Việc giải quyết dứt khoát như thế khiến Lâm Hiên vô cùng ngạc nhiên, không khỏi đưa tay vuốt cằm trầm tư. Rốt cuộc là cổ thú này quá yếu ớt, hay là thực lực của mình đã cường đại hơn trước, chỉ một chiêu đã đoạt mạng nó?
Chắc hẳn là vế sau!
Dù sao, nó sinh tồn trong hoàn cảnh khắc nghiệt như thế, lại thêm thuộc tính bản thân tương khắc, một sinh vật cổ quái như vậy tuyệt nhiên không thể bị coi là yếu kém.
Nghĩ tới đây, Lâm Hiên khẽ thở phào một hơi, tâm thần buông lỏng. Xem ra mình vẫn còn tự đánh giá thấp thực lực bản thân. Sở dĩ như vậy là vì lần đối đầu với Thiên Lam song ma, tuy rằng thắng lợi nhưng lại là một thắng lợi hiểm hóc.
Bởi thế, Lâm Hiên khó tránh khỏi việc đánh giá sai lầm về thực lực của chính mình. Nhưng kỳ thực, trận chiến đó căn bản chưa đủ để luận định bất cứ điều gì.
Thứ nhất, Lâm Hiên vừa mới đột phá cảnh giới, cảnh giới chưa kịp củng cố đã vội vàng ứng chiến.
Trong tình huống ấy, thực lực Lâm Hiên tự nhiên suy giảm đáng kể, hơn nữa bản thân còn chưa quen thuộc với cảnh giới mới, khiến việc vận dụng pháp lực cùng thiên địa nguyên khí chưa thể tùy tâm vận dụng.
Nói tóm lại, lần đó hắn chỉ có thể phát huy sáu bảy thành thực lực.
Thứ hai, Lâm Hiên lấy ít địch nhiều, hơn nữa đánh tới cuối cùng, bởi thê tử vẫn lạc nên thanh giáp cổ ma đã liều chết thi triển bí thuật, cưỡng ép đề thăng cảnh giới lên tận Phân Thần hậu kỳ. Tuy thực lực của thanh giáp cổ ma lúc đó vẫn còn khoảng cách so với Phân Thần hậu kỳ chân chính, nhưng khi bộc phát cũng đủ sức giao phong. Song, Lâm Hiên vẫn có thể thủ thắng. Qua đó có thể thấy sức chiến đấu thực tế của Lâm Hiên mạnh mẽ đến nhường nào. Chỉ là trí giả thiên lự, tất hữu nhất thất. Lâm Hiên cũng bởi vì không cân nhắc kỹ các yếu tố bất lợi của mình khi đó nên mới đánh giá sai lầm thực lực bản thân.
Nhưng hiện tại có thể dễ dàng chém giết cổ thú như thế, Lâm Hiên chỉ hơi suy nghĩ liền minh bạch mọi lẽ. Trên mặt không khỏi toát ra một nụ cười bừng tỉnh… Nguyên lai, thực lực của mình đã đạt tới cảnh giới này rồi!