi này chứ?
"Được rồi, nếu ta không đoán sai, tiểu tử này hẳn là đến Thánh Giới để tìm kiếm Phân Thần Đan. Những tài liệu kia trong mắt Bản Thánh Tổ tuy không đáng nhắc tới, nhưng hắn lại là một gã Tu tiên giả từ Linh Giới đến. Muốn gom góp cho đủ tài liệu há là chuyện dễ dàng? Bởi thế, hắn cần phải ở lại Thánh Giới hơn trăm năm. Hừ, ta sẽ không để cho ngươi đào thoát. Lần sau gặp mặt, chính là lúc ngươi phải ngoan ngoãn chờ bị ta đoạt xá..."
Ha ha. Lệ khí trên người thiếu niên thần bí bùng phát, sau đó hóa thành một quang cầu màu đen bắn đi. Hắn cũng không dám ở chỗ này trì hoãn thêm nữa, nếu không lại có vài lão quái vật phát hiện mình đã thoát khỏi trói buộc thì thật không ổn.
*
Nơi này là một vùng băng nguyên bao la, khoảng cách đến Sa Mạc Cô Hồn không rõ ràng lắm. Tuyết bay lả tả như lông ngỗng phiêu đãng theo làn gió. Ít ai lui tới nơi này, nhưng ma khí lại vô cùng dày đặc, phảng phất trong thiên địa, thậm chí sâu trong băng cũng phóng xuất ra ma khí. Ma khí không chỉ nồng đậm mà còn vô cùng tinh thuần, toàn bộ băng nguyên đều nằm trên một cực phẩm linh mạch. Diện tích Ma Giới tuy rộng lớn, nhưng địa phương như vậy cũng không nhiều. Theo lẽ thường, tất cả thế lực lớn nhỏ đều sẽ vì tranh đoạt khối bảo địa này mà đấu đá kịch liệt. Nhưng áp dụng với nơi đây lại không đúng chút nào.
Thậm chí những cường giả Phân Thần Kỳ có địa vị cao trong Ma Tộc, dù có việc phải đi qua nơi này cũng tình nguyện tốn hao nhiều nguyên khí để đi đường vòng. Bọn hắn đương nhiên không phải rảnh rỗi vô vị, mà là phiến băng nguyên này sớm đã có chủ. Ở chỗ sâu trong băng nguyên có một tòa lầu các vô cùng xinh đẹp, đó chính là nơi cư ngụ của Băng Phách Thánh Tổ. Băng Phách Hoang Nguyên chính là hành cung của nàng. Không Ma Tộc nào dám cả gan mò tới nơi này làm càn, nếu không thì chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Nhưng ngoại lệ vẫn luôn luôn có. Hôm nay, xuất hiện một vị khách không mời mà đến nơi đây. Người này không chỉ xâm nhập sâu vào Băng Phách Hoang Nguyên, mà thậm chí còn đi thẳng vào hành cung của Thánh Tổ, không hề nhìn trước ngó sau mà cứ trực tiếp bước vào, dường như là một vị bằng hữu đến thăm nhà. Cấm chế bên ngoài đối với người nọ căn bản không có tác dụng, chỉ khi tiến nhập vào chỗ sâu trong hành cung mới rốt cục bị cản lại.
Ngay khoảnh khắc nàng bước vào cửa cung điện, một tiếng rống vang dội cùng cỗ khí thế đáng sợ đột nhiên tràn ra. Cỗ khí thế đó khó có thể dùng ngôn ngữ mà miêu tả được, nó dường như có thể nghiền nát thiên địa thành bụi phấn. Nếu đổi lại là một người khác, dù không táng mạng, chỉ sợ cũng đã phun máu tươi, bị hất văng ra khỏi cung điện.
Nhưng vị khách không mời kia lại làm như không thấy. Cỗ khí thế đáng sợ này đối với nàng mà nói tựa hồ chỉ là một cơn gió thoảng, không hề có chút cảm giác nào.
"Không thể nào!"
Một thanh âm kinh ngạc truyền đến. Ở nơi sâu trong cung điện chợt lóe hào quang, từ bên trong bước ra một người trung niên mặc nho bào, dung mạo anh tuấn. Nhưng nếu Lâm Hiên ở chỗ này, nhất định sẽ bị dọa cho sợ ngây người. Bởi vì mặc dù hình dạng đã thay đổi, nhưng từ trên người nam tử này lại phát ra khí tức của vị Phân Hồn Cổ Ma đã bị hắn tiêu diệt tại Bồng Lai Sơn. Mà bản thể của phân hồn tất nhiên là một lão quái vật cấp bậc Thánh Tổ.
"Ồ, Thiên Nguyên, ngươi ở chỗ này à? Hẳn là ngươi đã quy phục Băng Phách tỷ tỷ?" Thanh âm kinh ngạc của vị khách kia truyền đến. Rốt cục diện mạo thực sự của người nọ cũng hiện ra. Nàng là một nữ tử xinh đẹp nhưng trên trán lại mang theo vài phần sát khí, tuổi tác ước chừng hai mươi tám, hai mươi chín tuổi.
"Hóa ra là Bảo Xà Đại Nhân. Vâng, người nói đúng!" Trung niên mặc nho bào vốn thấy đối phương không hề hấn gì thì kinh ngạc, nhưng sau khi nhìn rõ người đến là ai liền lập tức quỳ xuống.
"Thiên Nguyên, ngươi cũng là Thánh Tổ, không cần quá câu nệ lễ nghi như vậy." Thanh âm Bảo Xà truyền đến mang theo vài phần hấp dẫn, đương nhiên không phải do nàng cố ý, mà là ảnh hưởng từ công pháp nàng tu luyện.
"Bảo Xà Đại Nhân nói đùa rồi. Ngài chính là Chân Ma Thủy Tổ, địa vị của ngài không phải những Ma Tổ bình thường như chúng ta có thể so sánh." Trên mặt trung niên mặc nho bào tràn đầy vẻ cung kính. Lời hắn nói cũng không phải lời nói bừa bãi. Cùng là Thánh Tổ, nhưng Chân Ma Thủy Tổ so với Thánh Tổ bình thường có sự chênh lệch không hề nhỏ. Đừng nói Thánh Tổ mới Độ Kiếp Sơ Kỳ, cho dù là Độ Kiếp Hậu Kỳ cũng còn xa mới bằng Chân Ma Thủy Tổ. Điều ấy hắn tự nhiên biết rõ, nên đâu dám thất lễ chứ?
"Thiên Nguyên, ngươi vẫn chưa trả lời ta. Tại sao ngươi lại ở chỗ này? Chẳng lẽ ngươi là một vị Thánh Tổ lại quy phục Băng Phách tỷ tỷ ư?"
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe