Hiện tại, Linh Nguyên Cốc tràn ngập hiểm nguy cùng vô vàn ẩn số, Lâm Hiên tự nhiên không dám nán lại nơi đây quá lâu.
Thoáng ngồi xuống điều chỉnh lại tinh khí thần, sau khi điều hòa xong, hắn mới lấy từ trong túi trữ vật ra một chiếc bình ngọc trắng noãn. Lâm Hiên dốc ngược bình ngọc, đổ ra vài viên dược hoàn ôn nhuận.
Phân Thần Đan!
Trong tu tiên bát cảnh, mỗi lần đột phá cảnh giới sau lại càng gian nan hơn cảnh giới trước. Ly Hợp Kỳ chính là một ranh giới phân định, chỉ khi tiến vào Ly Hợp Kỳ mới có thể cảm ứng được thiên địa nguyên khí. Đồng thời, Ly Hợp Kỳ cũng là điều kiện tiên quyết để tu sĩ nhân giới có thể vượt thiên kiếp phi thăng Linh Giới.
Mà vượt trên Ly Hợp Kỳ, cũng tồn tại một cửa ải khác, hoặc có thể nói là một ranh giới nữa, chỉ khi tiến giai Phân Thần Kỳ mới được xưng tụng là Đại Năng.
Những tu sĩ dị tộc khác tạm thời không bàn tới, tu sĩ nhân tộc muốn tiến giai Phân Thần Kỳ lại phải chịu những điều kiện cực kỳ hà khắc. Bất kể ngươi có thiên tài địa bảo hay tư chất phi phàm đến đâu, nếu không có Phân Thần Đan thì đừng hòng mơ tưởng.
Bất quá, những dược tài cần thiết để luyện chế loại đan dược này lại có số lượng cực kỳ khan hiếm ở Linh Giới, đã thế còn bị các thế lực lớn khống chế, lũng đoạn. Bởi vậy, Lâm Hiên mới phải mạo hiểm tiến vào Ma Giới.
Song, nhờ cơ duyên xảo hợp cùng vận khí cực tốt, hắn đã gặp được Hàn Long Chân Nhân, được vị ấy tặng cho năm khỏa Phân Thần Đan. Sau khi chiết xuất, có thành công, có thất bại, cuối cùng chỉ còn lại ba hạt, nhưng tất cả đều là thượng phẩm.
Lâm Hiên lúc này đang dùng đầu ngón tay vân vê một hạt Phân Thần Đan do chính tay hắn chiết xuất. Khác với loại bình thường, màu sắc nó ôn nhuận như ngọc, cùng hương khí thanh nhã thấm vào tận tâm can. Chỉ hít hà thôi cũng đủ khiến toàn thân thư thái.
Lâm Hiên cảm nhận đan dược trong tay một lúc, sau đó ngửa đầu nuốt trọn.
Đan dược vừa vào miệng liền hóa thành dòng nước, hương vị của nó vừa có chút đắng chát, lại vừa mang vị ngọt dịu. Lâm Hiên không dám lơ là, vội vàng vận công dẫn dắt dược lực lan tỏa khắp tứ chi bách hải.
Công hiệu của đan dược đến rất nhanh, trước sau chỉ tốn chừng một tuần trà, Lâm Hiên đã cảm nhận được trong đan điền là một luồng nhiệt nóng bỏng, luồng nhiệt ấy dần khuếch tán khắp kinh mạch toàn thân. Tựa hồ như đắm mình trong ôn tuyền, vô cùng thoải mái.
Lâm Hiên thoáng cảm thấy có chút kinh ngạc. Mỗi lần hắn đột phá bình cảnh đều cần đan dược phụ trợ, nên kinh nghiệm về phương diện này khá phong phú. Những lần trước, hắn luôn cảm thấy vô cùng khó chịu, tựa như đang ở địa ngục, thế mà lần này…
Bất quá, kinh ngạc thì kinh ngạc, Lâm Hiên cũng không quá để tâm mà tiếp tục dẫn dắt dược lực trùng kích bình cảnh.
Người ta nói việc tốt thường lắm gian nan, cảm giác sau khi dùng đan dược lại thoải mái như vậy chưa hẳn đã là điềm lành.
Khổ tu nhiều năm như vậy, rốt cuộc có cơ hội trở thành Đại Năng, Lâm Hiên tất nhiên không dám chủ quan, chỉ mong mọi chuyện thuận lợi, dù có phải chịu thêm chút khổ cũng không tiếc nuối.
Tu tiên vô tuế nguyệt, chớp mắt đã ngàn năm trôi qua!
Một tháng trôi qua… động phủ nơi Lâm Hiên bế quan vẫn im lìm không chút động tĩnh.
Hai tháng trôi qua, mọi thứ vẫn bình lặng như cũ.
Theo lý thuyết, thời gian đột phá bình cảnh Phân Thần Kỳ nhanh thì vài ngày, chậm thì hơn một tháng, bất luận thành bại, cũng chỉ quanh quẩn trong khoảng thời gian ấy. Nhưng sự việc xảy ra với Lâm Hiên lại hoàn toàn khác với lẽ thường, hai tháng rồi mà nửa điểm gợn sóng cũng chẳng xuất hiện.
Lại một tháng nữa nhanh chóng trôi qua.
Bầu trời vốn trong xanh đột nhiên vang lên tiếng sấm rền vang. Thiên địa linh khí trong phương viên vạn dặm cuồn cuộn dồn tới, tựa hồ như bị một lực lượng vô hình triệu hoán.
Oanh! Một tiếng sấm vang trời, nhìn lên không trung có thể thấy ngân xà loạn vũ, xé rách bầu trời. Không gian xung quanh vùng hoang thạch hỗn loạn chợt như mặt hồ gợn sóng, rung động một lát liền hiển lộ ra linh mạch cùng linh sơn ẩn giấu.
Mà lối vào động phủ của Lâm Hiên bỗng nhiên xuất hiện một luồng xoáy nước khổng lồ, nó hấp thu toàn bộ linh khí cuồn cuộn tràn tới từ phương viên ngàn dặm xung quanh.
Đây mới chỉ là khởi đầu…
Theo thời gian trôi qua, linh khí càng lúc càng dồi dào. Chẳng biết từ lúc nào, trên trời chợt xuất hiện một đám mây lớn, nó phiêu chuyển tới nơi này, sau đó dung hợp với thiên địa nguyên khí, tạo thành một xoáy nước cực kỳ quỷ dị. Đường kính xoáy nước ước chừng lên tới cả trăm trượng, sâu thẳm không thấy đáy, từ bên trong không ngừng phun trào linh khí cực kỳ tinh thuần.
Mà dị tượng kinh người như thế, so với lúc xuất hiện linh mạch, còn khiến người ta chú ý hơn gấp bội. Tất cả Cổ Ma trong phạm vi năm vạn dặm hầu như toàn bộ đều phát hiện ra dị biến tại nơi này.
Sự tình diễn biến như thế, chính Lâm Hiên cũng không ngờ tới. Cũng giống như khi trùng kích Phân Thần Kỳ, với mỗi người khác nhau thì thời gian lại chẳng bao giờ giống nhau.
Mà trong quá trình tiến giai sẽ đưa tới thiên cơ dị tượng gì, cũng chẳng ai có thể biết trước.
Trước đây, Lâm Hiên đã đọc qua rất nhiều điển tịch của nhiều nơi khác nhau.
Có tu sĩ khi trùng kích bình cảnh nhưng chẳng đưa tới chút dị triệu nào, chỉ tốn rất ít thời gian liền bình an vượt qua. Mà có kẻ lại phải nghênh đón thiên kiếp. Độ khó tấn cấp giữa bọn họ chênh lệch không phải một hai lần.
Tóm lại, tình huống mỗi người mỗi khác, rất khó tìm ra quy luật nào.
Lúc này đã cảm ứng được thiên triệu khổng lồ ở bên ngoài, trong lòng Lâm Hiên không khỏi cười khổ. Bất quá, hiện tại hắn đang ở thời khắc mấu chốt, căn bản không thể phân tâm. May mà trước đó đã bố trí nhiều thủ đoạn phòng ngự cao minh, chỉ mong đừng dẫn tới đám Cổ Ma cao giai là được.
Lâm Hiên không có cách nào phân thân, hiện tại chỉ có thể cầu nguyện mà thôi.
Phương hướng Tây Nam xuất hiện bảy đạo độn quang, chớp mắt liền tiếp cận linh mạch. Sau khi ngừng lại, từng đạo độn quang dần thu liễm để lộ ra thân ảnh của mấy tên Cổ Ma.
Bất quá, ngoại trừ lão giả cầm đầu là một Ma tu Nguyên Anh Kỳ, tu vi của đám gia hỏa còn lại thật chẳng đáng nhắc tới, chỉ từ Kết Đan sơ kỳ đến Kết Đan hậu kỳ.
Thực lực như vậy nếu đặt ở nơi khác cũng không thể xem là yếu kém, nhưng tại Linh Nguyên Cốc thì chẳng đáng được nhắc tới.
Bất quá cũng không sao, nhìn y phục và trang sức, có thể nhận ra bọn họ đến từ cùng một thế lực. Linh Nguyên Cốc trải đầy gió tanh mưa máu, nên đám tu sĩ cấp thấp rất dễ vẫn lạc. Nhưng ở Tu Tiên Giới, ngoại trừ thực lực, vận khí cũng rất quan trọng. Mỗi lần Linh Nguyên Cốc mở ra đều hấp dẫn một số Ma tu cấp thấp gan lớn trà trộn vào.
Những tên này có chín phần là vẫn lạc, song mấy tên vận khí tốt sau khi sống sót ra khỏi đây lại mang theo được không ít bảo vật, một đêm liền phất lên nhanh chóng, từ đó về sau tu vi tiến triển vô cùng thuận lợi.
Tại Tu Tiên Giới, nguy hiểm luôn đồng hành cùng kỳ ngộ, chẳng qua Linh Nguyên Cốc đặc biệt nổi danh mà thôi.
Không chỉ như thế, một số môn phái xuống dốc quyết tâm được ăn cả ngã về không, cả tông môn kéo tới Linh Nguyên Cốc tầm bảo. Đại đa số những môn phái đó đều tan thành mây khói, nhưng số ít còn lại nhận được vô vàn đồ tốt, sau khi trở về lại có thể lần nữa hưng thịnh.
Ma Viên Môn trước mắt cũng chính là như thế. Tám gã Ma tu này lúc trước đã thấy được thiên triệu ở đây, trên mặt mỗi người đều lộ vẻ kinh nghi bất định.