Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 879: CHƯƠNG 2323: THU HOẠCH NGOÀI Ý MUỐN

Thanh âm trung niên nhân vang vọng, nếu Lâm Hiên có thể tấn cấp thành công, Tiên Vân Tông sẽ thu được lợi ích khôn kể. Cơ hội nghìn năm có một như thế này, khó khăn lắm mới có được, sao hắn có thể buông bỏ?

“Đúng vậy, sư thúc nếu cần thứ gì xin cứ phân phó. Bổn môn tuy không phải thế lực cường đại nhưng cũng được truyền thừa từ thời thượng cổ nên nội tình khá thâm hậu. Sư thúc thiếu tài liệu gì xin hãy nói, chúng đệ tử nhất định sẽ toàn lực tìm kiếm.” Mập mạp cũng tiếp lời, giọng nói vội vã, tràn đầy hưng phấn.

Giờ khắc này, tâm tình ba người bọn họ đều giống nhau.

“A?” Lâm Hiên khẽ "A?" một tiếng, cảnh tượng này hoàn toàn khác hẳn dự liệu của hắn.

Vốn dĩ hắn đến đây chỉ muốn dò hỏi tin tức về linh mạch, không ngờ đối phương lại tình nguyện làm việc cho mình. Có lợi ích tất nhiên phải nắm giữ, cơ hội tốt đến tận cửa mà không lấy thì chỉ có kẻ ngu ngốc mà thôi.

Vì vậy, trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ cảm kích, đương nhiên là giả vờ: “Mấy vị sư điệt thật có lòng. Nếu các ngươi tìm được những bảo vật ấy, tỷ lệ tiến cấp thành công của Lâm mỗ sẽ tăng lên không ít.”

“A, không biết sư thúc muốn thứ gì, chỉ cần nói rõ thì đệ tử bổn môn nhất định sẽ xông pha khói lửa tìm về cho ngài.” Trung niên nhân kia mặt đầy thành khẩn vỗ ngực cam đoan.

“Khô Đằng Hoa, Tử Kim Thảo, Ngọc Mễ Tu, Hồ Lô Bì, còn có...”

Lâm Hiên liên tiếp báo ra tên của hơn mười chủng thiên tài địa bảo. Đương nhiên, Ngọc Mễ Tu và Hồ Lô Bì ở đây không có quan hệ gì với hai chủng thực vật trong thế tục, chỉ là danh tự giống nhau mà thôi.

Ba người nghe xong không khỏi khẽ cau mày, trên mặt lộ vẻ trầm tư.

“Sao ta cảm thấy mấy thứ này có chút quen tai nhỉ?” Mập mạp đưa cánh tay như củ sen của mình lên đỡ cằm, dường như nhớ ra điều gì đó, khẽ mở miệng.

“Đúng vậy, ta cũng thấy quen tai.” Trên mặt trung niên nhân lộ vẻ tán đồng, bất quá cũng chưa nghĩ ra.

“Ồ, không phải hơn nghìn năm trước, Huyền Đăng sư thúc diệt sát một tên tu sĩ nhân loại lẻn vào Thánh giới ta mà thu được sao? Mấy thứ này là tài liệu dùng để luyện chế Phân Thần Đan.”

Bỗng một tiếng kinh hô vang lên từ phía cung trang nữ tử, nàng giật mình nhìn về phía Lâm Hiên: “Lâm Hiên sư thúc, ngài cần những tài liệu để luyện chế Phân Thần Đan kia để làm gì?”

“Đúng vậy a, sư thúc.” Nghe Tam sư muội nhắc nhở, trung niên nhân cùng mập mạp cuối cùng cũng nhớ ra.

“Các ngươi nhìn ta như vậy là sao, chẳng lẽ cho rằng Lâm mỗ là nhân loại lẻn vào Thánh giới làm gian tế sao?” Lâm Hiên bất mãn nói, sắc mặt không hề thay đổi. Hắn vốn dĩ cũng chẳng cần phải khẩn trương, việc thân phận bại lộ đối với hắn cũng chẳng ảnh hưởng gì. Kẻ không may chính là đám Cổ Ma Tiên Vân Tông mới đúng, vì bảo toàn bí mật của mình, Lâm Hiên không ngại hủy diệt cả môn phái này. Hắn không ngu ngốc đến mức tự coi mình thật sự là sư thúc của mấy tên Cổ Ma này. Lúc trước sở dĩ phải giả vờ giao hảo với bọn họ chẳng qua là vì muốn tìm một nơi thích hợp để tu luyện mà thôi, song phương căn bản không hề có tình nghĩa gì.

Tất nhiên đây chẳng qua là tình huống xấu nhất mà thôi, nếu không cần làm vậy thì Lâm Hiên cũng chẳng lạm sát làm gì. Hắn cũng không phải kẻ khát máu, ngẫu nhiên bị ép phải ra tay đều là những lúc an toàn của mình bị uy hiếp mà thôi.

Nói chung là song phương vẫn có thể tiếp tục hợp tác.

Thật là lo chuyện dư thừa, ba gã Cổ Ma chưa từng hoài nghi thân phận Lâm Hiên. Không nói đến việc Lâm Hiên hai lần ra tay trượng nghĩa cứu giúp, nếu không thì Tiên Vân Tông đã sớm bị san bằng rồi.

Lâm Hiên đã xuất thủ cứu giúp bổn môn lúc nguy nan hẳn là không có ác ý gì. Thứ hai, nếu tu tiên giả lẻn vào Thánh giới hẳn là có âm mưu làm loạn. Mà Lâm Hiên thì làm những gì? Mọi đệ tử Tiên Vân Tông đều có thể trả lời được cho câu hỏi này.

Một người đóng cửa khổ tu 80 năm, chưa từng ly khai tổng đàn bổn môn một bước. Nếu kẻ đó là gian tế của nhân loại thì chắc chắn là ngu ngốc rồi, gian nan vạn khổ mới lẻn vào được Thánh giới lại chạy đi khổ tu.

Còn nếu như thực sự là khổ tu giả của nhân loại thì còn điên hơn. Thánh giới lấy Ma Mạch làm chủ, phẩm chất linh mạch ưu việt cũng không thể sánh bằng Linh Giới. Mạo hiểm chạy đến một nơi có hoàn cảnh kém như vậy để tu luyện thì trừ mấy tên ngốc ra, chẳng ai làm vậy cả.

Căn cứ vào những phân tích (tự cho là đúng) này, ba gã Cổ Ma không hề hoài nghi thân phận của Lâm Hiên, chỉ là thấy hơi kỳ quái mà thôi. Lâm sư thúc cần mấy thứ này làm gì nhỉ, chẳng lẽ là có công dụng khác?

Trong lòng tràn đầy nghi hoặc, nhưng lúc này Lâm Hiên cũng mở miệng, đương nhiên là bịa đặt: “Không ngờ các ngươi lại nhận ra chúng là tài liệu để luyện chế Phân Thần Đan. Bất quá, ta không dùng nó để luyện loại đan này.”

“A?”

Trên mặt ba gã Cổ Ma vẫn hiện lên vẻ bán tín bán nghi như trước, Lâm Hiên lại nói tiếp: “Mặc dù tài liệu giống nhau nhưng phương thuốc lại bất đồng, phụ liệu cũng khác nữa. Thứ Lâm mỗ làm ra đương nhiên không phải Phân Thần Đan mà là Ma Thần Đan.”

“Ma Thần Đan?”

“Đúng vậy, nó có thể phối hợp được với công pháp của ta, trợ giúp ta tiến vào Phân Thần kỳ.” Thanh âm lãnh đạm của Lâm Hiên truyền vào tai mọi người, nhưng lời tiếp theo lại hiện rõ sự hưng phấn: “Các ngươi nói gì cơ? Huyền Đăng đạo hữu nghìn năm trước đã diệt sát được một tên tu sĩ nhân loại lẻn vào Thánh giới ư, những nguyên liệu kia cũng đoạt được sao?”

“Đúng vậy, nhưng thứ này vô dụng với bổn môn nên vẫn được bảo tồn trong kho tàng. Nếu sư thúc muốn, tất nhiên là không vấn đề. Sư điệt lập tức phái người đi lấy.”

Trung niên nhân kia nịnh bợ nói. Thực lực Lâm Hiên lúc trước đã đủ khiến người ta kinh hãi lẫn hâm mộ rồi. Nếu giờ lại tiến giai thành công nữa thì... quả là không thể tưởng tượng nổi... tất nhiên là phải nịnh bợ, tạo dựng quan hệ tốt đẹp rồi.

“Làm phiền rồi.”

Trong lòng Lâm Hiên vô cùng mừng rỡ. Thật là đi mòn gót sắt tìm kiếm không thấy, không ngờ lại có được một cách bất ngờ! Vốn dĩ chỉ thuận miệng nói mà thôi, không ngờ lại thật sự lấy được bảo vật.

Chính mình tuy đã có Phân Thần Đan, hơn nữa còn là loại thượng phẩm, nhưng nếu có thêm thì ai lại chê nhiều chứ.

Chuẩn bị càng tốt, cơ hội tiến giai càng nhiều. Huống chi bản thân không cần đến thì có thể đưa lại cho Vân Ẩn Tông, cũng dễ bề ăn nói với hai vị Thái Thượng Trưởng Lão ở Linh Giới rồi.

Dù sao những thứ này là do đối phương tặng không cho mình, bản thân không phải trả bất cứ giá gì mà vẫn nhận được. Trong lòng Lâm Hiên sao có thể không vui mừng cho được.

Trung niên nhân phát ra truyền âm phù lệnh cho đệ tử bên dưới mang đồ đến. Còn Lâm Hiên tuy là chưởng khống giả trên danh nghĩa của Tiên Vân Tông nhưng trước giờ hắn căn bản không màng thế sự, ba gã Cổ Ma trước mắt này mới là người phụ trách môn phái thực sự.

Cũng không phải đợi bao lâu, thời gian trôi qua chừng một chén trà, tiếng bước chân ở bên ngoài đã truyền đến. Đi vào là một gã Ma tộc Nguyên Anh kỳ, sau khi bái kiến sư phụ, sư tổ liền lưu lại một túi trữ vật rồi rời đi.

“Sư thúc, đây là vật ngài cần, xin ngài hãy kiểm tra lại một chút.”

“Ân.”

Lâm Hiên nhẹ gật đầu, tay khẽ nhấc lên, túi trữ vật liền bay về phía hắn. Sau khi dùng thần thức đảo qua, Lâm Hiên biết được trong túi có hơn mười loại nguyên liệu, số lượng cũng không ít.

“Uhm, đúng là những thứ này. Nếu có thêm những thứ này thì tỷ lệ tiến giai của Lâm mỗ sẽ tăng lên không ít.” Lâm Hiên vô cùng kinh hỉ nói.

“Đệ tử xin chúc mừng sư thúc trước, mong người sớm tấn cấp. Kể từ đó, Thánh giới chúng ta lại có thêm một vị đại năng Phân Thần kỳ!” Giọng nói của mập mạp truyền vào tai mọi người.

“Nếu thực sự có ngày như vậy thì công lao của các ngươi cũng không nhỏ. Lâm mỗ sẽ không phụ bạc các ngươi. Bất quá, chuyện tiến cấp đâu có dễ dàng như vậy. Lâm mỗ hiện tại vẫn còn thiếu một linh mạch tốt.”

“Linh mạch tốt ư?”

Ba gã Cổ Ma nghe vậy nhất thời ngẩn người. Sau một lát, trung niên nhân kia thở dài: “Sư thúc nói không sai. Với tình huống linh mạch của bổn tông chỉ đủ cho tu luyện, nhưng một khi muốn đột phá tiến cấp lên Phân Thần kỳ thì vẫn còn thiếu một chút.”

“Đúng vậy, cho nên Lâm mỗ mới cần các ngươi suy nghĩ kỹ xem xung quanh đây có linh mạch nào tốt để ta bế quan đột phá bình cảnh không.” Trên mặt Lâm Hiên tràn ngập hi vọng cùng mong chờ.

“Cái này...”

Lông mày ba gã Cổ Ma nhíu chặt lại, đây đúng là một vấn đề nan giải đối với bọn hắn.

Muốn nói đến linh mạch ưu việt ở Thiên Hạc Châu tất nhiên là có, thậm chí mấy linh mạch ấy còn thích hợp cho việc đột phá bình cảnh Phân Thần kỳ. Nhưng vấn đề là mấy chỗ đó đều không phải nơi vô chủ, chúng đều nằm trong tay các thế lực lớn.

Sư thúc làm sao có thể muốn dùng là có thể dùng được, trừ phi người gia nhập vào mấy thế lực kia. Ba gã Cổ Ma tuyệt không muốn thấy tình huống này.

Kỳ thật, Lâm Hiên làm sao lại không hiểu tâm tư của bọn họ. Nhưng phương pháp này chỉ có thể thực hiện trên lý thuyết, thực tế lại khó lòng thực hiện. Mấy tông môn gia tộc đó sẽ ngu ngốc đến mức để cho một kẻ nửa đường gia nhập sử dụng linh mạch của bọn chúng sao?

Thiên hạ làm sao có chuyện tốt như vậy? Trừ phi đạt được sự tín nhiệm của bọn hắn, nhưng muốn thế thì cần thời gian cùng rất nhiều tâm lực.

Lâm Hiên đâu có thời gian để dây dưa với bọn họ như thế. Lúc trước gia nhập Tiên Vân Tông liền thành Thái Thượng Trưởng Lão chỉ là tình huống đặc thù mà thôi. Lúc đó đối phương quá yếu, hơn nữa lại đang rơi vào tình trạng ngàn cân treo sợi tóc, lại được mình cứu giúp nên mới có thể dễ dàng thu được tín nhiệm của đệ tử trong phái.

Việc gia nhập một đại môn phái quá mức phiền phức nên năm đó Lâm Hiên mới chọn Tiên Vân Tông. Hắn đâu phải kẻ ngu ngốc, làm sao mà không nghĩ đến việc đầu nhập một đại môn phái để bây giờ tránh được những phiền toái này sao? Vấn đề là không làm như thế được, phải cân nhắc toàn diện một phen mới có thể đưa ra quyết định.

Ba gã Cổ Ma thật sự là có chút khó xử. Linh mạch tốt làm sao lại vô chủ được? Yêu cầu của Lâm sư thúc thật đúng là một vấn đề nan giải.

Lâm Hiên cũng không thúc giục mà yên lặng chờ đợi.

Thời gian trôi qua chừng một chén trà, thần sắc cung trang nữ tử khẽ động.

“Ma Lăng, ngươi nghĩ ra điều gì?” Lâm Hiên không khỏi mở miệng hỏi, nhìn biểu cảm của đối phương như vậy thì hẳn là có thu hoạch rồi.

“Cái này…” Trên mặt nàng lại lộ ra chút chần chừ.

“Sao vậy Tam sư muội, chẳng lẽ ngươi còn có điều gì cố kỵ sao? Cứ nói rõ ra đi, cho dù không ổn thì chúng ta cũng cùng bàn bạc một chút xem thế nào?” Trung niên nhân kia mở miệng.

ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!