Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 959: CHƯƠNG 2403: LÂM HIÊN TÁI NGỘ ĐIỀN TIỂU KIẾM

Mắt phượng mày ngài, dung mạo pha chút phong trần, bên ngoài y phục còn đeo ngọc đai, tựa hồ một vị tục giai công tử đệ nhất. Phong thái tao nhã, toàn thân tỏa ra khí tức mê hoặc lòng người.

Đương nhiên điều đó không hề ảnh hưởng tới Lâm Hiên, bởi vì đối phương quả thực đã quá quen thuộc đối với hắn. Có thể nói từ khi bước vào con đường tu tiên đến giờ, giữa hai người luôn có ân oán triền miên, khó phân địch hữu.

Chỉ là Lâm Hiên không ngờ sau nghìn năm, hai người lại lần nữa gặp nhau trong hoàn cảnh này.

Điền Tiểu Kiếm!

Đây chắc chắn không phải phân thân của hắn nữa, mà chính là bản thể hàng thật giá thật đã đến nơi này.

Nói về Điền Tiểu Kiếm, Lâm Hiên không hề tỏ ra khinh thường chút nào, nếu như Lâm Hiên có thể ngạo thị quần hùng trong hàng ngũ tu sĩ đồng giai, thì chỉ duy nhất người này có thể làm cho hắn e ngại.

Lâm Hiên tự hỏi mình có Lam Sắc Tinh Hải tương trợ, tâm cơ cùng cơ duyên đều là tuyệt đỉnh, tốc độ tu hành tuy không dám xưng là độc nhất vô nhị từ xưa đến nay, song phóng nhãn khắp tam giới cũng tuyệt đối đứng hàng đầu. Tuy nhiên mỗi lần gặp Điền Tiểu Kiếm, rõ ràng đối phương đều không kém mình bao nhiêu, hơn nữa một thân thần thông của hắn quỷ dị khó lường. Trong lòng Lâm Hiên hoài nghi nếu cả hai xảy ra giao tranh thì có lẽ mình chưa hẳn thảm bại, song muốn thủ thắng cũng là việc vô cùng gian nan.

Mà Điền Tiểu Kiếm khó chơi không những vì thực lực mà tâm cơ của hắn cũng vô cùng lão luyện, thậm chí còn vượt xa những lão quái vật đã sống vạn năm kia. Nói hắn sánh vai cùng ta, tuyệt không khoa trương chút nào.

Đáng ghét! Vì sao hết lần này tới lần khác, trong thời khắc nguy nan, lại luôn chạm mặt tên kia?

Trong mắt Lâm Hiên hiện ra một tia buồn bực, nhưng rất nhanh đã trở lại như thường. Độn quang của hắn cũng dần chậm lại rồi ngưng hẳn.

Tuy biết rõ sau lưng có cường địch, thời gian bây giờ quý giá vô cùng, nhưng Lâm Hiên cũng chỉ có thể làm như vậy mà thôi. Hắn chăm chú quan sát sắc mặt của Điền Tiểu Kiếm, tính toán xem có nên kéo đối phương cùng lâm vào hiểm cảnh hay không?

Trong lúc Lâm Hiên đang thầm than vận rủi thì bên kia, tâm tình của Điền Tiểu Kiếm cũng vô cùng phiền muộn.

Lần này đến Băng Viêm Cốc dự định tìm kiếm linh dược để giải trừ tai họa ngầm trong cơ thể. Vốn dĩ tất cả mọi chuyện đều thuận lợi, tuy trong Băng Viêm Cốc có rất nhiều nguy hiểm nhưng hôm nay hắn đã tiến cấp Phân Thần Kỳ, thực lực đã vượt xa so với tu sĩ đồng giai, cho nên phần lớn nguy cơ đều hữu kinh vô hiểm vượt qua tất thảy, dễ dàng thu được linh dược cần thiết vào tay.

Điều này đáng nhẽ phải ăn mừng, nhưng đúng lúc hắn đang cầm Băng Viêm Thảo xem xét, chuẩn bị thu vào túi trữ vật thì dị biến bỗng nhiên kéo đến.

Đột nhiên xuất hiện một vị khách không mời, không cần phải nói, đó chính là cỗ hóa thân của Thiên Nguyên Thánh Tổ.

Ban đầu lão từ ngàn dặm xa xôi chạy tới chỗ này là muốn tìm Lâm Hiên gây sự, nhưng diện tích của Băng Viêm Cốc nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, ít nhất là thần thức cấp Thánh Tổ như lão cũng khó lòng bao trùm toàn bộ. Hơn nữa lão lại không thể từ từ tìm kiếm, cũng may chính mình am hiểu bói toán chi thuật.

Đáng tiếc, mặc dù xem bói là một trong tu tiên bách nghệ nhưng xác suất đoán trúng của bí thuật này khó lòng đạt mười phần.

Địa điểm mà quẻ tượng kia chỉ dẫn, căn bản không phải vị trí của Lâm Hiên, mà lại là của Điền Tiểu Kiếm.

Tục ngữ quả không sai, người vận rủi đeo bám, đến cả uống nước cũng tắc kẽ răng.

Tuy mục tiêu của Thiên Nguyên Thánh Tổ là Lâm Hiên, nhưng lão cũng từng gặp Điền Tiểu Kiếm tại Bồng Lai sơn, đối với tiểu tử này cũng không hề có hảo cảm, tuy chưa đến mức căng thẳng, song nếu lão có thể thuận tiện diệt trừ, cũng sẽ không nương tay. Mà cũng không phải chỉ do điều đó.

Có lẽ là do vận khí của Điền Tiểu Kiếm quá kém, đúng lúc Thiên Nguyên Thánh Tổ khổ công tìm kiếm Băng Viêm Thảo mà không có kết quả, lại vừa vặn nhìn thấy nó đang nằm trong tay hắn. Dĩ nhiên lão vô cùng vui mừng, dù thế nào cũng sẽ không buông tha.

Dù sao đối với tên tiểu tử này cũng là ác cảm nhiều hơn hảo cảm, lão cần gì phải khách khí? Trước tiên cứ diệt trừ, sau đó lại đoạt lấy bảo vật, quả là vẹn cả đôi đường!

Cách lão nghĩ ra vốn là không tệ, nhưng khi thực hiện lại phát sinh sai lầm. Điền Tiểu Kiếm cũng không phải là quả hồng mềm mặc người nắn bóp, tuy hắn xác thực không địch lại hóa thân của Thánh Tổ, nhưng Thiên Nguyên muốn đoạt mạng hắn cũng không phải dễ dàng như vậy.

Huống chi Điền Tiểu Kiếm ngoại trừ thực lực xuất chúng còn có tâm cơ vô cùng sắc bén, đối với việc nắm bắt thời cơ cũng là bậc nhất. Trải qua một lúc tranh đấu, hắn liền tìm ra sơ hở, rồi vội vàng độn tẩu.

Thiên Nguyên Thánh Tổ cực kỳ giận dữ, đương nhiên sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy.

Điểm mấu chốt là Băng Viêm Thảo đối với lão có đại tác dụng, quan hệ trực tiếp đến việc tu vi của lão có thể tiến lên một bước hay không. Cho nên dù như thế nào cũng phải lấy được nó trong tay, vì vậy lão mới không từ bỏ mà điên cuồng truy đuổi.

Lại nói tiếp, cảnh ngộ hiện giờ của Lâm Hiên và Điền Tiểu Kiếm cũng không sai biệt cho lắm, cả hai đều bị truy đuổi như chó nhà có tang, nói "thân tàn ma dại" tuyệt không quá đáng.

Mà lúc này Điền Tiểu Kiếm cũng đã trông thấy Lâm Hiên, trong lòng kinh hãi vô cùng, thậm chí còn hơn cả Lâm Hiên lúc trước.

Ít nhất Lâm Hiên đã từng gặp qua hóa thân của Điền Tiểu Kiếm, biết rõ tiểu tử này đã phi thăng thành Cổ Ma. Nhưng mà từ khi Điền Tiểu Kiếm gặp mặt Lâm Hiên lần cuối tại Bồng Lai sơn thì cũng không hề hay biết hành tung của Lâm Hiên...

Trong lòng Lâm Hiên và Điền Tiểu Kiếm đều có ý niệm tương tự. Điền Tiểu Kiếm cũng đang tự hỏi mình đã từng gặp qua vô số các loại kỳ ngộ, nhưng mà rốt cuộc Lâm Hiên vẫn hơn hẳn một bậc.

Mỗi lần tấn cấp, hắn lại cho rằng tu vi của mình đã có thể vượt qua Lâm Hiên, nhưng cho đến nay, vẫn chưa từng có lần nào được như ý. Nghĩ tới đây, Điền Tiểu Kiếm theo bản năng phóng thần thức đảo qua người Lâm Hiên một lượt.

Phân Thần Kỳ!

Trên mặt Điền Tiểu Kiếm hiện lên nét u ám, quả nhiên vẫn là như thế. Hắn được Ma tộc Đại Thống Lĩnh tương trợ, tu vi mới có thể tiến triển nhanh chóng như vậy, rốt cuộc Lâm Hiên làm sao có thể đạt được?

Tuy nhiên ý niệm này chỉ chợt lóe lên rồi vụt tắt. Bỗng nhiên sắc mặt hắn lại trở nên hiền hòa vui vẻ, vội vàng mừng rỡ mở miệng: "Đại ca, nghìn năm không gặp, không ngờ thực lực của huynh đã mạnh mẽ đến nhường này. Những năm qua, tiểu đệ thực sự vô cùng nhớ huynh."

Kỹ năng diễn trò của Điền Tiểu Kiếm cũng là bậc nhất, biểu hiện chân thành tha thiết vô cùng, tựa hồ cùng Lâm Hiên như huynh đệ nhiều năm không gặp. Đương nhiên trong lòng hắn lúc này không ngừng suy tính, làm thế nào để có thể dụ dỗ Lâm Hiên.

Hai tiểu hồ ly này quả nhiên không hẹn mà hợp, đều muốn hãm hại đối phương, không chỉ vậy mà còn muốn để cho "huynh đệ" vì chính mình mà chống lại cường địch.

Quả nhiên là người tính kế người, tuy biểu hiện bên ngoài khác biệt, nhưng trong lòng thì không ngừng tính toán lẫn nhau.

"Ha ha, Tiểu Kiếm huynh đệ, vi huynh cũng thật không ngờ lại gặp ngươi ở chỗ này. Hiền đệ cũng tiến cấp Phân Thần Kỳ, thật sự là vô cùng đáng mừng."

Nếu đối phương đã xưng "đại ca", đương nhiên Lâm Hiên cũng có thể gọi hai tiếng "huynh đệ" thân mật. Thời điểm này trở mặt với hắn, quả thực không hay chút nào. Hơn nữa Lâm Hiên cũng để ý, tuy bên ngoài Điền Tiểu Kiếm tỏ ra ngọc thụ lâm phong, phong lưu phóng khoáng, nhưng trên y phục lại dính không ít bụi đất, tóc tai cũng có chút lộn xộn. Độn quang vừa rồi của hắn lại gấp gáp đến thế, chẳng lẽ cũng gặp phải cường địch sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!