Phù!
Lâm Hiên thở phào một hơi nhẹ nhõm, trên mặt lộ rõ vẻ mừng rỡ, quả nhiên dùng mưu trí vẫn hơn là cậy mạnh. Ban đầu hắn cho rằng mình không cách nào chiến thắng được cường địch, thế nhưng giờ đây, kẻ địch đáng sợ ấy đã bỏ mạng trong tay hồn phách Lôi Bằng.
Nguy cơ đã được giải trừ, rốt cuộc mình lại một lần nữa biến nguy thành an.
Thế nhưng, Lâm Hiên vui mừng chưa được bao lâu, vẻ mặt đã nhanh chóng trở nên ngưng trọng. Bởi vì Lôi Bằng sau khi diệt sát cổ ma cũng không rời đi mà quay đầu nhìn về phía hắn.
Lâm Hiên vội nắm chặt Lôi Bằng Lệnh, nếu nói hắn không sợ hãi thì đúng là tự lừa dối mình. Mặc dù lão giả trong mộc quan đã từng nói nếu giữ Lôi Bằng Lệnh thì sẽ không bị hồn phách Lôi Bằng công kích, nhưng nào ai biết được thông tin này có hoàn toàn chuẩn xác hay không.
Dù sao đây cũng là vấn đề liên quan đến sinh tử tồn vong, bất luận thế nào cũng tuyệt đối không thể xem thường, Lâm Hiên cũng không muốn vì nhất thời sơ suất mà bỏ mạng tại đây. Vì vậy nên giờ phút này, ngoại trừ Lôi Bằng Lệnh ra thì trong tay hắn còn xuất hiện hai kiện bảo vật lấy được từ Phó gia.
Chính là Khởi Tử Hồi Sinh Phù và Tùy Cơ Truyền Tống Phù!
Bởi vì đối phương quá cường đại, cho nên dẫu hắn có chuẩn bị thêm một chút cũng không thừa, “cẩn tắc vô ưu”.
Mặc dù trong lòng Lâm Hiên thấp thỏm không yên nhưng bề ngoài vẫn tỏ ra thong dong như cũ. Lâm Hiên cũng không có hành động nào cả, hắn không muốn biến khéo thành vụng, bất kể thế nào thì hắn cũng không muốn biểu lộ địch ý với đối phương.
"Cô..."
Tiếng kêu có chút kỳ quái truyền vào tai, Lôi Bằng nhẹ nhàng vỗ cánh, song nó lại không hề có ý định công kích. Ban đầu Lâm Hiên ngẩn ra, nhưng hắn rất nhanh đã hiểu được ý nghĩa của hành động đó.
Thì ra đối phương làm vậy là muốn xua đuổi hắn.
Lôi Bằng Lệnh quả nhiên có hiệu quả, nếu không, hồn phách yêu cầm này mười phần thì có đến tám chín phần sẽ chủ động công kích mình. Mục đích hiện tại của đối phương chỉ là muốn bản thân hắn ly khai nơi này, rõ ràng cũng sợ mình động vào di cốt của nó.
Nhưng Lâm Hiên có chút do dự, trước mắt hắn là di hài của Lôi Bằng, nếu để nó ở chỗ này thì thật sự là quá lãng phí. Những thứ khác tạm thời không đề cập tới, hắn tin tưởng rằng cho dù là lão quái vật Độ Kiếp kỳ cũng tuyệt đối sẽ động tâm với một phần Linh Cốt kia, mà đối với chính mình thì lại càng là thứ tha thiết ước mơ.
Đây chính là bảo vật quan trọng nhất để luyện chế ra Lôi kiếm trong bộ Cửu Cung Tu Du Kiếm.
Khi trước Lâm Hiên đã quyết định chỉ luyện chế phiên bản giản lược của Cửu Cung Kiếm. Ngoại trừ Linh Cốt ra thì hắn chỉ cần tìm vài loại tài liệu khác là có thể dựa trên cơ sở của Hỏa kiếm dung hợp ra Lôi kiếm. Mà Linh Cốt của Lôi Bằng chính là vật chỉ có thể ngộ mà không thể cầu, nếu hắn bỏ qua cơ hội này thì không biết đến bao giờ mới gặp lại lần thứ hai.
Hành động này của Lâm Hiên cũng không thể nói là tiểu nhân hèn hạ, vong ân phụ nghĩa. Tuy hồn phách Lôi Bằng đích xác đã diệt sát Cổ ma, nhưng trên thực tế thì đây chính là kết quả do Lâm Hiên bày mưu tính kế mà thành, cho nên không thể nói hắn vô tình.
Mặc dù Lâm Hiên có thể không bận tâm đến điểm này, nhưng làm thế nào để lấy được Linh Cốt lại là một chuyện gần như bất khả thi.
Lâm Hiên tin rằng cho dù mình có Lôi Bằng Lệnh trong tay, nhưng nếu hắn thực sự động đến Linh Cốt thì chắc chắn sẽ bị Lôi Bằng kia không chút do dự đánh chết ngay tại chỗ.
Nên làm thế nào bây giờ?
Tất nhiên nếu cứ như vậy mà rời đi thì nhất định đó là sự lựa chọn vô cùng an toàn, nhưng thật sự trong lòng Lâm Hiên không thể cam lòng.
Nếu mạnh mẽ thu lấy Linh Cốt, chắc hẳn phải chết không thể nghi ngờ. Mặc dù Lâm Hiên lắm mưu nhiều kế, nhưng khi đối mặt với cục diện như vậy hắn cũng đành bó tay.
”Không bột khó gột nên hồ”, dù sao trên toàn bộ tu tiên giới cũng là dùng thực lực để nói chuyện. Thực lực cường đại, vạn sự đều dễ dàng, rất nhiều vấn đề khó khăn đều có thể giải quyết một cách đơn giản. Nếu thực lực chưa đủ thì nửa bước cũng khó đi, giờ đây Lâm Hiên lại một lần nữa cảm nhận được loại cảm giác bất lực này.
Cô cô...
Một tràng tiếng kêu huyên náo truyền vào tai, Lâm Hiên liền ngẩng đầu lên. Chỉ thấy trên mặt Lôi Bằng đã lộ ra vẻ không kiên nhẫn, tiếng kêu của nó ngày càng dồn dập, nếu mình còn chần chừ không đi, e rằng nó sẽ lập tức trở mặt.
"Trước tiên cứ ly khai khỏi nơi đây đã."
Tuy cơ hội này ngàn năm khó gặp, nhưng nếu so với bảo vật thì tiểu mệnh của mình đương nhiên quan trọng hơn nhiều.
Sau khi cân nhắc lợi hại một hồi, Lâm Hiên đành cắn răng quyết định ly khai nơi này, hắn vừa quay người lại chuẩn bị rời đi thì một màn ngoài dự liệu đã xảy ra.
Bỗng nhiên Vạn Hồn Tháp từ trong túi Tu Du bay ra ngoài, Lâm Hiên há hốc miệng kinh ngạc. Sau đó thậm chí hắn còn chưa kịp có động tác nào đã thấy linh quang đại phóng, “két” một tiếng, Vạn Hồn Tháp đã mở ra, một luồng bạch quang chói mắt xuất hiện rồi nhanh chóng biến thành một vòng xoáy. Một tiểu gia hỏa toàn thân lông xù, tứ chi ngắn cũn, dáng vẻ vô cùng đáng yêu, trông hệt như một quả cầu lông tròn vo từ bên trong chậm rãi chui ra.
"Tiểu Mao Cầu!"
Trong lòng Lâm Hiên hết sức vui mừng nhưng trên mặt hắn lại lộ ra vẻ cổ quái. Tiểu Mao Cầu đã ngủ say hơn trăm năm nay, dù cho mình thúc giục thế nào cũng không tỉnh lại, tại sao thời khắc mấu chốt này lại đột nhiên thức giấc...
Chẳng lẽ là do hồn phách Lôi Bằng trước mắt sao?
Lâm Hiên để ý tới hình dáng của tiểu gia hỏa so với lúc trước khi ngủ say đã có nhiều điểm thay đổi, trong đó thu hút nhất chính là một đôi cánh xinh đẹp ở sau lưng nó.
Ngoài ra nó còn có một chút khác biệt, nhưng cụ thể thế nào lại không nói ra được. Lâm Hiên có cảm giác Tiểu Mao Cầu so với lúc trước đã mạnh mẽ lên một chút.
Lâm Hiên không khỏi nhớ tới điểm thiếu khuyết nhỏ trong lĩnh vực của nó, tuy không phải là hoàn mỹ, nhưng đối với Yêu tộc chưa hóa hình lại cực kỳ lợi hại.
Nhưng… lúc này có thể hữu dụng hay không?
Lâm Hiên cũng không nắm chắc, dù sao hồn phách Lôi Bằng trước mắt quá mạnh mẽ. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu Tiểu Mao Cầu đã vì mình mà xuất hiện thì chắc hẳn nó cũng có lý do của nó.
Vì vậy Lâm Hiên mới ngẩng đầu lên, chỉ thấy ánh mắt của Lôi Bằng đang nhìn chằm chằm tiểu gia hỏa phía dưới, bên trong mơ hồ lộ ra một tia đề phòng. Cho dù nó không biết tại sao lại sợ hãi, nhưng trong tiềm thức lại có một loại cảm giác như khi đối mặt với thiên địch vậy.
Lông vũ trên người nó đều dựng đứng lên, cũng không cần ngạc nhiên, mặc dù lúc này Lôi Bằng chỉ là hồn phách, nhưng hình dạng của nó vẫn giống y như cũ. Sau đó nó khẽ vỗ cánh, âm phong bốn phía ầm ầm nổi lên, rồi hàng trăm chiếc lông vũ giống như tên đã lên cung mạnh mẽ bắn về phía Lâm Hiên và Tiểu Mao Cầu.
"Không ổn!"
Lâm Hiên biến sắc, đúng là thành cháy vạ lây, một kích này của đối phương đã bao phủ cả mình vào bên trong, hơn nữa lúc này khoảng cách giữa song phương chỉ hơn mười trượng, bất kể là né tránh hay tế ra pháp bảo phòng ngự đều đã không còn kịp nữa.
Ngoài ra Lâm Hiên đã vừa chứng kiến thực lực của nó, hắn tự hỏi, ngoại trừ Ngũ Long Tỷ thì cũng không có bảo vật nào có thể ngăn được một kích này. Hy vọng duy nhất hiện nay chính là lĩnh vực của Tiểu Mao Cầu.
Mà tiểu gia hỏa này cũng không để cho hắn phải sợ hãi chờ đợi, nó khẽ vỗ hai cái cánh nhỏ xíu, một vầng sáng màu trắng sữa ngay lập tức phát ra, tốc độ cực kỳ nhanh, thoáng cái đã bao phủ phạm vi vài mẫu.
Đương nhiên Lâm Hiên cũng được bao phủ ở trong đó.
Sau đó âm thanh xé gió “xuy xuy” vang lên, công kích của đối phương như mưa to gió lớn ập tới. Rất nhanh chúng đã bắn vào màn sáng màu trắng sữa kia, nhưng kết quả lại như trâu đất xuống biển, lĩnh vực của Tiểu Mao Cầu lại không hề xuất hiện nửa điểm dao động.
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn