Khi bụi mù tan biến, diện mạo của Thanh giáp cổ ma dần hiện rõ. Trên vầng trán hắn, một điểm đỏ ứa máu không ngừng, song nhìn có vẻ ghê rợn nhưng thực chất thương thế lại không quá nặng.
Nói cách khác, bí thuật Mặc Linh Toản mà Lâm Hiên khổ tu, chỉ vừa vặn phá vỡ được một lớp da của đối phương.
Chứng kiến cảnh tượng ấy, sắc mặt Lâm Hiên lập tức tối sầm, lòng tràn đầy phiền muộn. Thần thông của mình uy lực ra sao, hắn tất nhiên là người hiểu rõ nhất. Đối phương ngay cả pháp bảo phòng ngự cũng không cần dùng tới, vậy mà…
Dù Thanh giáp cổ ma tu luyện công pháp luyện thể, nhưng trước đây hắn nào có đáng sợ đến mức này? Chẳng lẽ cảnh giới đã đột phá lên Phân Thần hậu kỳ rồi sao?
Lâm Hiên phóng thần thức tra xét đối phương, nhưng vừa tiếp xúc với lớp da đã bị bật ngược trở lại, căn bản không thể tìm ra bất kỳ manh mối nào.
Đáng giận thay!
Chỉ thấy Thanh giáp cổ ma chậm rãi ngẩng đầu, gương mặt tràn đầy vẻ dữ tợn.
Đây là một bí thuật hắn vô tình đoạt được, danh xưng của nó vô cùng kỳ lạ, gọi là “Nuông Chiều Cho Hư.” Danh như ý nghĩa, nó giúp người tu luyện tạm thời đề thăng thực lực lên rất nhiều trong một thời gian ngắn. Biên độ tăng trưởng pháp lực cực lớn, vượt xa những công pháp hay đan dược kích phát tiềm năng thông thường. Song cái giá phải trả cũng không hề nhỏ, rất ít người có thể thừa nhận được sự phản phệ kinh khủng ấy.
Để tu luyện thuật này, trước tiên cần phải đạt tới cảnh giới Phân Thần kỳ. Hơn nữa, bởi vì nó quá mức nghịch thiên, nên khi hết thời gian hiệu lực, người thi triển sẽ bị hạ xuống hai đại cảnh giới.
Thi triển giả Phân Thần kỳ nếu dùng ‘Nuông Chiều Cho Hư’ thì sau khi thời gian uy phong bát diện qua đi, cảnh giới sẽ tụt xuống Ly Hợp kỳ.
Những tu sĩ do bị thương hoặc các nguyên do khác mà cảnh giới bị hạ là chuyện thường tình trong tu tiên giới. Song việc giảm sút nhiều đến thế thật khiến người ta kinh hãi, nếu muốn khôi phục lại thực lực, e rằng còn khó hơn cả lúc đột phá lên cảnh giới hiện tại.
Cơ hồ không còn hy vọng!
Trước kia, Thiên Lam song ma cũng từng đối mặt với vô số cường địch, nhưng những lần đó đều không gian nan khốn khổ như hiện tại. Bởi vậy, hai người họ chưa từng thi triển ‘Nuông Chiều Cho Hư.’
Đối với tu tiên giả, cảnh giới rơi xuống hai cấp quả thực là sống không bằng chết. Song hiện tại, hắn đã bất chấp tất cả. Ái thê vẫn lạc ngay trước mắt, Thanh giáp cổ ma thậm chí còn có ý định đi theo nàng. Chết còn không sợ, sợ gì cảnh giới sụt giảm chứ?
Cái giá phải trả có lớn đến đâu, hắn cũng không hề để tâm, chỉ cần diệt trừ được địch nhân trước mắt là đủ.
Oanh!
Ma khí cuồn cuộn tuôn trào, trong mắt Thanh giáp cổ ma lóe lên tinh quang dữ tợn, thanh âm khàn khàn vang vọng: “Tiểu tử, ngươi đã giết ái thê của ta, ta muốn đem ngươi rút hồn luyện phách, khiến ngươi phải hối hận vì đã sinh ra trên thế gian này!”
“Thật ư?” Lâm Hiên lạnh lùng mở miệng. Thật lòng mà nói, trong lòng hắn có chút bồn chồn, nhưng ít nhất về mặt khí thế không thể thua kém đối phương, nếu không tình cảnh sau đó sẽ càng nguy hiểm hơn.
Lâm Hiên điểm một chỉ về phía trước, tiếng xuy xuy xé gió lập tức truyền đến. Đám Thiết Vũ Phi Hoàng Đao lơ lửng bên cạnh chợt bộc phát lệ mang, kích bắn tới đối phương.
Tiên hạ thủ vi cường, hậu hạ thủ tao ương.
Lâm Hiên kinh nghiệm đấu pháp phong phú, tất nhiên hiểu rõ đạo lý này. Mặc dù đối phương đã đề thăng tu vi lên quá cao, nhưng tốc độ ra tay của Lâm Hiên vẫn không hề chậm đi chút nào.
Bình tâm mà xét, Thiết Vũ Phi Hoàng Đao không được tính là bảo vật cực phẩm. Nhưng với quy mô cả ngàn thanh phi đao, thì dù là ai cũng không dám khinh thường.
Song quy tắc ấy lại bị phá vỡ vào lúc này. Thanh giáp cổ ma chẳng thèm để ý đến những lưỡi đao sắc bén kia, hắn dùng phương thức cứng rắn để đỡ lấy toàn bộ phi đao đang bay tới.
Tiếng “đinh đinh đang đang” vang vọng khắp không gian. Thiết Vũ Phi Hoàng Đao chém lên người đối phương lại chỉ như giúp hắn gãi ngứa, ngay cả một vết xước cũng không hề có.
Chỉ giây lát sau, Thanh giáp cổ ma đã nhào vọt tới gần.
Lâm Hiên thất kinh, nhưng lúc này muốn biến chiêu đã chậm. Trên người cổ ma tỏa ra sát khí kinh khủng, hắn nâng tay đấm một quyền mãnh liệt về phía Lâm Hiên.
Quyền kình còn chưa tới, mà một cỗ chấn động dị thường đã truyền đến, không gian bỗng nhiên bị xé rách. Lâm Hiên thấy thế, sắc mặt không khỏi trắng bệch.
Dù hắn đã đoán trước rằng khi đối phương tức giận sẽ vô cùng cường đại, nhưng thật không ngờ lại bá đạo đến mức này. Chẳng lẽ thực sự là Phân Thần hậu kỳ sao?
Thật có lầm hay không!
Song hiện tại, Lâm Hiên đã không còn thời gian để nghĩ ngợi nhiều nữa. Hắn hít sâu một hơi, rồi cũng đấm ra một quyền nghênh đón đối phương.
Tuy ra tay vội vàng, nhưng nhất kích này của Lâm Hiên đã là toàn lực. Tiếng sấm nổ mạnh ầm vang, quyền kình kéo dài như một khối sao băng cắt ngang không gian, nó đi đến đâu, nơi đó liền trở nên vặn vẹo sụp đổ.
Nói thì chậm, nhưng sự việc diễn ra cực nhanh. Hai cỗ kình lực dùng khí thế sét đánh không kịp bưng tai, hung hăng va đụng vào nhau.
Oanh!
Dường như không gian cũng phải rung chuyển vì tiếng nổ này. So với lần đầu tiên giao thủ, tình cảnh có vài phần tương tự, nhưng kết quả lại hoàn toàn bất đồng.
Lần đó là hai người ngang sức, nhưng giờ đây Lâm Hiên lại như diều đứt dây, bay thẳng ra ngoài.
Thanh âm “bành bành bành” liên tục vang lên. Lâm Hiên bị đẩy bay chừng hơn mười dặm, va phải vài tòa núi. Chỉ nghe thấy tiếng đá vụn không ngừng rơi xuống, còn trên mặt đất xuất hiện một cái hố to tướng.
Song bóng dáng Lâm Hiên lại không thấy đâu… Hẳn là đã bị vô số đất đá chôn sâu xuống bên dưới.
Vèo!
Thân hình Thanh giáp cổ ma thoáng lay động, người liền xuất hiện bên cạnh miệng hố. Tốc độ nhanh đến nỗi khó có thể dùng ngôn ngữ để miêu tả, không phải thuấn di nhưng còn nhanh hơn thuật ấy rất nhiều.
Vô cùng bưu hãn!
Hắn phóng thần thức ra bốn phương tám hướng tìm kiếm.
Nhưng đúng lúc này, dị biến đột khởi!
Một đạo quang trụ thô to, đường kính hơn trượng, đột nhiên phóng thẳng lên trời. Mặt ngoài còn có hỏa diễm cùng hồ quang điện quấn quanh. Quang trụ bay lên cao rồi mở rộng ra bốn phía, càng lúc càng lớn, thoáng chốc đã lấp đầy miệng hố.
Tiếp đến, từ bên dưới chợt truyền ra một cỗ lệ khí ngút trời. Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ – hư ảnh Tứ Linh theo cột sáng hiển hiện ra…
Thanh giáp cổ ma thấy thế, nét mặt càng trở nên phẫn nộ. Hắn từng gặp qua công kích này, thậm chí có thể nói là ấn tượng khắc sâu. Vừa rồi nếu không phải bị chiêu này ngăn cản, hắn đã có thời gian để viện thủ cho ái thê, không phải trơ mắt nhìn nàng vẫn lạc như vậy.
Giờ phút này quả thực là “Cừu nhân tương kiến, mắt đỏ trợn trừng.” Hắn rống to một tiếng, rồi lao tới hư ảnh Tứ Linh.
Rống!
Bạch Hổ lao tới đầu tiên, vừa mở ra chiếc miệng đỏ lòm liền bị Thanh giáp cổ ma đấm một quyền vào trong.
Con mắt Bạch Hổ trợn trừng, ngay sau đó cả thân bốc lên ma khí, thân hình dần nứt toác ra.
Bưu hãn là hai từ duy nhất để hình dung tình cảnh ấy. Song chưa hết, hoặc nói đúng hơn, nguy cơ vẫn chưa được giải trừ. Thanh Long nhào tới bên người cổ ma rồi tung ra một chiêu Thần Long Bái Vĩ, trong miệng lập lòe ánh sáng thanh sắc. Vốn ban đầu chỉ là hư ảnh, nhưng giờ đã thành thực thể hóa.
Đương nhiên nó không phải thần thú chân chính, nhưng so với khi trước thì thần thông của Lâm Hiên đã tăng lên một bậc. Song không đợi Thanh Long phát uy, cổ ma hét lớn một tiếng, hai cánh tay đột nhiên làm ra động tác xé toạc, thân hình Thanh Long không ngờ bị chấn thành hai nửa.
Xong xuôi, hắn lại phi thẳng đến chỗ Huyền Vũ. Ánh mắt Huyền Vũ hiển hiện vẻ sợ hãi, nhưng thân thể nó chẳng qua cũng là do bạch quang biến ảo thành thực thể.
Sau một khắc, cơ thể to lớn của Huyền Vũ bị đánh thành một cái động lớn. Chiếc mai sau lưng không tạo được chút hiệu quả phòng ngự nào. Phải biết rằng trong Tứ Linh, thần thông của Huyền Vũ tạm thời không đề cập tới, nhưng lực phòng ngự thế nhưng lại là đệ nhất.
Sắc mặt Lâm Hiên cực kỳ khó coi. Hiện tại hắn đã thoát khỏi chiếc hố kia, nhưng tay phải lại cong gập thành hình thù hết sức quái dị. Một quyền vừa rồi đã chấn gãy tay hắn.
Chuyện như vậy quả thực chưa từng xảy ra với hắn.
Cường độ thân thể của hắn còn hơn xa Yêu tộc cùng giai, thậm chí có thể chọi cứng với pháp bảo công kích của đối thủ cùng cấp. Nhưng không ngờ lại chịu không nổi một quyền kia, qua đó có thể thấy được uy lực ẩn chứa trong chiêu đó mãnh liệt đến mức nào.
Trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ hoảng sợ. Nếu không phải hiện tại hắn đã là Phân Thần kỳ, e rằng cái bị đoạn không chỉ có cánh tay kia. Quyền kình đó sẽ truyền khắp toàn thân, khiến cốt cách, kinh mạch, thậm chí cơ bắp toàn thân nát bấy.
Đến khi đó, dù Nguyên Anh không vẫn lạc thì cơ hội đào thoát cũng không lớn. Kết quả như vậy tuyệt đối là sống không bằng chết.
Nghĩ tới đây, sắc mặt Lâm Hiên càng lúc càng trở nên âm trầm. Tay trái hắn nắm chặt tay phải, “răng rắc” một tiếng đã chỉnh lại cho đúng. Sau đó, hắn lấy ra một tấm linh phù dán vào chỗ bị thương.
Đương nhiên đây cũng không phải Khởi Tử Hồi Sinh Phù. Theo truyền thuyết, vật ấy có thể cứu sống người chết, trị chứng đần độn, xương trắng sinh thịt… Nếu dùng nó ở đây thì thật quá phí, mà trên người Lâm Hiên cũng không thiếu những tấm linh phù trị thương khác.
Dân gian có câu ‘thương cân động cốt một trăm ngày’, song đối với tu tiên giả, những thương thế như vậy thật không đáng kể.
Tay phải Lâm Hiên không những có thể cử động, mà thậm chí còn vô cùng linh hoạt. Chỉ là lúc này, nó không thể thừa nhận thêm đại lực trùng kích nào nữa mà thôi.
Cách đó không xa, đột nhiên truyền đến tiếng gào thét. Con ngươi Lâm Hiên hơi co lại, chỉ thấy Chu Tước linh hoạt nhất trong Tứ Linh đã bị Thanh giáp cổ ma bắt lấy. Tên kia dùng man lực xé nó thành hai mảnh.
Trái tim nhất thời băng giá. Lâm Hiên hiện tại đã bắt đầu cảm nhận một trận hàn ý dâng lên từ đáy lòng. Trong sát na ấy, hắn thậm chí đã định dùng tới Tùy Cơ Truyền Tống Phù để chạy trốn.
Song đó cũng chỉ là ý nghĩ thoáng qua, Lâm Hiên cũng không làm như vậy.
Nếu mình vẫn còn là Động Huyền kỳ mà gặp phải loại quái vật này, tất nhiên phải chạy. Nhưng giờ đã tấn cấp thành công, sao có thể để bị đuổi cho gà bay chó chạy như trước kia được?
Hơn nữa, quả thực đối phương rất mạnh, nhưng vừa rồi rõ ràng không bưu hãn đến mức này. Nói cách khác, hắn đã sử dụng một bí thuật không biết tên nào đó.
Trong thời gian ngắn có thể khiến tu vi tăng vọt, nhưng đó dù sao cũng không phải chính đạo. Nhất định là có hạn chế thời gian, mình chỉ cần chịu đựng thêm chút nữa…
Đến khi bí thuật này hết thời gian, tác dụng phụ cũng sẽ hiện ra. Đối phương bây giờ càng cường đại, đến lúc đó gặp phản phệ càng lớn.
Nghĩ tới đây, Lâm Hiên lần nữa trấn định lại. Hiện giờ chỉ cần kiên trì, tình thế thắng bại nhất định sẽ xoay chuyển.