Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 935: CHƯƠNG 2379: KIỂM KÊ BẢO VẬT

Mục đích kiểm tra thành quả tu luyện ba tháng qua đã đạt thành, Lâm Hiên không khỏi cảm thấy hài lòng, thân hình hắn lóe lên, một lần nữa trở về động phủ. Kế tiếp, hắn vẫn còn một số việc cần phải xử lý. Chỉ thấy tay áo Lâm Hiên phất nhẹ một cái, hai túi trữ vật đã hiện ra trước mắt.

Không cần phải nói, hai túi trữ vật này đều là của Thiên Lam song ma. Trận chiến kia quả thật gian nan vô cùng, bất quá may mắn cũng đã hữu kinh vô hiểm vượt qua. Mà gia sản của hai lão quái vật Phân Thần kỳ chắc chắn sẽ không hề tầm thường.

Trong lòng nghĩ vậy, Lâm Hiên không khỏi có chút mong chờ. Hắn tùy ý vươn tay bắt lấy một túi trữ vật rồi khẽ đảo cổ tay, đem miệng túi dốc ngược xuống. Cánh tay Lâm Hiên hơi rung lên, một đạo quang hà từ bên trong ào ào tuôn ra.

Những thanh âm đinh đinh đang đang liên tiếp vang lên!

Chẳng mấy chốc, một ngọn núi nhỏ đồ vật đã chất thành đống hiện ra trước mắt. Nào là đan dược, ma thạch, còn có cả tài liệu, thậm chí cực phẩm pháp bảo cũng không ít. Ngoài ra, còn có một ít phù lục và ngọc giản.

Thần sắc Lâm Hiên khẽ động, nhưng cũng không vội vàng kiểm kê. Chỉ thấy hắn vươn tay phải ra, cầm lấy túi trữ vật còn lại rồi dốc ngược xuống. Trong động phủ lại lần nữa vang lên những thanh âm đinh đinh đang đang không dứt. Đây đều là những bảo vật giá trị liên thành, nếu là Lâm Hiên của vài nghìn năm trước mà gặp được cảnh này, chắc hẳn đã vui mừng đến lệ rơi đầy mặt.

Đến khi chắc chắn hai túi đã trống không, Lâm Hiên lúc này mới cúi đầu xuống, bắt đầu phân loại kiểm kê chiến lợi phẩm.

Ma thạch tạm thời không đề cập tới, bất quá liếc mắt nhìn qua cũng thấy toàn bộ đều là ma thạch cấp cao, số lượng lại không hề ít, chiếm khoảng ba thành tổng số vật phẩm. Dù sao cũng là cổ ma Phân Thần kỳ, mặc dù Lâm Hiên đã đoán trước nhưng gia sản của chúng quả đúng là không phải chuyện đùa.

Cái này cũng không cần kiểm kê chi tiết, Lâm Hiên trực tiếp thu lại. Mặc dù hắn là Tu Tiên giả nhưng nay thân ở Ma giới, ma thạch tự nhiên là có công dụng.

Số lượng tài liệu cũng không ít, trong đó có vài loại ngay cả Lâm Hiên cũng không nhận ra. Tuy nhiên hắn biết rõ giá trị của chúng nhất định còn vượt xa số ma thạch kia.

Kiểm kê xong những vật này, Lâm Hiên quay đầu lại, con ngươi lóe sáng nhìn vào mấy bình lọ. Không cần nói cũng biết đây đều là đan dược, công dụng của chúng có lẽ vô cùng đa dạng, muốn nắm rõ cũng phải hao tổn không ít công phu. Lâm Hiên tiện tay cầm một bình lên, nắp bình vừa mở ra thì một mùi hương ngọt ngào từ trong bình xộc thẳng vào mũi.

“Đây là đan dược gì?”

Lâm Hiên nghi hoặc tự hỏi. Nhưng rất nhanh hắn đã vỗ vỗ đầu, mình cần gì phải hao tâm tổn trí như vậy. Linh đan diệu dược trong Tu Tiên giới nhiều không kể xiết, chủng loại phải đến hàng vạn, dù là Chân Tiên giáng thế cũng khó lòng nhận biết hết được. Sau này mình chỉ cần đến một phường thị, tự nhiên sẽ có Giám định sư giúp đỡ.

Nội tâm nghĩ vậy nên Lâm Hiên liền đem những bình đan dược này cẩn thận thu lại. Trên mặt đất hiện chỉ còn lại hơn mười món ma bảo cùng vài bộ trận kỳ mà thôi.

Lâm Hiên nắm lấy một thanh đoản kiếm đen tuyền trong số đó. Cúi đầu xuống, đem thần thức rót vào. Một lát sau lại thở dài buông chuôi ma kiếm ra. Từng kiện bảo vật lần lượt được Lâm Hiên xem xét kỹ càng.

Cứ như vậy hao tổn gần nửa canh giờ, những ma bảo này rốt cục cũng được Lâm Hiên xem xét hết. Tuy nhiên trong đó lại không có món bảo vật nào hắn thực sự cần.

Cũng không phải vì đẳng cấp của những ma bảo này thấp, thậm chí còn có vài món vô cùng bất phàm. Ma bảo của cổ ma Phân Thần kỳ sao có thể là đồ bỏ đi được?

Lâm Hiên sở dĩ không vừa mắt, chín phần là do công pháp tu luyện. Nói thẳng ra, hắn là Tu Tiên giả, đối phương lại là cổ ma. Mặc dù đối với công pháp tu ma, Lâm Hiên cũng có đọc lướt qua một ít, nhưng cũng chỉ để tham khảo mà thôi. Vậy nên những bảo vật này có chút không hợp với hắn, đại bộ phận hắn cũng chỉ phát huy được sáu bảy thành uy năng là cùng. Mặc dù uy lực sáu bảy thành này đương nhiên không tầm thường, nhưng cũng phải xem là so với ai. Trong mắt Lâm Hiên, chỗ bảo vật này đích xác là gân gà, bỏ thì thương, vương thì tội.

Nhưng ngược lại, mấy bộ trận kỳ kia có uy lực không tệ, loại ảo thuật có, loại ẩn nấp cũng có, hơn nữa lại không hề xung đột với thần thông của hắn. Vì vậy Lâm Hiên trực tiếp thu lại mấy bộ trận kỳ này. Lúc đối địch tự nhiên không cần dùng đến, nhưng khi bố trí động phủ thì có thể dùng để phòng ngự.

Kiểm kê hết tất cả bảo vật, Lâm Hiên thở dài, thu hoạch coi như không tệ, nhưng không tìm được vật phẩm nào quá mức trân quý. Nhưng rất nhanh, Lâm Hiên lắc đầu, tục ngữ có câu “tri túc thường lạc”, bản thân mình cũng không cần quá mức đòi hỏi. Dù sao thu hoạch của chuyến hành trình tới Ma Giới lần này đã vượt xa mong đợi ban đầu. Vốn chỉ muốn lấy một loại linh thảo để luyện chế Phân Thần Đan, nào ngờ hôm nay lại trực tiếp tấn cấp.

Chuyện này quả thật có chút khó nói thành lời. Chính mình cơ duyên xảo hợp, chiếm được Phượng Hoàng linh huyết, cũng bởi vậy mà kích phát Ngũ Long Tỳ cùng Lam Sắc Tinh Hải biến dị. Công pháp Mặc Nguyệt Thiên Vu Quyết từ Ly Hợp đến Độ Kiếp kỳ cũng đã tập hợp đầy đủ. Lại thêm Cửu Thiên Thần La Tướng uy lực vô cùng, cơ duyên nhiều như vậy, nếu về sau không thể phát dương quang đại, chỉ sợ chính mình sẽ bị thiên lôi đánh chết mất.

Trong đầu ý niệm xoay chuyển, những tiếc nuối vừa rồi lập tức tan thành mây khói. Vẫn là câu nói kia, làm người phải biết đủ. Hơn nữa, hắn đột nhiên nhớ tới, chính mình còn bỏ sót một kiện bảo vật.

Lâm Hiên vươn tay vỗ lên túi trữ vật bên hông, chỉ thấy hắc quang chớp động liên tục, một tấm lụa sẫm màu từ đó bay ra. Nó quay tròn một vòng rồi cuối cùng lơ lửng giữa không trung.

Đến khi hào quang thu liễm, một thanh ma đao hình lá liễu xuất hiện trong tầm mắt. Dáng vẻ của nó cũng không có gì đặc biệt hơn một thanh ma đao bình thường, chỉ dài hơn ba thước, mỏng như cánh ve, bề mặt mơ hồ còn có lưu quang ẩn hiện. Dễ dàng nhận thấy thanh ma đao này đã phải trải qua thiên chuy bách luyện mà thành. Hơn nữa số lượng của chúng cực nhiều, thậm chí còn hơn cả Cửu Cung Tu Du Kiếm của hắn. Bất luận là số lượng hay chất lượng đều không chê vào đâu được.

Hắc Thủy Tu La Đao!

Đây vốn là bổn mạng pháp bảo của nữ tử trong Thiên Lam song ma. Lúc trước nàng vì tế luyện bảo vật này cũng đã chịu không ít khổ cực, Lâm Hiên cũng nhìn ra bộ đao này bất phàm nên mới tiện tay thu lấy. Bất quá với tư cách là bổn mạng pháp bảo, thần thức ấn ký lưu lại trên đó tự nhiên sẽ rất mạnh.

Song Lâm Hiên lấy đi Hắc Thủy Tu La Đao tự nhiên đã có dự tính từ trước. Hắn muốn dùng chúng làm nguyên liệu để luyện chế Cửu Cung Tu Du Kiếm.

Đúng vậy, chính là cường hóa Cửu Cung Tu Du Kiếm. Phải biết rằng, bộ bổn mạng pháp bảo này của Lâm Hiên còn xa mới có thể hoàn thành. Dựa theo miêu tả trong Mặc Nguyệt Thiên Vu Quyết, Cửu Cung Tu Du Kiếm khi đại thành hẳn là do "cửu kiếm" tạo thành. Cái gọi là cửu kiếm bao gồm kim, mộc, thủy, hỏa, thổ, cùng với lôi, băng, phong được diễn hóa từ Ngũ Hành và một thanh huyễn kiếm. Hơn nữa mỗi một chủng thuộc tính phi kiếm cũng không phải nói luyện là luyện được. Lấy ví dụ như chín thanh hỏa kiếm mới luyện ra gần đây, số tài liệu tiêu tốn cũng đủ để luyện ra số lượng phi kiếm nhiều gấp bội, lên tới chín chín tám mươi mốt chuôi.

Những loại phi kiếm khác cũng tương tự như vậy.

Có thể tưởng tượng, muốn luyện thành toàn bộ Cửu Cung Tu Du Kiếm thì công việc phải làm mênh mông đến cỡ nào. Lâm Hiên trải qua thời gian dài phỏng đoán, cuối cùng cũng hiểu được rằng việc này có chút không khả thi. Bất quá bây giờ nếu bỏ cuộc thì cũng quá đáng tiếc. Cũng may, Mặc Nguyệt Thiên Vu Quyết có ghi lại một con đường tắt khác để luyện chế Cửu Cung Tu Du Kiếm.

ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!