Đạo thần thức kia lướt qua thân thể Lâm Hiên một vòng rồi thu hồi, tuy không mang địch ý nhưng trên trán hắn đã rịn đầy mồ hôi lạnh.
Trong lòng Lâm Hiên kinh hãi không thôi. Hiện tại hắn đã được xem là tu sĩ cấp cao, nhưng so với lão quái Nguyên Anh Kỳ, sự chênh lệch vẫn như trời với đất. Thần thức cường đại như thế, thần thông quả thực kinh thiên động địa.
Thấy Thông Vũ chân nhân đứng dậy, Lâm Hiên vội vàng chắp tay đứng thẳng, trên mặt lộ vẻ cung kính.
Chỉ thấy một thanh bào lão giả thong thả bước vào. Điều khiến người ta ấn tượng chính là lão chỉ còn một mắt, thân hình cao lớn gần hai thước.
"Sư thúc!"
"Không cần đa lễ, ngồi xuống đi!"
Lão giả có vẻ bình dị gần gũi, ánh mắt lập tức đảo qua Lâm Hiên: "Ngươi chính là đệ tử mà Thông Vũ sư điệt mới thu nhận sao?"
"Đồ tôn Lâm Hiên bái kiến sư tổ."
"Ừm, không tệ!" Lão giả gật đầu: "Chuyện của ngươi ta đã nghe Thông Vũ sư điệt nói qua. Niên kỷ chỉ hơn bốn mươi tuổi đã tiến giai Ngưng Đan Kỳ, đúng là tư chất cực tốt, năm xưa lão phu cũng còn kém xa."
"Sư tổ quá khen, đồ tôn chỉ là may mắn mà thôi." Lâm Hiên cẩn trọng đáp lời, trong lòng vẫn sợ bí mật về Lam Sắc Tinh Hải bị bại lộ.
"Được rồi, ngươi cũng không cần câu nệ như thế. Lão phu tuy là tu sĩ Nguyên Anh Kỳ, nhưng chưa phải là quái vật thích ăn nhục thể nhân tộc." Độc nhãn lão giả vuốt râu cười, lời nói có chút hài hước.
"Ngươi đã là Thiếu chủ Bổn môn, thì cũng nên biết. Ta họ Từ, tên là Cẩm Thanh. Ừm, Thông Vũ sư điệt, ngươi hãy thuật lại tình huống của lão phu cho hắn biết."
"Vâng, sư thúc." Thông Vũ chân nhân thi lễ, rồi lập tức thuật lại cho Lâm Hiên.
Vị Từ trưởng lão này năm nay đã bảy trăm tuổi, chính là cao thủ thứ hai của Linh Dược Sơn, chỉ đứng sau Thiên Trần chân nhân. Mặc dù kém hơn Tổ sư gia một bậc, nhưng cũng là nhân vật kinh tài tuyệt diễm.
Lâm Hiên cung kính lắng nghe, trong lòng như trút được gánh nặng. Linh Dược Sơn có thực lực thâm hậu như vậy, nếu đại chiến Chính Ma nổ ra, tông môn sẽ thừa sức tự bảo vệ.
"Được rồi, Lâm sư chất. Ngươi đã biết sơ lược về lão phu. Ngươi có biết vì sao Thông Vũ sư điệt lại thu ngươi làm đồ đệ, đồng thời truyền cho ngươi vị trí Thiếu chủ Linh Dược Sơn chăng?" Từ Cẩm Thanh thản nhiên lên tiếng.
"Đồ tôn không biết, mong sư tổ giải đáp."
"Ồ." Trên mặt Từ Cẩm Thanh hiện chút kinh ngạc, ho nhẹ một tiếng: "Được rồi, vậy lão phu sẽ nói cho ngươi biết."
"Vãn bối xin chăm chú lắng nghe." Lâm Hiên hơi khom người xuống.
"Lâm Hiên, ngươi nghĩ tu sĩ muốn đi xa tiên đạo thì cần thứ gì quan trọng nhất?"
"Việc này..." Lâm Hiên ngẩn ra, Từ Cẩm Thanh sao lại đột nhiên hỏi hắn vấn đề này? Đối phương là lão quái Nguyên Anh Kỳ chắc chắn có dụng ý, phải suy nghĩ cho kỹ.
Ảnh hưởng đến cảnh giới có rất nhiều yếu tố. Nhưng có thứ quan trọng nhất là tư chất, nỗ lực, cùng đan dược...
Tư chất linh căn xuất sắc tu luyện tiến triển cực nhanh. Đan dược là thứ tu sĩ không thể thiếu.
Nỗ lực cũng rất quan trọng, cho dù là thiên tài có đan dược đầy đủ, nhưng không đả tọa luyện khí vất vả, kết quả cũng chỉ là một phàm nhân.
"Tư chất và nỗ lực là quan trọng nhất." Lâm Hiên suy nghĩ một lát mới mở miệng trả lời.
Tầm quan trọng của đan dược chỉ là trên lý thuyết. Phóng tầm mắt khắp Tu Tiên Giới, ngoại trừ hắn có được Lam Sắc Tinh Hải nghịch thiên thì những người khác, dù là thân phận tôn sùng như Điền Tiểu Kiếm, cũng tuyệt đối không thể phục dụng đan dược như đường hoàn.
"Không tệ, vậy ngươi có biết loại tư chất nào là tốt nhất?" Từ Cẩm Thanh vuốt râu cười.
Chân mày Lâm Hiên khẽ nhíu lại, cảm thấy vị tu sĩ Nguyên Anh Kỳ này thật dài dòng, nhưng vẫn cung kính đáp: "Là Thánh Linh Căn."
Thánh Linh Căn chính là loại linh căn xuất sắc nổi trội nhất. Tu sĩ sở hữu nó không những tốc độ tu luyện vượt xa những loại linh căn khác, mà khi đột phá bình cảnh cũng dễ dàng hơn.
Từ xưa đến nay, tám chín phần tu sĩ tiến giai Nguyên Anh Kỳ đều sở hữu Thánh Linh Căn.
Đương nhiên không phải cứ có Thánh Linh Căn là có thể Kết Anh thành công. Nhưng muốn thành Ngưng Đan thì không thành vấn đề.
Có điều Từ Cẩm Thanh lại lắc đầu: "Sai rồi, tư chất tốt nhất không phải là Thánh Linh Căn."
"Cái gì, không phải Thánh Linh Căn?" Lâm Hiên ngẩn người.
"Không sai, tốt nhất chính là Khổ Linh Căn." Lúc này Thông Vũ chân nhân ở một bên mới lên tiếng.
"Khổ Linh Căn?" Lâm Hiên chau mày, hắn chưa nghe nói qua bao giờ.
"Khổ Linh Căn là một trường hợp gần như nghịch thiên. Người sở hữu nó ban đầu chỉ như một phàm nhân, tốc độ tu luyện chậm đến mức đáng thương. Nhưng nếu người này có tâm trí kiên định, trải qua gian khổ gấp trăm lần người khác, Khổ Linh Căn sẽ được kích phát. Lúc đó, tốc độ tu luyện thậm chí còn vượt qua cả Thánh Linh Căn." Từ Cẩm Thanh mở miệng giải thích.
Lâm Hiên nghe xong, trong đầu chợt lóe lên một ý niệm, chẳng lẽ...
"Không sai, sở dĩ vi sư thu con làm đồ đệ cũng là bởi vì con là người có Khổ Linh Căn." Thông Vũ chân nhân mở lời: "Năm xưa mới gặp, ngươi chỉ mới hơn hai mươi tuổi đã Trúc Cơ thành công. Ta âm thầm dùng bí pháp quan sát cơ thể ngươi, lại phát hiện ngươi không hề có linh căn, điều này sao có thể..."
"Cho nên người đoán..."
"Ừm, niên kỷ mới hơn hai mươi tuổi đã Trúc Cơ thành công, ngoại trừ Thánh Linh Căn thì chỉ còn Khổ Linh Căn, điều này không có gì khó đoán cả." Thông Vũ chân nhân nhấp một ngụm trà.
Lâm Hiên thầm kinh hãi trong lòng. Hóa ra Khổ Linh Căn còn xuất sắc hơn cả Thánh Linh Căn. Như vậy hắn đã bị coi là thiên tài, Thông Vũ chân nhân tự nhiên dễ dàng thu hắn làm môn hạ.
Nghĩ đến đây, Lâm Hiên không khỏi thầm cười khổ. Sư tôn tuy cáo già, nhưng làm sao biết được hắn không hề có Khổ Linh Căn gì cả, mà chỉ là một phàm nhân đơn thuần. Sở dĩ có tu vi như hiện giờ, hầu như là nhờ vào Lam Sắc Tinh Hải.
Lại thấy Thông Vũ chân nhân mỉm cười: "Hiên nhi, vi sư làm vậy đương nhiên có dụng ý. Con biết không, Khai sơn Tổ sư Linh Dược Sơn chúng ta, Thiên Trần chân nhân, cũng là người sở hữu Khổ Linh Căn."
"Ồ?" Lâm Hiên thầm rúng động, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.
"Thánh Linh Căn tuy rằng hiếm, nhưng trăm năm lại xuất hiện. Thiên tài có Khổ Linh Căn cho dù là ngàn năm cũng chưa chắc thấy được. Nhưng khi xuất thế có thể khiến người sở hữu trở thành một đời nhân kiệt, làm những chuyện kinh thiên động địa. Mà môn phái của hắn cũng trở nên nổi danh." Từ Cẩm Thanh lộ ra vẻ tươi cười.
"Thì ra là thế." Lâm Hiên gật đầu. Tuy lý do này có vẻ xa vời, hắn ôm quyền nói: "Sư tôn yên tâm, đệ tử nhất định không phụ sự hy vọng của hai người."
"Ừm." Từ Cẩm Thanh trầm ngâm một chút: "Hiên nhi, ngươi đã luyện chế Bổn Mạng Pháp Bảo cho mình chưa?"
"Thưa sư tổ, đồ tôn Ngưng Đan chưa lâu nên vẫn chưa." Lâm Hiên thành thật trả lời, đồng thời trong lòng dâng lên chút hy vọng.
"Ừm, ngọc bất trác bất thành khí. Bổn Mạng Pháp Bảo vô cùng quan trọng đối với tu sĩ cấp cao chúng ta, nhưng ngươi cũng không cần lo lắng. Ta và sư tôn ngươi tuy không thể giúp ngươi, nhưng lão phu cơ duyên xảo hợp cũng có được một số Cổ Bảo. Hôm nay tặng cho ngươi làm vật phòng thân!"
"Đa tạ sư tổ!" Lâm Hiên mừng rỡ thi lễ thật sâu. Bảo vật của lão quái Nguyên Anh Kỳ sao có thể là đồ tầm thường.
Từ Cẩm Thanh lấy ra một hộp ngọc, nhẹ nhàng mở nắp. Chỉ thấy bên trong là một cây châm xanh biếc, nhưng lại không hề có linh khí tỏa ra.
Lâm Hiên sửng sốt, lập tức lộ vẻ suy tư.
"Đây là Bích Lân Châm, được luyện chế từ Huyền Thiên Hàn Ngọc, cứng rắn vô cùng, mang thuộc tính băng hàn đồng thời kèm theo kịch độc. Một khi độc tính xâm nhập cơ thể, dù là tu sĩ Ngưng Đan Kỳ cũng khó lòng giữ mạng. Năm xưa lão phu cơ duyên xảo hợp có được, hiện tại dùng cho cảnh giới của ngươi vừa lúc thích hợp." Từ Cẩm Thanh chậm rãi kể lại.
"Tạ sư tổ!" Trên mặt Lâm Hiên đầy vẻ hưng phấn. Phi châm pháp bảo ở Tu Tiên Giới tuy rất hiếm, nhưng thần thông không nhỏ.
Bích Lân Châm này còn chứa kịch độc. Tuy tu sĩ đã dịch kinh tẩy tủy thì đối với độc dược bình thường không còn sợ hãi. Nhưng thiên hạ rộng lớn, không có gì là tuyệt đối. Cũng có một số kỳ độc ngay cả tu sĩ cấp cao cũng phải biến sắc. Huyền Thiên Hàn Ngọc chính là một trong số đó. Nó tồn tại hàng vạn năm dưới dòng sông băng, là vật chứa độc tính chí âm chí hàn.
Lâm Hiên vui mừng đem nó thu vào trong túi trữ vật.
Thông Vũ chân nhân cũng tươi cười: "Hiên nhi, vi sư hữu danh vô thực. Lúc con đại thành Ngưng Đan vẫn chưa kịp chúc mừng, hiện tại ta tặng luôn vậy." Nói xong, lão đưa tay vào trong ngực, lấy ra một hộp ngọc hình tròn.
Thông Vũ chân nhân búng tay một cái, nắp hộp 'cạch' một tiếng mở ra, bên trong là một cây chiết phiến.
"Hiên nhi, ngươi xem đi."
Lâm Hiên cầm chiết phiến lên, cảm thấy nó rất nhẹ, không biết là dùng tài liệu gì luyện thành.
"Cây Tiêu Dao Phiến này do vi sư xảo hợp đoạt được. Nhìn nó mỏng như vậy nhưng lực phòng ngự kinh người. Có nó, ngày sau gặp phải cường địch có thể chống đỡ công kích của đối phương." Thông Vũ chân nhân giới thiệu: "Tuy nó không phải là Cổ Bảo nhưng thần thông cũng không nhỏ."
"Tạ ơn sư tôn." Lâm Hiên ngắm nghía trong chốc lát rồi thu vào trong túi trữ vật, trong lòng vô cùng vui mừng.
Hai kiện pháp bảo này đều là trân phẩm hiếm có. Hắn lại có thêm Huyền Hỏa Thần Châu. Tin rằng nếu tranh phong với tu sĩ cùng cấp, hắn sẽ chiếm được lợi thế rất lớn.
"Hiên nhi, vi sư có một việc muốn nhờ ngươi đi làm." Thông Vũ chân nhân truyền âm nói.
Lâm Hiên từ trong hưng phấn tỉnh táo lại, trong mắt hiện lên dị quang. Điều này cũng là hợp tình hợp lý. Hai vị lão hồ ly này tặng hắn bảo vật trân quý như thế, sao có thể không có việc phái đi làm?
"Sư tôn cứ nói."
Nửa canh giờ sau, Lâm Hiên rời khỏi động phủ của Thông Vũ chân nhân, thần sắc có chút cổ quái.
Thông Vũ chân nhân bảo hắn đi trợ giúp một gia tộc tu tiên họ Diệp. Nghe nói tổ tiên của bọn họ là đệ tử ngoại môn Linh Dược Sơn.
Điều khiến Lâm Hiên buồn bực là không biết gia tộc này gặp phải phiền toái gì. Thông Vũ chân nhân không nói cụ thể, chỉ bảo hắn tới nơi sẽ rõ. Chẳng qua nhìn bộ dáng cẩn thận của lão, hiển nhiên trong đó có ẩn tình. Lâm Hiên chỉ có thể kiên trì đáp ứng.
Lại nói sau khi hắn rời đi, Thông Vũ chân nhân phất tay, xung quanh hiện lên một tầng cấm chế, sau đó nói với độc nhãn lão giả.
"Sư thúc, Lâm Hiên mới Ngưng Đan chưa lâu, phái hắn đi xử lý liệu có ổn thỏa không? Vạn nhất..."
"Ta đã từng nói qua, ngọc không mài thì không sáng. Tuy hắn có được Khổ Linh Căn ngàn năm khó gặp, nhưng tuổi trẻ kiến thức nông cạn. Nếu không trải qua ma luyện, về sau sao có thể trở thành Chưởng môn một phái, phát dương quang đại Linh Dược Sơn?" Con mắt còn lại của Từ Cẩm Thanh nhắm nghiền, ngữ khí lạnh nhạt.
"Điều này đương nhiên sư điệt cũng hiểu. Nhưng nhiệm vụ lần này quá nguy hiểm." Nói tới đây, trên mặt Thông Vũ chân nhân hiện lên một tia do dự. Dù trong động phủ nhưng lão vẫn cẩn thận truyền âm: "Từ khi Thiên Trần Tổ sư tọa hóa tới nay, Bổn môn vẫn không có ai có thể khởi động được Sơn Trung Chi Sơn kia, mà căn cứ vào di ngôn của Tổ sư gia lưu truyền lại, chỉ có người sở hữu Khổ Linh Căn..."
"Ừm. Ta hiểu sự lo lắng của ngươi. Chẳng qua lão phu đã tính toán ổn thỏa cả rồi."
Thấy sư thúc đã quyết, Thông Vũ chân nhân thở dài im lặng.
Lại nói Lâm Hiên nhận được mệnh lệnh của sư tôn, không vội rời Linh Dược Sơn mà về động phủ.
Hai kiện bảo vật mới cần phải được tế luyện. Hơn nữa sư tôn cũng đã nói rõ thời gian không cần gấp, chỉ cần trong vòng một tuần trăng đến nơi là được.
Khác với Bổn Mạng Pháp Bảo, Cổ Bảo dù sao vẫn là pháp bảo bình thường, muốn thao túng thì chỉ cần tu sĩ hạ ấn ký lên là được.
Bích Lân Châm và Tiêu Dao Phiến đã được hai vị lão hồ ly xóa đi ấn ký cũ. Có kinh nghiệm về Huyền Hỏa Thần Châu, việc tế luyện hai kiện bảo vật này cực kỳ thuận lợi. Chín ngày sau, hắn xuất quan.
Tính toán vẫn còn hơn hai mươi ngày, Lâm Hiên không chậm trễ, hóa thành một đạo độn quang, biến mất nơi chân trời.
Diện tích U Châu lớn hơn Duyện Châu gấp mười mấy lần. Với tu vi hiện tại, Lâm Hiên mất bảy ngày mới tới gia tộc họ Diệp.
Đương nhiên, mất thời gian lâu như thế là bởi vì mỗi lần đi ngang qua phường thị, Lâm Hiên đều ghé vào tìm kiếm một số tài liệu cần thiết để luyện chế chiến giáp hay Linh Phù...
Trước kia tuy rằng có tích góp, nhưng khi tiến giai Ngưng Đan Kỳ, Lâm Hiên mới phát hiện tám chín phần chúng không mấy hữu dụng. Những tài liệu mà hắn cho là hết sức trân quý khi xưa thì hiện tại chỉ là bình thường mà thôi.
Vào trong phường thị, điều khiến Lâm Hiên cảm thán chính là thái độ của chúng tu sĩ. Lão quái Nguyên Anh Kỳ chỉ là truyền thuyết, tu sĩ cấp thấp dù cả đời cũng khó gặp được. Còn hắn, đã là tu sĩ cấp cao, khiến các ánh mắt hâm mộ cùng kính sợ đổ dồn. Một số đại thương gia còn cố ý mượn sức, đem một số tài liệu trân quý tặng không cho hắn.
Đương nhiên Lâm Hiên đều cự tuyệt. Có câu "cắn người thì cắn kẻ môi mềm, bắt người thì bắt kẻ tay ngắn". Thiên hạ làm gì có chuyện chiếm tiện nghi thoải mái như thế. Đối phương hiển nhiên là có ý đồ. Lâm Hiên không muốn có thêm phiền phức.
Do không hề thiếu tinh thạch. Hơn nữa còn đem một số Linh Khí không dùng bán đi cũng đủ để mua tài liệu cần thiết.
Cứ như vậy trên đường, dù số lượng tài liệu luyện chế Bích Diễm Kỳ Lân Giáp vẫn còn thiếu một số quan trọng, nhưng để luyện chế ra Địa Giai Linh Phù đã thu gom đầy đủ.
Thanh Diệp Sơn nằm ở phía nam U Châu, thế núi quanh co khúc khuỷu trải dài ngàn dặm, vốn rất hoang vắng. Nơi này tuy không nguy hiểm bằng Khuê Âm Sơn Mạch, nhưng độc xà mãnh thú rất nhiều, hơn nữa thỉnh thoảng còn xuất hiện Yêu thú. Phàm nhân không dám tới đây, từ xưa chỉ lưu truyền một số truyền thuyết về các thần tiên ngụ ở Nhân giới.
Gọi là thần tiên chính là tu tiên giả. Thanh Diệp Sơn sở hữu vô số linh mạch nhỏ, chi chít như sao trên trời, không dưới trăm nơi.
Tuy thế, những linh mạch ở đây phẩm chất không cao, phù hợp cho các gia tộc tu tiên cùng một số tán tu.
Ban đầu chỉ một hai gia tộc và tán tu phát hiện. Nhưng sau đó ngày càng có nhiều tu sĩ đến nơi đây.
Cứ như vậy qua mấy vạn năm thế sự chuyển dời, không ngừng có những gia tộc mới khởi phát, gia tộc cũ suy vong nhưng số lượng tu tiên giả càng ngày càng tăng lên.
Nếu Thiên Ma Thành là thánh địa của tu ma giả, thì Thanh Diệp Sơn này chính là thánh địa của tán tu và gia tộc tu tiên.
Nói về quan hệ giữa Diệp gia và Linh Dược Sơn thì bắt nguồn từ rất xa xưa, tổ tiên của gia tộc này chính là đệ tử ký danh của Thiên Trần Chân Nhân.
Diệp Phàm tiền bối này cũng đã tiến giai Ngưng Đan Kỳ. Tuy vậy, không ở Linh Dược Sơn mà tới phía nam xa xôi, ngưỡng mộ một nữ tử kết làm song tu đạo lữ. Sau đó tại đây lập thành gia tộc họ Diệp.
Nguyên nhân Diệp Phàm rời khỏi Linh Dược Sơn thì Thông Vũ chân nhân cũng không nói. Chỉ nói hậu nhân của lão có quan hệ sâu xa cùng Bổn môn. Hiện vẫn đang giúp đỡ Bổn môn một số về tài lực.
Lúc này Lâm Hiên chậm rãi hạ xuống Thanh Diệp Sơn. Nhìn những rừng cây xanh tươi chung quanh, hắn mỉm cười lật tay, trong lòng bàn tay đã xuất hiện một tấm Lục Phù.
Lâm Hiên ném nó lên, Lục Phù hóa thành một đạo hỏa quang bay vào trong rừng sâu. Một lát sau, sương mù cuồn cuộn bốc lên. Trước mặt đột nhiên hiện ra một đạo ngân quang mỹ lệ chói mắt, thậm chí mang theo hương khí thoang thoảng.
Lâm Hiên mỉm cười tiêu sái đi vào.
Cảnh vật bên trong khác hẳn, đập vào mắt là một thị tứ nhỏ. Tuy không có phàm nhân tới đây, nhưng ngừa vạn nhất nên tu tiên giả tại đây đã bố trí một huyễn thuật che mắt.
Trấn nhỏ trước mắt cũng chính là phường thị, quy mô cũng không nhỏ.
Lâm Hiên không thay đổi khuôn mặt. Vì những năm gần đây hắn đều khổ tu, không sợ người nhận ra. Tuy nhiên, hắn vẫn lấy Ẩn Linh Đan nuốt vào, thi triển Liễm Khí Thuật, hạ tu vi xuống Linh Động Kỳ Đại Viên Mãn, tránh bị kẻ khác chú ý.
Lâm Hiên tùy ý đi dạo trong phường thị tìm hiểu một chút tin tức. Phường thị nơi đây tuy không có nhiều tài liệu quý hiếm, nhưng hắn mua được không ít da thú Hỏa Linh Thử còn thiếu, có thể dùng để luyện chế Địa Giai Phù Hỏa thuộc tính. Thông qua phiếm luận cùng lão bản một lữ điếm, hắn biết đại khái tình hình.
Tổng cộng Thanh Diệp Sơn có hơn một trăm năm mươi linh mạch. Hiện có tám mươi mốt chỗ là của gia tộc tu tiên. Còn lại đều bị tán tu chiếm cứ. Số lượng tu sĩ chừng hơn tám vạn.
Lâm Hiên thầm líu lưỡi, không ngờ Thanh Diệp Sơn nhỏ như vậy mà lại có nhiều tu tiên giả đến thế.
Mà thế lực nơi đây do hai gia tộc đứng đầu.
Hai nhà này lịch sử lâu đời, cơ hồ là những gia tộc được thành lập sớm nhất. Số lượng tu sĩ trong tộc nhiều nhất, đều có hơn ba ngàn người, đủ để xếp vào hàng môn phái trung đẳng.
Hơn nữa, ở Thanh Diệp Sơn, cũng chỉ hai gia tộc này có tu sĩ Ngưng Đan Kỳ. Thế lực hai nhà có thể nói là ngang nhau. Nhưng gần đây, bên phía Liễu gia, ngoài Gia chủ thì có thêm một vị trưởng lão tiến giai Ngưng Đan Kỳ.
Có được hai tu sĩ cấp cao, Liễu gia lập tức trở thành thế lực lớn nhất ở Thanh Diệp Sơn.
Lâm Hiên nghe đến đó không khỏi nhíu mày. Chẳng lẽ việc sư tôn phái hắn đến có liên quan đến sự tranh đấu giữa hai nhà?
Không thể! Nếu đơn giản như vậy, sư tôn chỉ cần tùy tiện phái một Trưởng lão Ngưng Đan Kỳ khác thì ổn thỏa hơn nhiều. Nhiệm vụ này tuyệt đối không đơn giản.
Lâm Hiên cảm tạ lão bản rồi ra khỏi phường thị, đem thần thức phát ra tìm kiếm phương hướng Diệp gia thì phát hiện có tu sĩ tranh chấp cách hắn khoảng hơn mười dặm.
Lâm Hiên tự nhiên không xen vào chuyện người khác, nhưng những từ Diệp gia, Liễu gia vang lên khiến hắn nhíu mày.