Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 898: CHƯƠNG 2342: TẤN GIAI PHÂN THẦN KỲ (THƯỢNG)

Chẳng lẽ chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, mấy trăm tu sĩ Ma tộc đã toàn bộ vẫn lạc, không một ai sống sót?

Thiên Lam song ma đưa mắt nhìn nhau, sắc mặt đều có chút khó coi. Nếu thật sự như thế thì trận pháp trước mắt còn khó giải quyết hơn nhiều so với tưởng tượng của chúng.

Tuy nhiên, chúng cũng chỉ hơi do dự một chút chứ chẳng hề sợ hãi.

"Đại ca..."

Nữ tử ăn mặc diêm dúa lẳng lơ quay đầu lại nói. Trên khuôn mặt gã nam tử thoáng hiện nét do dự, nhưng lập tức bị thay thế bằng nụ cười lạnh lẽo: "Gã kia chỉ đang giả thần giả quỷ mà thôi. Phù muội, chúng ta cùng lên!"

Nàng kia cũng không nói thêm lời nào. Cả hai đều là những kẻ tài cao gan lớn, chẳng thèm tế ra pháp bảo gì mà cứ thế hiên ngang tiến vào trong trận pháp.

Vừa bước vào màn sương mù, tiếng gào khóc thảm thiết chợt vang vọng từ bốn phương tám hướng, không gian tối đen như mực, từng luồng âm phong lạnh lẽo thổi qua. Từ trong hắc mang, mười đạo âm hồn bước ra, xếp thành một hàng ngang chặn đường hai người.

Những âm hồn này thân hình cao hơn một trượng, tóc tai bù xù, mười ngón tay sắc nhọn như câu, trong mắt lập lòe huyết quang, dáng vẻ vô cùng hung tợn.

Thiên Lam song ma gặp phải những âm hồn này cản đường thì hơi ngẩn ra nhưng thân hình vẫn lao tới phía trước, khí thế không hề suy giảm, dường như không hề để chúng vào mắt.

Từng đợt âm phong quanh quẩn bên người chúng bỗng trở nên cuồng bạo, hung hãn đánh tới song ma. Chúng chính là những quỷ hồn do Quỷ U trận sinh ra, tiến lui vô cùng có trật tự. Chỉ thấy quỷ ảnh chập chờn, thoáng chốc đã vây lấy hai người, mười ngón tay sắc như móc sắt không ngừng vồ tới.

"Muốn chết!"

Ma nữ lẳng lơ vẫn chẳng thèm để ý, nhưng gã nam tử bên cạnh lại cười lạnh một tiếng. Bả vai hắn vừa rung lên, từ trên người lập tức bắn ra vài đạo bóng đen nhanh như thiểm điện. Móng vuốt sắc bén của đám Quỷ U kia chưa kịp chạm tới Thiên Lam song ma đã bị bóng đen đánh trúng.

"Ngao..."

Không biết bóng đen kia là vật gì mà lại có uy lực đến thế, đám Quỷ U chỉ kịp kêu lên một tiếng thảm thiết liền bị tiêu diệt sạch sẽ.

Bất quá, Lâm Hiên đã khổ tâm bày ra đại trận này, đương nhiên không chỉ có chút thần thông ấy. Quỷ U vừa vẫn lạc, vô số hỏa cầu màu đen kịt đã phá không bay tới.

Uy năng của từng quả cầu thật không tầm thường, hơn nữa số lượng lên tới hàng ngàn thật khiến người ta trợn mắt líu lưỡi.

"Ngu xuẩn!"

Lúc này đến phiên nàng ta lên tiếng. Chỉ thấy bàn tay trắng như ngọc tùy ý phất một cái, một màn sáng màu đen theo đó hiện ra. Màn sáng chỉ mỏng như cánh ve nhưng lại kiên cố không gì sánh nổi, mấy ngàn hỏa cầu đánh lên cũng chỉ gây ra chút gợn sóng mà thôi.

Những đợt công kích tiếp theo cũng không khá hơn là bao. Dù cho uy lực của trận pháp đã được kích phát đến cực hạn cũng không có chút tác dụng nào.

Quả nhiên không hề khoa trương, Phân Thần kỳ so với Động Huyền kỳ, dù nói là cách xa vạn dặm cũng chưa đủ hình dung.

Mắt thấy Thiên Lam song ma cứ thế phá vỡ từng tầng một mà tiến tới. Mặc kệ có hiệu quả hay không, vô số công kích thuộc tính băng, lôi, hỏa vẫn kiên trì oanh kích, tạo thành hàng loạt tiếng nổ vang trời, song vẫn chẳng thể tổn thương được hai người, chẳng khác nào gãi ngứa cho chúng.

"Hừ, chẳng qua cũng chỉ có thế mà thôi, xem ra là mình đã quá cẩn thận nên mới lãng phí nhiều thời gian như vậy với tòa trận pháp này." Đường đi thuận lợi làm gã nam tử trong Song ma không khỏi nghĩ thầm.

Nhưng ngay lúc này, một điểm hắc mang nương theo sự yểm hộ của trận pháp, lẫn vào trong những luồng công kích hỗn tạp, lặng lẽ lao tới.

Âm thanh "xoẹt" vang lên, màn phòng ngự vững chắc kia lại bị mạnh mẽ xé rách. Tiếp đó, một thanh Quỷ Đầu Đao từ một góc độ không thể tưởng tượng nổi, hung hăng chém xuống đầu gã nam tử.

Đòn công kích này không liên quan gì đến trận pháp Lâm Hiên bố trí, mà là do mấy tên Cổ ma may mắn sống sót đã nhìn chuẩn thời cơ, lặng lẽ xuất thủ.

Bản thân chúng cũng hiểu rằng mình chẳng thể nào chính diện chống lại hai tu sĩ Phân Thần kỳ, cho nên đã lựa chọn ẩn nấp và mượn uy lực pháp trận để đánh lén. Tính toán vốn không sai, nhưng thành công hay không lại là chuyện khác.

Ngay khi Quỷ Đầu Đao phá vỡ màn chắn ma quái, chỉ còn cách Thiên Lam song ma chừng một trượng, trên mặt gã nam tử kia lại lộ vẻ khinh miệt: "Tên ngu xuẩn này cho rằng có thể đánh lén được ta sao? Hừ, dám đào ngũ trước mặt lão phu, ta muốn ngươi sống không được, chết không xong!"

Lời còn chưa dứt, thân hình hắn đã trở nên mơ hồ. Cổ ma đang lao tới bỗng chốc lại chém vào khoảng không. Khi thân hình hắn hiện ra lần nữa thì đã ở ngay cạnh tên Cổ ma hai đầu.

Tay áo phất một cái, một đám ma hỏa bắn ra. Tên Cổ ma hai đầu kinh hãi tột độ, nhưng chưa kịp đào thoát đã bị ma hỏa bao trùm.

Tiếng gào thét thê lương vang vọng khắp không gian. Tên Cổ ma hai đầu như phát điên nhảy múa gào rú trong hỏa diễm, nhưng cũng chẳng có tác dụng gì. Với tu vi Động Huyền kỳ của hắn, làm sao có thể chống lại ma hỏa của Thiên Lam song ma cơ chứ.

Tiếng kêu thảm thiết khiến lòng người lạnh buốt, nỗi thống khổ bị hỏa diễm thiêu đốt còn đáng sợ hơn cả sưu hồn luyện phách.

Những tên Cổ ma khác đang ẩn nấp gần đó thấy cảnh này thì sợ đến hồn phi phách tán, thậm chí có vài tên lập tức quay người bỏ chạy.

Nhưng ngay lúc này, chúng bỗng nghe thấy một tiếng cười yêu kiều bên tai. Thiên Lam song ma ra tay chưa từng lưu lại người sống, bọn chúng sao có thể là ngoại lệ?

Chỉ thấy nàng ta phất bàn tay trắng như ngọc vào hư không, vô số đao ảnh hiện lên, nhanh như thiểm điện đã cắt phăng đầu của những tên Cổ ma còn lại. Ngay cả Nguyên Anh cũng không kịp đào thoát, tất cả bị một luồng gió cuốn hết vào tay nàng ta, sau đó bị nàng trực tiếp nuốt vào bụng như ăn trái cây.

Trong động phủ, Lâm Hiên chứng kiến một màn này cũng không khỏi bật cười. Nếu là yêu thú thôn phệ Nguyên Anh còn có thể hiểu được, kẻ này ngay cả Nguyên Anh của Cổ ma đồng tộc cũng không tha. Hiển nhiên, hung danh của Thiên Lam song ma quả không phải là hư truyền.

"Đúng là một đám vô dụng. Vốn còn hy vọng chúng có thể kéo dài thời gian thêm một lát, không ngờ..." Trong lòng Lâm Hiên không khỏi thở dài, nhưng cũng không suy nghĩ nhiều. Tình thế hôm nay đã vạn phần nguy cấp, con đường duy nhất chính là phải nhanh chóng tấn cấp. Ý niệm xoay chuyển, Lâm Hiên lại một lần nữa gạt bỏ mọi tạp niệm.

Sau khi diệt sạch tất cả tu sĩ Ma tộc, Thiên Lam song ma lại tụ họp với nhau.

"Đại ca."

"Phù muội, trận pháp này thật vướng chân vướng tay, để vi phu phá giải nó."

"Tốt, đại ca mau ra tay đi, tiểu muội sẽ ở bên cạnh hộ pháp cho huynh." Ma nữ kia yêu kiều cười nói.

"Vậy phiền hiền thê rồi."

Nam tử còn chưa dứt lời, trên mặt đã hiện lên vẻ tàn khốc. Hai cánh tay hắn nâng lên rồi hợp lại ở giữa. Theo từng động tác, cả người hắn bỗng nhiên tỏa ra hào quang, ánh sáng màu đen bắt đầu bao bọc hoàn toàn từ đầu đến chân.

Một tiếng sét đánh vang lên, hào quang biến thành một đạo quang trụ. Ban đầu, đường kính quang trụ chỉ rộng hơn một trượng, nhưng sau đó lại nhanh chóng khuếch tán ra bốn phía xung quanh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!